Khi những suy nghĩ của bạn có mục đích, bạn đã được xếp vào nhóm người mạnh mẽ. Những người này xem thất bại là một trong những con đường dẫn đến thành công.

James Allen

Download ebooks
Ebook "Sếp! Anh Là Tên Xấu Xa - Phần 2"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Anchan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 10 - chưa đầy đủ
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 623 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 08:22:24 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7
au sự kiện xem mắt kia, Đặng Tiểu Tinh ngày càng ra sức tránh Lăng Ngạo Tuấn.
Cô không biết tại sao chính mình lại phải tránh anh, chỉ là dường như trong tâm đang lo sợ 1 thứ gì đó, có lẽ thứ cô lo sợ chính là tình cảm thật sự dành cho Lăng Ngạo Tuấn vốn dĩ đã chôn sâu nơi đáy lòng lại 1 lần nữa bị ai đó đánh thức, khiến cô không thể tự chủ mà lại lần nữa chìm vào bể ái tình. Đặng Tiểu Tinh thầm nhũ, chính bản thân không cần có tình yêu, thứ đó không ăn được, chỉ làm hại trái tim chính mình.
Thế nhưng Lăng Ngạo Tuấn hết lần này đến lần khác phá vỡ từng bức tường bảo bọc dễ dàng đi đến nới sâu thẳm nhất tim cô, 1 lần nữa làm cô động tình, thật tâm cô có dao động bởi anh, không chỉ 1 ít mà là rất nhiều, nhưng mỗi lần tự nhũ bản thân hãy cho chính mình 1 lần cơ hội thử tin vào ái tình thì trong đầu cô lại vang lên 1 hồi chuông cảnh tỉnh, bắt buộc chính mình phãi nhớ đến nỗi đau mất anh ngày ấy. Chính vì thế anh càng tấn công cô càng lùi bước, cô là đang bảo vệ trái tim yếu đuối của chính mình.
Trở lại công ty, mặc dù Lăng Ngạo Tuấn tìm đũ mọi cách đễ thân cận cô hơn nhưng anh càng tiến tới, cô càng lùi, cho đến khi cô đưa ra quyết định sau cùng.
Cô không dám chắc khi bên cạnh anh cô còn có thể sống trong lớp võ bọc được mấy ngày, cô biết sâu tận trong tim đã có thứ gì đó đang phá kén chui ra, đó chính là tình cảm cô dành cho anh, mỗi lần nhìn thấy anh là mỗi lần tim cô đập mạnh, khi anh đứng cạnh cô là 1 lần cô giật mình thở dốc.
Từng cữ chỉ, từng hành động, tất cả trong anh cô đều nhớ rõ, có lẽ từ trước đến giờ tim cô chỉ thuộc về anh. Nhưng cô còn có thể tin vào anh 1 lần nữa không? Cô không chắc. Lần trước, lúc cô quyết định sẽ đem tình cảm đặt tại nơi anh thì anh lại nói rằng: “ anh phải đi Mỹ” còn lần này? Nếu cô lại mạo hiểm có khi nào anh nói anh sẽ đi Anh hay lại là nơi xa xôi nào đó, hoặc có thể anh sẽ nói rằng anh không yêu cô và cười nhạo cô?
Càng nghĩ sắc mặt Đặng Tiểu Tinh càng xấu, thấy vậy Lăng Ngạo Tuấn lo lắng đưa tay đặt lên trán cô xem có phải bị bệnh hay không, Đặng Tiểu Tinh thoáng giật mình, ngay sau đó cô né tránh bàn tay của anh, Lăng Ngạo Tuấn không đễ ý đến sự kháng cự nhỏ nhoi này của cô, một mực chĩ lo cho sức khỏe của cô.
- Nếu em cảm thấy mệt thì về nhà nghĩ ngơi đi. Lăng Ngạo Tuấn ôn nhu nói
- Ừ. Đặng Tiểu Tinh trã lời qua loa rồi đi xoay người định ra khỏi phòng. Đột nhiên 1 bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay cô. Không cần nhìn cũng biết chủ nhân của chúng là ai.
Không biết sao khi thấy Đặng Tiểu Tinh chuẩn bị rời đi, trong tâm anh lại bất an thấy rõ, anh có 1 dự cảm không tốt, nhưng không chính xác là như thế nào, chỉ cảm thấy dự cảm này có liên quan đến cô.
