Người khôn ngoan nhất không phải là người gặt hái được nhiều thành công, mà là người biết biến thất bại thành những lợi thế nhất định.

Richard R. Grant

Download ebooks
Ebook "Những cô nàng tinh nghịch"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Elly
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 22 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 563 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:22:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Những Cô Nàng Tinh Nghịch – Chương 9
áng hôm nay tụi nó và tụi hắn quyết định ăn sáng rồi mới đi học, trên bàn ăn
“Anh Bi, ăn cái này đi ngon lắm nè” Riko gắp miếng cá bỏ vào chén Bi.
“Em cũng ăn đi” Bi vừa nói vừa cười với Riko.
“Ọe…hai người làm thấy ghê quá à” nó.
“Sao ghen tị không có bạn trai hả?” Riko chọc nó.
“Em lúc nào cũng dữ vậy hết làm sao mà có bạn trai được” Bi cũng chọc nó.
“Hai người…hai người…” nó lắp bắp mặt đỏ lựng.
“Hai người sao? Đẹp đôi quá phải hông nè! Không cần khen đâu” Riko khoát tay Bi nói. Mọi người ai cũng cười làm nó quê tới im lặng cúi đầu ăn luôn.
Đến trường tụi nó vừa đi vừa nói chuyện cười nói vui vẻ thì 4 nhỏ hôm bữa chặn nó lại.
“Sao tụi mày cứ bám theo các hoàng tử của tao hoài vậy?” Linh.
“Mặt dày lắm sao mà cứ đeo bám không buông vậy?” Lam cũng hùa theo.
“Chúng tôi của các cô hồi nào?” tụi hắn đồng thanh làm 4 nhỏ quê.
“Sao hả các anh ấy nói không phải của các cô kìa! Đừng có nhận vơ nha” My cười nhạo.
“Chát…Im đi! Mày biết gì mà nói” Trân thẹn quá hóa giận bước lên tát My.
“Mày chán sống rồi hay sao mà dám tát My” nó gằn rừng tiếng làm 4 nhỏ sợ.
“Thì…thì sao!” Thanh nói “Tụi bây đánh nó cho tao”
Cũng may là tụi nó đi học lúc nào cũng mặc quần short ở trong nên đánh nhau không sợ…tốc váy. Hai bên bắt đầu lao vào đánh nhau, bên 4 nhỏ cũng khoảng 100 đứa, lúc này trên sân trường không còn ai hết vì không muốn bị liên lụy. Võ của nó rất giỏi nhưng vì tay phải bị thương nên xém nữa là nó bị tụi kia đánh lén nhưng cũng may nhờ có Riko nên không sao.
Khi cuộc chiến thúc nó tiến lại gần 4 nhỏ và nói
“Hôm nay nhà tụi mày sẽ phá sản vì dám động đến tụi tao” nó nói xong bỏ đi, vừa đi đến giữa sân trường thì nó bị Bi lôi đi.
“Vai của em bị sao vậy?” ra đến sân sau Bi buông nó ra nôn nóng hỏi.
“Ơ..em có bị sao đâu” nó.
“Vậy sao?” Bi nhết môi. Đưa tay lên sau đó dùng lực tưởng như rất mạnh định đánh vào vai nó.
“Aaaa em chỉ bị trật thôi mà” nó nhắm mắt hét lên.
“Sao lại bị trật” giọng Bi hơi trầm xuống.
“À..ờ..tại em bị té” nó tìm lí do biện minh.
“Anh không tin” Bi nhìn thẳng vào mắt nó làm nó chột dạ.
“Thật đó anh nó bị té đó” Riko nói giúp nó.
“Anh đang hỏi nó” Bi nói bằng giọng tức giận khiến Riko im bặt “Em còn không mau nói.”
“Được rồi! Là..tối qua đi…ừm…xử nhóm Mèo Hoang nên mới như vậy” nó cúi đầu lí nhí nói.
“Rồi có đi bệnh viện kiểm tra chưa?”Bi lo lắng.
