Nếu bạn cứ chằm chằm nhìn vào mặt xấu của một ai đó sẽ làm anh ta càng trở nên tồi tệ hơn. Nhưng nếu khuyến khích anh ta vươn tới những điều hay mà anh ta có thể, chắc chắn anh ta sẽ làm được.

Johann Goethe

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 64
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 587 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:07:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 43: Nam Nhân
ến thị trấn mua ít đặc sản,một nhà ba người cũng không quay lại mà đi thẳng đến nhà ga.Chu Lăng cố ý không gọi điện về nhà báo trước cho lão ba lão mẹ,dù sao hiện tại là nghỉ hè,lão ba lão mẹ cũng không thường đi ra ngoài,khẳng định là ở nhà.
"Hi, chào buổi sáng,lão ba lão mẹ!" Chu Lăng nhìn biểu tình kinh hỉ của hai người,a ra một cái tươi cười thật to,"Kinh hỉ đi "?
Lão mẹ tát một cái chụp đầu cô:"Trở về cũng không lên tiếng báo trước,nếu chúng ta không có ở nhà thì làm sao?"
Chu Lăng vô tình nói:"Hai người so với con còn trạch hơn,không ở nhà thì đi chỗ nào?"
Lão mẹ không để ý tới cô,tiếp đón Ngô Ngôn tiến vào,nhìn đứa nhỏ trong lòng anh hỏi:"Đây là bé Phúc Binh đi?Đến đây để bà ngoại ôm một cái."
Chu Lăng liền dạy tiểu tử kia:"Đến gọi bà ngoại,đây là ông ngoại."
Bé Phúc Binh so với trước kia sáng sủa hơn nhiều,hơn nữa khi ở điện thoại khi nói được nhiều thứ,quả nhiên liền ột cái khuôn mặt tươi cười thật to,gọi:"chào bà ngoại,chào ông ngoại." Bị bà ngoại tiếp nhận ôm vào trong ngực hôn mấy cái,cũng không giãy dụa,chính là nhìn Chu Lăng,một bộ dáng nhẫn lại.
Chu Lăng buồn cười nói:"Mẹ đem cháu để trên mặt đất,để tự mình chơi đi,nặng như vậy,trời lại nóng,mẹ cũng không sợ mệt."
"Tôi khó khăn lắm mới có đứa cháu ngoại,ôm một cái còn không được sao?Cô lại không nhanh nhanh sinh cho tôi một đứa."Lão mẹ hầm hừ liếc trắng con gái một cái.Lúc mới bắt đầu bà nghe nói con gái muốn nhận nuôi con người khác về nuôi,khẳng định là không đồng ý,nuôi dưỡng đứa nhỏ không nói phải muốn bao nhiêu tinh lực,chi phí cũng nhiều.Nhưng đây là con của chiến hữu Ngô Ngôn đã hy sinh,bà cũng biết ở bộ đội cũng rất nhiều chuyện,Chu Lăng cũng đồng ý thu dưỡng,bà cũng không muốn con gái cùng Ngô Ngôn cãi nhau,cũng có chỉ thể quên đi.
Sau Chu Lăng lại thường đem ảnh đứa nhỏ chụp lại,quay gửi đến để bà xem,người này a,tuổi lớn lại càng thích đứa nhỏ,hơn nữa bé Phúc Binh nuôi như vậy cũng không mập mạp,lại thích cười,nhìn liền thích.Này đều đã nhận nuôi,bà cũng chỉ tốt nhận.
Chu Lăng biết lão mẹ có tâm tư,lấy trong tủ lạnh vài quả táo nhỏ đưa cho bé Phúc Binh ăn, rồi hướng lão mẹ cười nói:"Con là chờ mẹ về hưu,con không chăm được trẻ con,nên chờ mẹ về hưu đến lúc đó tốt xấu gì đều nhờ mẹ."
