Hầu hết những thành quả quan trọng trên đời đều được tạo ra bởi những người dù chẳng còn chút hy vọng nào nhưng vẫn kiên trì theo đuổi điều mình mong ước.

Dale Carnegie

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 204 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 744 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:58:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 161: Thân Tử Ngươi
dit: gau5555
Beta: dark Angel (Bella Ngân)
Tiếng kêu của Nam Cung Lan Lan lại đổi lấy mấy nam nhân điên cuồng cười to.
"Hét lên, tiểu mỹ nhân còn muốn thân mật đây? Có lẽ, Hoa Hồ Điệp không có, hoa thiêu thân hoa chuồn chuồn có muốn hay không..."
"Đúng vậy a, vẫn là tỉnh toán dùng ít sức đi, một hồi ca ca làm đau ngươi thì hãy lại gọi đi..."
Chỉ là lời kia tựa hồ còn chưa nói hết câu, bỗng nhiên liền thay đổi âm điệu, sau đó là không có thanh âm.
Nam Cung Lan Lan nhắm mắt lại đợi nửa ngày, tựa hồ cũng không có người tới chạm vào nàng, không khỏi kỳ quái mở mắt ra nhìn, chỉ thấy ba người vừa rồi còn rất to mồm kiêu ngạo lúc này đều há hốc mồm không nhúc nhích đứng ở tại chỗ, nếu không có ánh mắt còn sẽ bị cho rằng pho tượng, hiển nhiên là bị người ta điểm huyệt đạo.
Nam Cung Lan Lan vội vàng nhảy sang một bên, lúc này mới phát hiện, Hoa Hồ Điệp đang đứng ở cách đó không xa, trong tay còn thưởng thức một cục đá nho nhỏ.
"Hoa Hồ Điệp, ta biết ngươi sẽ không bỏ lại ta một mình..." Nam Cung Lan Lan lập tức nở nụ cười, sau đó chạy tới kéo kéo tay áo của hắn.
"Ta chỉ là bỗng nhiên nghe thấy có người kêu tên của ta mà thôi." Hoa Hồ Điệp hơi buông cặp mắt hoa đào kia xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ, "Ta cũng không thích người khác vũ nhục ta, vì thế, mới ra tay..." Nói xong, giương mắt nhìn Nam Cung Lan Lan một chút, "Bây giờ ba người này muốn xử trí như thế nào thì tùy nàng vậy, ta đi..." Nói xong, cực kỳ bất đắc dĩ chậm rãi xoay người, sau đó, từng bước một tựa hồ đi rất trầm trọng.
Có gió thổi làm nổi lên áo choàng màu đỏ của hắn thế nhưng lại làm cho tấm lưng kia thoạt nhìn cảm giác thêm mấy phần thê lương.
Nam Cung Lan Lan không nghĩ tới Hoa Hồ Điệp sẽ có thái độ như vậy, ủy khuất nước mắt từ trong hốc mắt rơi ra: "Hoa Hồ Điệp, ngươi nếu như dám đi, ta, ta liền..."
"Thế nào?" Hoa Hồ Điệp quay đầu lại, trong mắt đã không che dấu được ý cười.
"Ta liền..." Nam Cung Lan Lan liếc mắt nhìn ba nam nhân bên cạnh, "Ta liền theo chân bọn họ đi, sau đó làm lão bà của bọn họ..."
Nam Cung Lan Lan lời còn chưa nói hết, chỉ nghe thấy ùm ùm vang ba tiếng, ba nam nhân kia nguyên bản đang đứng trong nháy mắt ngã xuống đất, mỗi trên ngực mỗi người đều cắm một thanh chùy thủ, khóe miệng chậm rãi tràn máu ra, sau đó co quắp một chút, liền xong.
"Ngươi..." Nam Cung Lan Lan nhất thời không kịp phản ứng, trong nháy mắt mở to hai mắt nhìn.
"Bọn họ đều chết hết, xem nàng quay lại làm lão bà của ai?" Hoa Hồ Điệp trong nháy mắt đi tới trước mắt Nam Cung Lan Lan, một tay nắm ở eo thon nhỏ của nàng, một đôi mắt hoa đào thẳng tắp nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, giống như điện lực tốc hành hai vạn vôn.
Nam Cung Lan Lan trong nháy mắt ửng đỏ, trái tim nhỏ thình thịch nhảy dựng lên, nhưng vẫn đang quệt mồm nói: "Ngươi quản ta? Dù sao ngươi đã muốn đi..." Nói xong, thõng mi mắt xuống, tránh được ánh mắt sáng quắc của Hoa Hồ Điệp.
"Không phải nàng để cho ta đi sao?" Hoa Hồ Điệp nói xong cực kỳ ủy khuất.
"Ta..." Nam Cung Lan Lan nhất thời không biết nên giải thích thế nào.
"Kỳ thực ta biết, trong lòng nàng vẫn không buông Hạo ca ca của nàng, vì thế, ta cũng không muốn quá miễn cưỡng nàng..." Hoa Hồ Điệp ngữ khí bắt đầu chua, "Tự mình đa tình, rất thống khổ..."
"Ngươi còn dám nói, trong lòng ngươi cũng không có người khác?" Nam Cung Lan Lan nhịn không được liếc mắt, "Đừng cho là ta không nhìn ra, ngươi kỳ thực vẫn luôn thích Du Du tỷ."
"Uy, nàng đừng nói mò a." Hoa Hồ Điệp có bao nhiêu điểm lo lắng bất túc.
"Ta có nói mò sao?" Ánh mắt Nam Cung Lan Lan mờ đi, "Ta không phải đồ ngốc, ngươi mỗi lần thấy nhìn thấy Du Du tỷ, ánh mắt đều không giống với... Lần trước còn lo lắng cho nàng mà hiểu lầm ta..." Nói xong, miệng lại cong lên.
"Uy, nàng đừng như vậy có được hay không?" Hoa Hồ Điệp nhất thời có điểm luống cuống, "Có thể ta trước đây từng có loại tình cảm này, thế nhưng từ khi gặp nàng, chỗ này của ta chỉ có mình nàng." Nói xong, kéo tay nhỏ bé của Nam Cung Lan Lan đặt ở trước ngực của mình, "Hơn nữa, trong lòng nàng không phải vẫn chỉ có Hạo ca ca của nàng sao?"
"Hừ." Nam Cung Lan Lan dỗi bàn rút tay trở về.
"Chúng ta huề nhau có được hay không?" Hoa Hồ Điệp hì hì cười.
Nam Cung Lan Lan cúi đầu không nói lời nào.
"Nàng nếu không để ý ta, vậy ta, ta đi a..." Hoa Hồ Điệp nói, làm bộ muốn đi.
"Uy, ngươi..." Nam Cung Lan Lan quả nhiên rút lui, lập tức tiến lên kéo hắn, lại bị Hoa Hồ Điệp bỗng nhiên xoay người lại ôm vào lòng, không khỏi lập tức đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, "Kỳ thực, kỳ thực ta không còn nghĩ thích Hạo ca ca như vậy..."
"Thật vậy chăng?" Hoa Hồ Điệp trong mắt nhất thời nhấp nhoáng một mảnh tinh quang, "Vậy ý của nàng là có phải hay không..."
"Ta không có ý gì." Nam Cung Lan Lan lập tức ngẩng đầu phủ định suy nghĩ của Hoa Hồ Điệp, lúc đang chống lại ánh mắt của hắn không khỏi lập tức lại cúi thấp đầu xuống.
"Thực sự?" Hoa Hồ Điệp cười chính là cáo già, không khỏi đưa tay lên nâng cằm của Nam Cung Lan Lan, khóe miệng là không che dấu được ý cười, "Nàng biết ta muốn nói cái gì sao?"
"Ta..." Nam Cung Lan Lan hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Hoa Hồ Điệp nhìn người trong lòng vẻ mặt quấn quýt, đầy mặt thẹn thùng bỗng nhiên lại cảm thấy yết hầu căng thẳng, một cỗ khô nóng cảm chậm rãi tràn ngập ra, nhịn không được cúi đầu hôn lên hai cánh hoa hồng nhạt kia.
Nam Cung Lan Lan bị Hoa Hồ Điệp lãm ở tại trước người, bỗng nhiên cũng cảm giác được thân thể của hắn biến hóa, trong lòng không khỏi khẩn trương lên, thế nhưng, lúc thấy khuôn mặt tuấn tú kia rũ xuống, bỗng nhiên liền giở trò đùa dai nở nụ cười, chân bó dùng sức ở giẫm lên bàn chân của Hoa Hồ Điệp.
Hoa Hồ Điệp không khỏi bị đau sửng sốt, hắn không nghĩ tới cô gái nhỏ sẽ ra tay như thế.
Liền thừa dịp này, Nam Cung Lan Lan trong nháy mắt thoát khỏi giam cầm của Hoa Hồ Điệp, nhảy ra thật xa, sau đó đắc ý trợn mắt: "Đây là trừng phạt nho nhỏ của ngươi, ai bảo ngươi đùa bỡn ta?"
Hoa Hồ Điệp vẻ mặt quấn quýt, muốn tìm bất mãn a, đành phải ôm chân khoa trương kêu lớn lên: "Đau quá nha..."
Ha ha... Nam Cung Lan Lan nhịn không được phá lên cười.
"Uy, nàng rất tàn nhẫn a, chân ta đã tàn rồi." Hoa Hồ Điệp đáng thương hướng Nam Cung Lan Lan vươn tay, "Đỡ một tay a."
"Đừng cho là ta không biết, ngươi đang giả vờ." Nam Cung Lan Lan lại lắc đầu.
"Thực sự rất đau nha." Hoa Hồ Điệp tiếp tục mệt nhọc.
"Vậy làm sao bây giờ?" Nam Cung Lan Lan quả nhiên rút lui.
"Thân một chút sẽ không đau." Hoa Hồ Điệp vẻ mặt cười gian.
"Hừ, muốn chết?" Nam Cung Lan Lan căn bản là không hơn chạy rất xa chống nạnh hướng Hoa Hồ Điệp quyến rũ cười, "Muốn hôn ta? Vậy bắt được ta thì hãy nói..." Nói xong, hướng hắn làm cái mặt quỷ, sau đó xoay người bỏ chạy.
Hoa Hồ Điệp nhìn bóng lưng đi xa kia, không khỏi tàn bạo cầm nắm tay, sau đó kêu lớn lên: "Tiểu nha đầu, để cho ta bắt được nàng nhất định thân thiết đến chết, sau đó cho nàng ba ngày ba đêm không xuống được khỏi giường..."
Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công - Tử Tuyết Ngưng Yên