Hướng tới tương lai mà chỉ dựa vào quá khứ, chẳng khác nào lái xe mà cứ chằm chằm nhìn vào kính chiếu hậu.

Herb Brody

Download ebooks
Ebook "Nữ Phụ Xoay Người Tiến Công Chiếm Đóng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 78 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 503 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:53:38 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 37: Chương 36 + 37
iểu cảm của Hàn Mai Mai không thay đổi, tiếp tục nói chuyện phiếm với người bên cạnh.
Trình Khả Hinh bị bơ ở một bên, không có thức thời rời đi, ngược lại bám riết không tha lại gọi một lần nữa "Chị".
Bên cạnh cũng không biết là ai, thấy Trình Khả Hinh bộ dáng thương cảm bởi bất công liền lên tiếng, "Trước nghe nói Hàn Mai Mai vẫn khi dễ cô con gái nuôi này, xem ra là thật. Người ta cũng chỉ chào hỏi, lại vẫn bày ra sắc mặt, Hàn đại tiểu thư quả nhiên cao giá."
"Cô là lần đầu tiên quen Hàn đại tiểu thư sao? Đây có gì lạ." Bên cạnh có một số người nói.
Hàn Mai Mai sớm liền biết nhân duyên của nguyên chủ rất kém cỏi, cũng coi như không thấy gì.
Trái lại Ôn Hân Nghiên so với cô còn tức giận hơn, cả giận nói, "Con mắt mấy người thấy vị này và nhà họ Hàn có quan hệ hay không, nhưng nhà họ Hàn chưa từng thừa nhận. Cũng không biết da mặt làm sao có thể dày như vậy. Thì ra đầu năm nay lại vẫn lưu hành trào lưu nhận con nuôi."
Vừa rồi con nhao nhao bàn tán, đều bị cô ấy dọa sợ. Mọi người đưa mắt nhìn nhau ai cũng không dám đi trêu chọc Ôn Hân Nghiên.
Sắc mặt Đàm Gia Hi có chút khó coi, anh ta mặc kệ Trình Khả Hinh và Hàn Mai Mai có xích mích gì với nhau, nhưng hiện tại Trình Khả Hinh nói như thế nào cũng là bạn gái của anh ta. Anh ta làm sao có thể để cho cô ta ở trước mặt nhiều người bị đối xử như vậy?
"Ôn tiểu thư, Khả Hinh là con gái nuôi do chú Trình nhận, gọi Hàn tiểu thư một câu chị, chuyện này đâu có sai. Cô là đang gây sự sao?" Đàm Gia Hi trầm giọng nói.
Trình Khả Hinh vẻ mặt ủy khuất đứng ở bên kia.
"Tôi gây sự?" Ôn Hân Nghiên giận quá hóa cười.
Hàn Mai Mai ngắt lời Ôn Hân Nghiên mà nói, "Đàm thiếu, chuyện trong nhà của chúng tôi hình như không tới lượt anh tới nói chuyện. Lại nói nhà chúng tôi nhận con gái nuôi hay không có liên quan gì đến anh."
"Cô!" Đàm Gia Hi không nghĩ tới Hàn Mai Mai nhanh mồm nhanh miệng như vậy.
"Được rồi, Hân Nghiên, An Ny, chúng ta đừng đứng ở đây nữa. Nơi này không khí không trong sạch." Hàn Mai Mai một mặt ghét bỏ, vừa nói vừa đi về phía bên cạnh.
Mỗi lần thấy Trình Khả Hinh, đều đã cảm thấy cô ta cực kỳ thích gây phiền cho người khác, vì sao muốn nhanh chóng đặt mối quan hệ với mình? Cô ta và nhà họ Hàn làm gì có quan hệ gì.
Mặt biển bình tĩnh đột nhiên có một con sóng lớn, du thuyền cũng theo đó mà dao động lớn.
"A" Bởi vì quán tính tất cả mọi người đều nghiêng sang một bên.
Hàn Mai Mai dừng lại, bản năng đã muốn bán lấy lan can bên cạnh, không biết là ai đụng phải cô, dưới tay cô cũng không có bám chặt...
"Bùm "
"Cứu mạng, cứu mạng, khụ khụ" Hàn Mai Mai rơi xuống biển, cô là con vịt cạn hàng thật giá thật, cô hoảng sợ la lên, vùng vẫy, chỉ cảm thấy người bắt đầu chìm xuống, một loại cảm giác vô lực sợ hãi ập đến...
Mọi người vừa mới đứng vững, liền nghe tiếng la này, thình lình xảy ra biến đổi lớn khiến mọi người hoảng sợ, ngây ngốc đứng ở bên kia, không biết làm sao.
Trái lại Ôn Hân Nghiên phản ứng kịp.
"Nhanh lên ai đi cứu Mai Mai!" Ôn Hân Nghiên lo lắng kêu lên. Cô ấy và Tào An Ny kỹ năng bơi cũng không được tốt lắm, chính mình miễn cưỡng có thể xuống, nhưng cũng không cứu được người.
Ôn Hân Nghiên thấy tất cả mọi người ngây ngốc đứng tại chỗ, lại kêu một lần nữa, trong lòng có chút tức giận, một đám nam nhân bên này lại chỉ đứng đó xem diễn trò. (chị ghi danh sách đi, sau này trả thù dần)
Tào An Ny cũng rất lo lắng.
"Mọi người tránh ra cho tôi." Hứa Tu Kiệt lớn tiếng hô, vừa muốn nhảy xuống cứu người.
"Bùm" một tiếng, đã có người nhảy xuống rồi.
"Là Lạc thiếu!" Có người kinh hô.
(Lam: oa
anh hùng cứu mĩ nhân, hứa ca né ra cho Dật ca thể hiện. Hứa ca: hừ, ta ném ngươi xuống biển rồi nhảy xuống làm anh hùng cứu xấu nữ nha. Lam: *lẩm nhẩm* nói ta xấu mai mốt ta cắt đất diễn của ngươi)
Hàn Mai Mai cảm giác mình sắp không xong, hô hấp dồn dập. Liền thấy một bóng người từ từ nhích lại gần mình từ phía sau, Hàn Mai Mai theo bản năng bắt lấy người này, thở phào, cuối cùng cũng bắt được một gốc cây cứu mạng.
Người kia đặt một tay Hàn Mai Mai trên cổ của anh, tay anh luồn qua duối nách Hàn Mai Mai, sau đó ôm cô bơi về phía du thuyền...
Hàn Mai Mai quay lại nhìn trước mắt người này, đột nhiên cảm thấy cực kỳ an tâm.
Không bao lâu liền thấy Hàn Mai Mai giống một con chuột túi treo trên người Lạc Thần Dật đi lên, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ôn Hân Nghiên và Tào An Ny lập tức khẩn trương chạy tới, cũng không quên kiểm tra Hàn Mai Mai từ trên xuống dưới một lần xem có bị thương hay không.
"Mai Mai, thế nào. Cậu có khỏe không." Ôn Hân Nghiên thân thiết hỏi han.
Hàn Mai Mai thở phì phò lắc lắc đầu, trong lòng có chút cảm động.
"Vậy là tốt rồi. Chúng ta đỡ cậu ấy trở về phòng nghỉ ngơi một chút." Tào An Ny nói, sau đó phân phó người chuẩn bị cho Lạc Thần Dật một phòng.
"Hàn tiểu thư, cô có thể buông tay hay không?" Lạc Thần Dật không chút để ý nói.
Hàn Mai Mai phản ứng kịp chính mình nắm chặt cánh tay người ta, cô có chút xấu hổ buông tay ra.
"Lạc thiếu, chuyện vừa rồi thật là cám ơn anh rồi." Tào An Ny chân thành nói.
