Let your bookcases and your shelves be your gardens and your pleasure-grounds. Pluck the fruit that grows therein, gather the roses, the spices, and the myrrh.

Judah Ibn Tibbon

Download ebooks
Ebook "Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Syn
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 36
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 422 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 03:02:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15 Bị Thương - Đau Lòng
ăng Hạo à, cậu buồn ngủ hả._Tuyết San quay qua thấy được những tia máu trong mắt cậu, khuôn mặt mệt mỏi cũng lộ rõ ra
-Ừ, hôm nay tớ có hơi mệt._Thật sự thì đêm qua cậu thức khuya quá, sáng nay dậy sớm cũng có phần mệt mỏi
-Vậy ngủ chút đi._Gia Phong lên tiếng khuyên cậu
-Gia Phong nói đúng ròi á, ngủ đi Lăng Hạo, đến thì tụi tớ báo._Tuyết San chớp chớp mắt nhìn Lăng Hạo
"Tụi tớ" Tuyết san à? Cố phải cậu đang nói cậu và Gia Phong, "Tụi tớ" nghe sao đau quá! Cậu hơi buồn, vài giây sau đó liền thay thế bằng nụ cười rồi tựa đầu thành ghế, nhắm mắt ngủ. Còn Gia Phong thì cười, nụ cười nhẹ đến nỗi không nhận ra "Tụi tớ" sao? quả thật từ ngữ ở đây thật phong phú và thâm sâu, thế mà đối giờ hắn không biết:))))))
--------------------------------------------------------------Vài phút sau--------------------------------------------------------------
-Nặng, nặng quá._Lăng Hạo muốn hét lớn lên (đọc tiếp hẵng biết:)))) )
Hiện giờ hàng động của "Tụi tớ" đang phản lại lời nói ban nãy:))))) Thật thắm thiết làm sao, hiện giờ Gia Phong đang "tình tứ" dựa đầu vào vai Lăng Hạo ngủ, tay thì vẫn khoanh lên ngực.Còn Tuyết San nhà ta thì muốn bổ nhào lên người hắn, chan gác len đùi hắn, hai tay ôm eo hắn, ngủ không biết trời đất.
Nhưng rồi cậu cũng cố chịu, làm điểm tựa vẫn chắc cho hai người đó ngủ, cậu nghĩ lại thì ít khi thấy Gia Phong ngủ, Gia Phong rất ít khi thả lỏng bản thân trước người khác, ngủ vẫn còn khoanh tay, nghiêm chỉnh.Còn tư thế gì thế kia! Lăng Hạo, nhìn tướng ngủ cực kì bá đạo của nó, mà đơ người,nhìn nó dựa vào người hắn, tay ôm eo hắn như thế, cậu thấy hụt hẫng có phải cậu không đủ mạnh mẽ để làm điểm tựa cho nó? Mà cũng có một chút hâm mộ Gia Phong, bị ôm cứng ngắc như thế mà ngủ cũng được nữa. "Xe ơi,mau đến đi!"
--------------------------------------------------------------Và lại Vài tiếng sau đó:)))--------------------------------------------------------------
-Yay~, đến nơi rồi._Tuyết San, nhảy xuống xe đầu tiên, không để ý hồi nãy mình đã là hành động "tươi đẹp" gì:))
-..........._Gia Phong thì bước từ từ, im lặng không muốn nhắc đến chuyện đó "mất mặt thật!"
-Đây là mặt đất, đây là mặt đất._Lăng Hạo lặp đi lặp lại câu nói ấy,đến với mặt đất cậu mừng muốn khóc.Vai cậu muốn liệt với hai người đó rồi
Đợi 3 "Thiên thần" đi xuống, mọi người mới chen lấn đi xuống nhưng không may, một cô bạn vô tình đụng mạnh vào người Tuyết San vì do người phía sau co bạn đẩy khá mạnh
-Đau._Tuyết San, bị cô bạn đó va vào liền té xuống, khiến chân bị trật
-Tuyết san, có sao hay không? có vẻ chân bị trật rồi._Lăng Hạo đau xót chạy đến hỏi nó và cởi giày kiểm tra chan nó
Gia Phong nhíu mày, tức giận quay qua co bạn đó, rồi kiềm chế lại đi tới nơi Tuyết San bị té xuống, đau lòng một tay bế nó lên. Còn Lăng Hạo nhẹ nhàng cởi đôi giày mà nó đang mang tránh làm cho nó đau, rồi một vai xách một cái Balô của cậu một cái của nó, còn tay kia cầm đôi giày của nó
-Cảm ơn, Gia Phong, Lăng Hạo._ Thật sự thì chân rất đau,mặt nó cũng hồng lên vì hắn đang bế nó, nó ít khi gần con trai đến như vậy!
-Về khách sạn thôi._Gia Phong bước đi, Lăng Hạo thì cầm đồ đi sau
Ba người đi ngang qua người cô gái tiến về khách sạn, lướt qua người cô gái, một ánh mắt sắc bén như một găm dao vào người cô.Cô gái đứng sau run rẩy khuôn mặt của "Người đó"............. Tại sao lại như vậy? Khuôn mặt đó! Thật sự đáng sợ!
Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của Anh Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của Anh - Syn