Books let us into their souls and lay open to us the secrets of our own.

William Hazlitt

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 2185 - chưa đầy đủ
Phí download: 33 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 881 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:20:51 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 203: Trận Đánh Nhau Làm Hạ Bệ Cục Trưởng Công An Thành Phố
ược rồi, anh em chúng ta không cần phải khách sáo. Có rảnh thì cùng nhau ăn cơm. Tòa soạn báo các anh cần phải to gan phát các tin tức nóng hổi. Hiện tại nhân dân thành phố rất cần những tin tức vạch trần những hủ bại.
Đỗ Đồng Quốc đồng ý gật đầu:
- Đề tài này rất tốt, tôi muốn chờ sau khi có kết quả xử lý Dư Chấn Sinh xong, sẽ đưa ra một bài viết, khẳng định sẽ có ý nghĩa xã hội tích cực.
Từ biệt Đỗ Đồng Quốc, Hạ Tưởng lại quay về chợ bán sỉ rau quả. Lục Văn Võ muốn lưu Hạ Tưởng lại cùng ăn cơm nhưng Hạ Tưởng khéo léo từ chối. Hắn không thể mặc kệ Tiếu Giai chờ được. Lục Văn Võ thấy quả thật hắn có việc, cũng không miễn cưỡng, nói mấy câu, cuối cùng nói thật:
- Kỳ thật tôi và Chủ nhiệm Hạ cũng không tính là người ngoài. Vợ tôi công tác ở Ủy ban nhân dân thành phố, cũng có quen biết với Chủ nhiệm Hạ. Cô ấy tên là Lâm Song Ngọc.
Hạ Tưởng vui vẻ:
- Hóa ra đúng là người một nhà, vậy tôi sẽ không nói lời cảm ơn nữa. Hôm sau tôi xin mời Trưởng công an Lục ăn cơm.
Hạ Tưởng cũng không đi cùng Lịch Phi. Sở dĩ hắn không trực tiếp gọi điện thoại cho Tào Vĩnh Quốc hoặc Tôn Định Quốc chính là vì chuyện này không nên kinh động tới họ. Dù sao chuyện này cũng dính líu tới Tiếu Giai, nên khống chế tình thế trong phạm vi nhất định thì hơn. Cũng may Lịch Phi không phải người lắm mồm, cũng không hỏi nhiều vì sao Hạ Tưởng lại phát sinh xung đột với Dư Chấn Sinh.
Trở lại chợ bán rau quả, hiện trường đã khôi phục lại trật tự. Mấy xe rau quả của Tiếu Giai đã được vào chợ, chuyển hàng tới các điểm bán.
Tiếu Giai thấy Hạ Tưởng trở về bình an vô sự, lúc này mới yên lòng. Mặc dù cô cũng biết Hạ Tưởng hơi có bản lĩnh nhưng cô cũng không rõ ràng lắm bối cảnh thực sự của Hạ Tưởng. Tiếu Côn vừa thấy Hạ Tưởng về liền giơ ngón tay cái lên:
- Anh rể, anh quá lợi hại. Phóng viên báo tỉnh tới, Dư Chấn Sinh còn dám mạnh mồm. Nhưng phóng viên thì người ta không hề sợ hắn ta, lập tức gọi điện thoại tới cục Giám sát kỹ thuật và Ủy ban nhân dân quận. Rất nhanh cục Giám sát kỹ thuật cho nhân viên chuyên nghiệp tới. Sau khi kiểm tra thì toàn bộ rau quả đều đủ tư cách. Thằng cha đó thấy không còn cách nào đành phải cho xe của chúng ta vào chợ, tuy nhiên nó còn nói, về sau chỉ cần là xe rau quả của chúng ta, mỗi xe sẽ đều kiểm tra. Hiện tại xem như qua một cửa nhưng về sau thì làm sao bây giờ?
Hạ Tưởng vỗ vai y nói:
- Đừng sợ, có anh đây.
Tiếp đó hắn liền gọi điện thoại cho Cao Hải.
Cao Hải nghe xong, cũng không hỏi nhiều:
- Chỉ một trưởng phòng quản lý thị trường nho nhỏ mà cũng dám chọc giận cậu à? Ngay cả Thư ký Vũ mà cậu cũng dám ra mặt chống lại thì còn sợ gì ai? Quận Bắc Thương hả? Để tôi gọi điện thoại hỏi Chủ tịch quận một chút. Nếu báo tỉnh đã chờ một kết quả xử lý, tôi nghĩ quận Bắc Thương khẳng định sẽ cẩn thận xử lý.
Cúp điện thoại của Cao Hải, Hạ Tưởng đi thẳng vào phòng làm việc của Dư Chấn Sinh. Dư Chấn Sinh còn hung hăng nói to:
- Mời anh lập tức ra khỏi phòng làm việc của tôi.
Hạ Tưởng ngồi bắt chéo chân trên ghế:
- Phòng làm việc này thuộc về phòng Quản lý thị trường, không phải của riêng anh. Mặt khác còn phải nhắc nhở anh một chút, Trương Chí Cường đã bị miễn chức.
Dư Chấn Sinh lập tức toát mồ hôi hột:
- Sao lại thế? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Anh có lai lịch thế nào?
Lúc này dường như y mới hiểu được:
- Báo tỉnh là do anh mời đến?
Hạ Tưởng thản nhiên gật đầu:
- Không sai, tôi còn mời người khác nữa, có lẽ sẽ đến ngay bay giờ thôi.
- Người anh em, hiểu lầm, mọi người chỉ là hiểu lầm thôi.
Dư Chấn Sinh cảm thấy không ổn vội nhún nhường:
- Là tôi không đúng, là tôi không nên thấy sắc đẹp liền nảy lòng tham. Người anh em, thả cho tôi một lần được không?
- Chậm rồi!
Hạ Tưởng lắc đầu.
- Báo tỉnh sẽ theo dõi đưa tin chuyện này. Rất không may, anh lại là tấm gương phản diện.
Đang nói chuyện, điện thoại đổ chuông. Dư Chấn Sinh nhận điện thoại, như bị sét đánh đứng sững sờ tại chỗ, một lúc lâu sau mới thốt lên một câu:
- Xong rồi, hết thảy đều xong rồi
Dư Chấn Sinh bị miễn đi chức tổ trưởng, khai trừ Đảng viên, chuyển giao cơ quan tư pháp xử lý. Dư Chấn Sinh gào khóc tại chỗ:
- Tôi biết sai rồi còn không được sao? Tôi tham ô tiền nhưng chưa tiêu, toàn bộ nộp vào công quỹ không được sao? Tha cho tôi, cho tôi làm lại một lần.
Đáng tiếc là có những sai lầm không thể nào tha thứ được.
Tiếu Côn bội phục sát đất đối với Hạ Tưởng.
Buổi tối có xe tới, Tiếu Côn liền ở lại trong chợ đón xe, Hạ Tưởng và Tiếu Giai cùng nhau về nhà. Dọc theo đường đi, Tiếu Giai không hề nói gì, cúi đầu suy nghĩ, bộ dạng rầu rĩ không vui. Hạ Tưởng nói đùa:
- Em có gì thì đã có anh lo lắng hộ, sao em lại không vui chứ?
Tiếu Giai miễn cưỡng cười:
- Càng ngày em càng cảm thấy anh lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của em. Có phải anh có chỗ dựa rất cứng, có bản lĩnh rất lớn hay không?
Hạ Tưởng mỉm cười, yêu quý vuốt đầu cô:
- Đừng nghĩ nhiều như vậy. Em chỉ cần biết rằng, bất cứ lúc nào gặp khó khăn đều có thể tới tìm anh.
Tiếu Giai bỗng nhiên mỉm cười thần bí:
- Hiện tại em có một khó khăn cần anh hỗ trợ, không biết anh có thể đáp ứng hay không?
- Là cái gì? Chỉ cần anh có thể làm được!
- Nhất định anh có thể làm được, hơn nữa còn có thể hoàn thành rất nhẹ nhàng.
Tiếu Giai mỉm cười vẻ gian xảo.
Hạ Tưởng cảm thấy tò mò:
- Nói nghe một chút nào.
- Em muốn sinh một đứa con cho anh.
Hạ Tưởng sửng sốt, không hiểu vì sao Tiếu Giai đột nhiên có ý tưởng này. Hắn lại bắt đầu vò đầu, sau đó lại vuốt mũi, còn chưa kịp chạm vài mũi đã bị Tiếu Giai giơ tay ra nắm mũi hắn. Cô cười nói:
- Em vuốt mũi giúp anh. Quên đi, em chỉ nói vậy thôi, anh có thể nghĩ kỹ trước, khi nào thông suốt thì trả lời em. Nghĩ một năm, em chờ anh một năm, nghĩ mười năm, em sẽ chờ anh mười năm.
Ba ngày sau, Báo chiều tỉnh Yến đưa ra một bài viết gần như chiếm hết một trang báo, đưa tin về việc hệ thống công an có vấn đề về mặt tố chất, cảnh sát nhân dân chấp pháp dã man, cá biệt có trường hợp quản lý thị trường hỗn loạn, thu nhận hối lộ, nhiễu loạn trật tự kinh doanh bình thường, v.v... Giọng điệu của bài báo cực kỳ nghiêm khắc khiến Hạ Tưởng chấn động. Trong lòng hắn thầm hiểu, chỉ chút chuyện nhỏ của hắn đã bị các nhân vật tầng cao lợi dụng đầy đủ, trở thành một mồi lửa.
Bởi vì hắn rõ ràng thật sự, chỉ bằng một phóng viên bình thường như Đỗ Đồng Quốc, cho dù viết ra bản thảo như vậy, nhưng nếu không được cấp trên gật đầu, cũng không thể dùng ngôn ngữ phê phán nặng nề như vậy. Phóng viên có quyền giám sát nhưng không thể khoa tay múa chân vào việc của chính phủ được.
Hạ Tưởng vội vàng gọi điện thoại cho Đỗ Đồng Quốc, kết quả không ngoài suy đoán của hắn. Đỗ Đồng Quốc cũng nói sau khi y giao bản thảo lên, chủ biên không nói gì cả, không ngờ khi đăng báo thì bản thảo đã được trau chuốt lại, chênh lệch một trời một vực so với bài viết lúc trước của y. Y cũng không biết là chuyện gì xảy ra hết. Hạ Tưởng ngẫm nghĩ một chút, liền khuyên y không cần phải nói, cũng không cần phải hỏi gì cả, cứ chờ thăng chức là được.
Đỗ Đồng Quốc bán tín bán nghi. Hai ngày sau, y được đặc biệt đề bạt lên làm trưởng phòng phóng viên cũng cho y tiếp tục theo mục tin này. Đỗ Đồng Quốc vô cùng bội phục Hạ Tưởng dự tính chuẩn xác.
Tuy Hạ Tưởng không hoàn toàn hiểu rõ chuyện này nhưng cũng có thể đoán được: một trận đánh nhau này đã dẫn phát một loạt các sự kiện, đã bị những người có tâm tư kín đáo đẩy lên thành sự kiện có tính chính trị cao độ, chuyển biến thành một trận gió lốc chính trị.
Trần Phong đọc bài viết của Báo chiều tỉnh Yến xong, giận tím mặt, đập bàn tại chỗ, gọi cục trưởng cục công an thành phố Yến là Lăng Tùng Bình tới mắng một hồi, sau đó bảo y lập tức triển khai hoạt động chỉnh đốn tác phong công tác của toàn bộ công an, cảnh sát, không được để thành phố Yến mất mặt, không thể bôi đen hình tượng của thành phố Yến. Lăng Tùng Bình có nỗi khổ mà không nói nên lời, đành phải cúi đầu ai oán, không dám cãi lại.
Ngay sau đó, Báo chiều tỉnh Yến lại ngầm điều tra mấy đồn công an, phát hiện vấn đề tương tự. Tiếp đó ban Tuyên giáo tỉnh ủy chỉ thị cho tất cả các cơ quan truyền thông, bao gồm cả đài truyền hình tỉnh và Nhật báo tỉnh Yến, đều công khai đưa tin đồn công an cơ sở có các hành vi trái với pháp luật, không được giấu diếm, không sợ mất mặt. Mấy ngày sau, phó cục trưởng công an thành phố Tôn Định Quốc mang đội công an mặc thường phục, lại phát hiện một số vấn đề nữa. Sau khi trải qua xác minh, gần như tất cả đều liên quan tới Cục trưởng công an thành phố Lăng Tùng Bình.
Hạ Tưởng làm người ngoài cuộc đứng xem, thấy trong chuyện này có chút manh mối. Đến khi hắn tìm Cao Hải hỏi một câu, lại càng thêm kết luận phán đoán trong lòng.
Hạ Tưởng hỏi chính là:
- Cục trưởng Lăng Tùng Bình là người của ai?
Cao Hải cười đáp:
- Cục trưởng Lăng luôn đi lại gần gũi với Thành ủy.
Lăng Tùng Bình là người của Bí thư Thôi, vậy mà từ trước tới giờ không hề nghe thấy Trần Phong nói gì. Hóa ra Trần Phong đã sớm muốn động tới y, nhưng Lăng Tùng Bình đối nhân xử thế cẩn thận, rất có uy tín trong hệ thống công an, cho nên Trần Phong không tìm thấy điểm xuống tay. Vừa lúc đồn công an Bắc Ninh xảy ra chuyện nhỏ, sau khi Đỗ Đồng Quốc nộp bản thảo bài báo, trong lúc vô ý bị người phụ trách biên tập của báo thuộc ban Tuyên giáo tỉnh ủy nhìn thấy. Người này có quan hệ không tồi với Tào Vĩnh Quốc, liền gọi điện thoại nói cho Tào Vĩnh Quốc.
Từ khi nhậm chức Phó thị trưởng thường trực tới nay, Tào Vĩnh Quốc vẫn không gỡ được cục diện. Sự kiện đồn công an Bắc Ninh khiến hai mắt ông ta sáng ngời, trực giác nói cho ông biết đây là một điểm tuyệt hảo để làm điểm bắt đầu. Ông liền lập tức báo cáo với Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Lô Uyên Nguyên. Lô Uyên Nguyên nghe xong ý tưởng của Tào Vĩnh Quốc, trầm mặt thật lâu, cuối cùng mới nói:
- Là một cơ hội tốt.
Được Lô Uyên Nguyên ngầm thừa nhận, toàn bộ truyền thông tỉnh nghiêng về một phía bắt đầu đưa tin các đồn công an thành phố Yến có vấn đề. Rất nhiều vấn đề chẳng những nhìn thấy đã ghê người, còn làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.
Ba ngày sau, ỷ vào việc có chỗ dựa là Thôi Hướng, Lăng Tùng Bình vẫn không chịu cúi đầu.
Tiếp đó tỉnh mời họp hội nghị thường vụ. Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Tiền Cẩm Tùng luôn luôn khiêm tốn đột nhiên đề nghị, Cục trưởng công an thành phố Yến là Lăng Tùng Bình rất không làm tròn trách nhiệm trong việc bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo, đề nghị phải áp dụng biện pháp xử lý, nếu không sẽ không kìm được sự phẫn nộ của nhân dân. Lời nói của Tiền Cẩm Tùng như một quả bom, lập tức khiến toàn bộ hội nghị thường vụ hiện lên vẻ kinh sợ.
Tuy rằng cuối cùng đề nghị của Tiền Cẩm Tùng không giải quyết được gì nhưng Bí thư Thôi vốn luôn duy trì trầm mặc kể từ sau sự kiện đồn công an Bắc Ninh đột nhiên công khai tỏ thái độ, lên giọng ủng hộ truyền thông dám đưa tin nhạy cảm, tuyệt đối không nuông chiều những con sâu làm rầu nồi canh trong hệ thống công an, phát hiện kẻ nào phải xử lý kẻ đó.
Hai ngày sau, Lăng Tùng Bình tự nhận lỗi từ chức!
Tuần sau, thường vụ Thành ủy thảo luận, quyết định bổ nhiệm Tôn Định Quốc làm Cục trưởng cục Công an thành phố Yến.
Lần đầu tiên Tào Vĩnh Quốc và Trần Phong hợp tác một sáng một tối, đạt được toàn thắng.
Sau khi khói thuốc súng tiêu tan, mồi lửa của sự kiện là Hạ Tưởng lại như thể không hề có vấn đề gì xảy ra. Tuy rằng Tào Vĩnh Quốc cũng kín đáo nói cho hắn một chút tin tức, Trần Phong thì không hề nói gì, nhưng hắn cũng ngầm đoán được 8, 9 phần 10, liền âm thầm bội phục Tào Vĩnh Quốc và Trần Phong phối hợp với nhau cực kỳ kín kẽ, hành động vừa nhanh vừa chuẩn. Hai người lần đầu tiên liên kết đã hạ gục một Cục trưởng, hơn nữa còn mượn cơ hội đưa người nhà của mình lên làm Cục trưởng. Nếu không phải vì có quan hệ với Tào Vĩnh Quốc, suýt nữa thì Hạ Tưởng đã hình dung ông ta và Trần Phong là một đôi cáo già.
Chỉ có điều khiến hắn nghĩ mãi không ra chính là, rõ ràng Tiền Cẩm Tùng đã giúp Trần Phong một tay. Rốt cục là ông ta muốn thể hiện thiện ý với Trần Phong hay là có nguyên nhân nào khác?
Không đoán được ý tưởng thật sự của Tiền Cẩm Tùng, chỉ có thể chậm rãi xem xét. Tính cách con người đều là phức tạp, hành động này của Trưởng ban thư ký Tiền có lẽ vừa thể hiện thiện ý với Trần Phong, vừa có tính toán tỉ mỉ của ông ta.
Chẳng phải vẫn nghe nói Đàm Long vừa có quan hệ không tồi với Tiền Cẩm Tùng, vừa đi lại rất gần với Bí thư Thôi sao? Nhìn tình hình thì thấy, có lẽ quan hệ giữa Tiền Cẩm Tùng và Bí thư Thôi là rất bình thường, có lẽ còn có ẩn tình gì đó.
Tháng 9, tuy rằng đã lập thu nhưng ở thành phố Yến vẫn chịu cái nắng gắt cuối thu làm người ta khô nóng, may mà thỉnh thoảng lại có một cơn gió mát thổi tới mới cảm giác được một chút hơi thở của mùa thu.
Tính ra, công tác cải tạo thôn nội đô đã dừng gần một tháng, tuy nhiên dường như không ai sốt ruột cả. Tất cả mọi người đều có việc khác phải làm. Trước kia việc cải tạo thôn nội đô còn rất nhiều công tác tồn tại, Ngô Cảng Đắc và Khúc Nhã Hân thường xuyên phải chạy ra ngoài. Tào Thù Lê khai giảng đi học, Hạ Tưởng liền cảm giác thoải mái không ít. Ít nhất thì cô bé sẽ không luôn quấn quýt lấy hắn nữa. Ngoại trừ việc thường xuyên tới công viên Rừng Rậm làm chức trách liên lạc thì hắn cũng gặp mặt Liên Nhược Hạm không ít lần. Tuy nhiên Liên Nhược Hạm đối xử với hắn lúc nóng lúc lạnh, cũng may là hắn đã thích ứng với thay đổi của Liên Nhược Hạm. Dù sao khi cô nóng thì đừng có tới, khi lạnh thì cũng chẳng sao vì có lạnh cũng không giống như trước kia mà chỉ là lạnh giả vờ.
Hắn cũng tới nhà Tống Triêu Độ một lần. Tống Nhất Phàm thật sự coi hắn là anh trai. Hắn vừa tới, cô liền quấn lấy hắn hỏi đông hỏi tây. Nào là bạn gái là ai, xinh đẹp hay không, cưa như thế nào, v.v... Khiến hắn không biết trả lời thế nào cho phải. Tống Triêu Độ vẫn giữ thái độ không xa không gần đối với hắn, thỉnh thoảng lại bàn thế cục hiện tại, nhưng đa phần là nhắc tới Lý Đinh Sơn, nói là Lý Đinh Sơn quay về thành phố Yến thì tốt. Ngụ ý là, muốn Hạ Tưởng đi lại nhiều với Sử lão.
Hạ Tưởng cũng không nói tiếp. Hắn cũng muốn đi lại với Sử lão, nhưng hắn cũng hiểu một điều: Sử lão sẽ chỉ ra tay vì một mình Lý Đinh Sơn. Những người khác có khó khăn bằng trời thì ông ta cũng sẽ thờ ơ. Lại thêm Sử Khiết vẫn không có nhiều đổi mới trong thái độ cho nên hắn cảm thấy đi nhiều vô ích. Chỉ cần Lý Đinh Sơn không xảy ra chuyện cần hắn ra mặt thì hắn cũng sẽ không chủ động đi tìm Sử lão.
Trong thời gian này, Hạ Tưởng còn cùng với Liên Nhược Hạm tới thăm hỏi Thành Đạt Tài. Thành Đạt Tài không có vẻ gì là bất ngờ về việc Liên Nhược Hạm tới chơi. Trong lúc nói chuyện, Hạ Tưởng tò mò hỏi vì sao Thành Đạt Tài không tham gia khai phá Tiểu Vương Trang. Thành Đạt Tài cười xua tay:
- Cậu và Tổng giám đốc Liên của Tập đoàn Viễn Cảnh quan hệ thân thiết như vậy, vậy mà ngay cả Tập đoàn Viễn Cảnh cũng không nhúng tay vào, vậy thì nguyên nhân Tập đoàn Đạt Tài không nhúng tay vào cũng giống như Tập đoàn Viễn Cảnh thôi.
Từ biểu hiện thoải mái của Thành Đạt Tài, có thể thấy ông ta căn bản không hề coi Tập đoàn Viễn Cảnh là đối thủ xứng tầm. Trước mặt Thành Đạt Tài, Liên Nhược Hạm cũng biểu hiện thái độ cung kính thỏa đáng. Đương nhiên, trong đó cũng một phần nguyên nhân là do Hạ Tưởng luôn dặn dò. Nếu không thì với xuất thân của Liên Nhược Hạm, cho dù Thành Đạt Tài là nhân vật đứng đầu lĩnh vực bất động sản của tỉnh Yến, vẫn chỉ là một nhà giàu mới nổi siêu cấp trong mắt cô mà thôi.
Khi trận mưa thu cùng với đợt không khí lạnh đầu tiên rơi xuống, sự bình tĩnh của thành phố Yến rốt cục bị đánh vỡ. Trải qua mấy lần hiệp thương trên thành phố, cuối cùng bất động sản Lĩnh Tiên và bất động sản Cát Thành có thực lực tương đương, rất khó lựa chọn, được Trần Phong đề nghị đệ trình lên hội nghị thường vụ thảo luận.
Trên hội nghị thường vụ, Thôi Hướng ngồi ngay ngắn ở giữa, hơi híp mắt lại nhìn mười mấy ủy viên thường vụ, trong lòng cân nhắc rốt cục có nên nói giúp bất động sản Cát Thành hay không? Người đứng sau màn của bất động sản Lĩnh Tiên là ai, ông ta chỉ tra được ra Phạm Tranh. Đúng là phải nể mặt mũi Phó thị trưởng thường trực tỉnh, nhưng bản thân ông ta cũng là ủy viên thường vụ tỉnh ủy, cho dù không thể hiện thiện ý với Phạm Duệ Hằng cũng không quá quan trọng. Dù sao cho dù quan hệ tốt với Phạm Duệ Hằng cũng không thể hơn được lời hứa 2 triệu tệ của bất động sản Cát Thành.
Do dự một lát, Thôi Hướng cuối cùng hạ quyết tâm:
- Bất động sản Lĩnh Tiên là một công ty mới, tuy rằng bề ngoài cũng khá có thực lực nhưng dù sao Tiểu Vương Trang cũng là khu đô thị đầu tiên mà họ khai phá, trước kia chưa từng khai phá khu đô thị nào, tôi lo lắng là họ không có đủ năng lực nắm chắc thị trường.
Bí thư Thôi lên tiếng, tỏ thái độ không ủng hộ bất động sản Lĩnh Tiên.
Tào Vĩnh Quốc giơ tay lên tiếng:
- Mặc dù bất động sản Cát Thành có kinh nghiệm thành công, nhưng bọn họ đang đồng thời khai phá khu phố Nhị Thập Lý, còn có một khu đô thị đang sắp kết thúc. Thực lực của bất động sản Cát Thành không đủ để đồng thời ứng phó với việc khai phá cả hai, ba khu đô thị. Trước kia khi tôi còn làm giám đốc sở Xây dựng đô thị, cũng đã gặp phải tình huống tương tự. Một công ty đồng thời khai phá hai khu đô thị, hơn nữa công ty này còn có thực lực hùng hậu hơn cả bất động sản Cát Thành, kết quả là cả hai khu đô thị đều xuất hiện vấn đề nghiêm trọng về chất lượng. Cuối cùng bởi vì phải gánh chịu tổn thất quá lớn, công ty này bắt buộc phải phá sản, đóng cửa. Đã có vết xe đổ đó, chúng ta cần phải thận trọng mới được. Bạn đang đọc tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.
Tào Vĩnh Quốc có uy tín không ai sánh được trong chuyên môn của mình tại thành phố Yến, ông ta vừa lên tiếng lập tức có mấy người phụ họa theo.
Thôi Hướng nhấp nháy mắt, trong mắt hiện lên một tia bất mãn.
So sánh với không khí bình tĩnh, hòa nhã trong hội nghị thường vụ, cuộc tranh luận trong phòng làm việc của Đàm Long lại đầy mùi thuốc súng.
Vũ Phái Dũng hoành tráng ngồi trước mặt Đàm Long, nói với giọng điệu rất tự tin:
- Phó thị trưởng Đàm, tôi khuyên anh nên chủ động rời đi. Đối lập với tôi sẽ không có gì hay ho cả. Hơn nữa bất động sản Lĩnh Tiên là tình thế bắt buộc, khẳng định có thể thông qua hội nghị thường vụ!
Đàm Long thấy bộ dạng vênh vang tự đắc của Vũ Phái Dũng, trong lòng rất không vui, nghĩ thầm mày đã nghĩ thế thì cần gì phải tìm tao nói chuyện chứ? Đừng tưởng rằng mày là thư ký của Bí thư Tỉnh ủy là có thể muốn làm gì thì làm! Trong lòng chán ghét, trên mặt cũng không hề có vẻ gì là hòa nhã:
- Nếu Thư ký Vũ đã nắm chắc mười phần thì không cần phải nói thêm với tôi nữa. Hơn nữa, tôi đâu có đối nghịch với anh chứ? Hết thảy làm việc theo quy luật thị trường, nói chuyện bằng thực lực, đúng không nào?
Quan Thần Quan Thần - Hà Thường Tại