A house without books is like a room without windows.

Heinrich Mann

 
 
 
 
 
Tác giả: Anchan
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 13 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 446 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:41:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5: Xin Việc
ôm nay lại nhận được tin mời phỏng vấn, Khả Khả nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ, đến công ty. Mấy ngày gần đây cô đi phỏng vấn liên tục, chỉ là không công ty nào nhận vào. Năng lực của Khả Khả không kém chỉ là không có kinh nghiệm trong công việc, cô tốt nghiệp loại giỏi tại trường đại học danh tiếng nhất nước, lại thêm 3 năm ở lại trường làm nghiên cứu sinh. Thông thạo 5 thứ tiếng: Trung, Anh, Nga, Nhật, Hàn. Các bằng cấp công ty đề ra đều không thể làm khó cô nhưng các công ty lớn đều không nhận cô với lý do chưa có kinh nghiệm thực tế. Mỗi lần bị từ chối Khả Khả đều nói: “ Không phãi các người khi vừa mới tốt nghiệp cũng đều là không có kinh nghiệm hay sao?” Vậy mới biết, đời sống ngày nay muốn xin việc còn khó hơn lên trời.
Hôm nay nơi Khả Khả phỏng vấn chính là tập đoàn tài chính King, nơi cô không đặt nhiều hi vọng vào, King là tập đoàn tài chính lớn nhất nước, những công ty nước ngoài nghe đến cũng phải nể vài phần, tuy nhiên cũng là tập đoàn xuất hiện trên mấy tờ báo lá cải nhiều nhất trong số các công ty trong nước. Tuy biết rằng khả năng được nhận là rất thấp nhưng cô vẫn muốn thử vận may.
Tại phòng chờ
Khả Khả ngồi tại 1 góc, tránh tiếp xúc với mọi người, cô nhìn trân trân vào phòng phỏng vấn, siết chặt hai tay thành nắm, tuy không phải lần đầu phỏng vấn nhưng cô vẫn không bớt hồi hộp.
Người phỏng vấn lúc nãy đã ra ngoài, 1 cô gái thông báo đến phiên Khả Khả vào phỏng vấn.
Khi vào phòng, Khả Khả mới giật mình nhận thấy, người ngồi trên ghế chính của ban phỏng vấn là 1 gương mặt rất quen: Lôi Kình.
Thấy cách xưng hô và thái độ của mọi người đối với anh ta Khả Khả thầm đoán biết được chức vụ của anh ta là gì. Nghe nói hôm nay tổng giám đốc của tập đoàn sẽ đích thân phỏng vấn nhân viên, nghe có vẽ hoang đường, nhưng thật sự lại như vậy, thảo nào mà các cô, các bà, từ người phỏng vấn đến nhân viên ai cũng lòe loẹt sặc sở như vậy. Không làm được nhân viên, làm giám đốc phu nhân càng tốt chứ sao. “Đúng là cách nghĩ của những cô gái thực dụng, bái phục.” Khả Khả thầm cảm thán.Trước đây chỉ nghe anh trai nói Lôi Kình có 1 công ty nhưng cô không ngờ lại là nơi này. Đột nhiên cô lại cảm thấy thêm vài phần kính phục anh ta.
Thấy Lôi Kình cười với mình, Khả Khả nhanh chóng khôi phục lại thần thái ban đầu, cô lễ phép chào mọi người trong phòng, nở nụ cười xã giao rồi ngồi vào ghế, trả lời các câu hỏi do bọn họ đặt ra.
Vẫn là câu hỏi giống những người khác, Khả Khả không biết mình trã lời có tốt không nhưng điều quan trọng là những câu hỏi cuối cùng phát ra từ Lôi Kình làm Khả Khả ngây người. Đoạn đối thoại như sau:
- Câu hỏi cuối cùng tuy hơi ngoài lề nhưng mong Hà tiểu thư trả lời thành thực. Lôi Kình xoay xoay cây bút trong tay vẽ mặt lơ đãng nói.
- Vâng. Khả Khả tập trung cao độ nhìn Lôi Kình. “Nghe mọi người nói anh ta chí công vô tư, không thiên vị 1 ai, Khả Khả rất yên tâm, tuy cô và anh ta không phải chỗ thâm tình gì nhưng cô muốn tự mình phấn đấu, nếu anh ta có 1 phần thiên vị cho cô thì cô sẽ tạm biệt nơi này ngay lập tức.” Khả Khả thầm nghĩ.
