Đôi khi cố gắng hết sức cũng chưa đủ, mà còn phải làm những gì cần làm.

Sir Winston Churchill

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Giả Bình Ao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 50
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2840 / 35
Cập nhật: 2016-03-04 10:47:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12 -
gưu Nguyệt Thanh đi đến nhà Uông Hy Miên lấy tiền mặt, cứ sợ tiền nhiều nguy hiểm nên đã bảo Liễu Nguyệt cùng đi. Hai người lại thay quần áo cũ, Ngưu Nguyệt Thanh xách cái làn rau, bên dưới là tiền, bên trên xếp một số lá cải trắng. Liễu Nguyệt không đi sóng đôi mà lui lại đàng sau ba bước, không gần cũng không xa, tay lăm lăm một hòn đá, nắm chặt tới mức mồ hôi chảy ra ướt rượt.
Cứ đi bộ một mạch như thế, đi qua đại lộ Đông, đi đến cổng bưu điện Gác Chuông, ở đó treo một tấm bảng quảng cáo, trên đó viết: "Tạp chí Tây kinh số mới nhất, lần đầu tuyên bố chuyện bí mật tình yêu của nhà văn nổi tiếng Trang Chi Điệp". Ngưu Nguyệt Thanh nhìn thấy, chợt sững lại, liền cúi xuống đặt làn rau giữa hai chân, vội vàng sai Liễu Nguyệt vào mua một cuốn, đem ra xem tại chỗ, bỗng dưng thở hổn hển, mồm mặt tái xanh. Liễu Nguyệt không biết trong sách viết những gì, cũng không dám hỏi. Về đến nhà Trang Chi Điệp đi vắng. Ngưu Nguyệt Thanh tự vào giường nằm. Liễu Nguyệt hoảng quá không biết làm cơm nào ngon, liền vào buồng hỏi, Ngưu Nguyệt Thanh đáp "Tuỳ ý!". Tùy ý là cơm gì? Liễu Nguyệt đành làm món bánh chiên mà mình hay làm, xào một đĩa khoai tây, nấu một nửa nồi cháo gạo tẻ táo tàu. Nấu xong cơm, nhìn sắc trời tối dần, ngồi một mình trong phòng khách, lại cảm thấy buồn chán, vừa ra ngoài cổng thay đổi không khí, thì Trang Chi Điệp đẩy xe máy "Mộc lan" đi vào. Trang Chi Điệp đưa cuộn phim đã chụp cho một cửa hàng rửa ảnh để rửa, bởi cần hai tiếng đồng hồ, liền ra cạnh phố xem bốn bà già chơi bài. Bà nào cũng đeo kính gọng cứng, vừa chơi bài, vừa nói chuyện với một người đàn bà ở chênh chếch bên kia phố. Người đàn bà ấy vục vịch, gò má cao, mồm lại vẩu đang phơi bánh quả hồng trên một cái chiếu trước cửa. Trang Chi Điệp thầm nghĩ, người đàn bà này phơi bánh quả hồng, không có vị ngọt, chỉ có mùi thối. Một bà già thấy Trang Chi Điệp nhìn người đàn bà kia, nháy mắt bảo:
- Anh thấy chị ta khổ sở phải không? Nhưng chị ta là bà chủ lắm tiền, ngày thường rảnh rỗi chơi bài, tiền nhét trong áo ngực, móc một cái ra cả xấp!
Trang Chi Điệp hỏi:
- Chị ấy làm gì mà lắm tiền thế?
Bà già đáp:
- Người ở mãi núi Chung Nam, thuê mặt phố bên này bán bánh quả hồng, suốt ngày dùng bột đá trắng tẩm lên bánh quả hồng, giả làm bột khô.
Trang Chi Điệp nói:
- Sao lại làm chuyện thất đức thế, ăn vào chẳng đau bụng hay sao?
Bà già đáp:
- Ai mà quản lý được? Anh cần hỏi chị ấy không?
Bà già liền cao giọng gọi sang cửa hiệu chênh chếch bên phố.
- Mã Hương ơi, đồng chí này nói chuyện với chị đấy!
Người đàn bà xấu xí đứng nguyên tại chỗ, nhìn Trang Chi Điệp đi sang, hỏi:
- Mua bánh quả hồng hả?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Bánh quả hồng này bột trắng như thế, có lẽ không phải bột đá sống đâu nhỉ?
Người đàn bà xấu xí hỏi:
- Anh ở đâu vậy?
Trang Chi Điệp đáp:
- Ở hội nhà văn.
Người đàn bà xấu xí cứ tưởng là thợ làm giày, bởi vì hai chữ làm giày đồng âm với hai chữ viết tắt hội nhà văn, đều đọc là "zùo xíe", nên chị ta kêu lên:
- Ồ làm giày hả, có nhà các anh làm giày mới làm đồ dỏm, đôi giày này tôi mới mua được một tuần, thì mũi đã há toác ra!
Trang Chi Điệp nói:
- Đâu có phải làm giày? Viết văn đấy! chị có biết toà báo không? Gần giống như toà báo ấy mà!
Người đàn bà xấu xí lập tức bưng bánh quả hồng phơi khô, quay người đi thẳng vào trong nhà, đóng cửa lại. Các bà già chơi bài đều cười. Một bà nói:
- Cái gì mà không giả kia chứ? Anh có tin răng mình cắn được tai mình không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Nếu có cái thang thì tôi tin.
Bà già nói:
- Anh cũng dí dỏm đáo để, tôi cắn cho anh xem nhé!
Bà nhe răng há mồm một cái, hàm răng trắng phau phau, đột nhiên được lưỡi đẩy lên, cả hàm răng giả kia nằm gọn trong tay bà. Bà liền khoác bộ răng giả lên mang tai. Trang Chi Điệp chợt hiểu ra, vui cười ha hả. Bà già nói:
- bây giờ đang chạy theo mốt làm đẹp, lông mày có thể giả, mũi có thể giả, nghe đâu có cả vú giả, mông giả. Đầy đường khắp phố, đâu đâu cũng có con gái đi lại, quả tình anh không biết ai thật ai giả đâu!
Thấy bà già nói chuyện hóm hỉnh và thú vị, Trang Chi Điệp ngồi lại lâu lâu, lúc nhìn đồng hồ đã quá hai tiếng đồng hồ, liền cáo từ trở lại hiệu ảnh. Vừa đi khỏi, thì bà già liền bảo:
- Chưa biết chừng người này cũng giả.
Trang Chi Điệp nghe thấy, bất giác cũng đâm ra nghi ngờ, nghĩ tới chuyện tằng tịu với Đường Uyển Nhi, lơ mơ như cõi mộng, trong phút chốc cũng chẳng biết mình có phải Trang Chi Điệp thật hay không? Nếu phải, thì con người ngày xưa nhút nhát này, tại sao dám làm cái việc tày đình như thế? Nếu không phải thì bản thân mình là ai? Đứng sững dưới mặt trời hút thuốc như thế, lần đầu tiên Trang Chi Điệp phát hiện khói thuốc nhả ra in bóng xuống mặt đất không phải màu xám đen, mà là đỏ sẫm. Chợt quay đầu một cái, thì lại thấy một người, thân bỗng dưng bị kéo dài ra mấy thước, liền nhảy đến chân tường, sợ dúm người lại, toàn thân nổi gai ốc. Khi nhìn kỹ lại, thì ra mình dang đứng trước một cửa hàng, cánh cửa kính của cửa hàng ấy bị người ta đẩy một cái, cái bóng của mình qua tấm kính dưới ánh nắng đã phản chiếu lên bức tường tối ở bên kia. Trang Chi Điệp không sợ thần không sợ ma, song lại bị chính cái bóng của mình doạ cho một mẻ hú vía, vội vàng ngó bốn chung quanh, không có ai chú ý đến cảnh thảm hại vừa rồi của mình, liền đi ra hiệu lấy ảnh. Nhưng khi nhìn vào bức ảnh chụp chung của mình với Ngưu Nguyệt Thanh và Đường Uyển Nhi, Trang Chi Điệp lại không khỏi ngạc nhiên. Phòng nhà khách của tấm ảnh chụp chung rõ mồn một từ cái bàn cái ghế, thậm chí nhìn rõ cả bức tranh chạm ngọc trên tấm bình phong, song hình người như có như không, nhất là Ngưu Nguyệt Thanh và Đường Uyển Nhi hoàn toàn không nhìn thấy người chỉ có hai cái đầu lâu lờ mờ trên một bên vai. Lại lấy các tấm ảnh khác ra xem, thì tất cả mọi người đều như vậy. Trang Chi Điệp sợ quá, hỏi người trong hiệu ảnh rửa làm sao lại thế, thì lại bị người ta cự nự, họ bảo phim chụp thế này cũng đem đến rửa, chẳng phải cố ý bôi nhọ thanh danh của cửa hiệu người ta? Trang Chi Điệp không dám hỏi nhiều, nổ máy "Mộc lan", song không sao nổ lên được, đành đẩy xe mơ mơ màng màng đi về nhà.