Lăng Ngạo Tuấn yêu thương nói:
- Hay là anh đưa em đi khám bác sĩ?
- Không cần, tôi chỉ cần nghĩ ngơi 1 lát sẽ khỏi, cám ơn Lăng tổng quan tâm. Đặng Tiểu Tinh muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này, nếu không cô không thể tự chủ mà đễ nước mắt chãy xuống mất.
Thấy Đặng Tiểu Tinh xưng hô như thế, anh thoáng tức giận, thêm 1 chút lực ở cánh tay, kéo cô vào lòng, bá đạo hôn cô.
Đặng Tiểu Tinh không kịp nhận thức đã rơi vào vòng tay ấm áp của anh, môi bị anh bao phủ, anh bá đạo chiếm lấy môi cô, tham lam hơi thở của cô, ra sức càn quét trong khoang miệng, mút lấy thứ dịch chất ngọt ngào từ nơi cô. Ban đầu cô còn có chút cự tuyệt, nhưng nghĩ lại mình cũng sắp rời khỏi anh, xem như là đễ lại chút kĩ niệm sau cùng.
Cô từ thế bị động chuyễn sang chủ động, 2 tay vòng lên cổ anh, lưỡi, môi cùng anh quấn lấy. Thấy cô nhiệt liệt phối hợp, Lăng Ngạo Tuấn vui mừng khôn xiết, vì thế thêm vài phần ôn nhu.
Lưỡi 2 người cứ quấn lấy nhau triền miên không dứt như muốn lưu lại thật sâu trong đối phương. Mãi lúc lâu sau, anh mới luyến tiếc buông cô ra, nhưng môi lưỡi vẫn cứ tham lam liếm láp trên môi cô.
Anh ôm cô thật chặt như đang ôm bảo vật. dịu dàng hôn lên mái tóc óng mềm của cô, tham lam hít lấy hương thơm từ trên người cô. Đã bao lâu rồi anh không được ôm cô như thế này? Đã rất lâu rồi, anh còn tưởng đã vĩnh viễn mất đi cô.
Đặng Tiểu Tinh khóe mắt đã ửng hồng, cô vùi mặt thật sâu vào lồng ngực ấm áp của anh, quyến luyến mùi hương nam tính trên cơ thể anh, tham luyến sự ôn nhu mà lúc này anh dành cho cô.
Nhưng cô đã hạ quyết tâm. Ôm anh 1 lúc lâu sau cô mới từ từ rời khỏi anh, mắt cứ quyến luyến nhìn lấy anh, cô muốn khắc sâu hình ảnh của anh vào tim và từ đây mãi mãi rời xa anh.
Thật tâm Lăng Ngạo Tuấn không muốn rời Đặng Tiểu Tinh chút nào, khó khăn lắm cô mới chấp nhận anh, nhưng vì lo nghĩ cho sức khỏe của cô, anh đành buông tay. Lăng Ngạo Tuấn ngõ ý muốn đưa cô về, nhưng Đặng Tiểu Tinh dứt khoác từ chối, anh đành phải ngậm ngùi ở lại công ty, chờ đến khi hết giờ thì mới có thể đến thăm cô. 2 người cứ như 2 đứa trẽ vừa mới biết yêu, cứ quyến luyến đối phương không rời.
Về đến nhà, Đặng Tiểu Tinh xách cái va li mà hôm qua cô đã chuẫn bị sẵn, gấp rút ra sân bay, mua ngay vé đến 1 thành phố nào đó mà chính cô cũng không biết, chỉ cần là chuyến xuất phát sớm nhất và không phải thành phố X hay G là được.
Đơn xin nghĩ việc cô đã gữi ở quầy tiếp tân, cũng đã nhờ bọn họ khi nào hết giờ làm việc thì mới đưa cho Lăng Ngạo Tuấn, lúc anh phát hiện ra thì chắc cô đang chu du bất định ở thành phố nào đó. Các vật dụng cá nhân của công ty cô cũng đã dọn dẹp hết, không chừa 1 chút vết tích, ngay cả nhà cũng đã chuyển nhượng cho người khác thuê vô thời hạn, còn các vật dụng của cô thì gữi nhờ nơi đó, đến khi nào cô tìm được nơi thích hợp với cô thì cô sẽ quay về lấy. Người thuê nhà là 1 cô bé sinh viên vừa mới ra trường, tính tình phóng khoáng nên cũng rất sẵn lòng cho cô đễ nhờ vô thời hạn.
Trong lúc chờ đợi chuyến bay khởi hành, cô lấy điện thoại, điện cho Hà Khả Khả.
Bên kia đầu dây nhanh chóng tiếp máy.
- Khả Khả này, tớ đi du lịch trốn nợ 1 thời gian, khi nào cảm thấy an toàn thì sẽ trở về, nếu bố mẹ tớ có điện hỏi cậu thì cậu bảo tớ đi du lịch nhé. Đặng Tiểu Tinh cố làm như bình thường, nhưng âm giọng lại đang có vẽ ngẹn ngào.
- Cậu đi đâu? Sao lại đi du lịch trong lúc này, còn công việc thì sao? Hà Khả Khả lo lắng hỏi.
- Tớ xin nghĩ việc rồi, làm suốt mấy năm có xin nghĩ phép bao giờ đâu, bây giờ phãi nghĩ bù chứ, thôi chuyến bay của tớ sắp khởi hành rồi, tớ đi đây, khi nào ổn định tớ sẽ gọi cho cậu. Nói rồi Đặng Tiểu Tinh tắt máy.
Về phần Lăng Ngạo Tuấn sau khi phát hiện Đặng Tiểu Tinh xin nghĩ việc thì nổi trận lôi đình, mắng mấy người bên bộ phận tiếp tân xối xả vì tội không thông báo cho anh sớm. Sau khi đễ lại lời hăm dọa khủng bố nhất trong lịch sữ làm giám đốc, anh lao ra khỏi công ty, chạy như bay đến nhà của Đặng Tiểu Tinh, Khi đến nhà, anh bất an nhấn chuông, lúc lâu sau có người ra mở cữa, anh mừng như điên nhưng sau đó là cảm giác như bị hất 1 thau nước lạnh vào mặt. Người ra mở cữa không phải cô, anh đã vào nhà tìm nhưng ngay cả cái bóng còn không thấy. Anh lo sợ điện cho cô, nhưng máy đã khóa. Nỗi lo sợ trong anh đã trở thành sự thật, cô trốn tránh anh, muốn rời xa anh. Lăng Ngạo Tuấn như tên khờ, đứng mất hồn trước cửa nhà của Đặng Tiểu Tinh, lúc lâu sau lại như tên điên, lái xe với vận tốc anh sáng ra sân bay.
Sau 1 hồi dùng thái độ khủng bố đe dọa nhân viên ở các quầy vé, anh cũng tra ra được chuyến bay của cô đã xuất phát cách đây 45 phút, nơi cô đến là thành phố F,. Cái nơi mà nói xa thì không chính xác phãi nói là cực kì xa, thành phố F nằm ở phía Nam còn thành phố G nằm ở phía Bắc. Cô dám trốn anh đến cái nơi xa xôi như vậy, đễ xem anh sẽ xử lý cô như thế nào.
(anchan: amen! mọi người cùng cầu nguyện cho Tinh tỷ được chết toàn thây nào)
…………..
Thời gian cứ như thế trôi qua, trong khi bạn Đặng Tiểu Tinh đang suy tính sau khi đến thành phố này sẽ làm cái gì, thì bạn Lăng Ngạo Tuấn mặt hầm hầm đang đứng ở cổng khu khách đến cùa sân bay, chuẩn bị chờ bắt người.
Vừa xuống máy bay, Đặng Tiểu Tinh vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ, cũng không biết làm cách nào ra được tới cổng, cô vừa kéo hành lý vừa xem bản đồ.
Vừa ra khỏi cổng đến đột nhiên ở đâu lao ra 1 cái bóng đen, va li của cô bị đoạt đi, 1 tay cũng bị cái bóng kia nắm chặt.
Đặng Tiểu Tinh giật mình, ra sức quẫy đạp đang định la lên thì cái bóng kia xoay mặt lại, trừng cô. Cái bóng kia không ai xa lạ chính là Lăng Ngạo Tuấn.
Đặng Tiểu Tinh mặt mày tái mét, nhìn Lăng Ngạo Tuấn như nhìn quỷ, lắp bắp hỏi:
- Anh… Anh … Anh, sao anh lại ở đây?
Lăng Ngạo Tuấn cười đến đáng sợ, ánh mắt như có lữa nhìn cô, chậm rãi phun ra từng chữ:
- Anh quên chưa nói với em phải không, rằng nhà anh có máy bay riêng.
Đặng Tiểu Tinh mặt cắt không còn hột máu. Nhìn anh cười man rợ như thế kia đũ biết anh đã giận đến mức nào, vì cái mạng bé nhỏ của chính mình, Đặng Tiểu Tinh liều mạng, cô bất chấp tất cả, lấy chân đá vào hạ bộ của anh, may mắn làm sao chính là chiêu này của cô lâu ngày không xài tới cũng không bị lụt nghề. Chỉ thấy Lăng Ngạo Tuấn khuôn mặt méo mó đau đớn đến chết đi sống lại. Thực tình mà nói Đặng Tiểu Tinh thật ra cũng lo sợ anh sẽ bị mình hại cho đoạn tử tuyệt tông nên đã giảm đi mấy phần công lực, thấy anh đau đớn cô cầm lòng không đậu, muốn đến xem, chân vừa bước thì như chợt nhớ ra chuyện gì, cô xoay người, chạy trối chết về phía cữa ra vào, chính xác là bỏ của chạy lấy người.
Phát hiện Đặng Tiểu Tinh bỏ trốn, Lăng Ngạo Tuấn bất chấp cơn đau,Anh cấp tốc đuổi theo có trời mới biết anh đã lo lắng cho cô đến độ nào, cơn đau nho nhỏ này còn không bằng 1 phần ngàn cơn đau trong tim anh.
Trời không phụ lòng người, Đặng Tiểu Tinh vừa ra đến cữa, lập tức có taxi trề tới, cô lao như tên bay vào bên trong, tay chưa kịp đóng cữa thì… Than ôi ác ma đại nhân đã lao vào trong xe, Đặng Tiểu Tinh sợ hãi, nhanh chóng xoay người sang 1 bên hòng mở cữa tẩu thoát, tay còn chưa chạm được đến cái cữa thì 2 tay của cô đã bị chế trụ. Đề phòng cô lại xài lại chiêu đoạn tử tuyệt tông, 1 chân anh gác qua, đè lên chân cô ngăn cản không cho cô cữ động.
Tài xế taxi nãy giờ vẫn đang trong trạng thái mất hồn vì đôi nam nữ kì quái này thì đột nhiên Lăng Ngạo Tuấn lên tiếng, nói địa chỉ, chú ấy mới hoàn hồn, tập trung vào công việc, thĩnh thoảng còn nhìn trộm 2 người kia qua gương chiếu hậu.
Đặng Tiểu Tinh tay chân không cữ động được liền cữ động miệng, cô mắng không ngừng với volume cực đại, làm chú tài xế mỗi khi dừng đèn đỏ đều ngượng không biết chui đầu vào đâu. Người ngoài không biết còn tưởng 2 người bọn họ đang bắt cóc ấy chứ.
Lăng Ngạo Tuấn vì an toàn cho xã hội và đất nước, liền hi sinh thân mình ngăn chặn nguyên nhân gây ra ô nhiễm tiếng ồn lúc này, mà thứ dùng đễ ngăn chặn là gì? Xin thưa chính là môi của anh.
Những câu chữi mắng của Đặng Tiểu Tinh giờ đây nằm gọn trong miệng anh, vì bị anh tấn công trong lúc nói nên lưỡi anh dễ dàng tiến vào bên trong khoang miệng của cô, ra sức càn quét lại thêm vài phần trừng phạt.
Chú tài xế bây giờ thật là biết điều không nhìn lén nữa, nhưng trong lòng vô cùng sùng bái cùng cảm kích bạn Lăng của chúng ta đã ngắt được tiếng ồn.
Chú ấy quyết định, sau này mụ vợ mà mắng chữi hay là cằn nhằng thì cứ dùng cách của bạn Lăng mà ngăn chặn. Thật sự là hữu ích a
~Gần 1 thế kỹ trôi qua Lăng Ngạo Tuấn mới buông Đặng Tiểu Tinh ra, qua 1 hồi hô hấp được bình tĩnh trở lại, cô hung hăng trừng Lăng Ngạo Tuấn, định mắng tiếp, nhưng khi nhìn thấy anh cười tà tứ nhìn cô, ánh mắt lại rực lữa, Đặng Tiểu Tinh lập tức câm miệng, ngay cả cử động cũng không dám.
Sếp! Anh Là Tên Xấu Xa - Phần 2 Sếp! Anh Là Tên Xấu Xa - Phần 2 - Anchan