Lão mẹ liếc mắt trừng cô một cái,nghĩ còn phải chờ hai năm nữa,càng nghĩ càng thấy tâm ngứa ngáy khó nhịn,liền hỏi:"Nếu không mẹ về hưu trước."
"Đừng,"Chu Lăng vội nói,"Muốn về hưu trước thì phải chấp nhận bị trừ hai mươi phần trăm.Hiện tại bé Phúc Binh vẫn còn bé,chờ lúc mẹ về hưu,bé cũng đã năm tuổi,đến lúc đó muốn sinh cũng vừa vặn.Con đã làm sẵn kế hoạch tốt lắm.trước tiên chuẩn bị chờ nửa năm,chờ mẹ về hưu nói không chừng lúc đó cũng đã mang thai,vừa vặn mẹ có thể chiếu cố con và đứa nhỏ thật tốt."
Lão mẹ cũng không nói gì nữa,tiếp đón Ngô Ngôn,giúp bé Phúc Binh uống nước hoa quả,xoay người vào phòng bếp làm cơm.
Chu Lăng thoải mái dẫn theo bé Phúc Binh đi thăm người thân,bọn họ đều sớm biết chuyện này,tuy rằng không tán thành,nhưng hiện tại ván đã đóng thuyền,cũng không nói thêm gì nữa.Chỉ có chị họ người có quan hệ tốt nhất với cô tránh không được lo lắng:"Chờ lúc bé lớn lên,biết chính mình không phải con của em,trong lòng chỉ sợ..."
"Đừng loa lắng,"Chu Lăng cười nói,"Tuy em nhận nuôi nhưng làm giấy tờ vẫn không sửa họ bé,chờ lúc bé lớn cũng có thể biết được tình hình thực tế.Chỉ cần em thật lòng chăm sóc đối sử tốt với bé,rồi tự nhiên bé cũng đối tốt với em.Ở trung với bé này cũng đã được mấy tháng,cũng không phải là loại bạc tình nghĩa."
"Trong lòng em nghĩ vậy là tốt rồi,mẹ kế cũng không tốt làm,mẹ nuôi cũng không dễ làm,hơn nữa đứa bé kia là con của chiến hữu Ngô Ngôn,nếu là có cái gì chiếu cô không chu toàn,hoặc là tương lai tính cách có gì lệch lạc,chỉ sợ Ngô Ngôn trách em."Chồng của chị họ cũng là quân nhân nhưng đã chuyển nghề,chị họ đối với quan hệ chiến hữu của bọn họ như thế nào cũng có vẻ rõ ràng.
mấy người anh chị họ cũng đều có con hết,lớn nhất là mười tuổi,nhỏ nhất là hai,ba tuổi,bé Phúc Binh liền theo chân bọn họ đi chơi,mỗi ngày ăn xong điểm tâm sẽ nói:"Mẹ,con muốn đi theo An An ca ca đi chơi...Quả táo này cho ngôi xao muội ăn..."
Xem tiểu tử kia ham chơi a,Ngô Ngôn liền vụng trộm thương lượng với Chu Lăng:"Chúng ta đi ra ngoài du lịch vài ngày đi?để hưởng mấy ngày của thế giới hai người."
Chu Lăng do dự nhìn xem bé Phúc Binh:"Tiểu tử sẽ không nghĩ chúng ta vứt bỏ bé đi?"
"Làm sao có thể,con cũng không phải bị cha mẹ vứt bỏ ở cô nhi viện,hơn nữa anh thấy con ở nơi này với ba mẹ cũng thật tốt đi."
"Nếu không chúng ta hãy hỏi qua con một chút,xem con có thể cùng chúng ta đi du lịch không hay là ở nhà cùng chơi với các ca ca và muội muội?"
Chu Lăng nhân tiện nói:"Nhiệm vụ này liền giao cho anh,hai người là "Nam nhân " Trong lúc đó trao đổi tốt hơn."
Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết