We are too civil to books. For a few golden sentences we will turn over and actually read a volume of four or five hundred pages.

Ralph Waldo Emerson

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 64
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 587 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:07:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1: Xem Mặt
hu Lăng trên xe buýt bước xuống, xung quanh nhìn trái nhìn phải một chút, nhìn đến cách đó không xa cái biển quán “Điển ngữ cà phê”, nhẹ nhàng thở ra.
Trên đường kẹt xe, ước chừng thời gian chỉ kém vài phút, cô ghét nhất người khác đến muộn, chính mình cũng không thích đi muộn.
Hơn nữa lần này cô tới, ấn tượng đầu tiên là trọng yếu.
Tuy rằng cô không muốn gả đi, nhưng là mặc kệ nói thế nào, cô cũng đã gần 28 tuổi, mỗi ngày bị lão mẹ bức hôn, cô đều nhanh bị bức điên rồi.
Cô đi đến trước của quán cà phê ngừng một chút, sưả sang lại khuôn mặt, nở nụ cười tươi đi đến, mới đẩy cửa ra, đứng ở cửa nhìn xung quanh một chút, từ chối người phục vụ dẫn tới chỗ ngồi, đi tới cái bàn hé ra trong góc đi đến.
“Xin chào. Tôi là Chu Lăng.”
Dựa vào tường chỗ ngồi kia là một vị quân nhân lưng thẳng tắp ngồi trên bàn, cà phê xem ra chưa động đến, cũng không có lấy tạp chí trên giá sách bên cạnh xem.
Anh thấy Chu Lăng, vội vàng đứng lên, mặt không chút thay đổi nói: “Xin chào, tôi là Ngô Ngôn, mời ngồi.”
Chu Lăng ngồi xuống phía đối diện anh, không che dấu mà đánh giá đối phương.
Cô vốn tưởng rằng chính mình sẽ thấy một người đàn ông cao lớn thô kệch, vừa đen lại tráng (tráng kiện a các nàng *chảy nc miếng*).
không nghĩ tới đối phương tựa hồ thoạt nhìn, so với cô còn nhỏ tuổi hơn, nguyên nhân là bởi chính vóc dáng hơi nhỏ lại có vẻ mặt trẻ con, thoạt nhìn so với tuổi thực tế còn kém bốn, năm tuổi— cho dù mặt trẻ em, làn da lại trắng như vậy, anh thực sự là quân nhân sao?
Chu Lăng có chút ghen tị nghĩ, đến khi nhìn nhìn quân hàm của đối phương, quả thực là một sao hai vạch, cấp thiếu tá
Được rồi, vị này đại khái là ngồi văn phòng, đại tỷ có nói qua đây này là đồng sự của lão công nàng. Cô đã gặp qua vị kia thượng tá, phi thường cao lớn uy vũ, tuy rằng cách lớp quân trang nhìn không rõ cơ bắp, lại phi thường mạnh mẽ linh hoạt.
Lại nói tiếp, cùng vị trước mặt này thật ra rất giống, chẳng lẽ vị binh ca ca này thích tập thể hình?
Bất quá vị này đại khái không thích cười, từ lúc cô tiến vào không gặp khoé miệng đối phương nhếch lên một cái.
Chu Lăng nhìn đối phương, thói quen thích khởi xướng đến ngốc.
Cô thường như vậy, trong đầu nghĩ sự tình, nghĩ nghĩ không biết sẽ nói đã gì, thẳng đến ánh mắt lợi hại đối phương chiếu trên người cô mới tỉnh lại.
“Ngượng ngùng, tôi thất thần.”
Quân nhân ánh mắt đều lợi hại như vậy sao? cô ngẫm lại vị kia thượng tá xem ánh mắt chính mình khi đó, ở trong lòng gật gật đầu, cười hướng người nữ phục vụ nói: “Cho tôi một ly Coca.”
Đợi người phục vụ rời đi, cô rốt cục không nhịn được hỏi, “Anh năm nay thật sự có 30?”
