If there's a book you really want to read but it hasn't been written yet, then you must write it.

Toni Morrison

 
 
 
 
 
Tác giả: Emi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 10 - chưa đầy đủ
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 487 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 05:23:13 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10 - End
uy Hoàng hẹn gặp Linda và Diệp Chi.Họ bạn bạc, và bắt đầu làm theo kế hoạch...
"A lô.Anh" Emi mỉm cười
"Mình hẹn nhau được không?"
"Được anh.Địa chỉ ở đâu?" Emi hỏi
"Em đến Sun Garden đi.Anh sẽ đợi ở xxx" Duy Hoàng nói
"Okie" Emi cúp máy.Emi rón rén bước ra khỏi cửa, nói nhỏ với các cô hầu vài câu rồi phóng xe đến Sun Garden.
Duy Anh không hiểu thằng em lại có quỷ kế gì nữa đây.Duy Hoàng gọi Duy Anh ra đây chỉ để nói chuyện phiếm và uống ca-phê quả là hết sức kì lạ..kì lạ.Trong câu chuyện, Duy Hoàng chỉ hỏi về Emi và Ron.
-Em hỏi làm gì-Duy Anh tuy trong lòng rất khó chịu nhưng cũng không để lộ ra ngoài khiến ai cũng khó lòng mà đoán được.
-Emi với em là bạn cũng thân nên em muốn biết chút ít về gia đình cô ấy thôi-Duy Hoàng nghịch nghịch muỗng khuấy cà-phê.Duy Hoàng có nước da trắng hồng, vóc dáng chuẩn không cần chình,nụ cười đẹp chết người nên cũng được "liệt" vào danh sách hotboy Việt Nam.Chỉ có điều...anh ta hơi quỷ quyệt mà cũng không đúng, rất quỷ quyệt là đằng khác, ai mà làm cừu non trong tay anh ta và được anh ta nhắm thì chỉ có không thoát được 1 con "sói nham hiểm" như Duy Hoàng.
-Em xin phép đi vệ sinh-Duy Hoàng đứng dậy.Anh ta vừa đi khỏi, điện thoại đã báo có tin nhắn.Duy Anh tò mò, hiếu kì cầm lấy nó và nhấn view messenger....
"Toi da den Sun Garden.Con nho Emi xem ra ki nay vao hang cop roi.Haha" (Tôi đã đến Sun Garden.Con nhỏ Emi xem ra kì này vào hang cọp rồi.Haha) người gửi đề tên là Linda...LINDA.Duy Anh không dám tin vào mắt mình nữa.Vội chạy đi...
Tại Sun Garden
Emi bước vào chỗ đỗ xe và bước trên từng bậc thềm lên khu VIP.Đi đến bậc cuối cùng, một bóng người quay lưng lại với cô.Bỗng nhiên, người đó quay mặt lại....Emi ngạc nhiên đến tột cùng..không phải chứ, Linda đứng bằng xương bằng thịt trước mặt cô, nở một nụ cười nham hiểm hết mức có thể.
-Trùng hợp...-Emi chưa kịp nói hết câu
-Không phải trùng hợp mà bắt buộc tôi phải đến đây-Linda cười càng nham hiểm hơn.
-Cô..-Emi lắp bắp
-Sao?-Linda nói giọng đầy khiêu khích
-Anh Duy Hoàng đâu.Sao lại là cô.Cô muốn làm gì-Emi kiên cường nói
-Tôi không ngờ lại có con nai tơ như cô.Anh ta chỉ muốn phá bỏ cái thai của cô thôi.ANh ta yêu cô từ lâu rồi chẳng nhẽ cô không biết.Tôi thì muốn trừ khử cô tận gốc-Linda nói một tràng, không quên nhấn mạnh từ TRỪ KHỬ.(lộ hết rồi)
-Tôi không tin-Emi kiên quyết
-Không tin thì cũng phải tin-Linda lấy cái điện thoại ra.Cô ta đã đề phòng và ghi âm lại cuộc bàn bạc với Duy Hoàng."Đây đúng là giọng Duy Hoàng..." Emi khẽ Run lên, lùi lại phía sau.Linda cười đắc thắng, tiến về phía Emi.Càng lùi, Linda càng tiến.Emi quên mất, dưới kia là một con sông nhân tạo.Cùng lúc đấy, Duy Anh chạy đến nhưng quá muộn rồi...