- Hà tiểu thư đã có bạn trai chưa? Lôi Kình nhìn thẳng vào mắt Khả Khả hỏi.
1 câu hỏi quá sức tế nhị và bất ngờ, những người trong phòng đều nhìn boss của mình bằng ánh mắt kì lạ rồi quay sang nhìn Khả Khả bằng ánh mắt khó hiểu, chỉ thấy Khả khả ngơ ngác, chưa tỉnh hồn, máy móc lắc đầu.
- Rất tốt. Lôi Kình nhếch môi cười, nhẹ nhàng nhả ra từng chữ, làm Khả Khả không kịp tiêu hóa hết những gì anh ta vừa nói.
Mọi người trong phòng cũng khẽ rùng mình nhưng chẳng ai dám lên tiếng. “Lôi tổng xưa nay nỗi tiếng tính tình thất thường tiêu tiền không tiếc nhưng lại kiệm lời, nay lại cười kiểu quái dị đó, nếu mở miệng không biết mình lại chết như thế nào.” Mọi người thầm nhủ.
Khả Khả ngơ ngác chẳng biết việc làm và bạn trai có liên hệ gì với nhau mà boss lại hỏi, cuối cùng lại còn phán thêm 1 câu rất tốt nữa chứ.
Không kịp đợi Khả Khả hoàn hồn Lôi Kình liền nói:
- Được rồi, Hà tiểu thư cô ra ngoài đợi kết quả đi.
Khả Khả gật đầu, chào mọi người rồi ra ngoài đợi, thấy vẽ mặt thất thần của Khả Khả mọi người ngoài phòng đợi cũng không khỏi khẽ thở dài, tự mình suy diễn rằng cô sẽ rớt.
Ngồi đợi ngoài phòng chờ, đầu óc Khả Khả vẫn chưa thông, cho đến khi có người đến thông báo kết quả.
Người thông báo kết quả đọc ra 1 loạt cái tên nhưng Khả Khả chỉ nhớ duy nhất 1 cái: Hà Khả Khả.
Cô được chọn rồi, được chọn rồi. Khả Khả vui mừng ra mặt. Môi cười mãi không khép lại được, ánh mắt rực sáng, cô muốn nhanh chóng về nhà báo tin cho anh trai biết. Nói là làm, sau khi nghe mọi thông báo 1 vài việc về công ty, Khả Khả lao nhanh ra tầng hầm tìm chiếc xe yêu quý của mình. “ Ôi Ôi Ôi trong lòng vui vẽ nhìn thứ gì cũng thấy đẹp hơn thường ngày, cả em xe cũng không ngoại lệ.” Khả Khả thầm cảm thán.
Vừa mới ngồi vào xe, liền có 1 cánh tay chặn cánh cửa của cô lại. Khả khả nhìn theo cánh tay rắn chắc màu lúa mạch ấy. Là lôi Kình.
Anh cười với cô, rất tự nhiên ngồi vào trong xe, theo quán tính Khả Khả nhích người vào phía trong. Lôi Kình hài lòng khởi động máy, nhìn sang thấy Khả Khả vẫn còn ngồi ngây người, chưa cài dây an toàn, anh liền cài giúp cô.
Một lúc sau Khả Khả mới hoàn hồn liền hỏi:
- Sao anh vào xe em?
- Anh muốn đi nhờ, Andy hẹn anh đến nhà em có việc. Lôi Kình thoãi mái trả lời, thành thục xoay vô-lăng rời khỏi tầng hầm.
- Sao anh không tự lái xe của mình? Khả Khả nhíu mày tỏ vẽ khó chịu khi thấy Lôi Kình tự tiện lái xe của mình, lại còn làm trước mặt cô nữa, đúng là chẳng xem khổ chủ ra gì. ( anchan: không trước mặt tỷ chẳng nhẽ sau lưng, thế chẳng phải ăn cắp sao? Có trai đẹp làm tài xế mà còn không chịu, ngốc quá đấy tỷ ạ)
- Xe anh hư rồi đang gửi sửa ở ga-ra. Như nhận ra sự khó chịu của Khả Khả, anh cười lấy lòng.
- Vậy sao. Khả Khả tâm tình đang vui cũng không đôi co nhiều, chỉ là đi nhờ thôi, Khả Khả cũng không đến nỗi ích kỉ như thế. “Dù gì người ta cũng giúp anh mình, với lại cũng sắp là sếp lớn của mình, nhượng bộ 1 chút.” Khả Khả thầm nhủ.
Thấy Khả Khả không nói nữa, Lôi Kình đoán chắc cô đã đồng ý cho cô đi nhờ, tâm trạng liền vui thêm 1 chút.
Truyện này được copy từ website: Truyen186.Com
Đi Làm
Sáng sớm hôm nay Khả Khả đã thức dậy từ sớm, chuẩn bị các thứ, ngắm mình lại 1 lần trong gương, cô mỉm cười hài lòng rời khỏi nhà, đến công ty.
Tập hợp tại căn phòng phỏng vấn hôm trước, ngoài cô ra còn có khoảng mười mấy người ngồi nghe vị giám đốc nào đó diễn thuyết về lịch sử của công ty, rồi là nội quy…thật lâu sau vị giám đốc kia mới vào chủ đề chính, chính là phân công nhân viên về các phòng ban.
Khả Khả được điều vào phòng kinh doanh, cùng đi với cô còn có 2 người, 1 nam 1 nữ, cô gái trông rất xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài, môi hồng căng mọng, cằm nhọn mắt to, thân hình nóng bỏng, nhưng kiểu cách ăn mặt lại rất đoan trang, điển hình cho kiểu mỹ nhân cổ xưa. Trông Có vẽ rất kiêu căng, cho người khác cảm giác cô ấy như nữ vương đầy kiêu ngạo, thật khó gần. Nam nhân kia thì lại khá mờ nhạt, áo sơ mi, quần vãi thô, trông có vẽ khá mệt mõi, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực như sao.
Đến nơi làm việc, 3 người cùng vào trình diện giám đốc, giám đốc khá thân thiện. Anh ta phân phó cho trưởng phòng dẫn 3 người đến nơi làm việc. Cả phòng đều là nam chỉ có vỏn vẹn 3 nữ, lại đều là mỹ nhân, nên Khả Khả cùng cô gái kia được ưu tiên cấp ỗi người 1 bàn riêng, gần kề nhau. Trưởng phòng giới thiệu 3 người mới với cả phòng, mọi người trong phòng xem có vẽ thân thiện, cả cấp trên cũng thế, từ giám đốc cho đến nhân viên. Khả Khả cùng 2 người kia trở về bàn làm việc của mình.
- Xin chào! Tôi là Hà Khả Khả, sau này mong cô giúp đỡ. Khả Khả khách sáo chào hỏi cô gái kia.
Cô ta nhìn Khả Khả hồi lâu rồi mới trả lời:
- Xin chào! Tôi là Lâm Trình Tử.
Khả Khả cười với cô ta rồi tập trung vào công việc mới được giao của mình.
Là nhân viên mới nên công việc của Khả Khả cũng khá là đơn giản, chỉ là nhập số liệu vào máy tính và xem qua 1 số văn kiện để chỉnh lỗi.
Hoàn thành xong các thứ thì cũng đã trưa, mọi người rũ nhau cùng ăn trưa, Khả Khả cùng 2 người kia cũng tham gia, chỉ có giám đốc có hẹn nên không ăn cùng. Đến nhà ăn, cả phòng trên dưới hơn chục người, cùng ngồi vào 1 bàn, đã lâu không cùng nhiều người ăn cơm như thế Khả Khả tâm tình rất vui. Gọi món xong, mọi người tranh thủ tám chuyện, bồi dưỡng tình cảm đồng nghiệp. Khả Khả chỉ ngồi 1 bên cười cười và lắng nghe, rất ít khi lên tiếng. Thức ăn vừa được mang ra, 1 bóng người quen thuộc đi đến bàn của bọn họ. Là Lôi Kình.
- Mọi người có phiền không nếu tôi ngồi ở đây? Lôi Kình hỏi
Cả phòng không hẹn mà cùng nhau gật đầu. Boss lớn muốn ngồi ăn cùng họ, đừng nói là ngồi cùng, chiếm luôn bàn của họ còn được nữa là.
Vẫn là trưởng phòng nhanh nhạy nhất, anh đứng dậy, cung kính nhường chổ cho boss, tự mình lấy ghế sang ngồi cạnh Khả Khả. (lý do vì so ngồi cạnh Khả Khả đơn giản là vì bên cạnh Khả Khả còn chổ trống).
Lôi Kình thoáng nhíu mày, lâu sau mày kiếm lại giãn ra, anh cười nói với mọi người. Nhưng từ lúc boss lớn ngồi vào bàn của bọn họ thì không khí gì cũng bay mất rồi, ai cũng nơm nớp lo chỉ vì sợ lỡ lời mà mất việc nên không dám nói nhiều, chỉ cắm đầu lo ăn. Duy nhất 1 người vẫn luôn trò chuyện với boss Lôi từ đầu đến giờ chính là Cố Tử Cầm, chị ta là nữ nhân duy nhất của phòng kinh doanh trước khi Khả Khả và Lâm Trình Tử đến. Cái kiểu cách chị ta nói chuyện với Lôi Kình ngay cả trẽ con cũng đoán biết được là chị ta đang thả mồi định câu con cá lớn Lôi Kình. Nhìn 2 người bọn họ kẻ xướng người ca Khả Khả nhếch môi cười thâm ý. Lôi Kình thấy Khả Khả nhìn 2 người họ cười sắc mặt cũng đen đi vài phần.
Cái tiểu nha đầu này thấy nữ nhân khác dính lấy anh lại nhìn anh cười thế là ý gì. Lôi Kình tức giận nhìn Khả Khả.
Cô vờ như không thấy ánh mắt sắc như dao kia của anh, vẫn vô tư dùng cơm. Vẫn là thức ăn do mình nấu ngon hơn. Cô thầm cảm thán.
Do đồ ăn không hợp khẩu vị nên cô ăn rất ít, Lôi Kình thoáng nhìn đã nhận ra.
Ăn xong, mọi người cùng nhau trở về phòng, chưa kịp rời bàn Khả Khả đã bị Lôi Kình gọi giật lại:
- Cô! Đi theo tôi giúp tôi thu dọn lại văn phòng.
Mọi người ngơ ngác nhìn Khả Khả, Khả Khả lại ngơ ngác nhìn Lôi Kình, lúc lâu sau cô mới hoàn hồn, nói:
- Nhưng tôi còn có công việc chưa làm xong, phải hoàn thành sớm để nộp cho trưởng phòng.
- Thế thì ngày mai nộp, cô giúp tôi dọn dẹp trước. Lôi Kình vẫn 1 mực cương quyết bắt buộc Khả Khả phải giúp anh.
Ánh mắt Lôi Kình xoẹt qua trưởng phòng, anh ta khẻ run người, nhanh chóng nói với Khả Khả:
- À nếu tổng giám đốc đã nói, vậy phiền cô sang đó giúp nhé.
- Nhưng mà công việc của tôi còn rất nhiều, tôi thấy chị Cố dường như đã làm gần xong công việc hay là đễ chị ấy đi thay. Khả Khả đẫy quả mìn sang cho Cố Tử Cầm. Cố Tử Cầm đứng gần đó, mắt sáng rực lên, nhặt mìn mà vui như nhặt được vàng nói:
- Đúng, đúng công việc của tôi sắp hoàn thành xong rồi để tôi thay tiểu Khả dọn dẹp cho.
Cố Tử cầm đột nhiên xưng hô thân mật làm Khả Khả nổi da gà, từ lúc vào làm việc đến giờ, cô và chị ta vẫn chưa nói chuyện qua, từ lúc nào lại thân mật đến mức gọi cô là tiểu Khả, làm cô có chút chán ghét.
Trưởng phòng xem ra vẫn còn chút nhân tính, liền nói giúp vào:
- Đúng rồi, công việc của Khả Khả vẫn còn nhiều, nay Tử Cầm chịu đi thay không biết tổng giám đốc có thể….
- Không thể. Trưởng phòng còn chưa nói dứt câu Boss Lôi đã chặn lại. Ánh mắt cương quyết, khiến người ta run sợ, chẳng ai dám nói gì nữa.
Mọi người nhìn Khả Khả bằng con mắt thương cảm, không biết cô nhân viên mới này đã đắc tội gì với Boss mà để anh ta chỉ đích danh như thế, xin chia buồn. Mọi người thầm nhũ.
Sếp! Anh là tên xấu xa Sếp! Anh là tên xấu xa - Anchan