Ở cổng của khu nhà Hội văn học nghệ thuật, Liễu Nguyệt vừa nhìn thấy Trang Chi Điệp, liền hỏi đi đâu. Trang Chi Điệp bảo đi rửa ảnh, Liễu Nguyệt liền đòi xem hình của cô, cô bảo xưa nay chụp ảnh cô thường bị thiệt. Triệu Kinh Ngũ cũng nhắc nhở cô: sau này tìm hiểu ai, nhất định phải bảo người đàn ông đến xem mặt không được chỉ dựa vào ảnh chụp. Thấy Liễu Nguyệt ráo riết đòi xem ảnh như vậy, liền không muốn đưa tấm ảnh ra, nói dối chưa rửa xong, đánh trống lảng cho qua.
Liễu Nguyệt tiu nghỉu nhưng đã hạ thấp giọng kể lể chị Thanh đã mua một quyển tạp chí, bực tức như thế nào, một mình đi nằm ra sao, Trang Chi Điệp bỗng chốc càng thấy bủn rủn chân tay, gác chuyện phim ảnh sang một bên, đi lên gác cầm quyển tạp chí, vào phòng sách đọc lại một lần nữa, sau đó đi ra, mỉm cười với Liễu Nguyệt, khe khẽ bảo:
- Gọi chị ra ăn cơm.
Liễu Nguyệt nói:
- Em không dám.
Trang Chi Điệp cúi đâu suy nghĩ, rồi đi vào buồng ngủ. Ngưu Nguyệt Thanh đắp cái chăn len nằm nghiêng trên giường, chiếc quạt hương bồ che mặt, Trang Chi Điệp lay lay, bảo:
- Sao lại ngủ lúc này? Dậy ăn cơm chứ em?
Ngưu Nguyệt Thanh nhắm mắt tỉnh bơ, Trang Chi Điệp lại lay người đánh thức. Ngưu Nguyệt Thanh nằm ngửa người như một súc gỗ, song mắt vẫn nhắm chặt. Liễu Nguyệt liền bịt mồm cười trộm ở cửa buồng ngủ. Trang Chi Điệp gọi:
- Nguyệt Thanh, Nguyệt Thanh, em giả vờ ngủ cái gì thế?
Ngưu Nguyệt Thanh vẫn không động đậy, nằm trong tư thế ngủ. Trang Chi Điệp cố ý lấy tay thử thử trước miệng và mũi vợ. Ngưu Nguyệt Thanh đột nhiên ngồi dậy. Trang Chi Điệp liền cười và bảo:
- Anh thử xem, không thấy có hơi nóng, cứ tưởng em đã đi rồi.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Anh chỉ mong tôi đứt hơi, chết quách đi cho xong chứ gì?
Trang Chi Điệp bảo:
- Liễu Nguyệt ơi, em ra xem thời tiết bên ngoài thế nào, tại sao trời đang nắng ráo thế, lại nổi gió mưa rào nhỉ?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Có chiếc ga trải giường phơi trên ban công đấy!
Liễu Nguyệt phì cười thành tiếng, lao người vào trong bếp. Bây giờ Ngưu Nguyệt Thanh mới biết dụng ý của Trang Chi Điệp, bất giác cũng cười lên một tiếng, rồi thay đổi sắc mặt, mắng:
- Anh đáo để lắm, một đống phân không thối hay sao, mà còn khuấy lên để mà ngửi. Anh cứ tưởng chuyện trước kia của anh vẻ vang lắm hả? Anh định lấy sự phóng đãng của danh nhân để minh chứng lối sống tự nhiên, khoáng đạt của mình chứ gì?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Em xem bài của Chu Mẫn viết phải không? Trong đó toàn là láo toét bậy bạ, chuyện giữa anh với Cảnh Tuyết Ấm em chẳng rõ rồi sao?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Thế sao anh để cho Chu Mẫn viết như vậy?
Trang Chi Điệp nói:
- Anh đâu có biết hắn viết những thứ đó! Em cũng đã rõ xưa nay anh đâu có đọc những bài văn loại này, chỉ bảo hắn vừa mới đến còn chân ướt chân ráo muốn có chỗ trên văn đàn thì cũng có thể lấy anh làm tư liệu để đăng bài của hắn. Nếu biết viết như vậy, thì anh đã dẹp đi ngay từ đầu.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Hắn vừa mới đến, thì làm sao biết được những chuyện đó?
