A good book should leave you... slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it.

William Styron, interview, Writers at Work, 1958

Download ebooks
Ebook "Sủng Ngươi Đến Tận Trời"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 590 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:24:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
ến năm giờ hai người còn không có quay về công ty, Lương Chấn Y nghĩ đoán hành tung của hai người, nhấc lên điện thoại gọi trực tiếp đến nhà hàng.
“Ngài Lương?!” Quản lí nhà hàng kinh hãi. “Có chuyện gì không ạ?”
“Hai cô nhóc công ty tôi có phải ở chỗ anh không?”
Quản lí nhà hàng quay đầu thấp giọng hỏi nhân viên, đáp lại Lương Chấn Y. “Đúng vậy, là cô Úy cùng cô Ôn. Các cô ấy gọi món ăn Pháp, đang ăn. Anh có muốn tôi báo cho các cô ấy không?”
“......” Lương Chấn Y kéo kéo caravat, thấp giọng nói: “Không cần, để cho hai người ăn thoải mái. Còn có......” Anh nheo mắt nghĩ nghĩ, lại tiếp: “Mở một chai Dom Pérignon.” Anh phân phó. Khi công ty liên hoan anh nhớ rõ Hà Phi thực thích sâm panh hãng này. “Đừng nói là tôi gọi điện thoại tới.”
“Không thành vấn đề, ngài Lương.”
Nhân viên phục vụ ngay lập tức cung kính dâng lên sâm panh.
“Sâm panh?” Úy Nhân Nhân đang ngồi cắt gà quê chiên bơ.
“Là Dom Pérignon?!” Hà Phi mắt đột nhiên sáng bừng. Ô...... Nước miếng tràn ra, là sâm panh cô yêu nhất.
“Chúng tôi không gọi sâm panh a?!” Úy Nhân Nhân mất hứng nhắc nhở. Đừng đùa, hãng này đắt muốn chết! Tưởng lừa tiền ta a?
Nhân viên phục vụ động thủ mở sâm panh. “Hôm nay là ngày kỉ niệm năm, chúng tôi mời khách.”
“Bụp.” Một tiếng nút bấc bắn lên, bọt khí phun mạnh, mùi rượu tràn ra bốn phía.
Hà Phi nâng chén rượu kêu: “Mau mau mau, để cho ta nếm thử!” Uống một ngụm, cảm thấy mỹ mãn ngồi duỗi dài trên ghế. Mỹ vị chốn nhân gian a! “Quá tuyệt vời......” Một ngày vất vả căng thẳng cũng giống như bọt khí sâm panh tan thành mây khói.
Úy Nhân Nhân túm lấy nhân viên phục vụ hỏi: “Chỉ có sâm panh sao? Tôi thích uống Bloody Mary, hay là cũng tặng tôi một ly đi.”
Nhân viên phục vụ ngạc nhiên, quay đầu nhìn hướng quản lí phía sau, quản lí dùng ánh mắt ra hiệu, lại dùng cái động tác tay. Ồ —— nhân viên phục vụ hiểu rõ, quay đầu cười với Úy Nhân Nhân.
“Tất nhiên, tất nhiên, các ngài còn muốn cái gì cũng có thể gọi. Các ngài có thẻ V.I.P, chúng tôi mời khách, số dư ra là tặng kèm.” Dù sao ông chủ Lương cũng sẽ trả tiền.
Là thật hay giả?! Thực quỷ dị đi? Úy Nhân Nhân trong lòng khả nghi, nhìn về phía Hà Phi. Sặc! Cô gái nhỏ kia không chút nghi ngờ có trá, đã quơ lấy thực đơn gọi loạn.
“Ốc đồng thì sao nhỉ? Ốc đồng Pháp cũng gọi đi, còn cả cam tuyết lộ, hoa hồng thái lựu, ta đây đã sớm muốn thử, còn có cái này cái kia......” Cơ hội hiếm có không vơ vét đủ là không có được, cô hưng phấn gọi.
Úy Nhân Nhân kinh ngạc, nhìn chằm chằm Ôn Hà Phi, em ấy...... em ấy thật đúng là dám gọi thật. Là rất ngây thơ hay là rất ngu xuẩn? Không cảm thấy quỷ dị sao?
Nhưng thấy Ôn Hà Phi gọi rất vui sướng, cũng mặc kệ cô, Úy Nhân Nhân cầm lấy thực đơn, nghĩ nghĩ.
“Được được được, ta cũng muốn ăn ốc đồng, kem tráng miệng có vị gì? Sườn không cần quá béo, dê hun khói mùi vị như thế nào?” Vẫn còn đang lo lắng, nhưng nghe Ôn Hà Phi phán ra một câu, đem cô sợ muốn chết.
“Dứt khoát mỗi món mang lên một phần đi!” Cười hì hì ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ, bộ dáng tự cho là thực thông minh.
“Ơ......” Nhân viên phục vụ giật mình. “Thật...... Thật muốn như vậy cũng được......” Không nghĩ tới cái đầu nhỏ của tiểu thư này lại ác như vậy.
“Đợi chút ——” Úy Nhân Nhân đem Hà Phi túm lại đây thấp giọng tra vấn: “Thần kinh, em nuốt trôi hết được à?”
Hà Phi cũng ghé tai nhỏ giọng nói thầm: “Mặc kệ chứ, dù sao nhà hàng mời khách, em mỗi món đều ăn, lần tới sẽ biết cái gì ăn ngon nhất. Với lại......” Cô thanh âm nhỏ hơn. “Ăn không hết gói mang về là được, có thể cầm đến công ty mời mọi người nha.”
