Tôi chưa từng biết ai phải khổ sở vì làm việc nhiều quá. Chỉ có rất nhiều người khổ sở vì có tham vọng nhiều quá mà lại không có đủ hành động.

Dr. James Mantague

Download ebooks
Ebook "Ta là Thực Sắc"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 151 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 697 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:00:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 45: Hắn Nói, Ta Là Người Đàn Ông Của Ngươi (Hạ)
ương mặt của hắn thực tuấn tú cũng thực yêu mị, mê hoặc lòng người. Mà môi hắn, trơn bóng như nước, nhiễm vết máu đỏ tươi. Giống như một cánh hoa đào, mê hoặc chúng sinh. Hắn dùng đôi môi nhiễm ma lực yêu dị kia nói với tôi: "Hàn Thực Sắc, nhớ kỹ, ta là người đàn ông của ngươi."
Sự tình có thể lý giải đơn giản như vậy. Trước tiên, tôi lạnh lùng hỏi: "Ngươi cũng không phải là gì của ta, dựa vào cái gì muốn biết chuyện của ta?"
Sau đó, Thịnh hồ ly hướng tôi trả lời: "Hàn Thực Sắc, nhớ kỹ, ta là người đàn ông của ngươi."
Chẳng qua, ở đoạn giữa là một hồi hôn mưa rền gió bão. Thế nhưng tôi vẫn chưa có tỉnh ngộ lại, tất cả chuyện này, đến tột cùng như thế nào phát sinh? Chỉ một ngày ngắn ngủi, tình tiết phát triển thật phong phú.
Đầu tiên là phim sắc tình AV - tôi và Thịnh hồ ly tổng động viên trên giường.
Sau đó là phim trinh thám Mỹ - Thịnh hồ ly hóa thân thành tổ chức FBI, CIA tiến hành bức cung tôi, muốn tôi khai ra thông tin về Ôn Phủ Mịch.
Hiện tại lại biến thành phim thần tượng Đài Loan - chúng ta dùng cái hôn cháy bỏng mãnh liệt để chấm dứt trận tranh cãi này.
Tiếp theo nữa, không biết có thể hay không biến thành phim cường bạo tiểu ngôn của Thái Lan - ví dụ như tôi sau đó phát hiện Thịnh hồ ly thì ra có một em trai, bởi vì bị Sài Sài phản bội mà nổ súng tự sát. Hắn một lòng muốn trả thù cho em trai, nhưng chuyện máu chó là, tôi trước giờ luôn đi cùng Sài Sài, hắn nghĩ nhầm tôi là hung thủ hại chết em trai hắn, liền tiếp cận tôi, bắt cóc tôi đến một ốc đảo hoang vắng, nấu nước luộc trứng, mặc cho tôi giải thích thế nào cũng không nghe, tiếp theo ooxx tôi một lần lại một lần, cuối cùng chân tướng rõ ràng tôi vẫn là tha thứ cho hắn, sau đó là happy ending. (chi tiết cụ thể xem thêm《 Bị cáo của tình yêu 》)
Nhưng mà may mắn chí ít cũng không biến thành phim chính trị, nếu không mọi người đều là Lôi Chấn Tử 1] chuyển thế rồi.
Thịnh Du Kiệt bắt tôi nhớ kỹ, hắn là người đàn ông của tôi. Người đàn ông của tôi, nói cách khác, hắn là bạn trai tôi.
Tôi bắt đầu cẩn thận suy xét.
Đời này, tôi ghét nhất chính là phải suy xét nghĩ ngợi. Bởi có chuyện nghĩ nhiều rồi thì sẽ không làm. Nhưng là một khi đã xảy ra chuyện lại không thể không suy nghĩ. Dựa theo tình tiết câu chuyện máu chó này mà xem xét thì Thịnh hồ ly chính là đang ghen, ghen với sự tồn tại của Ôn Phủ Mịch.
Nói cách khác, hắn đối với tôi, có một thứ tình cảm khác.
Chẳng lẽ nói, lăn qua lăn lại trên giường lại có tình yêu? Vận khí của tôi tốt như vậy sao?
Tôi bắt đầu dùng sức kéo kéo tóc.
"Bà lão à, phát khùng sao?" tên ăn mày nhỏ trên giường bệnh nhíu mày nhìn tôi.
Không, hắn sau khi đã rửa mặt sạch sẽ, thì không còn là ăn mày nữa rồi.
Cuối cùng tôi phát hiện ra, ánh mắt của mình thực chính xác, tên ăn mày nhỏ này lớn lên nhìn rất được. Khuôn mặt mềm mại non nớt như đậu hũ, nhéo một cái có thể nặn ra nước. Mắt mũi miệng cao dài vừa đủ, tất cả hợp lại thực xinh đẹp. Hắn là hình ảnh đan xen của đứa trẻ với người đàn ông trưởng thành, tản ra hơi thở thanh lương tựa như cỏ cây. Hắn mặc quần áo người bệnh, bởi vì bệnh nặng mới khỏi nên thân thể còn chút yếu ớt, gió thổi qua, vòng eo nhỏ nhắn xinh xắn như ẩn như hiện.
Đây chắc là cái gọi là sự mê hoặc của chính thái a. Tôi nghĩ rằng, nếu chụp ảnh hắn đăng lên mạng, thế nào cũng đạt danh hiệu cây cỏ quốc dân.
