We read to know we are not alone.

C.S. Lewis

Download ebooks
Ebook "Ta là Thực Sắc"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 151 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 697 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:00:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4: Vở Kịch Hàng Năm Ở Bệnh Viện
ời vừa ra khỏi miệng, mới biết được chính mình thật lỗ mãng: đại thúc này xác định là trốn vợ ra ngoài làm bậy mới có thể mắc bệnh. Tôi đây thành thực nói ra, đại thẩm mà nghe thấy được, còn không nhảy tửng lên dẫn tới gia đình mâu thuẫn a.
Quả nhiên, đại thẩm kia đầu tiên là hai mắt trợn to, hiện ra trạng thái kinh ngạc, tiếp theo trên mặt hiện lên mờ mịt, nghi hoặc, bừng tỉnh, nhớ lại, tin chắc, phẫn hận, thương tâm, thống khổ, tuyệt vọng, v...v… một loạt biểu tình thượng vàng hạ cám (hỗn tạp), tiếp theo, nàng mãnh liệt bổ nhào vào trước mặt đại thúc, bắt lấy áo ông ta, gào khóc: "Ông… ông làm sao có thể đối với tôi như vậy!"
Tiếp theo liền coi quần áo của đại thúc là giấy vệ sinh, nước mắt nước mũi nước miếng linh tinh toàn bộ đều trét lên trên đó, tôi không thể không giơ ngón tay cái lên tán thưởng một câu, đại thẩm, ngươi quả nhiên là tấm gương tốt về bảo vệ môi trường.
Cũng không phải do tôi bình tĩnh, chủ yếu là loại chuyện này rất thường phát sinh, vợ cùng chồng đến xem bệnh, kết quả phát hiện chồng bởi vì ngoại tình nên mắc bệnh tình dục. Tất cả giống nhau đều là khóc lớn đại náo, đòi chém giết đòi lóc thịt, ly hôn tại chỗ cũng có.
Đối với chuyện này, tôi đã sớm tập mãi thành thói quen, cũng không còn kinh ngạc nữa.
Tục ngữ nói, thanh quan khó xử việc nhà, tôi kê đơn xong xuôi, đang chuẩn bị đưa cho bọn họ rồi tiễn bước, lại đột nhiên nghe thấy đại thẩm khóc hô lên một câu: "Ngươi nói, ngươi làm sao có thể đối với ta như vậy... Anh rể! Ngươi như thế nào có thể lén ta ra ngoài tìm nữ nhân khác!"
"Loảng xoảng" một tiếng, tôi ngã trên mặt đất, tay chân run rẩy nửa ngày.
Anh rể?
Nguyên lai là cô em vợ cùng anh rể yêu đương vụng trộm, nhưng khẩu vị của ông anh rể này cũng quá lớn, còn tiếp tục quan hệ cùng nữ nhân khác ở bên ngoài.
Tôi ra sức nắm lấy cạnh ghế, đứng lên, cầm lấy giấy bút, chuẩn bị đem chuyện này bán cho tạp chí《Tri âm 》.
Một chữ một tệ a, tôi tùy tiện viết ra sáu ngàn chữ, cũng đủ ăn mì thịt bò ba năm.
Người ta học tiểu học năm thứ ba còn đọc 《Truyện cổ tích Grimm 》, tôi Hàn Thực Sắc khi đó liền bắt đầu đọc tạp chí mẹ tôi lấy về từ thư viện của công ty: 《 Tri âm 》(Friends)
Qua nhiều năm như vậy, cảm tình của bản thân tôi đối với 《 Tri âm 》phải kêu là sâu sắc a. Bên trong có chuyện ly kỳ khúc chiết, có nhân vật lôi người chết không đền mạng, nhiều lần đều có thể thành công làm tóc tôi từ quăn biến thẳng, thẳng biến quăn, không cần phải đi tiệm tóc để làm, tiết kiệm được rất nhiều tiền.
Mà làm cho tôi bội phục sát đất chính là, lúc miêu tả vụ án giết người thì tác giả không chỉ có thể phỏng đoán tâm lý tội phạm giết người nhất thanh nhị sở, tựa như chính mình có mặt ở hiện trường, mà còn vô cùng kỳ tích biết được hoạt động tâm lý sinh mệnh phút cuối cùng của nạn nhân bị giết, quả thực là thông linh (tâm linh tương thông).
Hãy bớt sàm ngôn đi, mau mau nghĩ ra tựa đề!
Tiêu đề mỗi bài văn trong《 Tri âm 》của người ta luôn luôn vô cùng tao nhã cộng thêm lãnh diễm, tuyệt đối là tiên thanh đoạt nhân (giáng đòn phủ đầu), cho nên tôi nhất định không thể qua loa.
《 Anh rể biến tình nhân, tình nhân tìm tình nhân -- hai chị em ruột cùng một người đàn ông yêu hận khúc mắc 》
Rốt cuộc nghĩ ra một cái đề mục, đang tiếp tục tự hỏi, đại thẩm bắt đầu đối thoại với đại thúc.
Đại thẩm nói: "Ngươi còn gạt ta, người đàn bà kia gần đây cũng chuẩn ra loại bệnh này, các ngươi khẳng định là đã lên giường!"
Đại thúc nói: "Ta không có!"
Đại thẩm nói: "Ta không tin, lần đó các ngươi rõ ràng ở một đêm trong khách sạn!"
Đại thúc nói: "Lần đó ta ở trong phòng cùng nàng xem nhảy Audition trên TV, nói chuyện từ nguy cơ tài chính tới giá cả thị trường!"
Đại thẩm nói: "Ngươi không có cùng ta xem nhảy Audition trên TV, nói chuyện từ nguy cơ tài chính tới giá cả thị trường, vì cái gì ngươi muốn cùng nàng xem nhảy Audition trên TV, nói chuyện từ nguy cơ tài chính tới giá cả thị trường!"
Đại thúc nói: "Đều là lỗi của ta, của ta sai, ta không nên cùng nàng xem nhảy Audition trên TV, nói chuyện từ nguy cơ tài chính tới giá cả thị trường, ta đáp ứng ngươi sau này chỉ cùng ngươi xem nhảy Audition trên TV, nói chuyện từ nguy cơ tài chính tới giá cả thị trường!"
Nhịn xuống nhịn xuống, trăm ngàn không thể ói, mì thịt bò trong bụng có giá trị 6 tệ 5 mao lận đó. Tôi hít sâu, đem đề mục thứ hai mới nghĩ đến viết xuống.
《 Bi thảm luân hồi -- tôi nếm phải trái đắng của tỷ tỷ 》
Bên kia sương phòng, đại thúc và đại thẩm còn đang tranh chấp.
Đại thẩm nói: "Vì cái gì?! Vì cái gì?! Đây đều là vì cái gì?! Vì cái gì?! Đây đều là vì cái gì?! Vì cái gì?! Đây đều là vì cái gì?! Vì cái gì ngươi đến bây giờ còn muốn gạt ta! Ngươi thật sự rất tàn nhẫn rất tàn nhẫn!"
Đại thúc (hình tượng Nhĩ Khang, lỗ mũi nở ra, co lại, lại nở ra, lại co lại): "Ta không nghĩ tới, ngươi trước đây dịu dàng đáng yêu, cư nhiên vô tình như thế, tàn nhẫn như thế, cố tình gây sự như thế!"
Đại thẩm (hình tượng Mã thúc thúc rít gào): "Vậy ngươi không vô tình?! Không tàn nhẫn?! Không cố tình gây sự?!"
Đại thúc (hình tượng Nhĩ Khang, lỗ mũi nở ra, co lại, lại nở ra, lại co lại): "Ta làm sao vô tình?! Làm sao tàn nhẫn?! Làm sao cố tình gây sự?!"
Đại thẩm (hình tượng Mã thúc thúc rít gào): "Ngươi làm sao không phải vô tình?! Làm sao không tàn nhẫn?! Làm sao không cố tình gây sự?!"
Đại thúc (hình tượng Nhĩ Khang, lỗ mũi nở ra, co lại, lại nở ra, lại co lại): "Cho dù ta vô tình như thế nào, tàn nhẫn như thế nào, cố tình gây sự như thế nào, cũng không thể so với ngươi rất vô tình, càng tàn nhẫn, càng cố tình gây sự!"
Đại thẩm (hình tượng Mã thúc thúc rít gào): "Ta so với ngươi vô tình?! So với ngươi tàn khốc?! So với ngươi cố tình gây sự?! Ngươi mới là người ta thấy vô tình nhất, tàn nhẫn nhất, cố tình gây sự nhất!"
Đại thúc (hình tượng Nhĩ Khang, lỗ mũi nở ra, co lại, lại nở ra, lại co lại): "Hừ! Ta tuyệt đối sẽ đối với ngươi vô tình, đối với ngươi tàn nhẫn, đối với ngươi cố tình gây sự!"
Đại thẩm (hình tượng Mã thúc thúc rít gào): "Được, ngươi đã nói ta vô tình, ta tàn khốc, ta cố tình gây sự, ta liền vô tình cho ngươi xem, tàn nhẫn cho ngươi xem, cố tình gây sự cho ngươi xem!"
Tiếp theo "Bang" một tiếng, trên mặt đại thúc xuất hiện dấu năm ngón tay đỏ tươi.
Đại thúc (hình tượng Nhĩ Khang, lỗ mũi nở ra, co lại, lại nở ra, lại co lại): "Xem đi, còn nói ngươi không phải vô tình, không tàn nhẫn, không cố tình gây sự. Hiện tại ngươi bày ra toàn bộ bộ mặt vô tình, tàn nhẫn, cố tình gây sự."
Ngón tay tôi run run, đem đề mục thứ ba nghĩ được viết xuống.
《Anh rể vứt bỏ vợ con của tôi, vì sao ngươi muốn yêu đương vụng trộm sau lưng cô em vợ là tôi a》
Đang lúc tôi vắt óc nghĩ cách thiết lập thế cục sao cho gay cấn nhất thì ông trời lại không muốn sống mà bỏ thêm một nắm lửa.
Một người phụ nữ trung niên đột nhiên nổi giận đùng đùng đi đến, hai lời chưa nói, túm áo đại thúc nhấc lên, giơ tay lên cao, tát phải tát trái, "Bùm bùm" một hơi đánh hơn mười cái, làm khuôn mặt xấu xa bỉ ổi lúc ban đầu của đại thúc giờ đây sưng lên y chang đầu heo.
Đại thẩm đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo vội vàng "Bịch" một tiếng quỳ xuống, giữ chặt quần áo của người phụ nữ trung niên, cầu xin tha thứ nói: "Chị, không cần đánh anh rể! Hết thảy đều là lỗi của ta, là ta khống chế không được chính ta. Tỷ tỷ, thực xin lỗi, ta biết ngươi yêu hắn rất đau khổ rất đau khổ, nhưng ta cũng yêu hắn rất đau khổ rất đau khổ a!"
Oh…………my…….......god!
Trong đầu tôi nhất thời hiện ra lời thoại kinh điển của Janice trong Friends[1].
Người chị của chúng ta dưới thiên hô vạn hoán (ngàn kêu vạn gọi) rốt cuộc xuất hiện.
Chị của đại thẩm một cước đá văng muội muội, cả giận nói: " Mười năm trước lão nương đã biết các ngươi lén lút qua lại, chuyện ngày hôm nay cùng ngươi không quan hệ, cút ra ngoài một bên đi!"
Tiểu tam đại thẩm nhu nhược nhất thời hóa thành một trái bóng, ồng ộc ồng ộc bị đạp đến trong góc đi nằm.
Tiếp theo, chị của đại thẩm như nữ đồ tể vô cùng lợi hại tiếp tục đi tới, kéo cao tay áo, liều mạng không ngừng tát hai má của chồng mình.
Quyền pháp của nàng, kết hợp giữa chiêu "Hoàn ngã phiêu phiêu quyền" Châu Tinh Trì sử dụng trong《 Đường Bá Hổ điểm Thu Hương [2] với chiêu "Thiên ma lưu tinh quyền" của các Seiya (đấu sĩ) tiểu cường vĩnh viễn đánh mãi không chết trong《Thánh đấu sĩ [3], bởi vậy uy lực mười phần, đại thúc bị đánh hoàn toàn thành đầu heo, ngay cả mẹ của đại thúc đều nhận không ra hắn.
Lúc này, một bóng người đột nhiên "Vèo" một tiếng bay qua trước mắt tôi, "Bịch" một tiếng quỳ gối dưới chân chị của đại thẩm, lại "Phác" một tiếng ôm lấy đùi.
Tập trung nhìn kỹ, thì ra là một người con trai khoảng hai mươi tuổi.
Tôi lau đi một đầu mồ hôi lạnh, đứa nhỏ này, thật là, ban ngày ban mặt giả quỷ, làm tỷ tỷ tôi sợ tới mức nước tiểu bành trướng.
Bàng quang vừa mới co rút lại, lời nói kế tiếp của đứa nhỏ này, làm cho tôi thật sự rơi ra hai ba giọt.
Hắn nói: "Mẹ, giữa con và ba, là ngươi tình ta nguyện!"
Tôi đầu bắt đầu choáng váng, hơn nữa cũng xuất hiện trạng huống của Nhĩ Khang, lỗ mũi bắt đầu không ngừng co giãn.
Tôi hôn mê, tôi vui vẻ hôn mê, say mê hôn mê, hưởng thụ hôn mê, cho nên, tôi liền hoa lệ hôn mê. Thấy cô em vợ cùng anh rể kia yêu đương vụng trộm, tôi choáng. Thấy hai cha con "Tình đầu ý hợp" này, tôi choáng. Thấy đại thúc mặt đầu heo lại có thể hấp dẫn nhiều người như vậy tre già măng mọc, tôi càng choáng.
Phụ tử a! BL a! Khẩu vị nặng a!
Máu mũi của tôi bắt đầu phun tùm lum, lỗ tai cũng bắt đầu ong ong kêu to, không được, không được, xem ra chờ vở diễn này kết thúc thì nhất định phải đi chụp CT não bộ mới được.
Chị của đại thẩm tức sùi bọt mép, bóp cổ đại thúc, khàn khàn nói: "Ông không phải người, nó là con ruột của ông, ông như thế nào hạ thủ được! Hơn nữa ông đã bị bệnh, còn muốn cùng con trai làm, ông có biết hay không, nó hiện tại bị ông lây bệnh, hoa cúc tàn!"
Một trận sấm vang đánh xuống, tôi giống như thấy Dương Tử[4] ca ca cầm kiếm chỉ lên trời, hô lớn: "Thiện ác chung hữu báo, thiên đạo vãng luân hồi; bất tín sĩ đầu khán, thương thiên nhiêu quá thùy?!!!" (Thiện ác đều có báo ứng, lẽ trời ai cũng phải trải qua luân hồi, không tin ngẩng đầu nhìn lên, trời xanh không bỏ qua cho ai)
Hoa cúc tàn? Hoa cúc tàn? Hoa cúc tàn?!!
Thật sự là rất có hình ảnh cảm!
Nga ô nga ô ngao ngao gào khóc!! Ở trong lòng tôi vang lên một tiếng sói tru.
《 Hoa cúc tàn -- một đoạn tình ki luyến (lệch lạc) có một không hai giữa phụ tử thân sinh 》
《 Yêu em vợ hay là yêu con trai? Đại thúc Địa Trung Hải (hói) lựa chọn gian nan 》
《Phụ thân đáng khinh hoa tâm của tôi a, hoa cúc của nhi tử vì ngài mở ra 》
《 Tri âm 》 a, nếu ngươi không cần bản thảo của ta, hủ nữ trên cả nước sẽ không tha thứ cho ngươi!
Tình tiết càng thêm phong phú, thêm trên thêm dưới, tuyệt đối tôi có thể đạt đến hai vạn chữ, tiền nhuận bút đủ ăn mười năm mì thịt bò a
!!!
Nói liền làm, tôi bắt đầu cúi đầu viết bản thảo, không tiếp tục để ý cái nhà kia.
Ta là Thực Sắc Ta là Thực Sắc - Tát Không Không