“Dạ chưa” nó.
“Tại sao không đi?” sóng gió sắp nổi lên.
“Tại em không muốn đi bệnh viện với lại giờ em cũng không sao mà” nó ngước mặt lên nhìn Bi cười méo mó.
“Em còn cãi nữa” Bi tức giận hét lên.
“Mày bình tĩnh đi” hắn thấy Bi sắp mất bình tĩnh thì lên tiếng.
“Em không sao thật mà nếu anh không thích thì em sẽ về lại Anh” nó cũng nổi nóng móc điện thoại ra “Alo! Bác Lê hả? Bác đặt vé cho cháu…”
“Bốp..” nó đang nói chuyện điện thoại thì Bi tức giận giật mạnh chiếc điện thoại trong tay nó ném mạnh vô tường sau đó bỏ đi.
“Để tụi anh chạy theo coi sao” bọn hắn đuổi theo Bi.
“Híc sợ quá” nó ngồi bệt xuống đất.
“Trời công nhận anh mày giận lên cũng đáng sợ quá! Đến giờ tao vẫn còn run nè” My nói xong cũng ngồi luôn xuống đất.
“Thôi lên lớp đi trễ rồi kìa” Riko nói xong tụi nó lên lớp làm học sinh gương mẫu còn tụi hắn thì phóng xe thẳng đến bar Devil thuộc quyền cai quản của bang Evil.
~
“Bộp…” vừa bước vào vô tình một tên say rượu đụng vào Bi.
“Thằng nhóc kia! Mày không thấy đường hay sao mà đụng vào tao” tên đó nói bằng giọng lè nhè, vì đang say nên không nhìn rõ Bi là bang chủ Evil nên mới nói vậy, nếu không bình thường có cho vàng cũng không ai dám, đơn giản vì không muốn xuống địa phủ làm con rể của ‘Diêm Vương’.
“Là mày chán sống” Bi nói xong lao vào đánh tên đó tới tấp để xả giận. Tụi hắn thì để yên cho Bi đánh vì biết Bi đang bực mình nên không tiện xen vào. Đợi đến khi tên đó thừa sống thiếu chết thì tụi hắn mới cản lại.
“Được rồi Bi mày mà đánh nữa là nó qui tiên luôn đó” hắn kéo Bi ra khỏi tên đó. Bây giờ tên đó không còn sức để cầu xin nữa chỉ biết nằm đó thoi thóp như sắp chết.
“Dọn đi” Min ra lệnh cho đàn em.
Sau khi xả giận xong thì tâm trạng Bi cũng tốt lên một chút, ngồi xuống một bàn khuất trong quán bar Bi gọi một tên đàn em đến.
“Bang chủ có việc gì căn dặn” tên đàn em đổ mồ hôi hột khi nhìn thấy mặt bang chủ hầm hầm.
“Điều tra về bang Mèo Hoang sau đó cho biến mất khỏi thế giới trong hôm nay đi” Bi nói mặt đầy sát khí.
“Dạ” tên đó bỏ chạy thật nhanh để tránh khỏi làm bia đỡ đạn cho bang chủ xả giận.
“Được rồi đã đến đây rồi thì nên vui chơi đi” Ren gỡ bầu không khí âm u xuống. Thế là cả đám tụi hắn lăn ra ăn chơi đến đêm mới ‘bò’ về nhà. Còn nó biết mình làm sai nên ở nhà một bữa để ‘tu tâm dưỡng tính’.
Sáng hôm sau trên mỗi tờ báo đều in trên trang nhất với dòng chữ to đùng ‘CÔNG TY PHẠM, NGÔ, PHƯƠNG PHÁ SẢN CHỈ TRONG MỘT ĐÊM!!! ĐƯỢC NGHI NGỜ LÀ DO TẬP ĐOÀN NGUYỄN HOÀNG LỚN NHẤT THẾ GIỚI NHÚNG TAY VÀO’, đến trường mọi người ai ai cũng đều biết tin này, người thì hả hê khi thấy 4 nhỏ đó gặp nạn, người thì nghi ngờ mối quan hệ của nó với tập đoàn Nguyễn Hoàng.
“Mọi người tập trung vào khán đài Hội trưởng hội học sinh có việc muốn thông báo!!!…” tiếng loa phát thanh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người ( Bi là Hội trưởng hội học sinh còn hắn là hội phó ).
“Xin mọi người trật tự” giọng Bi vang lên khiến mọi người im lặng sau một hồi nhốn nháo “Hôm nay tôi có một việc muốn thông báo” mọi người như nín thở khi nghe Bi nói như vậy.
“Tôi muốn giới thiệu với mọi người một người rất quan trọng đối với tôi, là em gái cưng bảo bối tôi bảo vệ trong lòng từ bé đến lớn, là cô công chúa duy nhất của tập đoàn Nguyễn Hoàng, và người con gái đó chính là…” Bi cố tình kéo dài giọng “Nguyễn Hoàng Băng Băng” nó từ trong bước ra ngoài nở nụ cười thật tươi với mọi người, còn những người ở đây thì dường như chết đứng khi thấy nó bước ra.
“Tiểu thư tôi cầu xin cô! Làm ơn tha cho gia đình tôi đi! Họ không có tội gì cả” 4 nhỏ từ đâu xuất hiện phía trên khán đài liên tục khóc lóc cầu xin nó.
“Trước đây là tôi không tốt! Không nên chọc đến cô! Hôm nay tôi xin dập đầu xin lỗi cô” Linh tự hạ thấp mình cầu xin nó, sau khi pama nhỏ biết nhỏ chọc giận đến nó nên vô cùng tức giận bắt 2 chị em nhỏ phải đi xin lỗi nó.
“Là do cô tự chọn không phải tôi” nó mặc kệ Linh cầu xin, bên dưới mọi người tuy dao động nhưng vẫn im lặng không nói giúp vì trước đây 4 nhỏ làm nhiều việc rất quá đáng.
“Anh Windy! Cầu xin anh giúp em một lần có được không?” Lam quay sang cầu xin hắn.
“Chuyện này tôi không thể nói gì được!” hắn nhìn qua nó.
“Nếu biết như vậy thì trước đây cô không nên động đến tụi tôi làm gì?” My dửng dưng nói với 4 nhỏ.
“Bây giờ tôi biết lỗi rồi xin cô tha cho tôi được không?! Trước đây tôi đã tát cô một cái bấy giờ tôi xin trả lại” Trann nói xong dùng tay tát mạnh vào mặt mình.
“Được rồi! Cô không cần diễn trò đâu” Rin nắm tay nhỏ lại nhíu mày nhìn.
“Được thôi! Chỉ cần sau này các cô không làm phiền đến tụi tôi là được! Tuy nhiên gia thế của cô sẽ không còn như trước đâu” nói xong tụi nó cùng tụi hắn bước đi để lại 4 nhỏ ngồi khóc trên khán đài.
“Sau này tôi sẽ trả giá những gì cô đã gây ra cho tôi hôm nay” Linh quệt mạnh nước mắt nói.
“Linh à! Mày bỏ qua được không?” Trân hối hận khi đã làm cho gia đình chút nữa phá sản vì mình nên khuyên ngăn Linh lại.
“Chị!!! Sao chị có thể quên 4 đứa nó đã đối xử với chúng ta như thế sao?” Lam hét lên, cũng may là mọi người ai về lớp nấy không thôi nhỏ thảm rồi.
“Nhưng bọn có bản lĩnh làm nhà chúng ta không có chỗ đứng em không thấy sao?” Thanh hơi bực mình vì nhỏ vẫn ương bướng không nghe lời.
“Nếu mày còn nói như vậy thì đừng nói chuyện với tao nữa! Xem như tao không có đứa bạn như mày!” Linh nói xong đứng dậy kéo Lam ra khỏi khán đài để lại Trân và Thanh.
“Nó hết thuốc chữa rồi!” Trân cảm thán nói.
“Thôi cứ để nó từ từ nhận ra sai lầm của mình đi!” Thanh nhìn theo bóng Linh và Lam khuất sau cánh cửa.
“Mày sẽ đi du học bên Anh với tao chứ?” Trân nở nụ cười dịu dàng, chân thật nhất từ trước tới nay.
“Tất nhiên rồi!!!” thế là tình bạn tốt đẹp nhất từ trước tới nay đã xuất hiện trong lòng 2 người.
Trên đường về lớp có một nam sinh hẹn My ra sân sau trường nói chuyện
“Mình..mình..có chuyện muốn nói với bạn” nam sinh đó nói.
“Bạn nói đi!” My nở nụ cười nhẹ làm nam sinh đó đỏ mặt.
“Thật ra…thật ra…mình …mình…thích bạn mong bạn có thể làm bạn gái của mình” nam sinh đó dùng hết sức can đảm nói ra sau đó nhìn My với vẻ mặt chờ đợi.
“Xin lỗi mình không thể chấp nhận được!!” My nói xong xoay người định bỏ đi.
“Khoan đã tại sao lại từ chối mình? Mình có gì không tốt!” nam sinh đó nắm tay My lại.
“Không phải mình…” chưa để My nói dứt câu một giọng nói tức giận vang lên.
“Tên kia! Mày làm cái gì thế? Còn không mau thả tay ‘bạn gái’ của tao ra” vâng đó chính là anh Min nhà ta.
“Ơ…đây…đây là bạn gái anh ạ” tên đó hoảng sợ lùi về sau nói.
“Đúng vậy thì sao!” Min bước đến chắn trước mặt My, làm My có cảm giác an toàn khi đứng sau lưng bờ vai vững chãi ấy.
“Dạ em xin lỗi em không dám nữa!” tên đó nói xong chạy không thấy bóng, lúc này My mới lên tiếng.
“Này tôi là bạn gái anh khi nào hả?” My đỏ mặt xoay chỗ khác.
“Anh thích em từ lâu rồi làm bạn gái anh nhé!” Min chậm rãi nói “Từ lúc tên đó tỏ tình muốn em làm bạn gái hắn anh đã bắt đầu cảm thấy hoang mang mong em không đồng ý đến khi hắn nắm tay thật sự anh đã không khống chế được mình cuối cùng anh cũng đã xác định được tình cảm mà bấy lâu nay anh luôn dành cho em nên bây giờ anh không muốn làm mất cơ hội này. Mong em sẽ đồng ý”
Nhìn vẻ mặt chân thành của Min, My đã thật sự cảm động không còn gì để nói chỉ lẳng lặng ôm Min.
“Em thật sự đồng ý làm bạn gái anh?” Min vừa vui mừng vừa lo lắng hỏi. My vẫn im lặng gật đầu. Min mừng như điên ôm My xoay một vòng trên không trung.
“A…bỏ em xuống! Chóng mặt quá!” My hét lên nhưng giọng nói pha lẫn sự ngại ngùng cùng vui mừng.
“Định rủ tụi nó trốn học đi chơi ai dè lại nhìn thấy cảnh này!” Rin cười rất là gian.
“Không ngờ tụi nó lại tiến triển đến mức này!” nó cũng cười “Thôi chết rồi!!!”
“Chuyện gì???” mọi người đồng thanh khi nó đột nhiên nói to.
“Quên….quay phim lại làm kỉ niệm” nó vô tư nói vẻ mặt tiếc nuối.
“Rầm..” cả bọn té ngửa vì câu nói của nó.
“Có ai như cô không trời!!! Đi rình trộm người ta mà còn đòi quay phim” hắn cảm thán.
“Đúng đó” đồng thanh tập 2.
“…” nó im lặng cúi đầu không nói nên lời.
Những cô nàng tinh nghịch Những cô nàng tinh nghịch - Elly