You are a child of the sun, you come from the sun, and that is something true with the Earth also... your relationship with the Earth is so deep, and the Earth is in you and this is something not very difficult, much less difficult then philosophy.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Sủng Ngươi Đến Tận Trời"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 591 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:24:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 48
i da!” Ôn bà bà vui mừng ngồi ở trước bàn, thức ăn phong phú ở trên bàn làm bà cười toe toét. “Nhiều món ăn như vậy, muốn bà bội thực mà chết à?!” Bà vừa trở về, thần sắc mệt mỏi, nhưng vẻ mặt cũng rất là vui vẻ. Chuyến đi lần này đúng thỏa được tâm nguyện của bà. Bà xem thấy mặt trời mọc lúc trẻ tuổi đã đính ước nhau cùng xem, ánh mặt trời ấm áp rọi chiếu vào đôi mắt nhăn nheo, làm bà cảm giác bạn già giống như cũng tới nhìn mình.
Hà Phi xới cơm cho bà ngoại. “Ăn nhiều một chút a! Bà hình như gầy đi đấy!”
Bà ngoại ha ha cười. “Cháu cũng nấu quá nhiều đi?” Cũng không biết ban đầu Hà Phi muốn mời Lương Chấn Y tới.
Hà Phi miễn cưỡng mỉm cười, cô không muốn làm bà mất vui, cười nghe bà ngoại liên miên kể chuyện thú vị trong chuyến đi chơi. Cô nghe mà mơ mơ màng màng, cả đầu đều là vẻ mặt hờ hững, giọng nói lạnh nhạt của Lương Chấn Y.
“Phi à ——” Ôn bà bà dùng chiếc đũa đâm đâm cháu gái đang ngẩn người. “Ai nha, giờ đến cháu kể a, cháu đi San Francisco xem thằng nhóc kia, thế nào, có vui không?”
Hà Phi hồi tỉnh, bỏ xuống một câu: “Chúng cháu chia tay rồi.”
“Cái gì?!” Ôn bà bà chấn động, nhìn chằm chằm Hà Phi, ngay sau đó ôm ngực an nủi một câu. “Hứa nguyện của bà rốt cục thành hiện thực, quá tuyệt vời!”
“Bà ngoại!” Hà Phi trừng bà. “Nào có người nào hi vọng cháu gái mình thất tình không?”
“Gì chứ?” Ôn bà bà nhìn chằm chằm Hà Phi ánh mắt hồng hồng, dè dặt hỏi: “Thật đau lòng sao? Thằng nhóc kia lại không tốt, cháu nghe bà, cháu tuyệt đối có thể tìm được người tốt hơn. Cái kia tổng giám đốc công ty bọn cháu không phải là đối với cháu ——”
“Bà ngoại!” Hà Phi cắt đứt lời của bà. “Ăn cơm thôi!”
Ôn bà bà vẫn chưa chết tâm. “Thật đấy, cái kia tổng giám đốc thật có ý đối với cháu, bà ngoại tuyệt không sẽ đoán sai ——”
“Bà ăn chút thịt sấy tỏi đi.” Hà Phi nói sang chuyện khác, cô hiện tại không muốn nghe nhất chính là chuyện này.
Ôn bà bà không biết cháu gái lòng còn đang rớm máu, lại vô tâm đạp lên tử huyệt của cô. “Cái kia tổng giám đốc a, cháu cho cậu ta cơ hội, cậu ta chắc canh ——”
“Hắn-ta-muốn-đi-New-York-rồi!” Hà Phi đập bàn hét lên, Ôn bà bà bị dọa sợ đến làm rơi cả đũa xuống đất.
Ôn bà bà nhặt lên chiếc đũa, không dám lên tiếng. Kinh khủng kinh khủng, Hà Phi nổi giận rồi, bà xem Hà Phi đùng đùng tức giận vùi đầu vào ăn cơm, nha, thì ra nó chân chính thương tâm chính là chuyện này.
Ai! Ôn bà bà thở dài, không dám làm sai gì nữa, chẳng qua là gắp đồ ăn cho Hà Phi. “Ngoan, ăn nhiều một chút, cháu gầy đi đấy, bà ngoại nhìn đau lòng.” Bà ngồi lải nhải liên tục. “Bà ngoại ra ngoài lâu như vậy, không biết nhớ cháu biết bao nhiêu. Bà ngoại nhìn thấy sao ở trên núi, liền hứa nguyện hi vọng sống lâu một chút, nếu không Hà Phi đáng yêu của bà biết làm sao đây.”
“Bà bị hâm rồi!” Hà Phi trừng bà ngoại một cái. “Cũng không phải là sao băng, bà cầu nguyện linh tinh cái gì vậy.”
Ôn bà bà chan canh cho Hà Phi. “Mặc kệ, bà nhìn thấy Thần Mộc, bà cứ thế cầu nguyện, hi vọng bảo bối ngoan của bà cùng cái tên nhóc hồ đồ kia chia tay, bằng không nếu bà chết, để cho tên nhóc thối kia chăm sóc cháu, bà cũng không yên tâm.”
“Nói nhăng nói cuội gì đó a!” Hà Phi đá bà ngoại, buồn cười. “Nào có người nào hứa nguyện cái loại này?”
“Tại sao không có?” Ôn bà bà còn nghiêm túc nói. “Bà nhìn thấy mặt trời mọc a, bà liền cầu nguyện, hi vọng nhanh lên một chút có một người tốt, cưng chiều Hà Phi đáng thương của bà. Nó từ bé đã không có ba, mẹ lại bỏ đi mất, Hà Phi của bà trơ trọi một mình đáng thương biết bao, phải có người yêu thương nó mới được.”
Hà Phi trừng bà. “Bà ngoại yêu thương cháu là được rồi!”
“Con bé ngốc này, bà ngoại cũng sẽ chết thôi.”
“Bà đừng có nói lung tung nữa!” Bà ngoại thế nào suốt ngày nói chết chóc, đáng ghét!
Ôn bà bà ha ha cười. “Cháu không nỡ à? Bà ngoại dù chết cũng có thể đi gặp ông ngoại của cháu, cho nên ngày nào đó bà mà chết, con nhóc, cháu cũng không được khóc a, mà phải thực cao hứng, bởi vì bà ngoại cùng ông ngoại rốt cục gặp mặt rồi.” Ôn bà bà nói xong Hà Phi liền lớn tiếng kháng nghị. Sau khi ăn xong, bà mặc vào chiếc áo hoa Hà Phi tặng, rồi lại lấy ra quà cho Hà Phi.
Đó là một cái túi hoa được buộc rất chặt.
Ôn bà bà thúc giục: “Mau xé ra xem a!”
Buộc thật sự rất chặt, Hà Phi ra sức cởi, rốt cục nút thắt lỏng ra, trong thoáng chốc trước mắt tràn ngập màu hồng, những mảnh hồng li ti tung bay, rơi xuống, chạm lên khuôn mặt kinh ngạc của cô.
Cô nghe tiếng bà ngoại cao hứng kêu lên: “Rất đẹp phải không? Hoa anh đào trên núi đó, bà ngoại đi nhặt về cho cháu đấy.” Cánh hoa anh đào phủ đầy trên người Hà Phi.
“Ông ngoại cháu nói nhìn thấy hoa anh đào núi sẽ có chuyện tốt đến, Phi à, cháu chờ xem, nhất định sẽ có chuyện tốt nha!”
Hà Phi nghĩ tới bà ngoại ở trên núi rét lạnh vì cô mà nhặt nhiều hoa anh đào như vậy, ánh mắt cô cũng đỏ như cánh hoa anh đào. Cô dụi dụi mắt, chợt ngồi chồm hổm xuống, ôm lấy đầu gối khóc nức nở.
“Ai nha, khóc cái gì a?” Ôn bà bà vội vàng ôm lấy cháu gái dỗ. “Ngoan nha, đừng khóc nữa, khóc làm chuyện tốt cũng chạy mất thôi, đừng khóc, đừng khóc!”
Bà ngoại hướng về phía Thần Mộc cầu nguyện, cô liền thật sự cùng Từ Thiếu Khâm chia tay.
Vậy hứa nguyện của bà ngoại ở A Lý Sơn lúc mặt trời mọc cũng sẽ thành hiện thực sao? Hà Phi dựa vào trong lòng bà ngoại ấm áp, dưới ngón tay chính là chiếc áo cùng mua với Lương Chấn Y. Mất linh a, bởi vì thứ mà cô cho là hạnh phúc, sẽ phải rời đi đến chỗ rất xa đi.
Ấm áp cùng tình yêu anh cho cô, hóa ra cũng giống như sao băng, rực rỡ vụt thoáng qua trước mắt, đương lúc cô nhìn thấy thật vui vẻ thì như thế nào liền biến mất vào trong đêm tối rồi?
Tiệc đưa tiễn đặt vào hôm Thứ Năm. Chủ tịch Phương đã đặt trước khu ghế lô lớn nhất, đồng nghiệp trong V. J đều tham dự, mọi người ở bên trong ghế lô giành microphone tranh nhau muốn hát.
Ở trong góc, một mạt bóng hình cao lớn hôn ám, Lương Chấn Y tịch mịch hút thuốc.
Úy Nhân Nhân ra sức gọi điện thoại thúc giục Hà Phi. Cô không thể đến muộn được, thời gian đã qua một giờ, cô lại chậm chạp không xuất hiện. Nhân Nhân biết rõ, người Lương Chấn Ymuốn thấy nhất chỉ có Hà Phi.
Chủ tịch Phương ngược lại rất vui vẻ cùng các đồng nghiệp nam uống rượu, vừa uống vừa tán dóc. Giữa không khí náo nhiệt, thân ảnh Lương Chấn Y yên lặng hút thuốc xem ra lại càng thêm tịch liêu.
Ngoài cửa sổ mưa phùn bay lả tả, mưa bụi nghiêng đánh cửa sổ, dòng nước mưa quanh co cũng tựa như nước mắt trên mặt Hà Phi, lem nhem đứt quãng, dầy đặc đã khô.
“Bà ngoại......” Cô co lại bả vai ngồi ở trong phòng bệnh bệnh viện tỉnh.
Ôn bà bà sắc mặt tái nhợt, nằm ở trên giường bệnh.
Nhớ lại tình cảnh hỗn loạn mới vừa rồi, Hà Phi bị dọa sợ đến một thân mồ hôi lạnh.
Bà ngoại có thói quen ngủ trưa, nhưng là tối nay lúc cô phải ra ngoài tham gia tiệc tiễn biệt, bà ngoại cũng không tỉnh lại. Cô phát hiện khác thường, gõ cửa đi vào, mới phát hiện bà ngoại không biết đã hôn mê bao lâu.
Sủng Ngươi Đến Tận Trời Sủng Ngươi Đến Tận Trời - Đan Phi Tuyết