Đáng tiếc, đứa nhỏ này làm như không thấy ơn cứu mạng của tôi, vừa nhìn thấy tôi thì nhớ ra tôi đã cướp mất tiền của hắn, còn thường đem những thứ cơm thừa tôi ăn không hết ép cho hắn, còn gọi tôi là bà lão.
Bất quá tôi đang có phiền não khác nên không so đo với hắn. Vậy nên tôi nhìn hắn, thở dài một tiếng, cúi đầu thấp xuống, tiếp tục vò tóc mình.
"Bà lão, ta hỏi người đó? Sao ngươi lại thở dài?" Tên ăn mày nhỏ quyết tâm truy hỏi rõ ràng sự việc.
Tôi ngẩng đầu lên, u oán nhìn hắn, nói: "Ta không thể giấu giếm ngươi cả đời được."
Đứa nhỏ bắt đầu có chút khẩn trương, tay nắm ga trải giường thành một đóa hoa.
Kỳ thực, tôi cảm giác được đứa nhỏ này chưa từng chịu khổ bởi vì tay hắn trắng mịn, thon dài, là một đôi tay của giai cấp tư sản a.
"Có phải là..." Hắn do dự hỏi "Có phải là cơ thể ta có vấn đề gì hay không?"
"Đúng vậy," tôi bày ra vẻ mặt thương tiếc nhìn hắn, nói "Lần này sốt cao, đối với thân thể ngươi tạo thành thương tổn không thể bù đắp lại."
"Đến tột cùng là thương tổn gì?" Thanh âm tên ăn mày nhỏ run rẩy hỏi.
Tôi đau lòng nhìn hắn, mãi tới khi thấy thân mình hắn run lên, lúc này mới hỏi: "Em nhỏ, ngươi là xử nam sao?"
Tên ăn mày nhỏ sửng sốt, chờ khi hắn lấy lại phản ứng, máu toàn thân đều dồn lên mặt. Gương mặt đậu hũ non nớt mọng nước tức khắc đỏ hồng như táo Phú Sĩ, vừa vội vừa xấu hổ, bực mình hỏi: "Cái đó với ngươi có quan hệ gì?"
Tôi thở dài mở miệng "Không có quan hệ với ta nhưng lại có quan hệ rất lớn với ngươi."
Giọng nói của tên ăn mày nhỏ run run: "Ýcủa ngươi là...?"
"Đúng vậy," tôi vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói:"Bởi vì một loạt thương tổn liên tiếp, xem ra ngươi phải tiếp tục là xử nam cả đời rồi."
Nghe vậy, đứa nhỏ như bị sét đánh, gương mặt kia "Bá" một chút liền trắng bệch, thật lâu sau hắn mới mờ mịt hỏi han: "Ý của ngươi là, ta không còn có được công năng của đàn ông sao?"
"Em nhỏ," tôi nói: "Nén bi thương a."
Tên ăn mày nhỏ giống như bức tượng gỗ mềm oặt, run sợ một lúc lâu, bỗng nhiên nắm chặt tay tôi, môi run rẩy: "Chẳng lẽ không có biện pháp cứu chữa nào khác hay sao?"
Tôi mặt không đổi sắc, rút tay trong tay hắn ra, sờ sờ cằm, nói: "Cũng không thể nói như vậy."
"Còn có biện pháp gì? Nói nhanh, cần phẫu thuật sao? Ta bằng lòng!" Tên ăn mày nhỏ sốt ruột nói.
Cũng khó trách, chưa từng hưởng thụ tư vị tuyệt vời nhất thế gian này, đó chẳng phải uổng phí một lần sống ư?
"Thượng đế đóng lại một cánh cửa, nhất định sẽ vì ngươi mở một cái cửa sổ khác. Ngươi chắc đã nghe qua những lời này đi." Tôi bắt đầu hóa thân thành nhà triết học.
"Điều này là có ý gì? Nói rõ ràng một chút!" Tên ăn mày nhỏ gấp đến nỗi muốn nắm lấy tay tôi lại bị tôi tránh đi.
"Ý của ta chính là, thượng đế tuy đóng cánh cửa trước mặt ngươi nhưng cũng mở ra một con đường ở phía sau ngươi. Từ giờ trở đi, ngươi có thể lập chí trở thành "nữ vương thụ". Nếu không có phần cứng chinh phục tất cả phụ nữ trên đời này, như vậy liền sử dụng khả năng trời phú của chính mình, trên đời này người cầm quyền đều là đàn ông mà." Tôi nắm tay thành nắm đấm, tạo ra tư thế cổ vũ, nói: "Ta tin tưởng ngươi nhất định có thể làm được."
Những lời này truyền vào tai tên ăn mày nhỏ được khoảng ba giây, hắn lập tức phản ứng lại.
Chính mình bị đùa giỡn rồi.
[1] Lôi Chấn Tử: một nhân vật trong Phong Thần. Theo truyền thuyết thì Lôi Chấn Tử vốn là một trong những người con của Tây Bá Hầu Cơ Phát (Chu Vũ Vương). Ở đây ý nói là ai cũng bị sét đánh chết.
Ta là Thực Sắc Ta là Thực Sắc - Tát Không Không