Trang Chi Điệp đáp:
- Có thể là bọn Vân Phòng thêu dệt, bịa đặt ra, lan truyền đi.
Ngưu Nguyệt Thanh vặn hỏi:
- Vậy thì chắc chắn anh ra ngoài cũng bốc đồng khoác lác với bọn họ, người ta là con em cán bộ cao cấp, nói chuyện với Cảnh Tuyết Ấm sẽ dễ đề cao giá trị của mình chứ gì?
Trang Chi Điệp nói:
- Anh bây giờ cần gì dựa vào họ để đề cao mình cơ chứ?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Vậy thì em rõ rồi, mối tình xưa của anh với Cảnh Tuyết Ấm chưa dứt, nên anh mới nói ra như thế để hưởng thụ tinh thần chứ gì?
Ngưu Nguyệt Thanh nói tới mức giận dỗi lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Liễu Nguyệt đang ở trong bếp nghe thấy anh chị chủ cãi nhau, sốt sắng chạy vào khuyên:
- Chị cả ơi, chị đừng giận nữa, giận làm cái gì, thầy giáo Điệp là "danh nhân", danh nhân thiếu sao được những chuyện ấy, mà thế thì có sao đâu kia chứ!
Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt này, em nói như thế, chẳng hóa ra tôi có chuyện ấy thật à?
Ngưu Nguyệt Thanh cũng cười, kéo Liễu Nguyệt vào lòng bảo:
- Liễu Nguyệt mới đến, đáng cười bọn tôi cũng cãi nhau đấy nhỉ!
Liễu Nguyệt nói:
- Răng thường cắn vào lưỡi, nhà nào mà không to tiếng cơ chứ! Gia đình em coi trẻ, anh chủ ra ngoài có bồ bịch, có người nói với chị vợ, chị ấy bảo, cuối cùng thì kiếm được tiền, anh ta cất vào tủ nhà tôi, chứ không cất vào chỗ khác là được.
Ngưu Nguyệt Thanh lại cười, véo vào mồm Liễu Nguyệt.
Liễu Nguyệt nói:
- Thôi nhé, hết giận rồi bây giờ thì đi ăn cơm.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Chị thì chẳng sao, có điều tổn thương đến thanh danh của thầy giáo em. Nhưng nghĩ lại, thì chị cũng biết thầy giáo em chẳng phải hạng người ấy. Anh ấy có lòng ăn cắp, nhưng không có gan ăn cắp, cũng chẳng có sức ăn cắp. Người ta bảo anh ấy thế này thế nọ, chị không tin chỉ hận là hận ở chỗ đi ra ngoài, hễ hăng tiết vịt lên là cứ nói liên thiên, chỉ biết nói cho sướng miệng, không lường đến ảnh hưởng của lời nói đã đem đến.
Nói xong, chị ta lau nước mắt. Liễu Nguyệt nghe xong lại cảm thấy mới lạ, đang định nói gì đó, thì có người gõ cửa. Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng lau nước mắt, ra hiệu cho Trang Chi Điệp tránh vào phòng sách, vừa hỏi to:
- Ai đấy?
Bên ngoài có tiếng trả lời:
- Em đây, Chu Mẫn đây.
Cửa đã mở ra, Ngưu Nguyệt Thanh cười, hỏi:
- Đi làm hết giờ không về à? đến đúng lúc thế, cùng ăn cơm một thể.
Chu Mẫn bảo, anh đi làm về sớm, đã về nhà ăn cơm rồi, vốn lẽ sáng chiều nào cũng đi dạo tường thành, tiện chân rẽ vào đây trước. Trang Chi Điệp cũng từ phòng khách đi ra gặp Chu Mẫn. Anh vui vẻ vì Chu Mẫn đến đúng lúc, liền mời Chu Mẫn ăn một cái bánh rán. Chu Mẫn vẫn không ăn. Trang Chi Điệp liền cho băng vào máy cassette nghe để Chu Mẫn thưởng thức âm nhạc, còn mình, Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt ngồi ăn cơm. Băng từ phát bản nhạc "Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài". Chu Mẫn liền hỏi:
- Thầy Điệp thích âm nhạc dân gian ư?
Trang Chi Điệp mồm đang ăn bánh rán, gật đầu đột nhiên bảo:
- Mình có một cuộn băng, ghi không được rõ nét, cậu thử nghe xem, vị hay đáo để.
Trang Chi Điệp thay băng, một thứ âm thanh thâm trầm lắng mềm mại như nước âm vang. Chu Mẫn hỏi ngay:
- Đây là nhạc huyên, thầy giáo ghi ở đâu vậy?