Ngô Ngôn có chút xấu hổ, tuy rằng anh thường xuyên bị người ngoài hoài nghi tuổi, lại vẫn không quen bị người khác hỏi như vậy. Nhưng anh cũng chỉ có thể gật gật đầu: “Tôi sinh năm 81.”
Chu Lăng mỉm cười: “Nga, tôi so với anh nhỏ hơn hai tuổi.
Anh là tốt nghiệp đại học xong mơí nhập ngũ sao?”
Cùng người xa lạ nói chuyện phiếm đúng là không đc tự nhiên a, hơn nữa đối phương tựa hồ so với cô còn không biết tìm đề tài, thật sự là thống khổ.
“Tôi là học chuyên khoa tin học quốc phòng.”
“Học quân giáo thực vất vả đi? Vừa muốn học tri thức chuyên nghiệp, vừa muốn thao luyện cái gì.”
“Hoàn hảo.”
Chu Lăng có chút thất bại ngậm miệng lại, như vậy một hỏi một trả lời sưu tràng quát bụng tìm đề tài thực sự xấu hổ a.
Mà cô lại không có biện pháp mắng đối phương: Người ta thực phối hợp, hỏi cái gì liền đáp cái đó, không thể trả lời được cũng thực thẳng thắn nói không được, cô có cái lý do gì mà tức giận? (Ôi ôi~ anh đáng iu quớ đi~)
Hơn nữa cô đều tính tốt lắm, nếu lần xem mặt này chọn được người thuận mắt, đối phương đối vơí cô cũng có ý trong lời nói liền kết hôn, đỡ phải trong nhà mỗi ngày bị bức hôn, cô cũng thật sự không nghĩ sẽ lại đi xem mắt.
Hơn nữa đối phương là quân nhân, khẳng định sẽ không ở nhà mỗi ngày, kia thật sự cô có thể tự do t, phỏng chừng kết hôn rồi cũng giống như độc thân cũng không sai biệt lắm.
Chu Lăng lấy lại bình tĩnh, có chút hàm hồ hỏi: “Anh nguyện ý tiếp tục cùng tôi liên lạc sao?”
“ Ngày nghỉ của tôi chỉ có không đến nửa tháng, tôi hy vọng có thể trước khi trở về đơn vị liền đem sự tình quyết định.” Hai người cơ hồ đồng bộ thanh âm.
Chu Lăng ngây ngẩn cả người,cô trước kia có nghe nói qua nam nữ vừa xem mặt, ngày hôm sau nữ chủ liền đến sống trong nhà nhà trai,
một tháng sau liền mang thai, nhưng này vừa gặp mặt đã nói muốn lập tức kết hôn, này để tránh hôn cũng quá khoa trương đi? (=))) Anh là bộ đội đặc chủng, đương nhiên là thix tốc chiến tốc thắng rồi!)
Ngô Ngôn còn thật sự nhìn cô nói: “Tôi cũng biết có chút hơi nhanh, nhưng là bộ đội bề bộn nhiều việc, một năm cũng chỉ có 20 ngày nghỉ phép, lúc trước đã muốn trì hoãn vài ngày, lại tuỳ thời điểm có nhiệm vụ khả năng bị triệu hồi đi, cho nên tôi không có khả năng giống người bình thường cùng em từ từ nói chuyện yêu đương.
Tôi chỉ có thể ở mấy ngày nghỉ này tận lực cùng em làm quen, bồi dưỡng tình cảm, trở về bộ đội liền báo cáo sắp kết hôn.”
Chu Lăng tuy rằng không có kỳ vọng tình yêu, cũng là chuẩn bị tốt xem mặt kết hôn, nhưng cô có tính cách hướng nội không thường cùng người lạ giao tiếp,
Muốn cô cùng vơí một người vừa quen được vài ngày kết hôn, thực sự là không được tự nhiên lắm.
Mà nếu quả quyết cự tuyệt, nói không chừng lão mẹ còn có thể lại đây đem cô dẫn trở về chuẩn bị xắp xếp cho cô một ngày ba bữa xem mặt.
Ở nông thôn rất nhiều người thân cận đều là không quá vài ngày liền đính hôn thậm chí kết hôn, kia cùng bây giờ cũng không có gì khác nhau.
Mặc kệ nói như thế nào, nam nhân trước mắt nhìn cũng thuận mắt, điều kiện cũng tốt, nếu không thì quen hắn đi?
Hai người trao đổi số điên thoại, lần đầu tiên gặp mặt bọn họ cùng nhau uống chén trà, sau lại đi chỗ khác cùng nhau dùng cơm chiều.
Lúc đầu đại tỷ cũng đã nói: Cảm giác không tốt có thể chạy lấy người, đỡ phải tốn thời gian ăn cơm, lại ảnh hưởng đến tiêu hoá.
Cảm giác tốt thì bọn họ là có thể tiếp theo là đi ăn cơm, nói không chừng còn có thể cùng nhau đi dạo một chút, rồi xem phim.
Chỉ tiếc Chu Lăng là cái yêu tán không thương tụ, Ngô Ngôn cũng không biết vì sao không có kế hoạch, hai người yên lặng ăn cơm xong liền rảnh tay.
Ngô Ngôn tuy rằng không thường nói chuyện, lại thực sự săn sóc.
Chu Lăng cứ việc vẫn cứ không muốn kết hôn, nhưng khi ở trên đường thấy bạn trai người khác đi đường bên tay trái, ở quán ven đường mua đồ ăn dầu mỡ khi thấy dầu bắn tung toé lên liền vội vàng dùng thân mình ngăn cản, trong lòng luôn khó nén hâm mộ (_,,__lll)
Chính là mười năm sau này cô vẫn đều không có ý muốn gả đi, cũng cảm thấy không cần phải sốt ruột, dù sao cô chăm lo được chính mình rất tốt,
Cuộc sống tự do tự tại như vậy so với khi kết hôn sinh con làm việc nhà không biết tốt chỗ nào, bởi vậy sự hâm mộ này cũng bất quá chỉ chợt loé qua ở trong lòng mà thôi.
Hiện đang nhìn vị đối tượng xem mặt này, tuy rằng sẽ không có lời ngon tiếng ngọt, thậm chí sẽ không kéo ghế dựa cho cô khi ngồi xuống,
Nhưng anh lại ở đường cái giúp cô chụp ảnh, khi ở khách sạn thì phục vụ lưạ chọn vị chí để đồ ăn.
Nam nhân loại này, cho dù hai người không yêu nhau, nhưng làm chồng hẳn cũng là đủ tư cách đi? Dù sao anh là quân nhân,
Cô dường như thây,hôm nay ở cùng anh một chỗ, ngẫu nhiên hưởng thụ một chút săn sóc loại này cũng là hạnh phúc.
Nghĩ như vậy, hướng đến chuyện “Kết hôn” ngày đó trầm một bên một chút.
Tuy rằng Chu Lăng chủ trương độc lập, khi Ngô Ngôn ngỏ ý muốn đưa cô về nhà, cô cũng đáp ứng. Nếu không phải có ấn tượng tốt với anh, cô chắc chắn một mực cự tuyệt, chỉ cho anh đưa đến cửa trạm tàu điện ngầm
.
Khuya rồi, cô cũng không có mời anh lên uống trà, chỉ mỉm cười nói: “Hôm hay tôi đi chơi thật vui.”
Ngô Ngôn vẫn phụng phịu, lại nói: “Ngày mai buổi sáng tôi tới đón em?”
Chu Lăng nghĩ nghĩ nói: “Mười một giờ có thể chứ? Chúng ta có thể đi ra ngoài dùng bữa trưa, sau đó đi xem phim điện ảnh.”Cô gặp Ngô Ngôn gật đầu đáp ứng, liền cười hướng hắn vẫy tay cáo biệt, xoay người vào tiểu khu, không phát hiện Ngô Ngôn đang nhìn sau khi cô đi xa dần, lập tức lấy điện thoại di động ra gọi đi.
“Chị dâu, nhiệm vụ hoàn thành…Dạ… Dạ…”
Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết