Love is as much of an object as an obsession, everybody wants it, everybody seeks it, but few ever achieve it, those who do will cherish it, be lost in it, and among all, never… never forget it.

Curtis Judalet

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 2185 - chưa đầy đủ
Phí download: 33 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 803 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:20:51 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 412: Cô Có Tình Tôi Có Ý
ọi người đều rất phấn khởi, nhưng ngoài niềm vui ấy, bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ tới vấn đề liên quan đến Hạ Tưởng. Phó Bí thư Thôi vừa mới gật đầu đồng ý điều Hạ Tưởng đến tổ lãnh đạo, thì liền có ngay tin tức về đoàn khảo sát của tỉnh Lĩnh Nam, là trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một tín hiệu chính trị? Nếu không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, thì bản lĩnh của Hạ Tưởng thật đáng sợ.
Những việc xảy ra trên chính trường, bất luận là trùng hợp hay cố ý, thì cũng đều khiến người ta rơi vào không gian suy nghĩ miên man vô tận, không gian ấy càng rộng thì càng làm cho người ta không đoán định được.
Đương nhiên nếu để cho Hạ Tưởng trình bày, hắn trăm phần trăm sẽ nhận định là trùng hợp. Bởi vì chuyện này với hắn quả là không có một chút quan hệ gì. Hơn nữa, hắn cũng không biết đến chuyện này, hắn hiện tại đang ở cùng Mai Hiểu Lâm, chúc mùng sinh nhật lần thứ 30 của cô ta.
Mai Hiểu Lâm vốn không mời Hạ Tưởng, Hạ Tưởng cũng không biết sinh nhật của cô, vừa hay hắn và Khâu Tự Phong nói chuyện điện thoại với nhau, thảo luận vấn đề thành phố thí điểm, Khâu Tự Phong đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Mai Hiểu Lâm, liền cười cười nhắc Hạ Tưởng một câu:
- Hôm nay sinh nhật Mai Hiểu Lâm, cậu không định qua chúc mừng cô ấy à?
Hạ Tưởng liền cười Khâu Tự Phong:
- Anh vẫn còn nhớ tới sinh nhật của Mai Hiểu Lâm, thật là có tâm nhỉ.
Khâu Tự Phong thở dài một hơi:
- Cô ấy cũng là một cô gái tốt, nhưng tiếc rằng tôi và cô ấy không có duyên phận, thôi đừng nhắc nữa. Cậu và cô ấy trước kia hợp tác cũng xem là vui vẻ, cũng nên biểu hiện một chút mới phải. Cô ấy ngoài mặt không nói ra, nhưng thật sự trong lòng hiểu rất rõ.
Mặc kệ Khâu Tự Phong có phải có ý nhấn mạnh câu cuối hay không, Hạ Tưởng nếu đã biết hôm nay là sinh nhật Mai Hiểu Lâm, chắc chắn sẽ gọi điện hỏi thăm. Không ngờ rằng, điện thoại vừa mới kết nối xong, cô đang ở trong khách sạn thành phố Yến, hơn nữa nghe giọng điệu của cô, đã có vài phần men say:
- Hạ, Hạ Tưởng, không ngờ anh lại biết hôm nay là sinh nhật tôi? Anh qua đây đi, tôi đang ở khách sạn Phù Dung thành phố Yến.
Vừa đúng lúc hết giờ làm, Hạ Tưởng liền gọi một cuộc điện thoại cho Tào Thù Lê, nói không cần chờ hắn về nhà ăn cơm, sau đó lái xe thẳng đến khách sạn Phù Dung.
Khách sạn Phù Dung nằm trên đường Hoa Nam, phía đông đối diện Trung tâm thương mại Quốc Bắc, phía tây tiếp giáp với Công ty Ngũ Giao Hóa. Công ty Ngũ Giao Hóa đã phá sản, chỉ sót lại một đám người chuyển lên khu trống trên tầng 6 tòa nhà văn phòng. Nghe nói Trung tâm thương mại tổng hợp cao cấp của Phó gia sẽ được xây dựng trên nền của tòa nhà cũ của Công ty Ngũ Giao Hóa, hơn nữa còn mở rộng kinh doanh, có tên là Thời trang hàng hiệu cao cấp.
