Love is one long sweet dream, and marriage is the alarm clock.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Ta là Thực Sắc"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 151 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 696 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:00:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 83: Trăm Phương Ngàn Kế Nhìn Lén Tiểu Đồng Diêu
ẩn thận một chút." Tôi nhanh chóng lấy giấy thấm canh gà đi.
Nhưng mà, chậm đã!
Vì sao vừa rồi vẻ mặt Đồng Diêu có chút không đúng, chẳng lẽ là...
Tôi đột nhiên ngẩng đầu, mắt chớp chớp nhá sáng mà nhìn hắn, chất vấn nói: "Đồng Diêu, có phải ngươi có chuyện gì giấu ta không?"
Lúc này, chúng tôi dựa vào rất gần, chóp mũi kề chóp mũi.
Chẳng lẽ là, Đồng Diêu đã sớm biết chuyện nhóc ăn mày bị mù mắt mà thích tôi?
Bạn học Đồng Diêu nhìn tôi, trong đôi mắt đen nhánh kia hình như có mây giăng nhàn nhạt, chầm chậm tản ra.
Lúc này, mũi chúng tôi tiếp xúc với nhau, từ chóp mũi truyền đến một cơn ngứa nhẹ.
Trên tủ đầu giường đặt hoa bách hợp do những bằng hữu của hắn phái người đưa tới.
Hương thơm thanh thoát trang nhã, phảng phất quanh quẩn trên mỗi tấc da thịt.
"Quả nhiên, vẫn là bị ngươi đoán trúng." Thật lâu sau, khóe miệng bên phải của Đồng Diêu lần thứ hai nhếch lên, sóng sánh ý cười: "Vừa rồi, bạn ta đưa tới cho ta một hộp bánh Mousse[1]... Để ở bên kia."
"Ta đi cắt ra giúp ngươi!" Hắn vừa dứt lời, tôi liền vội vàng mà phóng đi, đem phanh thây chiếc bánh ngọt đẹp đẽ kia.
Tiếp theo, cầm lấy dĩa, ngồi một bên, chậm rãi hưởng thụ mỹ vị.
Thật sự là quá yêu đám bạn bè lang sói của bạn học Đồng Diêu.
Vừa ăn như thế, liền quên đi đề tài còn đang nói ban nãy.
"Thế này gọi là cắt giúp ta sao?" Đồng Diêu lười biếng hỏi.
"Ngươi không phải là không thích ăn đồ ngọt sao? Nè, nếm thử là được rồi." Tôi dùng nĩa xiên một miếng nhỏ, đưa tới bên miệng hắn.
Bạn học Đồng Diêu sửng sốt, liền sau đó, trong mắt có cảm xúc nào đó như mây hợp mây tan.
Tiếp theo, hắn hơi hơi nghiêng đầu.
Rõ ràng bị ghét bỏ rồi!
Lòng tôi hơi buồn.
"Ngươi sợ nước miếng của ta?" Tôi dùng giọng điệu có phần bị tổn thương nói: "Quên đi, cắt cho ngươi miếng mới vậy."
"Không cần." Trong lời nói của Đồng Diêu có kiểu mấy lần tắt sáng[2] gì đó, hắn lẩm bẩm nói: "Chưa đến thời gian."
"Thời gian gì?" Tôi tò mò.
Mắt hắn vô lại nhướng nhướng, nói tiếp: "Thời gian ăn cơm."
"Thật sự là không thể tưởng được, bạn học Đồng Diêu nhà chúng ta lại có thể là một người có nguyên tắc như thế." Tôi cười cợt: "Nhưng mà, lúc ngươi tìm bạn gái, hình như là ai đến cũng không từ chối."
"Ngươi có chú ý sao?" Ý cười trên khóe miệng Đồng Diêu sâu hơn một chút: "Ta tưởng ngươi đều xem ta cùng mấy cô ấy như tro bụi."
"Ngươi nói lời như vậy làm như chúng ta lạnh nhạt không bằng ấy, ta và Sài Sài cả ngày đều đang lo lắng, ngày nào đó ngươi sẽ nhiễm AIDS." Tôi vỗ vỗ vai của hắn, nói: "Yên tâm, nếu thật sự có ngày đó, ta và Sài Sài chắc chắn sẽ không ghét bỏ ngươi. Bất quá nếu ngươi thật sự vì bệnh mà bất hạnh thăng thiên, nhớ kỹ giữ lại chiếc sô pha trong văn phòng ngươi kia cho chúng ta."
"Thật sự cám ơn sự quan tâm của các ngươi." Bạn học Đồng Diêu ngoài cười nhưng trong không cười, thịt cười da không cười.
"Đâu có, mọi người đều là bạn bè bao nhiêu năm." Tôi lần thứ hai vỗ vỗ vai của hắn.
"Lau sạch chưa?" Bạn học Đồng Diêu lười biếng mà nhướng mắt, hỏi.
"Sạch rồi." Tôi ngượng ngùng mà cười cười.
Vừa nãy khi ăn bánh ngọt không cẩn thận dính bơ trên tay, bởi vậy liền mượn dịp vỗ vai muốn lau lên người bạn học Đồng Diêu, đã không nghĩ tới bị phát hiện.
Tôi nhìn băng gạc quấn quanh trán Đồng Diêu, đưa tay khẽ chạm lên, nói: "Còn may là bị thương ở chỗ đường mép tóc, bằng không bị hủy dung nhan là tiêu rồi."
"Ngươi thương tiếc gương mặt ta vậy sao?" Đồng Diêu hơi hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhẹ cong, trong vô lại xấu xa mang theo khí chất tao nhã.
Hai thứ đối lập hòa trộn cùng một nơi, sau khi va chạm thì hợp thành ý vị đặc thù.
Cho dù là trên trán quấn băng gạc, cũng không che được mày thanh mắt sáng của hắn.
Tôi thở một hơi dài, hai tay nhéo đôi má hắn, vừa kéo ra hai bên, vừa nói: "Đó là đương nhiên, ngươi cũng chỉ có một cái ưu điểm là bộ dạng dễ coi này."
"Không nói chuyện phiếm với ngươi nữa, ta muốn đi vệ sinh." Bạn học Đồng Diêu nói xong liền xốc chăn lên, muốn đứng dậy.
Tôi vội vàng giữ hắn lại, nghiêm túc mà nói: "Không được, bác sĩ nói ngươi có chút chấn động não nhẹ, không thể xuống giường, cho nên... cứ dùng tiếp niệu tiểu khí[3] đi."
"Bác sĩ nói ta có chấn động não nhẹ?" Bạn học Đồng Diêu nhướng nhướng mày: "Ta sao lại không biết?"
"Chúng ta nói qua với ngươi rồi, nhưng bởi vì chấn động não liền quên mất chuyện này." Tôi tung ra lời dối, cũng không cà lăm.
Tiếp theo, tôi từ dưới giường bệnh lấy ra tiếp niệu khí, nói: "Đến, lấy chim nhỏ của ngươi ra, tha hồ mà xả đi."
"Ta thấy," trên gương mặt mày mắt rõ ràng kia của bạn học Đồng Diêu, tràn ngập sáng tỏ: "Là ngươi muốn nhân cơ hội nhìn lén tiểu đệ đệ của ta đi."
"Làm sao có thể?!" Tôi nhíu mày: "Vì sao ngươi phải nghĩ ta hư hỏng đến như vậy chứ? Vì sao chứ? Vì sao chứ? Vì sao chứ?!"
"Bởi vì," trong mắt cười đen thẫm của bạn học Đồng Diêu hiện lên luồng sáng sóng sánh nhàn nhạt: "Ngươi mắt tỏa ánh xanh, nước bọt tí tách, mặt còn run rẩy co giật… Hàn Thực Sắc, chỉ có lúc ngươi muốn làm chuyện xấu, mới có thể làm ra vẻ mặt này."
Lại thất sách rồi.
Bạn học Đồng Diêu này quả thật là lợi hại, tôi vừa nhếch mông, hắn liền biết là tôi muốn đại tiện hay tiểu tiện.
Có thể tận mắt nhìn tiểu Đồng Diêu một cái, chính là giấc mộng cả đời của tôi a.
Bao nhiêu lần, tôi cố ý trong lúc Đồng Diêu đi toilet, giả bộ vô ý xông vào, muốn liếc nhìn thoáng qua một cái.
Bao nhiêu lần, tôi cố ý vào 6 giờ sáng chạy đến nhà Đồng Diêu, xốc chăn của hắn lên, muốn nhìn chân thân của tiểu Đồng Diêu một chút.
Bao nhiêu lần, tôi vào lúc tụ họp, cố ý chuốc rượu hắn, muốn chờ sau khi hắn ngã xuống thoải mái mà xem một lần.
Đáng giận chính là, Đồng Diêu bảo vệ tiểu Đồng Diêu của hắn giống như bảo vệ vũ khí hạt nhân vậy.
Tôi một lần cũng không có thực hiện được.
"Đừng keo kiệt, nhìn một cái cũng sẽ không chết đâu." Tôi khuyên nhủ.
"Vậy ngươi cho ta nhìn bộ ngực của ngươi trước." Đồng Diêu nói.
Lại là những lời này.
Tôi tức đến ngứa răng, nhưng đối với thái độ cương quyết của hắn không làm sao được, chỉ có thể nói: "Như vậy đi, ta cho ngươi nhìn khe ngực, ngươi cũng vậy, cũng không cần lấy ra toàn bộ tiểu Đồng Diêu nhà ngươi, lấy hai phân là đủ rồi."
Đồng Diêu cười đến đặc biệt vô hại, cả khuôn mặt dưới ánh chiếu của hoa bách hợp ở bên cạnh, nháy mắt đã nhuộm hương hoa.
Hắn vươn tay, sờ sờ tóc tôi, nói tiếp: "Trẻ con, thôi đi ngủ đi."
Tiếp theo, bạn học Đồng Diêu không để ý tôi nữa, xuống giường, mang giầy, liền đi vào toilet.
Thù mới hận cũ phút chốc tuôn ra trong lòng tôi, tôi bắt đầu chơi xấu, ngăn hắn lại, nói: "Hôm nay không cho nhìn, thì đừng mong đi WC."
Tôi thừa nhận, Hàn Thực Sắc tôi vô sỉ.
Ai ngờ, bạn học Đồng Diêu ngay cả mí mắt cũng không chớp một cái, bỗng khom lưng xuống.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã xảy ra cái gì, hắn bèn ôm ngang người tôi, đặt ở trên giường.
Tiếp đó, lại nhàn nhã, thanh tao mà thong thả bước vào toilet, đóng cửa lại, cuối cùng một tiếng "Cụp cụp" khóa cửa.
Tôi xông đến, đập cửa toilet đến âm vang cả trời, lớn tiếng nói: "Đồng Diêu, tay ngươi bất tiện, để ta nâng tiểu kê kê giúp ngươi đi, đừng vãi vào quần!"
Bên trong vọng ra một tiếng "Đùng", cũng không biết là cái gì ngã trên mặt đất.
Hành động lần này lại báo thất bại.
Mạch máu của tôi, trở thành đường cao tốc, hận ý như là lái chiếc Lamborghini phi bay trong gió.
Tôi “gào” một tiếng với trần nhà, tiếp đó hung hăng mà phát ra lời tuyên thệ quan trọng: "Hàn Thực Sắc ta cả đời này, nhất định phải nhìn tiểu đệ đệ của ngươi một cái!"
Thật lâu sau, giọng của Đồng Diêu chậm rãi mà từ bên trong truyền ra: "Yên tâm, trước lúc đó, ta chắc chắn đã nhìn thấy tiểu muội muội của ngươi."
Vì thế, Lamborghini tiếp tục phi bay trong gió.
Tuy rằng lần trước thành công mà từ trong tay Vân Dịch Phong đào thoát, nhưng một khối tâm can nhỏ bé cháy đen của tôi, lại vẫn như chơi nhảy bungee giữa không trung y như cũ.
Lúc lên lúc xuống, lúc xuống lúc lên.
Buổi tối lúc ngủ, một khi bên ngoài có gió thổi cỏ lay gì đó, tôi liền bắt đầu xông ra mép cửa sổ, lo lắng lưu manh giang hồ xông vào nhà tôi, đem tôi bẻ răng rắc.
Hốt hoảng lo sợ như vậy vài ngày, cũng không thấy người đến tìm, tôi dần dần thả lỏng.
Ai ngờ, ngay tại thời khắc tôi không bố trí phòng vệ nhất, Vân Dịch Phong đã tìm tới cửa.
Chính xác hơn mà nói, là Vân Dịch Phong đã phái người tìm được tôi.
Lại nói cụ thể một chút, chính là tên lưu manh xăm mình kia đến đây.
Lúc ấy, tôi đang ngồi ở trong phòng khám cúi đầu xem tạp chí, hắn trực tiếp xông vào, túm lấy hỏi: "Ai là Hàn Thực Sắc?"
Tôi lên tiếng theo bản năng, vừa đáp lạivừa ngẩng đầu lên.
Kết quả, lại phát hiện người đến là tên lưu manh xăm mình.
Tôi vội vàng cúi đầu, nhưng mà đã không còn kịp, mắt lưu manh xăm mình nhíu lại, đi đến trước mặt tôi, kinh ngạc nói: "Ơ, ngươi không phải là bác sĩ của cái bệnh viện Đông Sơn ngày đó kiểm tra cho lão đại chúng ta sao? Làm sao lại xuất hiện ở trong này?"
Tôi nuốt nước bọt, nói: "Nơi đó là ngoài giờ, nơi này là nghề chính."
Tên lưu manh xăm mình sờ sờ cái đầu quấn băng gạc của mình, sáp lại, cẩn thận mà nhìn tôi, nghi hoặc nói: "Kỳ lạ, hôm nay nhìn ngươi, sao lại cảm thấy được quen mắt thế này?"
"Bởi vì lần trước chúng ta gặp qua ở trong phòng bệnh của đại ca ngươi." Tôi bề ngoài trấn định, nội tâm vô cùng lo lắng.
"Hình như đúng, nhưng, ngoại trừ lần đó ra, ta dường như còn gặp qua ngươi ở nơi nào đó." Lông mày tên lưu manh xăm mình đều muốn cau lại đến đứt gãy.
"Ngươi có chuyện gì mà tìm ta?" Tôi vội vã chuyển hướng đề tài, cắt ngang ý nghĩ của hắn.
"Đại ca chúng ta mời ngươi đi một chuyến." Lưu manh xăm mình nói rõ mục đích đến.
"Ta... Ta, ta và hắn còn không quen biết, đi để làm gì?" Nghe vậy, trái tim tôi như là có dàn trống đang gõ, chấn động đến mí mắt tôi cũng bắt đầu nhảy nhót.
Hỏng bét, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
"Đại ca bảo ngươi đi thì đi, nói nhiều như vậy để làm gì? Đi mau!" Tên lưu manh xăm mình không kiên nhẫn, thúc giục nói.
Tôi không làm sao được, chỉ có thể theo hắn rời đi.
Nhưng khi đang ra cửa, lén lút giấu năm con dao mổ sáng bóng trong ngực, học tập Tiểu Lí Phi Đao.
Đánh không xong, chúng tôi sẽ cá chết lưới rách.
Tôi sắp chết, cũng muốn nắm lấy mấy cái mệnh căn cùng xuống địa ngục!
[1] 幕斯蛋糕: bánh ngọt Mộ Tư – Mousse - loại bánh giống như bánh kem nhưng lớp kem phủ làm bằng nước trái cây, đường, gelatine nên có vị, mùi trái cây đặc trưng và dẻo như thạch.
[2]明灭几番: minh diệt kỷ phiên – mấy lần tắt sáng, trải qua nhiều biến đổi
[3]接尿器: tiếp niệu khí, dụng cụ hỗ trợ đi tiểu
Ta là Thực Sắc Ta là Thực Sắc - Tát Không Không