"Tell me what you read and I'll tell you who you are" is true enough, but I'd know you better if you told me what you reread.

François Mauriac

Download ebooks
Ebook "Sủng Ngươi Đến Tận Trời"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 591 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:24:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 50
ho đến phút cuối cùng anh vẫn chưa bao giờ từ bỏ cô. Rất cảm động với chi tiết cuối cùng này. Một người đàn ông hoàn mỹ thế này đúng là chỉ có trong tiểu thuyết thôi à T_T
Thế là hết truyện rồi. Với mình đây là bộ truyện hiện đại hay nhất của Đan Phi Tuyết, không phải vì giọng văn điêu luyện hay tình huống truyện hấp dẫn. Đơn giản là thấy Hà Phi và Chấn Y quả thực có cái gì đó rất hợp nhau, rất có tiềm năng trở thành một cặp đôi hoàn hảo. Dường như người này đúng là soulmate của người kia, thu hút nhau, yêu nhau và ở bên nhau đến trọn đời. Một bộ truyện vô cùng ngọt ngào <3
Giờ thì sẽ tiếp tục xử lí Em là của anh, duy nhất. Một cặp đôi thú vị khác. Và đang suy nghĩ ko bít có nên làm 1 bộ cường thủ hào đoạt ko. Mình là mình khoái thể loại đó lém nhe;))
Vĩ Thanh
Thiếu đi tổng giám đốc, chủ tịch Phương sáng sớm đã ở V. J tuyên bố sẽ có thay đổi trong nhân sự, Úy Nhân Nhân rất có thể sẽ lên chức giám đốc kế hoạch.
“Giờ quả thực là quá lắm rồi nha!” Sau khi tan họp, Úy Nhân Nhân nhìn chằm chằm đồng hồ đeo tay. “Có chuyện gì với Hà Phi vậy?”
“Cô ấy đến muộn nha!” Trương Thiến ngáp một cái, ngồi ghi chép lại hội nghị. “Tối hôm qua cô ấy cũng không tới. Xin đi nghỉ về rồi cũng không muốn đi làm nữa à?”
Ôn Hà Phi rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì a? Nhân Nhân gọi điện thoại tìm Hà Phi, không ai nghe máy.
“Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?” Nhân Nhân có chút lo lắng. Lương Chấn Y ra nước ngoài đả kích cô lớn đến mức không muốn đi làm luôn sao?
Rốt cục, Hà Phi gọi điện thoại tới.
“Em đang làm cái trò gì vậy hả? Đại tiểu thư, còn chưa tới đi làm?!” Nhân Nhân rống lên với ống nghe. Tên ngu ngốc này hại cô lo lắng gần chết.
Hà Phi cau mày. “Đừng tức giận a!” Cô quay lại nhìn bà ngoại một cái. Ôn bà bà đã tỉnh, đang ăn cháo. Hà Phi hạ thấp giọng nói: “Trưởng phòng, em muốn xin nghỉ, bà ngoại em nhập viện rồi.”
“Cái gì?” Nhân Nhân nghe thấy khẩu khí lập tức dịu lại. “Thì ra thế, có nghiêm trọng lắm không?”
“Đã không sao rồi. Nhưng phải nằm viện quan sát thêm.”
“Vậy sao, được rồi, em yên tâm chăm sóc bà ngoại đi, nghỉ để chị xin phép giúp cho. Bất quá có mấy vụ đang cần gấp, em tới lấy về chỉnh lý lại đi.”
“Vâng.” Hà Phi len lén nhìn trộm bà ngoại, nhỏ giọng hỏi Nhân Nhân: “Vậy...... Ừm......”
“Em muốn hỏi Lương Chấn Y hả?” Nhân Nhân thông minh lập tức đoán ra.
“Nhỏ giọng một chút.” Hà Phi đỏ mặt, sợ người khác trong phòng làm việc nghe được.
“Anh ấy máy bay lúc 10 sáng a, giờ chắc cũng đến sân bay rồi đi?” Nhân Nhân cười lạnh. “Này, chị thật không hiểu nổi, em giống như cũng thật thích anh ấy, vậy tại sao không chấp nhận lời cầu hôn của anh ấy hả?”
“Cầu hôn?” Hà Phi kinh ngạc nghi ngờ, Ôn bà bà lập tức dỏng tai sang đây nghe ngóng, Hà Phi ngăn lại bà. “Chị nói linh tinh cái gì thế, cái gì mà cầu hôn?”
Nhân Nhân nhìn quanh hai bên, cúi thấp người xuống, núp ở cạnh bàn nhỏ giọng nói: “Là Trần Dĩnh kể với chị. Tối hôm qua chủ tịch Phương khoác lác với cô ấy, nói anh ta mang Lương Chấn Y đi chọn một chiếc nhẫn kim cương vô cùng đắt, lại nói đáng nhẽ ra cũng phải mua một cái cho Trần Dĩnh!”
“A?” Hà Phi hồ đồ. “Chủ tịch Phương muốn cầu hôn với Trần Dĩnh?!”
“Không phải, đồ ngốc!” Nhân Nhân gào lên. “Là Lương Chấn Y mua nhẫn kim cương, chủ tịch nói anh ấy muốn cầu hôn với em, với em đấy! Thứ Bảy vừa rồi á!”
“Cái gì cơ?” Hà Phi nghe được hồ đồ.
Úy Nhân Nhân vội vàng nói: “Kết quả Lương Chấn Y hôm Chủ Nhật lại nói với chủ tịch là muốn đi New York. Em không phải là từ chối anh ấy, làm anh ấy thương tâm liền nhận công tác ở bên kia đấy chứ hả. Phi a, sao em lại không đồng ý hả, Từ Thiếu Khâm kia làm thế nào mà hơn được......”
“Từ từ đã!” Hà Phi siết chặt ống nghe nói. “Chị để em nghĩ một chút đã!” Cô bưng trán, nhắm mắt lại nghiêm túc suy tư.
“Muốn làm gì vậy?” Nhân Nhân hỏi, đầu bên kia một mực trầm mặc, Nhân Nhân không nhịn được lại rống: “Nghĩ xong chưa hả? Em là đang muốn nghĩ cái gì a? Hà Phi?!”
“Shit!” Cô chợt mắng một tiếng, cuống quít cúp điện thoại.
Shit? Nhân Nhân sửng sốt, nhìn chằm chằm ống nghe, lúc phục hồi lại tinh thần liền tức đến nổi gân xanh, phát điên ngồi xổm rú rít với ống nghe:
“Muốn chết hay sao mà dám mắng trưởng phòng của cô hả? Hà Phi?” Đối phương đã dập máy rồi.
Hà Phi đã nghĩ ra, thứ Bảy hôm đó cô ở trong phòng tắm nghe được tiếng chuông cửa là của Lương Chấn Y. Anh ấy chắc canh là hiểu lầm cô, ô ô...... Loại tình huống đó anh ấy làm sao có thể không nghĩ lung tung được? Ông trời ạ! Cô sao lại có thể sơ sẩy như vậy được?!
Ôn bà bà nhìn cháu gái dáng vẻ kích động lại tức cười vò đầu bứt tóc liên tục đảo quanh phòng, lẩm bà lẩm bẩm, thoạt nhìn vừa vội vừa tức lại buồn bã ủ rũ.
Ôn bà bà giơ tay níu lấy Hà Phi. “Cháu đừng có vòng đi vòng lại nữa, bà ngoại nhìn cũng chóng mặt.” Bà ước chừng nghe hiểu được. “Tổng giám đốc kia hiểu lầm cái gì? Ai da! Không quan trọng, máy bay lúc mười giờ nha, cháu vẫn còn đi đi lại lại trong này? Mau đuổi theo a!”
Đuổi theo? Đúng đúng đúng, Hà Phi đột nhiên bừng tỉnh. “Vậy bà nhớ phải ở ——”
“Được rồi, nhanh đi đi!”
Giữa phi trường, Lương Chấn Y cầm theo hành lý làm thủ tục.
Cô gái bên hãng máy bay nhiệt tình giúp chọn chỗ ngồi cho anh. Cầm lại hộ chiếu, Lương Chấn Y mua cà phê chờ xuất cảnh, từ giờ đến lúc lên máy bay còn có một tiếng, ánh nắng từng tia ấm áp chiếu rọi vào cửa kính sân bay.
Bên ngoài cửa thủy tinh, hành khách qua lại vội vàng.
Lương Chấn Y uống li cà phê đen đắng ngắt, một lần cuối cùng vọng nhìn nơi anh đã gắn bó lâu dài. Ký ức ở nơi này, chỉ có Hà Phi là tối ấm áp, cũng khiến anh tối hạnh phúcc. Nhớ tới Hà Phi, cà phê đắng nghét phảng phất cũng thấy ngọt ngào.
Vẫn nhớ tới lúc đầu gặp gỡ của cô xinh đẹp tóc dài, rực rỡ áo khoác, cô nổi giận với máy bán nước, rút ra đôi bốt đánh rầm rầm lên thùng máy.
Khi cô quay đầu lại thấy anh, đôi mắt đẹp của cô thật giống như đang nhìn vào sâu trong tâm khảm anh, từ đó hại anh mất ngủ, vì cô mà tâm thần không yên. Của cô xấu hổ lúc phỏng vấn, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt nghiêm túc của cô lúc tức giận, luôn hại anh tim đập loạn nhịp.
Lương Chấn Y yên lặng uống cà phê, khóe mắt cong cong, lại nhớ tới khuôn mặt tươi cười của cô. Cô giờ đang làm gì?
Tiệc tiễn biệt, cô không có xuất hiện, cô có thể hay không có một chút luyến tiếc anh?
Hà Phi lúc này nhưng là liều mạng chạy ra ngoài, không để ý hình tượng đang mặc lễ phục đi giày cao gót cộp cộp cộp vọt ra khỏi bệnh viện, ngăn lại một chiếc xe tắc xi, ngồi bên cạnh lái xe vừa rống vừa gào ép người ta nhấn ga lạng lách, đến sân bay mới phát hiện không có mang theo ví.
Chết tiệt! Hà Phi sắp phát khóc. “Tôi...... Tôi quên mang theo ví rồi......”
Lái xe trừng trừng nhìn cô. “Cô đang đùa với tôi đấy à, cô đang đùa à? Một ngàn đồng đấy!”
Hà Phi mở ra cửa xe. “Chú chờ cháu một chút, cháu đi lấy tiền cho chú. Cháu đang vội gặp một người, xin chú đấy!”
Lái xe thối nghiêm mặt. “Đùa chứ, ai biết cô có thể quay lại hay không?”
Ô...... Hà Phi cầu xin ông ta. “Chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời cháu, xin chú đấy ——” sắp không còn kịp rồi!
“Một ngàn đồng cũng liên quan đến hạnh phúc cái bụng tôi, không được, nếu không tôi lại đưa cô về nhà lấy.”
Sủng Ngươi Đến Tận Trời Sủng Ngươi Đến Tận Trời - Đan Phi Tuyết