Trang Chi Điệp tỏ ra đắc ý:
- Cậu có chú ý không? Sáng nào tối nào cũng có người thổi huyên trên tường thành. Mình đã từng có một đêm ra chỗ xa xa ghi trộm, ghi không được rõ lắm, nhưng cậu hãy nhắm mắt thưởng thức ý cảnh này chầm chậm, sẽ có cảm giác như đang ở trong cõi hồng hoang có một bầy quỷ oan đang nức nở, có một đốm lửa lân tinh đang lập loè cậu như đang bước đi trong rừng thông tối om, nghe thấy một giọt sương đang từ từ trượt ở cành cây sau đó chực rơi xuống mà không rơi, đột nhiên rơi xuống vỡ tan, cậu cảm thấy một nỗi khủng khiếp, một sự thần bí, lại không sao ghìm được, một niềm đam mê trỗi dậy muốn khám phá xem rút cuộc là thế nào, cậu càng đi càng xa, càng đi càng sâu, cậu đã nhìn thấy từng đụn, từng đụn chướng khí đùn lên, lại nhìn thấy cái gai chợt ngắn chợt dài bởi ánh nắng rọi qua cành cây và chướng khí. Nhưng cậu lại chẳng thể nào tìm được lối.
Trang Chi Điệp cứ nói, cứ nói, cũng không kìm nổi bản thân, liền đặt bát cơm xuống. Liễu Nguyệt bèn cất tiếng:
- Thầy giáo Điệp đang đọc thơ trữ tình đây này.
Nhưng Trang Chi Điệp lại thấy Chu Mẫn cúi đầu xuống, liền hỏi:
- Chu Mẫn ơi, cậu có cảm thấy như thế không?
Chu Mẫn đáp:
- thầy giáo Điệp ạ, em thổi huyên đấy!
Trang Chi Điệp "a" lên một tiếng, cứ há hốc mồm, không ngậm lại được. Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt cũng dừng cả lại. Chu Mẫn nói:
- Em thổi vớ vẩn ấy mà, chỉ là để giải buồn, nào ngờ thầy giáo đã nghe được. Nếu thầy thích nghe thật, thì hôm nào em sẽ ghi một băng nghiêm chỉnh đem đến tặng thầy giáo. Nhưng em không rõ hiện nay thầy giáo là danh nhân, muốn gì được nấy, lòng nghĩ là việc thành, mà lại thích nghe huyên là vì sao?
Nói xong, từ túi khoác lấy ra một vật màu đen giống như lọ gốm nhỏ, bảo đây là cái huyên.
Trang Chi Điệp đã biết thế nào là tiếng huyên, song chưa thấy hình dáng cái huyên liền cầm xem háo hức lắm, thật là hiếm có, hỏi mua thứ này ở đâu, anh bảo đã từng đến cửa hàng nhạc cụ hỏi có huyên không, người bán hàng lại không biết huyên là thứ gì. Chu Mẫn nói, đây là nhạc khí thời xưa, hiện giờ rất hiếm người sử dụng, khi còn ở Đồng Quan, anh đã nghe một nghệ nhân già dân gian thổi huyên và đi học thổi một thời gian. Sau khi đến Tây Kinh, đào đất ở am ni cô đã đào được cái đồ gốm bé nhỏ này, chẳng ai nhận ra là cái gì, anh liền thu giữ, mới lên tường thành tập thổi, thổi còn tập tọc, chưa đâu vào đâu cả. Hai người bỗng chốc nói chuyện say sưa. Trang Chi Điệp bảo:
- Không hiểu sao mình nghe lại thích, lại hợp mùi vị, mình còn thu một băng nữa, cậu thử nghe xem, vị đượm lắm!
Nói xong, liền ấn nút thay băng, băng phát ra là thứ nhạc đám ma. Ngưu Nguyệt Thanh bước đến tách một cái, tắt máy. Chị bảo:
- Có thấy nhà ai thưởng thức nhạc đám ma đâu nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Em cứ chú ý nghe, nghe xong cũng thích cho mà xem.
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Em vĩnh viễn không bao giờ thích đâu. Anh mở băng này ra nghe, người ngoài tưởng nhà mình có người chết.
Trang Chi Điệp đành phải nhăn nhó đóng máy cassette, ngồi xuống ăn cơm. Liễu Nguyệt hỏi:
- Thầy giáo Điệp cũng sợ vợ ư?