Hạ Tưởng vốn tưởng rằng Mai Thái Bình cũng ở đấy, nhưng không ngờ rằng vừa đặt chân lên không gian trang nhã của tầng ba, nhìn thấy trong đó chỉ có hai người, Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc!
Cổ Ngọc vừa thấy Hạ Tưởng đã nói:
- Anh rốt cuộc cũng đến rồi, Mai Hiểu Lâm thật đúng là biết dọa người, cô ta uống không ít rượu. Em khuyên thế nào cũng không được.
Cô lại chớp chớp mắt nhìn về phía Hạ Tưởng:
- Cũng may là anh đã đến, cho dù cô ấy có say đến nỗi không biết gì thì cũng có người cõng về.
Sau đấy Cổ Ngọc lại nói khẽ:
- Anh nói chuyện chú ý một chút, cô ý hôm nay có chút không vui, nếu anh chọc cô ấy, nhỡ cô ấy bị tổn thương thì anh phải chịu trách nhiệm đấy!
Mai Hiểu Lâm làm sao vậy? Hạ Tưởng mới để ý rằng khuôn mặt cô đã chuyển sang màu đỏ, hai mắt lờ đờ, rõ là trong trạng thái say rượu. Mai Hiểu Lâm vừa đứng lên, liền có chút lảo đảo, nhìn Hạ Tưởng nói:
- Anh, anh đến rồi, không dễ gì mà anh nhớ được ngày sinh nhật của tôi, là người đàn ông duy nhất ở đây, uống trước ba ly rồi mới nói.
Mai Hiểu Lâm với ra một cái là túm được tay Hạ Tưởng, sức quả là không nhỏ, cầm một ly đưa vào tay hắn:
- Hết nhé, không uống hết là không nể mặt tôi đấy.
Mai Hiểu Lâm thật đúng là đã uống không ít, Hạ Tưởng liền quay lại liếc mắt nhìn Cổ Ngọc:
- Sao cô không khuyên cô ấy. Để cho cô ấy uống nhiều như vậy làm gì? Các cô là đàn bà con gái, nếu như đều say cả, nhỡ gặp kẻ xấu thì biết làm thế nào?
Cổ Ngọc đưa hai tay ra với vẻ không có gì quan trọng cả, hai mắt lúng liếng mang chút lẳng lơ:
- Cô ấy một mực đòi uống. Em nỡ lòng nào ngăn cẳn? Hôm nay lại là sinh nhật của cô ý, thôi cứ chiều cô ý một tí vậy. Em phải thanh minh trước thế này, em không hề có ý nói đến chuyện tình cảm nam nữ, là tự cô ý chủ động nói ra, cô ý nói cô ý đối với anh…
- Đừng nói nữa!
Mai Hiểu Lâm mặt đã đỏ lại càng thêm đỏ, không biết là do men rượu hay là do xấu hổ mà đỏ mặt, cô đánh bạo liếc mắt nhìn Hạ Tưởng một cái:
- Không được nghĩ ngợi lung tung, tôi không có ý gì với anh cả, chỉ là uống nhiều quá, nói đùa một tí thôi. Anh có nghe thấy không?
Hạ Tưởng liền nhịn cười:
- Nghe rõ rồi, hiểu rồi, nhớ rồi. Tôi tin là hai người đẹp các cô đều không có ý gì với tôi cả, tôi chẳng bao giờ hấp dẫn được ánh mắt của mỹ nhân. Mà theo kinh nghiệm của tôi, những cô mà tôi thích thì chả bao giờ thích tôi, còn những cô thích tôi, lại chẳng có cô nào xinh cả.
- Xí
Cổ Ngọc cười:
- Đừng nói xằng nói bậy nữa, em nghe Mai Hiểu Lâm nói bên cạnh anh có không ít mỹ nhân, chỉ nói riêng trong nhà anh cũng đã có một đại mỹ nhân rồi, ngoài ra còn có cái gì Liên Nhược Hạm, Nghiêm Tiểu Thì, Thu Ái, nghe nói còn có một cô nữ sinh trung học tên là Tống Nhất Phàm, cô ấy rất căm ghét anh, nói anh là một kẻ đào hoa.