"Cần nói lời cảm tạ hình như không phải cô thì phải." Lạc Thần Dật tiếp nhận khăn mặt từ trong tay một cô gái bên cạnh, cực kỳ tự nhiên xoa xoa tóc.
"Lạc Thần Dật, cám ơn anh." Hàn Mai Mai kìm nén hồi lâu nói. (có ai cảm ơn mà gọi cả họ tên nhà người ta như tỷ k vậy)
Mặc kệ nói như thế nào lần này là Lạc Thần Dật cứu cô, cô là thật tâm muốn cảm ơn anh, nhưng lời của cô rất nhanh đã bị chìm ngập rồi.
"Lạc thiếu, anh không sao chứ."
"Lạc thiếu, vừa mới anh thật sự đã dọa giết chúng em. Anh thật dũng cảm."
...
Các cô gái líu ríu xông tới.
"Là sao? Vậy các cô có chụp ảnh ta hay không. Có. Đua cho tôi xem." Lạc Thần Dật cười nói, không có nhìn Hàn Mai Mai bên này. (hiện tại Lạc ca đối với Mai tỷ chỉ là hứng thú thôi chứ chưa yêu)
Hàn Mai Mai thấy Lạc Thần Dật ở bên kia hi hi ha ha với người khác cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái, nhưng loại cảm giác này rất nhanh đã bị cô áp chế xuống. (thật có lời cho Lạc ca, tình địch của ca được mai tỷ dọn dẹp sạch sẽ hết rồi, ca chỉ việc xông thẳng vào tâm tỷ, hứ)
"Mai Mai, trước tớ đỡ cậu trở về phòng nghỉ ngơi một chút nha." Ôn Hân Nghiên nói.
Tào An Ny lập tức phân phó người đi chuẩn bị phòng, cũng để người ta chuẩn bị cho Lạc Thần Dật một gian.
Trình Khả Hinh nhìn bóng lưng Hàn Mai Mai, mặt không chút thay đổi...
Hàn Mai mai tắm sạch sẽ xong, liền thấy Ôn Hân Nghiên và Tào An Ny nghiêm túc ngồi ở trên ghế sofa bên ngoài.
"Các cậu làm sao vậy?" Hàn Mai Mai cười nói.
"Hiện tại cậu còn cười được!" Tào An Ny không vui nhìn cô, “Hân Nghiên đã nói với tớ rồi. Con bé kia là con gái riêng của ba cậu! Cậu lại vẫn gạt tớ. Sớm biết tớ liền ném cô ta xuống thuyền rồi!"
"Cậu nói chuyện này? Cô ta rất nhanh sẽ không phải rồi." Hàn Mai Mai giọng điệu thoải mái. (không phải gì nha)
Ôn Hân Nghiên thật không có để ý những lời này, "Vừa rồi làm sao cậu có thể ngã xuống?"
Bởi vì tình huống vừa rồi có chút hỗn loạn, nhóm Ôn Hân Nghiên các cô cũng không thấy rõ.
"Cậu cảm thấy tớ ngã xuống như thế nào?" Hàn Mai Mai cười cười.
Ôn Hân Nghiên trừng to mắt, "Cậu nói con ranh chết tiệt kia đẩy cậu!"
Hàn Mai Mai không phủ nhận.
Mặt Ôn Hân Nghiên trầm xuống đứng lên đi ra ngoài.
Hàn Mai Mai vội đuổi theo cô ấy, "Hân Nghiên, cậu làm gì đấy!"
"Tớ đi giáo huấn con ranh đó một chút, bản thân có vị trí gì cũng không biết. Hiện tại lại dám hãm hại cậu." Ôn Hân Nghiên cắn răng nói.
"Cậu bình tĩnh đi. Trước đừng kích động như vậy." Hàn Mai Mai khuyên nhủ.
Tào An Ny cũng nói, "Hiện tại cậu qua đó, con ranh chết tiệt kia cũng sẽ không nhận."
Ôn Hân Nghiên nhìn các nàng một phen, dừng một lúc, sau đó thở phì phì ngồi xuống.
"Mai Mai, bây giờ sao cậu muốn làm gì? Cần bọn tớ hỗ trợ không?" Tào An Ny hỏi.
"Các cậu yên tâm, tớ đương nhiên sẽ không tha cho cô ta nhẹ nhàng như vậy, thời điểm cần các cậu hỗ trợ tớ tự nhiên sẽ nói." Khóe miệng Hàn Mai Mai nhẹ nhàng giơ lên.
"Cậu cũng không nên gượng chống." Ôn Hân Nghiên dặn dò.
Hàn Mai Mai gật gật đầu.
Ôn Hân Nghiên và Tào An Ny thấy Hàn Mai Mai như vậy cảm thấy cô bây giờ bình tĩnh hơn trước kia rất nhiều.
Sau khi ra biển trở về, trái lại gió êm sóng lặng mấy ngày, hôm nay vừa lúc là ngày nghỉ...
Từ Mỹ Phụng ở một bên soi gương chuốt mascara, vừa nói: “Ông nội và bà nội đến nơi này rồi. Lát nữa mày đi gặp bọn họ, nói đôi lời hay, sau đó hỏi ba mày chút tiền."
"Mẹ, mẹ nói ông nội bà nội tới rồi hả?" Trình Khả Hinh hỏi, trước cô ta cũng đã gặp qua cha mẹ Trình Chí Dũng vài lần, bọn họ là nông dân hiền lành.
Trình Khả Hinh nhớ rõ trước mẹ cô ta cũng không thích hai vị này, cảm thấy bọn họ cổ hủ, không nghĩ tới, lần này lại mời bọn họ đến đây. Cũng không biết mẹ cô ta làm như thế nào mời được hai vị đến đây.
"Còn không phải bởi vì con ranh chết tiệt mày. Mày phải nắm chắc cơ hội này cho tao, cũng không thể dựa vào nhà họ Hàn, kiếm một ít tiền là được." Hiện tại Từ Mỹ Phụng thấy rõ, bà ta và Trình Chí Dũng là không có khả năng, ở giữa lại có một Trình Khả Hinh, bà ta cũng không tin một phân tiền Trình Chí Dũng cũng không cho Trình Khả Hinh.
Trong lòng Trình Khả Hinh cũng có chút sốt ruột, bởi vì chuyện lần trước, Trình Chí Dũng đã một thời gian dài cũng không gặp cô ta rồi. Cô ta có chút lo lắng Trình Chí Dũng bởi vì mẹ cô ta mà bất mãn với cô ta...
Tại Hàn gia, Hàn Mai Mai thấy hai người lớn tuổi vẻ mặt câu nệ ngồi ở trên ghế sofa.
"Ông nội bà nội, hai người khỏe." Hàn Mai Mai có chút kinh ngạc hai người lớn tuổi này làm sao có thể đột nhiên xuất hiện ở nhà họ Hàn.
Ở trong tiểu thuyết cũng đại khái đề cập đến, Trình Chí Dũng vào nhà họ Hàn không lâu, đã muốn đón hai người này đến ở trong thành phố, nhưng họ không muốn, cảm thấy cực kỳ phiền toái.
Cho nên, Trình Chí Dũng cũng không có miễn cưỡng, xây một ngôi nhà nhỏ ở quê cho bọn họ, trang hoàng rất được, vợ chồng già liền sống ở quê, rất ít tới nơi này.
"Mai Mai cũng lớn hơn trước kia nhiều rồi." Bà nội Trình cười nói. Ông nội Trình ở một bên mặt không chút thay đổi, hai tay đặt ở trên đầu gối, thẳng lưng, có chút khẩn trương.
"Mẹ, ba, sao hai người lại tới đây, cũng không nói với con một tiếng, để con đi đón hai người." Trình Chí Dũng cũng có chút kỳ quái, sao hai người này đột nhiên đến cũng không nói trước với ông ta.
Hàn Mai Mai cũng nhận thấy hai người này đối với cô có chút xa cách, tình cảm nhàn nhạt, không thể nói là thân thiết. (vị họ biết mình có đứa cháu gái ‘ngoan hiền nghe lời’ kia nên k cần tỷ đó)
Mấy người trò chuyện.
Không được bao lâu, dì Trương vẻ mặt khó xử mà dẫn Trình Khả Hinh vào.
"Hinh Nhi, cháu đã đến rồi." Bà nội Trình chạy tới thân thiết lôi kéo tay Trình Khả Hinh, thật giống như Trình Khả Hinh mới đúng là cháu gái vậy, thái độ khác hoàn toàn với Hàn Mai Mai.
"Khụ khụ." Trình Chí Dũng nắm tay đặt trên môi khụ một phen.
Tươi cười của bà nội cương một phen, mới ý thức bây giờ đang ở nơi nào.
"Mai Mai, ba nói muốn nhận Hinh Nhi làm con gái nuôi trước, sau đó mới dẫn con bé đi gặp bà nội và ông nội. Ông nội bà nội nhìn cũng cực kỳ thích con bé. Chuyện này ba quên nói với con." Trình Chí Dũng giấu đầu hở đuôi giải thích.
Hàn Mai Mai cười cười không nói lời nào, hiện tại cô đã hiểu, bà nội Trình và ông nội Trình đến đây, tám phần chính là vì Trình Khả Hinh.
Trong tiểu thuyết quả thật cũng nói qua bà nội Trình cực kỳ thích Trình Khả Hinh, cảm thấy cô ta là họ Trình, là người của bọn họ.
"Hinh Nhi, nhanh qua đây ngồi, ăn trái cây đi." Bà nội Trình lôi kéo Trình Khả Hinh ngồi ở bên cạnh bà, sau đó nhét một quả táo và trong tay Trình Khả Hinh.
Trình Khả Hinh có chút xấu hổ, cô ta cũng hiểu bà nội Trình làm hơi quá, cô ta len lén quan sát biểu cảm của Hàn Mai Mai.
Kỳ thật bà nội Trình sớm biết ở bên ngoài Trình Chí Dũng vẫn có một đứa con gái, mà còn vụng trộm dẫn đến cho hai người họ gặp mặt, con bé cực kì nhu thuận khả ái.
Bọn họ chưa đến nơi này. Một là vì thật mất mặt, có cảm giác như bán con trai mình để đổi lấy cuộc sống sung túc; thứ hai, trong thành phố lớn ở cũng không quen, có cảm giác trói buộc.
Khi mẹ Hàn còn tại thế bọn họ cũng gặp mẹ Hàn còn có Hàn Mai Mai vài lần, mỗi lần gặp mặt trong lòng đều cảm thấy không thoải mái, cảm thấy trước mặt bọn họ liền nhỏ bé đi. Mỗi lần mẹ Hàn đều là khuôn mặt tươi cười đón chào, nhưng bà nội Trình cảm thấy người nhà họ Hàn đều khinh thường bọn họ, cảm thấy bọn họ là bán con cầu vinh.
Còn có Hàn Mai Mai này, mỗi lần gặp cũng không để ý tới bọn họ. (bà xa cách như vậy thì có đứa trẻ con nào thích tới gần bà chứ)
Nhưng Trình Khả Hinh lại khác, tuy thân thế không quá vẻ vang, nhưng lại mang họ Trình, tính tình cũng tốt hơn Hàn Mai Mai nhiều lắm, nói chuyện đều thủ thỉ thù thì, nói chuyện với người lớn tuổi cũng rất có kiên nhẫn, thấy thế nào cũng rất vừa lòng. Điểm tiếc nuối duy nhất là không phải con trai.
Hàn Mai Mai nhìn bọn họ người một nhà vui vẻ hòa thuận. Nhịn không được cảm thán, người một nhà này da mặt thật đúng là dày, cho rằng cô cái gì cũng không biết sao?
Bà nội Trình đối với Trình Khả Hinh hỏi han ân cần hồi lâu, sau đó quay đầu trước mặt nghiêm túc nói với Hàn Mai Mai, "Mai Mai, nói như thế nào bà cũng là bà nội cháu, có câu này bà nhất định phải nói với cháu. Ba cháu cũng nhận Khả Hinh làm con gái nuôi rồi. Con bé liền là em gái cháu, cháu cũng không thể khi dễ con bé, không thì ba sẽ không vui. Còn có nơi này nhà cửa cũng rất lớn, bà thấy khi nào thì cháu cho Hinh Nhi chuyển vào đi."
"Chuyển vào đây?" Hàn Mai Mai thật sự bị tức nở nụ cười, người nhà này cũng quá khôi hài đi.
Bà nội Trình phụng phịu lại nói thêm, "Hinh Nhi là em gái cháu, chuyển vào đây ở cũng không quá đáng. Nhiều người ở cùng một chỗ náo nhiệt một chút, mà còn có thể chăm sóc cho nhau. Lại nói cháu ở công ty cũng bề bộn nhiều việc, cháu có thể cho Hinh Nhi giúp đỡ cháu, như vậy cháu sẽ thoải mái hơn." (edit mà tức điên lên với mụ này, hứ, mấy nữa cho bà hối hận chết đi)
Thật sự là càng nói càng quá phận, Hàn Mai Mai nổi giận, thật đúng là coi cô như bánh bao rồi.
"Chuyển đến chỗ này? Chủ hộ ngôi nhà này là cháu, cũng không phải là ba cháu. Đây cũng không phải là muốn chuyển là có thể chuyển. Còn có chuyện công ty cháu có thể quản lý cũng không nhọc đến người lo lắng." Hàn Mai Mai châm chọc nói. (đoạn này vốn muốn cho Mai tỷ xưng ‘tôi’, nhưng dù sao vẫn là bà nội tỷ nên để là ‘cháu’)
"Cháu đây là có ý gì?" Mặt bà nội Trình lập tức ngồi bịch xuống. Ông nội Trình bên cạnh từ trong túi áo sờ soạng hồi lâu, lần mò một lọ thuốc tới.
Hàn Mai Mai đột nhiên đứng lên, mặc kệ đám người đó.
"Mai Mai!" Trình Chí Dũng cũng không biết ba mẹ mình tới nơi này là vì chuyện này, nhưng chuyện này mặc kệ nói sao ông ta cũng bênh vực cha mẹ mình bên này. Ông ta sợ Hàn Mai Mai còn nói ra lời đại nghịch bất đạo khiến hai người lớn nổi giận.
"Đứa con gái nuôi này, nhà họ Hàn chúng tôi không nhận. Muốn nhận nuôi thì đến ở chỗ mấy người cũng tốt." Hàn Mai Mai tự tiếu phi tiếu nói, sau đó quay đầu nói với Trình Chí Dũng: "Hoặc là, ba, ba có thể suy xét chuyển ra ngoài ở cũng với mẹ con họ."
Hàn Mai Mai nói những lời động trời này, trong phòng lập tức lặng ngắt như tờ.
Trình Chí Dũng miễn cưỡng cười vui, "Mai Mai, con nói cái gì vậy, sao ba nghe không hiểu. Nếu con không muốn Hinh Nhi ở đây ba cũng không miễn cưỡng."
"Chí Dũng." Bà nội Trình lại vẫn không thức thời nghĩ muốn vì Trình Khả Hinh nói hai câu.
Trình Chí Dũng dùng ánh mắt muốn bà nội Trình đừng nói nữa.
"Đúng rồi, con quên mất. Ba và vị Từ Mỹ Phụng kia chia tay rồi sao."
Nữ Phụ Xoay Người Tiến Công Chiếm Đóng Nữ Phụ Xoay Người Tiến Công Chiếm Đóng - Ái Phát Ngốc Đích Tiểu Lung Bao