Trang Chi Điệp đáp:
- Tôi đâu có sợ vợ, chỉ có điều vợ không sợ tôi thôi!
Ngưu Nguyệt Thanh cố ý tỉnh bơ lời nói vui của chồng.
Trang Chi Điệp liền khen một câu:
- Cháo nấu ngon quá.
Anh húp hết một bát cháo, bỏ đũa xuống, hỏi Chu Mẫn còn có chuyện gì không, nếu không tối nay đến nhà Mạnh Vân Phòng tán chuyện. Chu Mẫn bỗng tỏ ra khó nói, ấp a ấp úng một lúc rồi cất cao giọng:
- Em có chuyện muốn nói với thầy giáo, thầy giáo cứ ăn cơm đi đã.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình ăn xong rồi, cậu cứ nói đi.
Chu Mẫn thưa chuyện:
- Em chỉ muốn biết ơn thì đền ơn, nên đã viết một bài tuyên truyền cho thầy giáo, nào ngờ lại đâm ra rắc rối. Chị Cảnh Tuyết Ấm đã trả phép, làm ầm ĩ dữ lắm. Lãnh đạo cũng có thể tìm đến thầy để xác minh sự thực. Em đến để báo tin trước và nghe ý kiến của gia đình.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Tôi và thầy Điệp của cậu đã đọc bài ấy rồi.
Chu Mẫn bỗng hốt hoảng, lúng túng, hỏi lại:
- Cô Thanh cũng xem rồi ư?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Không có chuyện thì không nên bịa chuyện, khi xảy ra chuyện, cũng không cần sợ chuyện. Việc này nếu làm ầm ĩ, thì tôi là người nên làm, chị Cảnh Tuyết Ấm làm ầm ĩ cái gì? Bài văn tuy không do Trang Chi Điệp viết, nhưng không xem mặt sư, thì xem mặt Phật, tình cảm ngày xưa, một chút cũng không quý trọng, nói trở mặt là trở mặt luôn ư!
Trang Chi Điệp không tiếp lời Ngưu Nguyệt Thanh, chỉ sa sầm nét mặt, hỏi tỉ mỉ tình hình trong Sở và trong toà soạn tạp chí, rồi than thở:
- Mình đã dặn đi dặn lại, người ta vừa về một cái liền đến gặp giải thích trước, các anh lại bỏ ngoài tai! Bây giờ đã xảy ra chuyện này, phía đối lập của chị ấy chắc chắn sẽ châm chọc, vui mừng trước tai hoạ của người khác, cộng thêm Vũ Khôn nhân cơ hội kích động giật dây, mượn chồng chị ta lại gây sức ép với chị ta. Con người ai cũng có lòng tự tôn, chị ta không làm ầm ĩ một trận, thì người ngoài, lại cứ tưởng chị ta im lặng thừa nhận. Cho dù đã làm ầm ĩ lên, thì có thể sẽ không giơ lên rồi lại lặng lẽ bỏ xuống đâu. Chị ta là người xưa nay chưa bao giờ chịu thiệt, quen mạnh mẽ rồi, hòn đá kéo lúa đã nằm lại ở lưng chừng dốc, thì không rơi xuống đâu.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Bây giờ Cảnh Tuyết Ấm đã hoàn toàn trở mặt, mà anh chỉ suy nghĩ từ góc độ của chị ta ư? Chu Mẫn viết bài, tạp chí đăng ra, về chủ quan ai chẳng tốt với anh nào? Anh nói vậy, một hòn đá gõ được ba cái chuông kêu, làm bao nhiêu người chán nản.
Trang Chi Điệp nghe xong, trong lòng điên tiết song đã nín nhịn và bảo:
- Vậy thì anh làm thế nào?
Chu Mẫn nói:
- Trong Sở nếu ai hỏi tình hình, thì thầy giáo chỉ cần xác nhận nội dung bài viết đều là sự thật, thậm chí thầy giáo có thể nói…câu này sợ cô Thanh không thích nghe.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Cậu cứ nói thẳng ra đi.
Chu Mẫn nói tiếp:
- Thầy có thể nói đã ân ái với chị ta, viết như thế vẫn chưa đủ. Trong tình yêu có chuyện ấy là bình thường. Thầy giáo bảo có, chị ta bảo không, thì tìm chứng cứ ở đâu? Một vũng nước đã khuấy đục lên, thì ai bảo là trong?
Trang Chi Điệp lập tức đứng dậy, sắc mặt tái đi:
- Làm sao cậu nghĩ ra được chủ trương ấy hả? Mình nói chuyện không cần nói giữ trách nhiệm, thì ít nhất cũng phải có lương tâm chứ!
Ngưu Nguyệt Thanh cũng bảo:
- Chu Mẫn này, không được nói như thế. Thầy giáo Điệp của cậu có địa vị xã hội, không so bì với tôi và cậu được. Nói như thế, thì bên ngoài đồn ầm lên, thì thầy giáo của cậu chẳng trở thành tên lưu manh, kẻ vô công rồi nghề của thành Tây Kinh hay sao? Tôi đi ra ngoài còn mặt mũi nào ăn nói với người ta cơ chứ?
Chu Mẫn nghe xong mặt đỏ ửng, giơ tay tát luôn vào mồm mình, nói đầu óc u mê rồi, sở dĩ có ý nghĩ khốn nạn ấy,cũng do bản thân chưa từng trải việc đời vừa nghe thấy chỉ thị của lãnh đạo tỉnh đã hoảng sợ, liền van nài đi van nài lại, xin thầy giáo và cô tha thứ. Trang Chi Điệp bực tức tới mức cầm cốc nước lên uống. Cốc đã chạm vào mồm, mới phát hiện ra trong cốc không có nước trà, đặt cốc xuống, quay mặt đi chỗ khác. Ngưu Nguyệt Thanh bước tới rót trà vào cốc cho chồng, rót cả cho Chu Mẫn rồi bảo:
- Chu Mẫn này, cậu cần gì phải làm thế cơ chứ? thầy giáo Điệp của cậu sao không hiểu cậu? Thôi, đừng có nói mãi tha thứ hay không tha thứ. Nói nhiều, làm cho người ta cảm thấy khó chịu.
Chu Mẫn liền trở nên thật thà, ngoan ngoãn nói:
- Em cũng bực quá mà nói như thế trước mặt thầy giáo và cô. Vậy thì phải xử lý thế nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Mình có biện pháp gì ư? Nhưng có một điều, mình không thể thừa nhận tình yêu.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Sự việc đã qua rồi, em vốn không muốn nói nhiều, về chuyện anh và con người họ Cảnh kia có yêu nhau hay không, trước khi em quen biết anh, em không để tâm nhiều làm gì, nhưng chúng ta đều đã đính hôn rồi, con người họ Cảnh kia vẫn còn thì thụt cuốn níu nhau, em không mù đâu, em biết hết, đã từng khuyên anh đừng có đi lại với chị ta, nhưng anh vẫn không tiếc sức làm tổn thương đến em, bảo vệ, che chở cho chị ta. Em cho rằng chị ta cao thượng lắm, có cảm tình với anh, nào ngờ chị ta đẩy anh xuống vực, xuống giếng!
Trang Chi Điệp nói:
- Em có nói in ít một chút được không? Hễ động đến chuyện này là em càng lên mặt, làm mình làm mẩy.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Anh cứ tưởng em ăn dấm phải không, em lại thấy đáng thương cho anh đấy!
Thấy không khí căng thẳng, Liễu Nguyệt vội khuyên can. Chu Mẫn cũng đành chỉ oán hận bạn thân không tốt, Ngưu Nguyệt Thanh mới nói:
- Những chuyện ấy em cũng đã nín nhịn, nhưng sự việc đã đến nước này, đối với Cảnh Tuyết Ấm, anh lại không hận không tức đã khiến cho em thất vọng. Anh không thừa nhận là tình yêu, vậy thì nói thế nào về quan hệ của anh với chị ta?
Trang Chi Điệp đáp:
- Là đồng chí, là bạn bè.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Thế thì mấy vụ viết trong bài ấy sao không xảy ra với người khác của toà soạn tạp chí?
Trang Chi Điệp đáp:
- Thì càng hữu hảo hơn bè bạn, đồng chí thông thường chứ sao nữa!
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Thì cứ tin cả ở anh những điều ấy, nhưng anh đã đứng trước hiện thực chưa? Hiện giờ giọng điệu viết trong bài văn là giọng điệu yêu đương, nếu anh kiên trì không thừa nhận tình yêu, thì chỉ có toà soạn tạp chí và Chu Mẫn ăn đòn mà thôi! Nhưng như vậy, thì ngoài xã hội người ta đánh giá anh như thế nào? Họ sẽ bảo vì một người đàn bà, Trang Chi Điệp đã đẩy một loạt bạn bè ủng hộ anh, tuyên truyền cho anh vào chỗ chết.
Trang Chi Điệp nói:
- Như vậy em đã buộc anh phải làm theo sự chi phối và điều khiển ư?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Người ta bảo đó là đồng nát, anh lại cứ khăng khăng bảo là vàng, quả thật anh vẫn còn quyến luyến với con người họ Cảnh ấy, thôi thì anh cứ làm theo ý mình – quay sang nói với Chu Mẫn – Chu Mẫn này, cậu cứ về nói với anh em Chung Duy Hiền, đấy là các cậu cần quảng cáo Trang Chi Điệp, thế thì đáng kiếp, mình làm mình chịu, còn cậu cũng thu dọn hành lý, ngày mai trở lại am ni cô mà làm thuê.
Nói xong Ngưu Nguyệt Thanh đứng dậy, đi vào buồng ngủ. Trang Chi Điệp nét mặt rầu rĩ đi đi lại lại trong phòng khách. Chu Mẫn thì cứ ngẩn người tại chỗ, ngồi chẳng phải, đứng cũng chẳng phải. Liễu Nguyệt thấy thương quá, liền lấy từ trong tủ lạnh ra một đĩa mận và mơ mời Chu Mẫn ăn. Chu Mẫn không ăn, hai người đưa đẩy nhau. Trang Chi Điệp bước tới cầm một quả đưa cho Chu Mẫn, một quả cho mình, ăn rồi nói:
- Thế này nhé. Cậu cứ khẳng định những chuyện cậu viết đều có căn cứ thực tế, cũng có thể nói mình cung cấp, song khi mình cung cấp không điểm mặt chỉ tên là có chuyện xảy ra với Cảnh Tuyết Ấm, mình chỉ cung cấp tình hình đã từng tiếp xúc với nhiều cô gái trong đời sống trước đây của mình. Nội dung viết trong bài văn hiện nay có thể có chuyện của Cảnh Tuyết Ấm, cũng có thể hoàn toàn không có. Tuy cậu viết là thể ký, nhưng lại theo quy luật của sáng tác văn học, là tập trung, khái quát, qui nạp những chuyện mình giao du với nhiều cô gái vào một hình tượng bằng hình thức ký hiệu cô X này. Như thế được chứ? Theo lý do này, dù bên nào gây khó khăn quở trách, cậu cũng có thể đối phó được, chẳng việc gì cả đâu.
Chu Mẫn trầm ngâm do dự một lúc, mới nói:
- Vậy cứ làm như thế.
Nói xong xin phép ra về. Ngưu Nguyệt Thanh nghe thấy tiếng đóng cửa, biết Chu Mẫn đã đi về, ngồi trên giường ngủ gọi:
- Chi Điệp ơi, anh vào đây!
Trang Chi Điệp đẩy cửa buồng, thấy vợ dựa người vào giường đang dùng kem rửa mặt lau rửa cáu mỡ trên mặt, liền bảo:
- Em được lắm, trước mặt Chu Mẫn em đã không vạch sai lầm của cậu ta, mà còn nói những lời như thế, em để Chu Mẫn đánh giá anh như thế nào, cho rằng anh đòi hy sinh cậu ta và những người trong toà soạn tạp chí phải không?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Em có nói thế đâu. Cuối cùng anh co chủ trương thế không?
Trang Chi Điệp trả lời:
- Em có biết ngọn nguồn của Chu Mẫn không? Xét cho cùng thì anh mới quen cậu ta. Cậu ta mượn danh nghĩa của anh đến làm việc ở toà soạn tạp chí, trong lòng anh đã không cảm thấy vui vẻ, bây giờ gây chuyện rắc rối này, mà em lại thiên vị cậu ta. Chuyện này sau đây gặp Cảnh Tuyết Ấm anh như thể nói như thế nào?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Anh vẫn còn muốn tốt đẹp với chị ta sao?
Trang Chi Điệp hừ một tiếng, kéo chặt cửa buồng, ngồi trong phòng khách hút thuốc. Lúc này loáng thoáng nghe thấy tiếng huyên, nghe một mạch cho đến lúc tiếng huyên chấm dứt, giục Liễu Nguyệt ngồi ngủ gật trên ghế xa lông cũng về gian buồng bỏ không ngủ rồi, anh vẫn còn ngồi ở phòng khách, lại đem cái băng nhạc đám ma lắp vào máy phát mở thật nhỏ chiết áp rồi tắt đèn. Cả phần xác và phần hồn chìm đắm trong giới hạn mà ngay đến bản thân cũng không sao nói rõ được.
Phế Đô Phế Đô - Giả Bình Ao Phế Đô