Hạ Tưởng toát mồ hôi, tại sao phụ nữ cứ ngồi với nhau là lại buôn chuyện như thế, cũng thật làm cho người ta kinh ngạc, Mai Hiểu Lâm đem những cô gái mà hắn quen biết ra nói hết một lượt, thật là không xem ai ra gì? Cho dù trong lòng hắn hiểu rõ rằng, có thể do cùng làm việc với nhau trong một thời gian dài, nên Mai Hiểu Lâm ít nhiều cũng có chút tình cảm với hắn, nhưng hắn đối với Mai Hiểu Lâm trước sau chỉ có tình đồng nghiệp, thậm chí có lúc ở cùng còn quên mất giới tính của cô, bởi vì Mai Hiểu Lâm tuy rằng xinh đẹp, nhưng tính cách của cô dễ khiến cho những người đã quen biết dễ quên mất rằng cô vốn là một người phụ nữ.
Hạ Tưởng cười cười hơi chút ngượng ngùng:
- Phụ nữ thì tôi quen biết không ít, nhưng trong cuộc sống, không có người đàn ông nào là lại không biết nhiều phụ nữ cả? Nếu như một thằng đàn ông mà lại không có lấy vài người bạn khác giới, thế thì quá là thảm, có đúng thế không nào? Nhưng nếu cho rằng cứ là cô gái quen biết thì sẽ có quan hệ gì đó với tôi, các cô suy đoán chủ quan quá, chả có cơ sở gì lại vẽ ra cho tôi không ít duyên ngộ.
Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc đồng thanh nói:
- Nói nhiểu chả ích gì!
Cổ Ngọc cầm lấy bình rượu đứng bên cạnh Hạ Tưởng:
- Uống thôi, phạt ba ly đã rồi nói.
Mai Hiểu Lâm đứng ở một bên nhìn chăm chú không tha. Được, hai cô gái cùng hợp sức lại, Hạ Tưởng không còn đường rút lui, đành phải uống liền ba ly. Sau khi uống xong, Mai Hiểu Lâm để cho Hạ Tưởng ngồi giữa cô và Cổ Ngọc. Hôm nay cô mặc một chiếc váy lông, lộ ra đôi chân thon dài, áo khoác bên ngoài đã cởi ra, bên trên chỉ mặc một cái áo bó mỏng, làm tôn lên hai ngọn núi kiêu ngạo đầy mê hoặc. Cô dường như còn cố ý ưỡn lên, để lộ ra cái mà cô thấy tự hào, đồng thời cũng để cho Hạ Tưởng thấy vẻ quyến rũ của một cô gái như cô ấy.
Cổ Ngọc quần áo rộng thùng thình, càng toát lên vẻ đẹp phóng khoáng. Cô bất luận là mặc quần áo gì cũng không bao giờ tháo sợi dây ngọc đeo trước ngực, hơn nữa lần nào cũng đều nằm ở điểm giữa hai ngọn núi. Hạ Tưởng mỗi lần gặp là lại có ý nghĩ tò mò pha chút thú vị, rằng chẳng lẽ cô không cảm thấy ngọc lúc ẩn lúc hiện trước ngực, là cố ý thu hút ánh mắt của người khác? Hơn thế nữa vị trí trước ngực của phụ nữ chắc chắn là rất nhạy cảm, đeo ngọc cũng giống như là có bàn tay trẻ con đưa qua đưa lại ở giữa, không cảm thấy chạm qua chạm lại sao?
Đương nhiên Hạ Tưởng không phải là con gái, chỉ đứng từ góc độ của đàn ông để suy đoán, rõ ràng là cảm nhận không được chuẩn cho lắm.
Hạ Tưởng ngồi giữa Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc, lại tiếp hai cô uống vài ly rượu, rồi khuyên Mai Hiểu Lâm uống ít đi một chút. Mai Hiểu Lâm cũng không cần biết đến sự có mặt của Cổ Ngọc, đột nhiên ôm lấy tay Hạ Tưởng, rồi nói:
- Hạ Tưởng, anh dùng ánh mắt của một người đàn ông nhìn kĩ tôi đi. Từ khuôn mặt cho đến vóc dáng, anh nói xem, có được xem là một người đẹp không?
Phụ nữ mà kích động lên, thì đanh đá chua ngoa khác thường. Hạ Tưởng thấy Cổ Ngọc cười trộm bên cạnh, hiện rõ vẻ mặt hả hê, cười trên nỗi đau khổ của người khác, lại không thể không trả lời câu hỏi của Mai Hiểu Lâm, liền nói:
- Cô hoàn toàn xứng đáng là một cô gái đẹp, cho dù không trang điểm ăn mặc đẹp thì cũng khiến cho người ta lần đầu nhìn thấy kinh ngạc, lần thứ hai thấy muốn nhìn thêm, lần thứ ba thì khiến cho người ta không thể đưa mắt đi cho khác.
- Ôi trời, anh hóa ra còn có chiêu đối phó với phụ nữ như thế, miệng lưỡi trơn tru lại cộng thêm những lời đường mật, hơn nữa anh cũng được xem là có vẻ ngoài dễ coi, thêm vào đó là tuổi còn trẻ như thế mà đã là một cán bộ cấp Cục, đúng là một cao thủ sát gái trời sinh.
Cổ Ngọc kinh ngạc mở to mắt nhìn, vẻ mặt đầy khoa trương.
Hạ Tưởng xoay qua lườm cô một cái, khuôn mặt nghiêm nghị:
- Đừng gây thêm rắc rối nữa. Chốc nữa Mai Hiểu Lâm mà lên cơn say, cô phải có trách nhiệm đưa cô ý về. Có một số người bình thường thì nhã nhặn, nhưng khi uống rượu vào rất nguy hiểm. Cô không biết người mà cô bình thường rất thân thiết, sau khi uống say sẽ biến thành bộ dạng thế nào đâu.
Hạ Tưởng không phải là cố ý đe dọa. Mỗi người mỗi tính, cũng như mỗi loại rượu lại có một hương vị khác nhau, ai cũng đều ẩn giấu sâu bên trong. Nhưng sau khi đã uống say, người bình thường hào hoa phong nhã, cũng có thể đứng trên đường mà chửi trời mắng đất. Lại có những người bình thường nhìn thì thô lỗ, nhưng sau khi uống say, lại chỉ lăn ra đánh một giấc thật say.
Cổ Ngọc lè lưỡi:
- Chỉ đùa vui một chút cũng không được sao? Đừng có nổi nóng lên với em, em không thèm quan tâm tới anh nữa.
Hạ Tưởng bị Mai Hiểu Lâm dùng hai tay ôm chặt, hắn cảm nhận được đôi bàn tay dày và mịn màng của một cô gái đã trưởng thành.
Nếu nói về một làn da đẹp, thì không ai có thể so sánh với trẻ con, cho dù là những đứa trẻ dưới mười tuổi, làn da bình thường đều sẽ mịn hơn bất kì một tuyệt sắc mỹ nhân nào. Da của con người đi cùng với sự tăng lên của tuổi tác, sẽ càng ngày càng thô ráp đi, đó là quy luật không thể thay đổi của tự nhiên. Nhưng không biết tay của Mai Hiểu Lâm đã được chăm sóc như thế nào, nó đem đến cho Hạ Tưởng cảm giác mịn màng mà mềm mại. Thậm chí có thể ví với tay của Tống Nhất Phàm.
Một cô gái ba mươi tuổi lại có đôi bàn tay mịn màng có thể so với tay của một thiếu nữ, thật là hiếm có. Nguồn truyện:
Mai Hiểu Lâm và Hạ Tưởng ngồi rất gần nhau, có lẽ là do sự kích thích của cồn, toàn thân cô nóng rực lên, một mùi hương mang hơi hướm của một người phụ nữ trưởng thành phả vào mặt, làm kích động tâm trí của Hạ Tưởng. Có một câu nói rất hay là: Hương thơm phụ nữ, quả thật là mỗi người phụ nữ đều có một mùi thơm cơ thể khác nhau, hoặc là thoang thoảng, hoặc là nồng nhiệt, hoặc là làm cho người ta có cảm giác yên tâm, hoặc là làm cho người ta bị kích động. Nhưng có một điểm tương đồng, đó chính là đối với những người đàn ông đã có kinh nghiệm, mùi hương của phụ nữ luôn có sức mê hoặc không thể cưỡng nổi.
Mai Hiểu Lâm muốn nói gì đó, há miệng thở dốc, nhưng ánh mắt lại đỏ lên trước, Hạ Tưởng nhìn thấy liền vội nói:
- Chưa từng được khen hay sao? Cứ được khen là lại cảm động muốn rơi nước mắt rồi. Thế từ nhỏ tới lớn cô đã khóc bao nhiêu lần rồi?
May là Hạ Tưởng kịp nói những lời này, Mai Hiểu Lâm mới thôi không khóc nữa, mỉm cười:
- Ghét anh quá đi, miệng lưỡi dẻo quẹo không à.
Mai Hiểu Lâm nhoẻn miệng cười, lại lộ vẻ quyến rũ mê người, có ý trêu chọc.
- Anh lợi hại thật đấy, cô ta ở trước mặt em chỉ biết không ngừng nói những chuyện không đâu vào đâu. Thế mà ở trước mặt anh, cô ấy lại ngoan ngoãn như một chú mèo con, còn có nụ cười quyến rũ như thế nữa. Đúng là chỉ có đàn ông mới có thể xoa dịu được trái tim của phụ nữ.
Cổ Ngọc xúc động nói.
Hạ Tưởng quay đầu lại trừng mắt nhìn cô ta, ra ý là cô đừng gây thêm phiền phức, nói ít đi một chút. Cổ Ngọc mở nụ cười ngọt ngào, lại nói:
- Em hiểu ý anh rồi. Đừng trừng mắt nhìn em như thế, em không nói nữa là được chứ gì.
Nói xong, cô lấy tay bưng kín miệng thật, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn.
Mai Hiểu Lâm cười giòn hơn nữa:
- Em đúng là một tiểu yêu tinh!
- Yêu tinh thì yêu tinh, tóm lại là vẫn hơn hồ ly tinh, đúng không?
Cổ Ngọc liếc mắt nhìn Hạ Tưởng một cái. Hạ Tưởng hiểu ý cô, liền đứng lên, thuận tay đỡ Mai Hiểu Lâm dậy.
- Tiệc sinh nhật kết thúc ở đây nhé, bây giờ tôi đưa các cô về, làm một lần đóng vai vệ sĩ bảo vệ hai người đẹp.
Mai Hiểu Lâm bị Hạ Tưởng kéo dậy, thân mình nhoáng một cái đã dựa vào người Hạ Tưởng, cô liền thuận thế ôm lấy cánh tay Hạ Tưởng, nửa thân mình dựa hẳn vào người hắn. Chỗ đầy đặn nhất trước ngực liền đè chặt lên cánh tay Hạ Tưởng. Đầy đặn, vô cùng đàn hồi, Hạ Tưởng ngay lập tức đã đưa ra nhận xét chuẩn xác.
- Cô ý tự mình lái xe từ huyện An lên. Em không có xe. Bây giờ cô ý say rồi, thế cũng tốt, em lái xe của cô ý, anh lái xe của anh, còn cô ý thì ngồi xe anh được rồi. Đã muộn như thế này rồi. Chắc chắn là sẽ không về huyện An nữa, hay là đêm nay cứ để cô ý ở lại Viện điều dưỡng với em được rồi.
Cổ Ngọc vừa cầm lấy áo khoác của hai người, vừa nói.
Hạ Tưởng nghĩ thấy cũng đúng, đang định gật đầu thì Mai Hiểu Lâm lại lắc đầu lia lịa:
- Tôi không đi Viện điều dưỡng đâu, tôi muốn ở khách sạn. Hạ Tưởng, anh đưa tôi đi thuê phòng nhé.
Mai Hiểu Lâm lúc tỉnh táo, nói chuyện có đôi khi làm cho người ta không nói được lời nào, say rượu, lại càng làm cho người ta thêm bối rối. Hạ Tưởng không biết làm sao, chỉ còn cách cười cười, nói với Cổ Ngọc:
- Đừng hiểu lầm, ý của cô ấy là…
- Em không hiểu lầm, là do anh cả nghĩ thôi.
Cổ Ngọc cười một cách đầy hàm ý, ghé tai Hạ Tưởng nói:
- Kỳ thực, cô ấy rất thích anh, vừa đúng có cơ hội trước mắt, đừng bỏ lỡ đấy.
Hạ Tưởng toát mồ hôi, phụ nữ lúc nào cũng lợi hại như vậy sao, nói chuyện đều thẳng thắn như thế à? Hắn quan sát Cổ Ngọc vài giây, rồi nói:
- Ban đầu có người nói cô có biệt danh là Cổ công chúa, nói cô rất cổ hủ. Nhưng nghe những lời vừa rồi cô nói, tôi thấy cô cũng theo kịp trào lưu đấy chứ.
Cổ Ngọc mặt tự nhiên đỏ lên:
- Nói linh tinh gì thế, em là em thích xem người khác đi theo trào lưu mới chứ không phải là em tự mình có tư tưởng thoáng. Em cảnh cáo anh, không được có ý gì với em đâu đấy.
Hạ Tưởng tưởng chừng như muốn phát điên lên,nói:
- Thôi cho tôi xin, tôi chả có ý với ai cả, được chưa?
Trong lòng lại cảm thấy oan ức, Cổ Ngọc nói cứ như là hắn đói quá nên ăn đại không bằng, chả nhẽ hắn lại chưa gặp đàn bà bao giờ, thật là hết chỗ nói.
Tuy nói là buồn bực, nhưng có Mai Hiểu Lâm dính sát bên người, nên vẫn có cảm giác hơi khô nóng. Hạ Tưởng không thể không thừa nhận, tư tưởng không nghĩ là một chuyện, phản ứng của cơ thể có lúc lại không nghe theo sự điều khiển của trí não.
Cuối cùng vẫn là vì Mai Hiểu Lâm khăng khăng đòi, nên đành phải thuê cho cô một phòng ở một khách sạn gần đó. Cổ Ngọc đầu tiên giúp Hạ Tưởng bận tới bận lui một hồi, cho đến khi Hạ Tưởng thu xếp xong cho Mai Hiểu Lâm, cô liền lấy lý do còn có việc, nên về trước.
Hạ Tưởng liền ngăn cô lại ở dưới sảnh khách sạn:
- Không đúng, cô phải là người ở lại chăm sóc cô ý mới đúng, tôi và cô ý sẽ bất tiện lắm.
Cổ Ngọc không nói gì, liền khởi động xe của Mai Hiểu Lâm, trước khi đi còn nói với Hạ Tưởng một câu:
- Chỉ có đàn ông mới xoa dịu được trái tim của phụ nữ, hơn nữa, việc hôm nay, em không biết gì hết.
Nhìn thấy Cổ Ngọc lái xe đi mất, Hạ Tưởng chỉ còn cách lắc đầu nhẫn nại.
Đang do dự không biết có nên lên lầu xem Mai Hiểu Lâm thế nào rồi không, thì lại thấy Mai Hiểu Lâm gọi điện:
- Tôi đau đầu quá, có cách nào tỉnh rượu không anh?
Hạ Tưởng liền quay lên lầu, pha cho cô một tách trà đặc, nói:
- Không uống được rượu thì đừng nên uống nhiều như thế, uống say rồi không thấy thoải mái, mà lại khó chịu. Ai say rồi thì biết.
- Tôi biết rồi, không được nói tôi nữa.
Mai Hiểu Lâm nói vẻ không được bằng lòng. Cô giận dỗi giọng như là đá thúng múng nia:
- Anh nói xem, tôi tốt xấu gì cũng là Chủ tịch huyện, bộ dạng cũng coi như xinh xắn, vì sao mà vẫn không tìm được người thích hợp để kết hôn?
- Cô không phải là không muốn lấy chồng à? Sao tự nhiên lại thay đổi chủ ý thế?
Hạ Tưởng ngạc nhiên, hắn nhớ rất rõ là Mai Hiểu Lâm trước đó rất kiên quyết nói là sẽ theo chủ nghĩa độc thân đến cùng.
- Chả nhẽ là thấy Khâu Tự Phong kết hôn, cô lại thấy hối hận?
- Không phải thế đâu.
Có thể là do rượu vào thấy nóng, Mai Hiểu Lâm thoắt một cái đã cởi bỏ cái áo mỏng bó sát bên ngoài, lộ ra áo lót bên trong, không mảy may để ý rằng còn có Hạ Tưởng ở bên cạnh.
- Tôi đã 30 tuổi rồi, tuổi đẹp nhất của phụ nữ sắp qua mất rồi, nghĩ cũng thấy có chút ngậm ngùi, tiếc nuối.
Hạ Tưởng thấy Mai Hiểu Lâm nói cũng có lý, liền khuyên cô:
- Đừng nghĩ nhiều làm gì, có lẽ là một nửa của cô vẫn chưa xuất hiên thôi. Đợi khi nào anh ta xuất hiện, cô sẽ thấy mọi sự chờ đợi và hy vọng trước đây đều là xứng đáng.
- Tôi không còn tin vào tình yêu nữa rồi.
Mai Hiểu Lâm buồn buồn nói, lại liếc mắt nhìn Hạ Tưởng đầy tình ý:
- Hay là, tối hôm nay anh ở lại đây với em nhé?
Nói thẳng quá, chả kín đáo tí nào, Hạ Tưởng liền cười cười lắc đầu nói:
- Không được, với cô quá thân thiết rồi, tôi không tiện ra tay.
Hạ Tưởng vốn là chỉ định nói cho vui thôi, không ngờ Mai Hiểu Lâm tưởng thật, xoay người chặn ở cửa:
- Dù sao thì cũng là tình một đêm, là chuyện anh có ý thì tôi tình nguyện.Chẳng ai nợ ai cả, coi như là lúc tôi cần được an ủi nhất thì anh kịp thời xuất hiện, sau đó, chuyện không nên có hoặc nên có, thì cũng đều xảy ra rồi.
Nếu như Mai Hiểu Lâm ẩn ý đưa tình, hoặc giống như Tiếu Giai đầy quyến rũ, hoặc giống như Liên Nhược Hạm khiêu khích và hấp dẫn, cho dù là giống như Tào Thù Lê e thẹn ngượng ngùng, cũng có thể kích thích sự ham muốn của Hạ Tưởng, nhưng đằng này Mai Hiểu Lâm quá mạnh bạo và thẳng thắn. Ngược lại khiến hắn cảm thấy như là một trò chơi. Ham muốn giữa nam nữ với nhau, cảm giác rất quan trọng, hắn không phải là một thiếu niên chưa từng trải vừa gặp con gái đã muốn cưa đổ.
Không biết Mai Hiểu Lâm lấy đâu ra dũng khí như thế, liền cởi luôn cái áo bó bên ngoài, làm lộ ra cái lót có viền ren màu đen, đưa hai tay ra, nói với thái độ coi thường:
- Có thách anh cũng không dám, tôi biết anh là kẻ nhát gan mà, cho dù tôi có cởi hết ra nằm trước mặt anh, thì anh cũng không dám chạm vào tôi một cái.
Hạ Tưởng bị kích động tới mức bắt đầu thấy bực mình:
- Cô là Chủ tịch huyện, tôi tôn trọng cô, mọi người cũng khá quen nhau, nếu như vượt quá giới hạn rồi, thì sau này sẽ khó mà gặp mặt nhau.
- Có gì mà khó gặp mặt mặt nhau?
Mai Hiểu Lâm bỗng nhiên òa khóc, nhào vào trong lòng Hạ Tưởng.
- Anh không thể giả vờ an ủi tôi chút sao. Cho tôi còn có cảm giác mình cũng là một người con gái có sức hấp dẫn? Tôi sắp cởi hết đồ ra đứng trước mặt anh rồi, mà anh vẫn cứ thờ ơ như không, tôi không có một chút hấp dẫn nào sao?
Mai Hiểu Lâm nước mắt như mưa, khóc không thành tiếng.
Hạ Tưởng ôm cô, vuốt ve tấm lưng mịn màng, ngực bị hai vật đầy đặn ép chặt, nói không động lòng đó là gạt người, hơn nữa trên người Mai Hiểu Lâm lại tỏa ra một luồng khí nóng mang hơi thở của dục vọng, cơ thể của Hạ Tưởng bỗng nhiên có phản ứng.
Mai Hiểu Lâm ngay lập tức đã nhận ra, cô liền ôm chặt lấy Hạ Tưởng, xoay người cùng hắn lăn trên nền thảm, giọng nói giống như mê sảng:
- Yêu em đi? Vừa ngon lại miễn phí, rất đáng mà.
Quan Thần Quan Thần - Hà Thường Tại