Books are not made for furniture, but there is nothing else that so beautifully furnishes a house.

Henry Ward Beecher

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 204 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 744 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:58:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 170: Thị Như Mình Ra
dit: gau5555
Beta: dark Angel (Bella Ngân)
Nguyệt Phách đem khăn che kín, sau đó đem Nhạc Du Du nhẹ nhàng để xuống.
Nhạc Du Du cũng biết, hai người này hẳn là đều thuộc về nhân vật cao cấp, cao tay so chiêu như vậy, thắng thua chỉ ở thoáng qua vì thế, nàng cũng rất tự giác chạy tới mảnh đất an toàn, tận lực không để cho Nguyệt Phách thêm phiền phức, ngửa đầu nhìn một chút trời, mặt trăng đã ngã về tây, không khỏi than thở một tiếng, đêm nay, nhất định là một đêm không ngủ.
Hắc y nam tử trong ám ảnh không đi cũng không động, liền như vậy cùng Nguyệt Phách mặt đối mặt đứng, hai người tuy rằng đều che mặt, thế nhưng, lại tựa hồ trong lòng đều biết như nhau, ai cũng không nói, chỉ dùng ánh mắt trên không bùm bùm đổ vào.
Nhạc Du Du kỳ quái nhìn bọn họ, đây là một tình huống nào a?
Chỉ chốc lát, Đông Phương đã lộ ra sắc trắng sáng, tia sáng sáng lên, Nhạc Du Du rốt cuộc đã thấy rõ hắc y nhân ở đối diện, bỗng nhiên nhướng mày, cặp mắt kia nàng rất quen thuộc, chính là Lãnh Phi Nguyệt hại nàng rơi xuống sông, chỉ là, hắn và Nguyệt Phách này lại có ân oán đâu gì?
Ánh mắt của Lãnh Phi Nguyệt đã ở đồng thời liếc qua đây, cùng ánh mắt của Nhạc Du Du gặp nhau, trong lúc đó nhất thời thậm chí có loại cảm giác bách vị tạp trần (*)
(*)bách vị tạp trần: hỗn loạn nhiều cảm xúc
Nhạc Du Du vốn cho rằng hai người sẽ đánh ngươi chết ta sống, thế nhưng, không biết vì sao, lúc cái nhìn kia, Lãnh Phi Nguyệt lại bỗng nhiên xoay người rời đi, tiện thể hai người công kích Thanh Long cũng vội vàng thu chiêu, theo tiêu thất.
Tất cả phát sinh tựa hồ quá mức đột nhiên, Nhạc Du Du lại nhất thời có điểm không kịp phản ứng.
Thanh Long vội vàng đi tới, lúc chống lại ánh mắt của Nguyệt Phách lại hơi thấp thấp đầu. Nguyệt Phách liếc mắt nhìn Nhạc Du Du, sau đó xoay người cũng phải rời đi.
"Uy..." Nhạc Du Du không tự chủ hô lên một tiếng.
Nguyệt Phách dừng bước lại nhìn nàng.
"Cám ơn." Nhạc Du Du có điểm xấu hổ gật gật đầu.
Nguyệt Phách không nói cái gì nữa, xoay người biến mất ở tại trong rừng cây.
Thanh Long đã đi tới: "Vương phi, ngươi không sao chứ?"
"Không có việc gì." Nhạc Du Du vội vàng lắc đầu, lúc này mới phát hiện, trên lưng Thanh Long lại có một tiểu oa nhi đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn kia làm cho Nhạc Du Du nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không khỏi hô một tiếng, "Bảo Bối."
Thanh Long đem đứa nhỏ cởi xuống, sau đó đưa tới trong tay Nhạc Du Du: "Ta điểm huyệt ngủ của hắn, nên hồi lâu vẫn chưa tỉnh lại."
Nhạc Du Du gật gật đầu, lúc này mới phát hiện, tay áo trên y phục của Thanh Long áo đã bị máu loãng thấm ướt: "Ngươi bị thương?"
"Bị thương ngoài da, không ngại." Thanh Long nói, đi qua một bên, xắn tay áo lên, sau đó lấy ra kim sang thuốc vải lên, băng bó một chút.
Nhạc Du Du ôm Bảo Bối, trong lòng đã kiên định rất nhiều.
Về tới lều lớn trong quân doanh, Nhạc Du Du trước tiên chính là ôm Bảo Bối ngủ một giấc thật ngon, sau một đêm này lăn qua lăn lại, mệt đến ngất ngư. Chờ lúc nàng tỉnh lai, lại phát hiện Bảo Bối đang lườm mắt to nhìn nàng.
"Tỉnh rồi." Nhạc Du Du cười hì hì hôn hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Bối.
"Nương, người dĩ nhiên là vương phi?" trong đôi mắt to của Bảo Bối tràn đầy nghi hoặc.
"Đúng vậy." Nhạc Du Du đứng dậy, ngượng ngùng cười cười, "Mẹ ngươi gả cho vương gia nha, vì thế, chính là vương phi."
"Vậy..." Cục cưng cũng bò dậy, "Vương gia gì đó có thể rất hung dữ hay không? Hắn thực sự sẽ yêu thương cục cưng sao?" Hắn thật vất vả mới nhận nương, thực sự không hy vọng có một ngày lại bị văng ra thành một người lưu lạc, "Hắn có thể đem cục cưng ném xuống hay không?" Nói xong, tay nhỏ bé nhéo cánh tay Nhạc Du Du, "Nương, ngươi cùng vương gia nói chuyện một chút, cục cưng sẽ rất ngoan thật ngoan, để cho hắn không nên ném xuống cục cưng có được hay không?"
"Ai nói muốn ném ngươi xuống?" Nhạc Du Du còn chưa nói gì, ngoài lều lớn liền vang lên thanh âm của Lãnh Hạo Nguyệt, sau đó rèm cửa vừa mở ra, Lãnh Hạo Nguyệt đi đến, một cỗ khí lạnh cũng theo chui vào, làm cho Nhạc Du Du không khỏi rụt cổ một cái.
Bảo Bối nhìn nam tử cao to tóc đỏ đi tới, thế nhưng tuyệt đối không sợ hãi đối diện hắn, chỉ là tay nhỏ bé lại ôm thật chặt cánh tay của Nhạc Du Du.
Lãnh Hạo Nguyệt ánh mắt híp mị, nhìn tư thế của Nhạc Du Du thân mật ôm tiểu gia hỏa như vậy, trong lòng lại rất không thoải mái, người này tuy chỉ là tiểu hài tử bốn tuổi, thế nhưng, nói như thế nào hắn cũng là bé trai, hắn vẫn không quá thích hắn tựa ở trong lòng Nhạc Du Du như vậy, đụng chạm vào bộ ngực mềm mại của nàng, nơi đó là dành riêng cho hắn có được hay không? Nghĩ tới đây, bỗng nhiên đưa tay đem cục cưng lôi đi ra, sau đó quay đầu hô một tiếng: "Người đâu."
Bảo Bối hoàn toàn bị dọa, quay đầu kêu to: "Nương..."
Nhạc Du Du cũng lại càng hoảng sợ, vội vàng đứng lên sẽ cướp người: "Tướng công, chàng không thể..."
Lúc này, Linh Lung đi đến: "Vương gia."
"Đem người kia đi tắm rửa." Nói xong, vung tay lên, Bảo Bối liền hướng phía Linh Lung bay đi, "Muốn làm nhi tử của bản vương, thì không thể quá bẩn thỉu."
"Dạ." Linh Lung hội ý, đưa tay ra tiếp được đứa nhỏ được ném tới, sau đó xoay người mang đi sang lều lớn khác.
Lãnh Hạo Nguyệt nói làm cho Nhạc Du Du đang cả kinh lại vui vẻ, tâm cuối cùng cũng để xuống, hướng về phía Lãnh Hạo Nguyệt cười: "Cám ơn."
"Chẳng lẽ ta không đáng để cho nàng tin tưởng như vậy?" Lãnh Hạo Nguyệt đưa tay nâng cằm của nàng lên, khẩn trương của nàng làm cho hắn có điểm bi thương.
"Không phải." Nhạc Du Du lập tức hai tay ôm lấy cổ của hắn, lấy lòng đưa môi lên thơm một cái, "Ta chỉ là sợ chàng biết ta có nhi tử lớn như vậy, sẽ tức giận mà thôi, dù sao đứa nhỏ cũng không sai..."
Lãnh Hạo Nguyệt cau mày, nữ nhân này nói cái gì đó? Không khỏi đưa tay ra ôm sát hông của nàng: "Nàng nói đứa nhỏ này là con của nàng?"
"Đúng vậy." Nhạc Du Du mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt nghiêm túc, "Trước khi tiến vào vương phủ ta đã biết một nam nhân, chúng ta nhất kiến chung tình, sau đó liền..." Nói xong, hơi cúi đầu, "Xin lỗi, ta lừa ngươi..."
Lãnh Hạo Nguyệt không biết là nên khóc hay nên cười, nếu không có Thanh Long báo cáo, có thể hắn nghe xong sẽ thấy tức giận, thế nhưng, Thanh Long một đường theo nàng, đứa nhỏ này hắn đã hiểu rõ làm sao mà có, nếu không phải như vậy, hắn trăm triệu lần cũng không cho phép Thanh Long đem đứa bé này trả lại cho nàng, hơn nữa, nữ nhân này chẳng lẽ không nhớ kỹ lạc hồng đêm đầu tiên sao?
Nhạc Du Du nhìn Lãnh Hạo Nguyệt khẽ cau mày không nói lời nào, cho là hắn đang tức giận, trong lòng không khỏi vui lên.
"Thế tình nhân của nàng đâu?" Lãnh Hạo Nguyệt lại bỗng nhiên nghiền ngẫm nhìn Nhạc Du Du.
"Đã chết." Nhạc Du Du miệng cong lên, làm ra một bộ dạng vô cùng bi thương.
"Ha ha... Chết tốt lắm a." Lãnh Hạo Nguyệt thực sự không nhịn được, phá lên cười.
Nhạc Du Du trong nháy mắt sửng sốt, người này sao lại không tức giận?
"Nàng yên tâm." Lãnh Hạo Nguyệt nhéo nhéo cằm của nàng, "Nếu hắn là con trai ruột của nàng." Còn cố ý tăng thêm hai chữ "Con ruột", "Như vậy ta nhất định sẽ coi như con mình."
Nhạc Du Du nhất thời ngốc lăng không biết nên phản ứng thế nào.
"Vi phu hiểu biết ý người như thế, vương phi có phải nên thưởng cho ta một chút hay không?" Lãnh Hạo Nguyệt ánh mắt loan lên.
Gì? Nhạc Du Du nhất thời không kịp phản ứng.
Lãnh Hạo Nguyệt cũng tà mị cười, sau đó cúi đầu ngậm vào khuôn miệng nhỏ nhắn đang bởi vì ngốc lăng mà hơi mở ra...
Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công - Tử Tuyết Ngưng Yên