Tốt, lợi hại! Ôn Hà Phi này quả nhiên không đơn giản, Úy Nhân Nhân nghe xong, ngẩng đầu cười tủm tỉm hướng nhân viên phục vụ nhếch miệng nói: “Vậy mỗi món đến một phần đi.” Úy Nhân Nhân tao nhã đặt xuống thực đơn, vẫn không quên nhắc nhở một câu: “Đừng quên Bloody Mary của tôi.”
Hai cái khủng bố cô gái! Nhân viên phụ vụ cầm lại thực đơn, lui thân nói: “Vâng..... Được rồi, xin chờ ột chút.”
“Yes! Lời to rồi!” Hà Phi vỗ tay vui cực kỳ. “Vận khí thật tốt a!” Có thẻ V.I.P rất tốt, nghĩ rằng sau này ngày kỉ niệm năm đều phải đến cuồng ăn cuồng uống mới được.
Úy Nhân Nhân uống một ngụm nước, đưa tay cầm túi tao nhã đứng dậy nói với cô: “Chị đi toa lét.”
Ở ngoài phòng vệ sinh, Úy Nhân Nhân gọi điện thoại cho Lương Chấn Y.
Quả đúng như cô sở liệu, đại tiệc này là tổng giám đốc Lương mời.
“Anh xong rồi nha.” Úy Nhân Nhân cười hì hì. “Hà Phi món nào cũng gọi, tên ngốc kia thực tin nhà hàng mời khách, một chút cũng không khách khí a!”
Ở đầu kia Lương Chấn Y vai kẹp điện thoại, tay đồng thời ký lên văn kiện. Âm thanh dịu dàng nói: “Đừng lo, chính là muốn cho cô thoải mái ăn, hai người vất vả rồi.”
Úy Nhân Nhân che miệng nói khẽ với anh: “Sâm panh Dom Pérignon?” Không khỏi trêu chọc anh, cười nói. “Ngay cả khẩu vị của cô ấy đều nhớ rõ ràng như vậy, tổng giám đốc Lương không phải là thích Hà Phi đi?”
Lương Chấn Y trong lòng chấn động, thanh thanh cổ họng! Cố ý nghiêm túc khụ khụ cảnh cáo cô. “Đừng nói bậy, ăn xong mau trở lại công ty.”
“Vâng vâng biết rồi.” Úy Nhân Nhân sáng tỏ, cô hảo tâm nhắc nhở Lương Chấn Y. “Đừng quên anh Từ nha.” Đó là bạn trai của Hà Phi. Úy Nhân Nhân đồng tình nói: “Anh đừng tự mình đa tình.” Cô cười lạnh hai tiếng. Hắc hắc hắc, lại bắt được đến tử huyệt của Lương Chấn Y.
Đầu bên kia điện thoại một trận trầm mặc, sau một lúc lâu, anh chỉ lãnh đạm một câu: “Em nghĩ nhiều rồi.” Mặt bực bội cúp máy.
Úy Nhân Nhân cầm di động cúi đầu cười. “Mình nghĩ nhiều rồi?” Gặp quỷ, là anh biểu hiện rất rõ ràng thì có? Chậc chậc, Nhân Nhân lộ ra thông cảm, tổng giám đốc đáng thương a. Thu vén lại tóc, nhẹ nhàng bước đến chỗ ngồi, á! Cô đột ngột dừng bước.
Nhân Nhân hoảng sợ, bên cạnh Hà Phi có thêm một chàng trai cao lớn anh tuấn, đây là..... Nhân Nhân nheo lại mắt nhìn rõ mặt người mới tới, shit! Là người cô vẫn thầm mến bên công ty điện tử Tân Quý, Cảnh Chi Giới! Nhân Nhân lập tức trốn về toa lét, hoả tốc trang điểm lại. Shit, shit, sao anh ấy lại ở chỗ này?!
Cảnh Chi Giới nhìn nhân viên phục vụ không ngừng mang thức ăn lên, rất là ngạc nhiên, chưa từng thấy người phụ nữ nào sức ăn lớn như vậy.
Hà Phi đói bụng một ngày cắm đầu ăn, không rảnh tiếp đón chỉ hàm hồ nói: “Ăn ngon ăn ngon, anh ngồi một lát, trưởng phòng sẽ tới ngay.”
Mất mặt muốn chết, Úy Nhân Nhân rốt cục rất không tình nguyện quay về chỗ ngồi, ở trước đầy bàn đồ ăn ngồi xuống, cười tủm tỉm với Cảnh Chi Giới ngọt ngào hỏi: “Sao vậy, anh cũng tới dùng cơm a?” Cô quyến rũ vén vén tóc, ánh mắt lập lòe. Ta phóng điện chết ngươi!
“Đúng vậy, cùng bạn của anh.” Anh nghếch cằm chỉ chỉ vị trí gần cửa sổ, nơi ấy đang ngồi một cái giai nhân thanh tú.
“Em......” Khốn kiếp, hi vọng không phải bạn gái của anh ấy đi. Nhân Nhân rất khí chất mỉm cười hướng về phía cô kia gật gật đầu, đi tìm chết đi! Dám cùng người trong lòng cô dùng cơm à.
Cô gái kia cũng hồi lại thân thiết cười.
Cảnh Chi Giới nhìn bàn đầy đồ ăn, nhịn không được tò mò, hỏi Nhân Nhân: “Đây đều là hai người gọi?”
Sủng Ngươi Đến Tận Trời Sủng Ngươi Đến Tận Trời - Đan Phi Tuyết