Trên mỗi ngọn núi đều có những lối đi mà khi đứng dưới thung lũng, bạn không thể nhìn thấy được.

James Rogers

Download ebooks
Ebook "Ta là Thực Sắc"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 151 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 697 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:00:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 56: Nhổ Đinh Mũ Của Nhóc Ăn Mày
ứa nhỏ này, nhìn qua không mập, nhưng toàn thân xương cốt rất nặng.
Thật vất vả ôm hắn lên giường, tôi mệt đến cả đầu đổ đầy mồ hôi.
Kỳ thật, mục đích chủ yếu khi đánh ngất Dịch Ca Vân là để tôi thuận tiện thu dọn phòng ở.
Dù sao, có hắn kè kè bên người lại vướng chân vướng tay, rất phiền toái.
Bởi vậy mới nói, đừng nghĩ sai lệch, Hàn Thực Sắc tôi vẫn rất là thuần khiết.
Nhưng mà, nếu hắn đã hôn mê, vẫn nên tranh thủ ăn chút đậu hủ tượng trưng đi, bằng không thực có lỗi với cái tên của mình.
Thế là, mắt sói mẹ của tôi sáng lên, rồi nước miếng cũng mãnh liệt dâng trào như vỡ đê.
Đôi tay của tôi vươn tới trên khuôn mặt của hắn.
Mẹ của tôi ơi, cảm giác khi sờ vào, quả thực là thật tuyệt quá, vừa trơn vừa mềm, tôi thật hận không thể nhào đến cắn một ngụm.
Dịch Ca Vân khép mắt, đôi con ngươi lóng lánh, mang theo nét quật cường kia tạm thời biến mất.
Lông mi của hắn dày mà cong, theo từng nhịp thở lay động như cánh bướm.
Tóc của hắn thực mềm mại, đen như mực, ngẫu nhiên rơi xuống mấy sợi phủ ở trên trán, như là dây liễu rũ trên mặt nước hồ xuân, khiến cho cả khuôn mặt phảng phất lộ ra nét sống động, tươi trẻ.
Mặt hắn, thật là đẹp, thật non nớt, tựa như dưới nắng ban mai, trên gương mặt, vẫn còn phủ màu đỏ ửng nhàn nhạt.
Trẻ trung, trong suốt, liễm diễm lòng người.
Thật sự là đầy cám dỗ a.
Tôi dùng sức mà véo khuôn mặt đậu hủ của hắn, mãi đến khi đem cả mặt bóp thành đậu hủ, mới lưu luyến mà trượt tay xuống, lần lần đến cái mông của hắn.
Tôi thở sâu, mắt nhíu lại, nuốt nước miếng, tăng thêm một chút lực, nhất thời bị kinh diễm rồi.
Không hổ là mông của người trẻ tuổi nha, co dãn hết cỡ nói.
Tôi bóp mông với thủ pháp không thay đổi, mỗi tay nắm một bên mông, tay trái hướng theo chiều kim đông hồ xoay tròn 720o, tay phải hướng ngược chiều kim đồng hồ xoay tròn 720o.
Bóp xong buông tay, cách quần cẩn thận quan sát, nhìn thấy hình dáng không đổi.
Không tồi không tồi, này thịt, thật sự cực kỳ co dãn.
Đứa nhỏ này, có tiền đồ.
Đương nhiên, thật khó khăn Dịch Ca Vân mới ngất một lần như thế, tôi còn cần đùa giỡn cho đủ.
Vì thế, móng vuốt của con sói mẹ tôi, lại tiếp đến chỗ tiểu đinh mũ của hắn.
Tôi đem tiểu đinh mũ kia kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, xoay nhanh, tiếp đó, lại dùng sức nhéo một cái.
Tôi thề, mặt tôi lúc này cực kỳ thuần khiết, chủ yếu là chỉ muốn nhìn một chút, tiểu đinh mũ kia rốt cuộc có thể bị kéo xuống hay không, hoặc là sau khi bị kéo xuống có thể trở về chỗ cũ hay không.
Nhưng không biết vì quá đau hay vì quá sảng khoái, Dịch Ca Vân nhíu mày, ưm một tiếng.