"Bõm..." Emi rơi xuống
-Khônggggggg.Emiiiiiiiiii-Duy Anh cúi xuống gọi.Hội Boys cũng đến cùng Ron.Nhìn thấy cảnh tượng đấy, Ron đau lòng chạy xuống con sông.
-Mẹ ơi.Cứu connn-Giọng của một cô bé trong trẻo vang lên.
-Cố lên con.Anh Duy xuống rồi-Giọng một bà mẹ đi với từng tiếng nấc.1 lúc sau...
-Khụ..khụ..-Cô bé ấy là Emi.Vì tai nạn hồi nhỏ mà cô đâm ra sợ nước vô cùng.Cô không biết bơi, đơn giản là thế.
Đây là lần thứ hai Emi phải vào bệnh viện.Ron gục đầu xuống, vuốt mặt, hối hận vì đã không bảo vệ được cho người mình yêu.Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở...
-Tôi rất xin lỗi khi phải nói điều này...-Vị bác sĩ ngoài 30 ngừng lại
-Cô Emi thì còn sống được nhưng còn đứa bé...-Ông lại ngừng tiếp
-Đứa bé làm sao thưa bác sĩ-Mama Ron hỏi, trong mắt bà tóe lên niềm hy vọng nhỏ nhoi.
-Tôi thành thật rất xin lỗi, đứa bé đã...chết-Vị bác sĩ nói giọng nhỏ dần.Chữ chết sao lại khổ tâm đến vậy.
-Ông..ông nói sao?-Papa Ron không dám tin vào một sự thật như vậy.
Đó mới chỉ là một sinh linh bé nhỏ
Mà..trong chốc lát..sinh linh ấy đã "bay" theo gió.
Rời xa nhân gian đầy hiểm nguy...
-Tôi xin lỗi-Vị bác sĩ nói đi nói lại từ xin lỗi rồi bước đi.
Emi thấy một người mặc áo đen, tay cầm chiếc hái lớn, chiếc mũ trùm đầu chỉ giúp Emi nhìn được hốc mắt đen sì của "ông ta".Đây..đây chẳng phải là...Thần Chết sao? Emi đọc nhiều sách và cũng có nghe nói một chút ít về hình ảnh thần chết.Xung quanh là những nấm mồ hình thánh giá mọc um tùm cùng các cây tầm gai.Điều kì lạ là trên tay Emi bấy giờ là một cái bọc nhỏ, bên trong là một bé con đang ngủ."Ông ta" cất giọng đòi Emi đưa bé con.Thần chết nói đấy là con Emi nhưng bây giờ..nó phải trở về với cõi hư vô, huyền ảo cùng các linh hồn.Emi không đồng ý, Thần Chết "bay" đến giành lại bé con.
-Không được.Bé con phải lên thiên đường chứ không đi cùng ông-Emi vẫn bế khư khư bé con.Cô sợ rằng, nếu buông tay, Emi sẽ mất đi một thứ gì đó cũng rất quan trọng đối với mình.Emi bật khóc, tội nghiệp bé con.Bỗng một vầng sáng vàng hiện ra khiến Thần Chết lùi lại vài bước.Một người rất giống với Thiên Sứ của Chúa, tay tỏa ánh sáng mờ ảo, thiên sứ mặc vải gai, chung quanh lưng thắt đai bằng vàng, mình người như bích ngọc, khuôn mặt hiền hậu, đôi mắt như đuốc cháy trong tâm hồn Emi, tay và chân như đồng đánh bóng.Giật mình, bé con đang đến chỗ Thiên Sứ, khuôn mặt trẻ thơ cười toe toét.Bé con! Mạnh khỏe nhé!
Mọi thứ dần dần trở nên hão huyền, mờ ảo.Đầu Emi như có một tảng đá nặng đè lên, cô nghe thấy tiếng của khóc nghẹn ngào của mama,Yumi, và giọng nói của Ron, hội Boys.Hình ảnh của những người thân mờ quá.Emi cố với lấy họ, cố mở mí mắt nặng trịch ra để nhìn họ...
Cố gắng gượng!
Cố gắng!
Trong đầu Emi chỉ có hai từ "cố gắng"....Cuối cùng, Emi tỉnh dậy...
-Con dậy rồi-Mama lo lắng hỏi
-Hức hức..Emi-Yumi quệt nước mắt.
Đưa tay lên bóp đầu, nhớ lại giấc mơ kì lạ vừa rồi, giật mình, Emi nhìn xuống.
-Bác sĩ đã cứu được con nhưng không cứu được đứa bé-Papa giấu đi nỗi buồn sâu sắc trong đôi mắt kia
-Cái thai có thể có lại mà.Cứu Emi là việc đầu tiên-Ellen nói
-Ừ.Pama cũng nghĩ vậy.Thôi, pama cho hai đứa nói chuyện nhé-Pama Ron và Emi (Yumi nữa) cùng hội Boys khuất sau cánh cửa gỗ nhạt
-Em có sao không-Ron ân cần hỏi
-Em không sao.Chỉ..hơi tiếc một chút-Emi nhẹ giọng
-Ừm-Ron ôm lấy Emi
-Anh xĩn lỗi-Ron thì thầm vào tai Emi
-Anh không có lỗi mà cái ngoại hình của anh có lỗi-Emi bĩu môi chọc
-Ốm mà còn trêu anh được-Ron càng siết chặt vòng tay hơn.
-Hì.Em khỏe mà-Emi cười trấn an Ron
-Anh muốn...-Ron ngập ngừng
-Muốn gì?-Emi ngơ ngác hỏi
-Em "cho" anh lại một đứa nữa.À không, hai chứ, hoặc cả một tiểu đội-Ron cười
-...-Emi lặng im.
-Nghe nói anh "bạn" của em cũng liên quan-Ron nhếch môi cười
-....-Emi không nói gì.Cô vẫn buồn khi nhắc đến Duy Hoàng.
-Anh sẽ cho họ đi xa khỏi em-Ron nói chắc nịch
-Hm-Emi
-Em buồn ngủ.Anh hát em nghe đi-Emi
-Em vừa ngủ dậy mà-Ron
-Nhưng em muốn ngủ tiếp-Emi nói rồi gối đầu lên đùi Ron
-Anh hát đi-Emi giục
-Bài gì nào bà xã-Ron vuốt nhẹ mấy sợi tóc mềm mượt vướng trên khuôn mặt chuyển màu trắng bệch của Emi
-Hm..Twinkle twinkle little star đi-Emi nghĩ ngợi một hồi rồi nói
-Em hơi trẻ con đấy-Ron chau mày
-Nha anh-Emi mở to đôi mắt long lanh trời cho của mình
-Được rồi.Nghe nè-Ron cất giọng.So với tuổi của anh thì bài này đã quá trẻ con.
Twinkle, twinkle, little star,
How I wonder what you are!
Up above the world so high,
Like a diamond in the sky.
Twinkle, twinkle, little star,
How I wonder what you are!
When the blazing sun is gone,
When he nothing shines upon,
Then you show your little light,
Twinkle, twinkle, all the night.
Twinkle, twinkle, little star,
How I wonder what you are!
Then the trav'ler in the dark
Thanks you for your tiny spark;
How could he see where to go,
If you did not twinkle so?
Twinkle, twinkle, little star,
How I wonder what you are!
In the dark blue sky you keep, and
Through my curtains often peep,
For you never shut your eyes,
Till the morning sun does rise.
Twinkle, twinkle, little star,
How I wonder what you are!
As your bright and tiny spark
Lights the trav'ler in the dark,
Though I know not what you are,
Twinkle on, please, little star.
Twinkle, twinkle, little star,
How I wonder what you are!
Ron hát, Emi cũng hát theo.
Tức cười với hai vợ chồng nhà này quá.Hội Boys, pama, Yumi ở ngoài cửa nghe được che miệng cười tủm tỉm...
"A lô" Yumi nhấc máy.
"Cô là Yumi" Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói sắc xảo.
"Là tôi" Yumi
"Tôi là bạn của Ellen.Cô có rảnh không?"
"Cũng rảnh.Cô gặp tôi có chuyện gì?"
"Đến quán cà-phê xxx đi.Tôi có chuyện muốn nói với cô" Đầu bên kia cúp máy, không để Yumi nói thêm một lời nào.
-Cô là...-Yumi
-Diệp Chi.Người cần gặp cô-Diệp Chi
-Chào cô-Yumi ngồi xuống.
-Chào cô.Cô muốn uống gì?-Diệp Chi gọi phục vụ
-Cho tôi một tách cà phê-Yumi cười
-Hai tách cà phê-Diệp Chi
-Cô muốn nói với tôi chuyện gì?-Yumi quay sang vấn đề chính
-Cô đang là bạn gái anh Ellen?-Diệp Chi liếc mắt hỏi
-Phải-Yumi
-Tôi muốn nói với cô một điều...-Diệp Chi bỗng ngừng một lúc.Yumi đưa mắt sang ý muốn hỏi điều gì.
-Tránh xa Ellen ra-Cô ta lạnh lùng, ánh mắt sắc xảo nhìn Yumi
-Vì sao? Nếu cô hẹn tôi ra đây chỉ muốn nói điều này thì tôi xin phép-Yumi kiên quyết
-Vì...tôi là hôn phu của anh ấy.Và..tôi đang mang thai giọt máu của Ellen-Diệp Chi trả lời khiến Yumi khựng lại, khuôn mặt biến sắc.
-Tôi không tin-Trở lại chỗ ngồi, Yumi có chút thay đổi trong lời nói.Diệp Chi chìa ra một tờ giấy nhỏ.Yumi không dám tin vào mắt mình...
-Mày muốn đi du học?-Emi ngạc nhiên hét toáng lên
-Bé mồm thôi-Yumi nói nhỏ
-Còn Ellen??-Emi
-Haiz.Tao mới đi gặp một người...-Ánh mắt Yumi thoáng chút buồn phiền.
-Ai?-Emi hỏi
-Diệp Chi..Hôn phu của Ellen...cô ta...có thai rồi..-Yumi run run.
-Cái gì?? Mày trêu tao à?-Emi hét toáng lên lần nữa
-Bé mồmmm lại-Yumi nhăn mặt khó chịu
-À ờm.Tao quên.Tao biết Diệp Chi.Cô ta là con gái độc nhất vô nhị của tập đoàn Á Thần.Mà mày đã kiểm chứng chưa??-Emi
-Tao nhìn thấy giấy xét nghiệm rồi-Yumi bật khóc
-Nín nào.Tao sẽ đi hỏi Ellen-Emi cương quyết
-Không.Tao xin màyy.Tao đã đặt vé rồi.Tao đến đây nói lời tạm biệt mày lần cuối-Yumi nắm tay con bạn
-Mày định đi nước nào? Bao giờ mày đi?-Emi
-Một phương trời xa ở Mỹ.Mai tao đi-Yumi nhìn ra cửa sổ một cách vô thức
-Sớm vậy.Mày phải nói cho Ellen chứ.Tao sẽ hỏi Ellen nếu mày đi-Emi gằn giọng đe dọa Yumi
-Không mày có hỏi cũng bằng thừa.Tốt nhất là mày đừng làm cho cả 2 phải đau lòng nữa-Yumi đứng dậy
-Yumi...-Emi rưng rưng
-Tạm biệt mày.Khi nào tìm được ý trung nhân, tao sẽ gọi mày nhé-Yumi mỉm cười, nuốt lệ vào tim.
-Mày...-Emi chưa kịp nói, bóng dáng cao gầy của Yumi đã khuất sau cánh cửa.
"Các hành khách đến New York-Mỹ vui lòng đến cửa số 3 để lên máy bay" tiếng nói từ chiếc loa của sân bay vọng lại.
Yumi kéo chiếc va-li, nặng nhọc đến cửa số 3.Khẽ ngoảnh lại đằng sau, đôi mắt nâu, tròn nhìn xa xăm về phía cửa.Hạ quyết tâm, Yumi cất bước đi qua cửa, tiếng giầy cao gót cốp cốp dưới chân....
-Khoan đã...-Tiếng người con trai
Yumi chắc rằng đó là Ellen nên rảo bước nhanh hơn.Ellen bị kẹt với hai người soát vé.Ngồi yên vị trên máy bay, Yumi thở dài, chỉ mong sao, máy bay cất cánh ngay.Tình cờ, Yumi quay mặt về phía lối đi.Người con trai mặc chiếc ao sơ mi, quần trắng đứng như trời trồng."Không phải chứ??" Yumi cầu trời khấn phật rồi từ từ nhìn lên..A.May quá là anh nam tiếp viên hàng không.(hú hồn)
-Cô là Yumi-Người con trai hỏi
-Vâng là tôi.Có chuyện gì vậy?-Yumi vẫn còn thót tim.
-Tôi có việc muốn nhờ cô?-Anh chàng tiếp viên
-Tôi á.Chuyện gì vậy-Yumi nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình.
-Có chuyện rất quan trọng liên quan đến chuyến bay này thưa cô-Anh chàng tiếp viên "nài nỉ"
-Được rồi.Việc gì?-Yumi
-Cô đi theo tôi một chút
-Đi đâu-Yumi nghi hoặc
-Vào khoang lái máy bay.Tôi thấy quý cô đây có vẻ am hiểu về một số vấn đề-Anh chàng
-Tôi đi theo anh-Yumi đứng dậy
Đến trước cửa khoang lái máy bay...Yumi bỗng ngửi thấy mùi nước hoa nam tính quen thuộc của Ellen nhưng Yumi mau chóng xua tan cái ý nghĩa đó đi "Nhỡ có người dùng nước hoa giống thế thì sao nhỉ?".Nghe anh tiếp viên nói gặp người đàn ông ngồi giữa...
Người mặc áo trắng đen.A..kia rồi.Yumi tiến đến gần, chạm nhẹ vào vai anh ta.
-A.Anh muốn gặp tôi?-Yumi tươi cười cúi xuống
-Cô là Yumi?-Thêm một người nữa hỏi Yumi
-Là tôi.Có việc gì vậy??-Yumi ngơ ngác hỏi
-Có người muốn gặp cô-Người đó nói
-Who??-Yumi theo hướng tay chỉ của anh ta...Không thể tin được...quá sốc.Nếu có lỗ nẻ nào ở đây chắc Yumi chui xuống mà chết mất.
-Anh..anh ấy...ông nhìn nhầm à?-Yumi trố lòi con ngươi ra hỏi lại người đàn ông trưởng lái.
-Ô nô nô-Ông ta lắc đầu
-Em đi ra đây-Ellen nghiêm mặt nhìn
-Ơ nhưng mà...-Yumi hết chỉ vào Ellen rồi chỉ vào ông trưởng lái.Chưa hết ngạc nhiên, Ellen đã kéo Yumi xuống khỏi máy bay.Vùng vẫy không được, Yumi phải bước 2 bước mới bằng sải chân dài của Ellen.(mô phật, mô phật).Cuối cùng mệ đứt cả hơi..
-Từ..từ..thôi..mệt-Yumi thở hổn hển cúi người xuống thở dốc.Khó thở..
-Em sao vậy-Ellen
-Thả...thả...tay em ra.Em muốn...lấy thuốc..-Yumi rút tay lại, tìm trong chiếc túi nhỏ một lọ xịt xanh, xịt vào miệng rồi thở.Chưa kịp hoàn hồn, Ellen đã bế Yumi lên chiếc BMW sáng loáng, mặc kệ cho người trong sân bay nhìn họ cười.
-Anh..anh định làm gì?-Yumi nhìn về hướng máy bay
-Đi về-Ellen lạnh lùng
-Cho em xuống, em còn đi Mỹ-Yumi vùng vẫy, cố thoát khỏi Ellen.
-Không.Chừng nào anh cho phép em mới được đi.
-Tại sao..anh về với vợ anh đi-Yumi buột miệng
-VỢ?-Ellen nhìn Yumi
-...-Yumi lặng im
-Em bị cô ta lừa rồi-Ellen lạnh lùng
-Lừa?-Yumi khẽ liếc sang Ellen
-Ừm.Ngoan đi theo anh về.Anh sẽ nói sự thật cho em-Ellen
Emi cầm cái điện thoại trên tay, cứ đi đi lại lại mấy chục vòng.
-Em làm gì vậy.Ngồi xuống.Chóng mặt-Ron khẽ chau mày
-Ya.Anh chóng mặt thì ra ngoài đi-Emi làm động tác đá Ron khỏi cửa
-Không không.Đừng nóng.Anh nói vợ yêu ngồi xuống-Ron phấy tay
-Nói thế có phải hơn không-Emi lẩm bẩm rồi ngồi xuống giường.
Tình cờ, hôm qua đi kiểm tra lại sức khỏe, Emi đi ngang qua khu phụ sản thì thấy Diệp Chi.Không phải Emi nghe thấy cuộc nói chuyện thì Ellen và Yumi đã không đến được với nhau.
Ellen đưa Yumi đến một đồng cỏ xanh.Hương cỏ thấp thoáng làm Yumi cảm thấy dịu lòng hơn.Ellen kéo Yumi ngồi xuống bãi cỏ, kể hết mọi chuyện cho Yumi nghe.Đôi mắt nâu của Yumi vẫn thản nhiên, chỉ có điều, nó cỏ vẻ long lanh vì vui sướng hơn vẻ u buồn lúc đầu.(trước khi đi còn khóc tồn cả hộp giấy ăn nữa/=.=").Khẽ gục đầu vào vòng ngực rắn chắc của Ellen, Yumi thiếp đi...
2 năm sau...
"Chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam chuẩn bị hạ cánh" tiếng ngọt ngào của nữ tiếp viên hàng không trong sân bay Leo.
-Mama.Papa-Emi chạy ra ôm chầm lấy mama
-Chào mừng hai con trở về-Papa cười hiền
-Ê.Con kia.Nhìn tao này-Yumi "chới với"
-À há.Bạn yêu.Thế nào rồi??-Emi quay sang hỏi Yumi
-Ờm thì vẫn thế-Yumi ngoảnh mặt đi.
-Thôi đi.Sao qua mặt được tao.Có người thông báo rồi.Mấy tháng rồi em??-Emi cười ngặt ngẽo.
-Gần 2 tháng-Yumi e thẹn cúi đầu.
-Em gáiii-Hội Boys đồng thanh
-Hi các anh zai.Khỏe không? Đã có bạn gái chưa??-Emi hỏi
-Ừm..Thì cũng có..-Kelbin cười.
-Ủa.Mà sao anh Mickey lại đi với Lili??-Emi ngạc nhiên.
-Yêu rồi em ạ-Duy Anh trêu
-A a.Chúc mừng các anh-Emi quay sang mama Ron.Tự dưng mắt rưng rưng
-Con sao vậy-Mama Ron lo lắng hỏi
-Ở bên kia, Ron bắt nạt con.Hic hic-Emi chỉ về phía Ron đứng với Ellen
-Đâu có.Mẹ phải cảm ơn con chứ-Ron nhún vai
-Ron bắt nạt con gì vậy?-Papa Emi hỏi
-Anh nói đi kìa.Em ngại-Emi lườm Ron
-Ờ hớ.Vợ con có thai rồi pama ạ-Ron cười tít mắt.
-Ui.Thiệt hả??-Mọi người vui mừng.Emi khẽ gật đầu...
Trước thánh đường, cặp đôi trẻ nắm tay nhau, nguyện ước mãi bên nhau dù có chuyện gì xảy ra.Cặp đôi Ellen-Yumi chìm đắm trong hạnh phúc giữa "rừng" hoa ngập tràn ánh nắng nhạt của mùa xuân...
Nghe nói, Ron và Ellen đã đầy Linda, Duy Hoàng và Diệp Chi đến hòn đảo nào đó cho đến hết đời và cho gia đình họ phá sản vì đụng đến người con gái mình yêu.(ảo quá..chẹp chẹp..).Các anh hội Boys đều đã tìm được một nửa của mình, tình yêu còn tiến triển với "tốc độ nhanh chóng mặt".
Chuẩn bị đến ngày sinh đẻ của Emi.Bên ngoài, hàng chục người ngồi đợi đến khi 1 nữ y tá bước ra với vẻ mặt vui mừng.
-Xin chúc mừng tiểu thư đã sinh được 1 cậu quý tử.
Hai gia đình cùng một vài người thân thiết khác đều vỡ ào trong sự vui mừng tột cùng.
Năm nay, Jun (con trai Emi) chuẩn bị bước vào lớp 1...
-A u au cờ ây cây-Tiếng cu cậu bập bẹ tập đọc
-Trời ơi.Là cau con zai ơi.Ai dậy con từ đó vậy Jun-Emi nhăn mặt than trời than đất dạy đi dạy lại mà cu cậu vẫn đọc sai.
-Là pa đó mama.Hì-Jun cười để lộ hai cái má núm đồng tiền
-Cái gì?-Emi tròn mắt...đúng lúc đấy, Ron về..
-Ronnnnnnnnnn-Emi bức xúc
-Gì dữ vậy vợ-Ron bịt tai
-Anh với Jun định trêu tức em đấy à? Đã thế tối nay ra ngoài mà ngủ-Emi đóng cửa cái sầm
-Thôi xong đời-Ron vuốt mặt
Gia đình nhà này cứ giận rồi lại làm lành.Mệt muốn chết.(tính nó nhạy cảm)
Về phần Yumi.
-Mama.Baba gọi-Ken (con Yumi) lay lay Yumi
-Mẹ không xuống đâu.Ngủ tý đã.Hôm nay bảo ba con đưa đi nhé-Yumi trùm kín chăn lên đầu ngủ tiếp.
Ken ngán ngẩm ngồi ăn một mình.Baba vừa mới chạy lên với mama.Cứ khi nào baba lên gọi mama dậy là y như rằng ngủ tịt luôn ở trên đấy.Năm nay cu cậu lên lớp 1 cùng Jun.Haiz.Chắc phải được thể đòi mua cái xe riêng mất..
Mỗi gia đình đều có hạnh phúc riêng.Nhưng trong tâm hồn họ vẫn còn những người bạn thân thiết.1 năm, mỗi gia đình lại họp mặt cùng nhau và cùng tổ chức party ngoài trời.Nghe nói đâu đấy (lại nghe nói) Mickey có một chút vướng mắc với gia đình nhưng nhanh chóng, Mickey đã giải quyết ổn thỏa mọi việc, Mickey-Lili đã đưa thiệp hồng đến cho từng người một...Hm..À anh Duy.Hình như đang cặp kè với cô xoài xoài gì đấy..nổi tiếng hot girl, người mẫu chân dài của các tạp chí lớn mang tầm vóc thế giới.Tên cô ta là gì nhỉ?? Hoài Anh mango, đúng rồi.Thế mà không nghĩ ra.Nhớ mãi nhưng được một lúc rồi quên.Khổ.Già rồi nó thế...
Kết thúc chỉ với hai từ Hạnh Phúc
~THE END
~
Pé Ngốk, Làm Vợ Anh Được Không? Pé Ngốk, Làm Vợ Anh Được Không? - Emi