Mặt vẫn ửng đỏ, trong hơi thở có mùi thơm mát, hai má non mềm khiến người ta quyến luyến không muốn buông tay
Hấp dẫn a!
Nếu không phải vì e ngại Thịnh hồ ly, nói không chừng tôi đã đem hắn ăn sạch sành sanh.
Không được, không được, adrenalin đã muốn nhanh chóng tăng lên rồi, nói không chừng tôi bị kích động, sẽ đem ý tưởng này biến thành sự thật.
Tôi hấp tấp xuống giường, rời xa Dịch Ca Vân.
Sau đó, tôi bắt đầu ra sức dọn dẹp nhà cửa, cố sức đem thú tính hết thảy phát tiết ra.
Rửa chén, lau nhà, chà vật dụng, cuối cùng quét dọn WC.
Nhưng vừa tiến vào phòng tắm, tôi liền phát hiện cái ống nước hơi bị rò rỉ.
Những việc này, tôi cũng không biết làm, cho dù muốn sửa, cũng chẳng có công cụ.
Lúc này, tôi trong đầu hiện ra một câu nói thầy giáo hồi bé đã dạy cho chúng tôi: có khó khăn, tìm cảnh sát nhân dân. Đúng vậy, phải đi tìm ông chú cảnh sát nhân dân ở dưới lầu giúp đỡ.
Sở dĩ tôi khẳng định Kiều bang chủ ở nhà, là bởi vì khi về nhà lúc nãy, tôi nhìn thấy cửa sổ sát đất nhà hắn đang mở rộng.
Mà ý thức cảnh giác của Kiều bang chủ là siêu cường, chỉ khi có người đang ở nhà, mới có thể mở cửa sổ.
Vì thế, sau khi tôi đóng chặt cửa phòng mình, xác định sẽ không có sắc nữ vào nhà, đem Dịch Ca Vân ăn mất, mới đi xuống lầu, đi đến trước cửa phòng Kiều bang chủ, ấn chuông cửa.
Một hồi… Hai hồi… Ba hồi… Bốn hồi… Năm hồi......
Đang lúc ấn đến hồi chuông thứ năm, tôi dừng lại.
Bởi lẽ, tôi nghe thấy bên trong truyền ra một tiếng thét chói tai.
Tiếng thét chói tai của nữ nhân.
Hơn nữa, kia thanh âm, tựa hồ là do Sài Sài phát ra.
Hơi thở gian tình!
Một cỗ hơi thở nồng đậm mùi gian tình của cô ấy mãnh liệt hướng về tôi thổi ập đến.
Tôi lập tức kích động đến tay chân không ngừng run rẩy, tứ chi lập tức ghé vào trên cửa, tiếp đó giống hệt như con nhện lớn, nghe trộm nhất cử nhất động bên trong.
"...... Cầm thú! Ngươi đối ta làm cái gì?...... "
"Ta không biết!.....
"Ta muốn giết ngươi!...... "
"Mau buông vũ khí!...... "
Những lời nói ám muội như vậy, xông thẳng vào dây thần kinh của tôi.
Quả nhiên, quả nhiên là gian tình nóng hổi mới ra lò mua năm tặng một vô cũng xác thật rồi.
Nhưng mà trời có gió mưa thất thường, giữa lúc tôi nằm úp sấp, "Đông" một tiếng, cửa bị người từ bên trong mở ra.
Hơn nữa, khí lực người nọ rất lớn.
Ngay tức khắc, tôi phơi bày hình dạng một con nhện, ngã ập thẳng xuống khoảng giữa cánh cửa phòng nghe trộm và vách tường bên cạnh.
Tôi lập tức kêu một tiếng thảm thiết, ấn cái mũi đau xót, một cỗ nóng hổi liền chảy xuôi xuống.
Sau đó, máu mũi kia thật giống như vào ngày thứ hai dì cả quang lâm, ào ào chảy thẳng xuống, ngay cả chút dấu hiệu báo trước cho tôi biết cũng không có.
Tôi không cam lòng a.
Vừa rồi khi đùa giỡn trên thân thể trắng nõn của cậu nhóc xinh đẹp kia, tôi còn không nỡ chảy máu mũi.
Không nghĩ tới, cư nhiên tại cái nơi không có ý nghĩa, không có giá trị, không có hàm lượng kỹ thuật này lại chảy ra như vậy.
Tên gây họa Sài Sài thấy vẻ mặt tôi với bộ dáng đầy máu, cũng bị dọa, chạy nhanh đi tới, tay chân cô nàng quờ loạn giúp tôi lau chùi.
Vận may của Hàn Thực Sắc tôi luôn luôn rất xấu a.
Chuyện thêu hoa trên gấm[1] cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện, chuyện họa vô đơn chí thì ngược lại hết chuyện nọ tiếp nối chuyện kia.
Ý của tôi là, vừa lúc tôi thật vất vả mới cầm được máu mũi, Kiều bang chủ bắt đầu đi ra.
Hắn đi ra thật không có gì quan trọng, song chủ yếu chính là, anh trai à, ngươi vẫn nên là đem quần áo mặc vào đi.
Lúc bình thường nhìn Kiều bang chủ mặc cảnh phục, tôi liền biết, dáng người hắn không phải đẹp bình thường.
Mà hôm nay, cuối cùng tôi cũng chính mắt nhìn thấy.
Cơ ngực cứng rắn như sắt kia, cơ bụng duyên dáng kia, cánh tay cường tráng với hai đầu cơ kia, da thịt toàn thân ngăm đen kia, quả thực là cực phẩm trong cực phẩm!
Kết quả là, tôi cầm giữ không được, máu mũi lần thứ hai phun ra.
Kiều bang chủ vội đi tới, giúp tôi xem xét, rồi nói: "Mau vào trong phòng đi, ta giúp ngươi cầm máu."
Hắn cứ như vậy tới gần, thịt mông hoa hoa lệ lệ của hắn thân mật đặt ở trước mắt của tôi.
Món Hàn Thực Sắc tôi trước giờ ăn đều là thức ăn phương nam loại tiểu bạch kiểm[2] như Thịnh hồ ly, đâu đã gặp được Kiều bang chủ là một món ăn phương bắc như vậy a.
Nhất thời, máu trong mũi của tôi, giống hệt cột nước thẳng tắp chảy xuống, giống như không cần tiền vậy.
Tôi vội nói: "Kiều bang chủ, mời anh mặc quần áo vào trước đã"
Bằng không tôi khẳng định là tôi sẽ vì đổ máu mà chết.
Kiều bang chủ thật không có ý thức được tâm địa gian giảo này nọ của tôi, phỏng chừng còn tưởng rằng tôi là lần đầu tiên trông thấy đàn ông lõa thể, mắc cỡ mà thẹn thùng đây.
Hắn nào biết đâu rằng, Thịnh hồ ly mỗi ngày đều ở nhà thoát y khiêu vũ cho tôi, còn có tiểu hồ ly kia của hắn, liều mạng mà múa cột với tôi.
Sài Sài cùng Kiều bang chủ tạm thời bỏ qua ân oán, đỡ tôi vào trong phòng.
Nhưng mà còn may là, đối mặt với sắc đẹp tôi không bị choáng đầu, vẫn là tỉnh táo suy nghĩ xem cứu tự mình như thế nào, liền phân phó nói: "Làm ơn cho tôi chút bông y tế".
Kiều bang chủ vội tìm đến cái hòm thuốc, mở ra, lại than nhẹ một tiếng: "Không xong, không có, tôi đi mua."
"Không còn kịp rồi, chờ anh mua trở về tôi không chừng đã muốn đi tong rồi." Tôi vừa khò khè cố hít máu mũi, vừa nói với Sài Sài: "Có mang theo cái kia trên người không".
Sài Sài sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại, mở túi da của mình ra, đem đồ vật kia đặt trên tay tôi.
Tôi tiếp nhận, phát hiện là miếng băng vệ sinh tampon, không khỏi cười nói: "Mày thăng cấp rồi hả?"
Sau khi nói, khóe mắt thoáng liếc Kiều bang chủ đang tập trung tinh thần ngó "vật gì đó" trên tay tôi, vẻ mặt tò mò: "Đây là cái gì?"
Tôi rất muốn nói cho hắn, đây là thứ nữ sinh chúng ta mỗi kỳ nguyệt sự đến dùng để lấp lỗ châu mai, hơn nữa lại là chính cái nơi tiểu đệ đệ bọn họ thích ở nhất.
Nhưng sau lại nghĩ lại, cảm thấy rằng nếu nói như vậy, phỏng chừng bị coi là “truyền bá tin tức dâm uế” rồi chờ định tội mà bắt vào cục cảnh sát đi, vì thế, chỉ có thể đành từ bỏ.
Không để ý tới Kiều bang chủ, tôi trực tiếp lấy kéo cắt cục bông thành một mẫu vừa vặn với lỗ mũi tôi, sau đó liền nhét vào, chậm rãi cùng đợi.
Không dễ dàng gì, không còn nguy hiểm đếm tính mạng người dân nữa rồi, tính bát quái của tôi lại bắt đầu phát tác.
Tôi đưa mắt, đánh giá chung quanh.
Sài Sài tóc thì rối bời, quần áo thì không chỉnh tề, mắt thì sưng phù, môi thì tái nhợt.
Mà Kiều bang chủ cũng không thua kém.
Lại nhìn cái giường tôi đang ngồi, cái chăn thì hỗn độn, là cái kiểu hỗn độn tựa như bình thường tôi cùng Thịnh hồ ly đại chiến qua lại ba trăm hiệp vậy.
Tối~tối~tối~tối~tối~ quan trọng nhất là..., trên ra giường có vết máu!
Ôi mẹ của tôi ơi, quả thật là bị tôi bắt kẻ thông dâm tại giường!
Tôi kích động một chút, lập tức đứng bật lên, chỉ vào Kiều bang chủ nói: "Nói, ngươi muốn giải quyết riêng, hay là lôi lên toà án?"
"Cái gì?" Kiều bang chủ không rõ chuyện gì, hoặc là vờ không biết.
Tôi khoát tay liên tục giảng giải: “Giải quyết riêng chính là nói anh nên lập tức cưới Sài Sài nhà chúng tôi về nhà làm vợ, cô ấy có quyền đối với anh vừa đánh vừa mắng, nỗi giận có thể mệnh lệnh anh quỳ trên bàn chà giặt quần áo. Mà anh mỗi tháng nhận lương phải toàn bộ nộp lên trên, còn phải giúp Sài Sài đổ nước rửa chân, lúc Sài Sài chơi mạt chược mệt mỏi, phải giúp nó mát xa. Nếu anh không muốn cưới nó, chính là muốn ăn sạch rồi bỏ chạy, tôi đây cũng chỉ có thể đi báo án, nói anh thân là cảnh sát, lại cố tình biết pháp phạm pháp, lừa tình cô gái không biết gì là Sài Sài nhà chúng tôi đây."
Cơ hội thật tốt a, mắt thấy sắp mang được Sài Sài gả ra ngoài rồi.
Tôi vui mừng.
Nhưng mà, hai người trước mặt tựa hồ phản ứng rất lớn.
"Ai lừa tình cô ta?" Kiều bang chủ khiếp sợ.
"Ai muốn gả cho hắn?" Sài sài rống to.
Tưởng muốn lấp liếm à? Không dễ dàng như vậy.
Tôi vội chỉ vào vết máu trên ra giường nói: "Đừng gạt ta, các ngươi đều đã gì gì đó rồi, nhìn đi, cái này là vật chứng."
Kiều bang chủ cùng Sài Sài dùng một loại ánh mắt khinh thường nhìn tôi, sau đó nói: "Đó là máu mũi của ngươi."
Tôi nhìn kỹ, phát hiện thật đúng là như thế.
Cư nhiên làm trò cười, song giọng tôi không chịu thua: "Nhưng mà, các ngươi có dám chỉ lên trời mà thề rằng hai người các ngươi tối qua không có làm gì không?”
Trong nháy mắt, câu nói này gợi lên trong Sài Sài nợ cũ cùng thù mới.
Chỉ thấy nàng ta bất động thanh sắc, nhanh chóng nhấc chân lên, hướng về phía dưới của Kiều bang chủ đá vào.
Lực đạo kia, tốc độ kia, quả thực chính là muốn đoạn gốc rễ của người ta a.
Bất quá Kiều bang chủ dù sao cũng là cảnh sát, thân thủ rất cao, linh hoạt nhảy lên.
Nhưng Sài Sài không vì thế mà buông tha, vẫn tiếp tục không ngừng đuổi giết hắn.
Tôi vội vàng kéo thân thể mang bệnh, chen vào giữa hai người. Nói: "Đừng đấu nữa, nguyên nhân hậu quả chưa nói rõ ràng, mà đã bắt đầu đánh nhau, như vậy là đang hành hạ lòng hiếu kỳ của ta a”.
Đây là một hành vi vô cùng không có trách nhiệm a!
Tiếp đó, tôi kéo Sài Sài đến ngồi trên giường, lôi Kiều bang chủ tới đứng bên cạnh, hỏi tiếp: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Kiều bang chủ trợn trừng đôi mắt, trong mắt tràn ngập lửa giận, hơn nửa ngày, mới nói với tôi sự tình đã xảy ra.
Thì ra, là như thế này.
Lần trước từ trong đồn công an biết được Kiều bang chủ cho người điều tra số đo ba vòng của mình xong, ấn tượng của Sài Sài đối với Kiều bang chủ đã rơi xuống ngàn trượng.
Dĩ nhiên, thật ra trước đó, ấn tượng của nàng ta đối với Kiều bang chủ, cũng không có tốt lành gì.
Sài Sài thường xuyên hướng lên trời cầu nguyện, hy vọng đến cuối đời đừng gặp lại Kiều bang chủ bại hoại này.
Nhưng mà, thường thì càng thề, càng khiến cơ hội hai người gặp lại càng cao.
Ngày đó, là vô cùng khéo.
Mười giờ sáng, tiểu khu nơi Sài Sài ở có người báo nguy, Kiều bang chủ đến đó kiểm tra.
Đến căn phòng của người báo án, phát hiện góc tường có một người đàn ông, đang ngồi chồm hổm hút thuốc, trên mặt nói dễ nghe là vẻ xanh xao, nói khó nghe là gương mặt có dục vọng chưa được thỏa mãn, cặp mắt kia, sâu thẳm, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào vợ của mình đang ngồi trên giường, cách ăn mặc như Bà Chủ nhà trọ[3], mặc áo ngủ, mang dép lê, trên đầu cuộn đầy lô cuốn tóc, trên tay cầm con dao phay.
Kiều bang chủ thẩm vấn xong, mới biết được, người báo nguy chính là ông chồng kia.
Bà vợ kia không biết vì nguyên nhân gì, không muốn làm chuyện vợ chồng, ông chồng kia nghẹn suốt nửa năm, thật sự chịu không được, sáng hôm nay muốn Bá vương ngạnh thượng cung (cưỡng gian).
Nhưng mà bà vợ sở dĩ thích ăn mặc thành Bà chủ nhà trọ này đều là có nguyên do sâu xa cả, người nọ lập tức cầm dao phay, từ tay trái quăng qua tay phải, rồi lại từ tay phải quăng qua tay trái, giống hệt như biểu diễn tạp kỹ, thật thoải mái nhẹ nhàng.
Người một câu cũng không nói, nhưng biểu tình lại viết rành mạch ở trên mặt: ngươi dám lộ ra tiểu kê kê kia, lão nương liền băm nó ra.
Bởi vậy mới nói, ông chồng này phi thường buồn bực a, hận không thể ngửa mặt lên trời gào thét, vỗ thiên linh cái (chỗ cái trán) tự sát.
Nhưng trong lúc nước sôi lửa bỏng đó, hắn bỗng nhiên nghĩ tới một câu: có khó khăn, tìm cảnh sát nhân dân.
Bởi vậy có thể thấy được, truyên truyền của chính phủ chúng ta vẫn thực là đến nơi đến chốn
Bởi vậy, ông chồng này liền gọi 110[4].
[1] Thuê hoa trên gấm: việc thuận lợi, may mắn liên tục.
[2] Tiểu bạch kiểm: người mặt trắng, ý chỉ những người đàn ông trắng trẻo dáng vẻ thư sinh
[3] Bà chủ nhà trọ trong phim Tuyệt đỉnh KungFu, do diễn viên HK Nguyên Thu (Yuen Qiu) đóng
[4] 110 ở Trung Quốc = 113 ở Việt Nam: báo cảnh sát
Ta là Thực Sắc Ta là Thực Sắc - Tát Không Không