The smallest bookstore still contains more ideas of worth than have been presented in the entire history of television.

Andrew Ross

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 09 Phần 1
hương 9: Người nhà xa cách đã lâu
Mang theo hành lí gồm có đồ dùng hàng ngày và quần áo thay giặt để trong túi, Ngô Quế Lan đi ra khỏi nhà. Sắc mặt của cô tái nhợt đầy mỏi mệt, hai mắt thâm quầng giống như một đêm không ngủ.
Ở ngoài đường tắt, cô nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu bạc. Khóe môi cô run lên, cũng không thèm nhìn người trong xe, lập tức lướt qua.
Cửa kính xe thể thao kia kéo xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Lâm Tu Kiều.
“Đừng đi.”
Anh nhìn bóng dáng mảnh mai của cô gái kia, khẽ thốt lên, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ ửng.
Ngô Quế Lan có tai như điếc, ngược lại càng rảo bước nhanh hơn.
Ánh mắt Lâm Tu Kiều trở nên não nề, khẽ mím môi rồi dừng xe, chần chờ một chút, cuối cùng vẫn xuống xe nhanh chóng đuổi theo.
“Này, tôi bảo, đừng đi.” Cầm lấy cánh tay xách túi của Ngô Quế Lan, anh mất tự nhiên nói, mặt đỏ bừng, không biết là quẫn bách hay là tức giận.
Lạnh lùng liếc mắt nhìn anh, Ngô Quế Lan khinh miệt cười, “Đồ khốn, anh là cái gì mà đòi quản tôi?” Nói xong, lập tức đẩy tay anh ra.
Lâm Tu Kiều cắn răng, tay kia vươn đến ôm lấy bụng cô, đem cô ôm lấy, thì thầm nói bên tai cô: “Mẹ kiếp, tôi không muốn quan tâm đến em. Tôi chỉ... Tôi chỉ muốn biết xem đứa bé trong bụng em có phải là của tôi hay không. Trước lúc làm rõ việc này, dù thế nào em cũng không được đi.” Đây là lí do duy nhất anh có thể nghĩ ra lúc này để không cho cô đi.
Ngô Quế Lan kinh ngạc, cảm thấy từ lòng bàn tay cách một lớp áo dày đặt trên bụng mình kia có một dòng ấm áp xuyên thẳng đến tim, cảm xúc kì lạ không nói nên lời lan tràn khắp cơ thể. Nếu đứa bé đó là của anh, vậy thì tốt biết bao! Sau khi Thành Công ra đi, cô không chỉ một lần ảo tưởng như thế. Nhưng mà cô rõ ràng hơn bất kì người nào, điều đó quyết không có khả năng.
Cô bật cười, một nụ cười trào phúng, “Ha ha... Anh lo lắng gì chứ? Ngoài tối hôm qua, tôi và anh không có gì đâu. Anh không ngờ nghệch đến nỗi nghĩ rằng chỉ làm thế cũng có thể mang thai chứ? Hơn nữa, đứa bé này đã mấy tháng rồi... Ha ha... Anh Lâm thật là hài hước!” Mặc kệ là anh quên thật hay quên giả, cô cũng không muốn lấy những ngày hai người bên nhau để uy hiếp. Huống chi khi đó cô đã có bầu, căn bản cái thai này không hề liên quan đến anh. Để loại bỏ những phiền toái không đáng, cô dựa vào chuyện anh mất trí nhớ để bôi xóa đi những điều có thực, nhưng hoàn toàn vô nghĩa với anh của hiện tại.
Lâm Tu Kiều nhìn cô cười càn rỡ, không những không giận mà còn cười lại, “Có lẽ tôi nên nhắc nhở em một điều,” giọng nói anh lại khôi phục sự thong dong điềm đạm như bình thường, “Ba tháng trước, buổi tối trước ngày tôi gọi điện thoại tìm em, trên cầu vượt ở ngã tư đường Thanh Sơn.” Nhìn nụ cười tắt dần trên khuôn mặt cô gái trong lòng, anh cúi xuống, “Xem ra trí nhớ của tôi tốt hơn em nhiều.”
Khốn khiếp! Khó trách sao cô lại cảm thấy quen mặt thì ra anh chính là con ma men kia.Ngô Quế Lan rủa thầm một tiếng, cảm thấy tim mình đập ngày càng mạnh, mặc dù có một chút ảo não, nhưng càng nhiều hơn đó là vui sướng. Nếu những lời anh nói là sự thật, vậy không chừng đứa bé này là của anh.
“Vậy thì sao?” Cô cười khẽ, trong lòng vui sướng ngập tràn, “Mỗi khách hàng của tôi đều có thể là cha đứa bé này. Người khác trốn còn không kịp vậy mà anh còn tự dẫn xác đến cửa, thật là... Ha ha, làm cho người ta thật cảm động.” Nói hai từ cảm động với vẻ khinh thường, cô buông chiếc túi trong tay, xoay người quay lại nhìn anh, khuôn mặt lại hiện vẻ tham lam láu cá của một nàng gái gọi, đưa tay ôm lấy anh, giọng mị hoặc: “Nếu vậy, ba đứa bé à, anh định sắp xếp ẹ con em thế nào đây?” Chiêu này gọi là đánh rắn dập đầu, cũng có thể gọi là lấy tiến để lùi, xem xem người này phản ứng thế nào.
Lâm Tu Kiều bất giác nhíu mày, đột nhiên nhận ra mình không hiểu được suy nghĩ của cô gái trước mặt. “Đến chỗ tôi ở, chờ đến khi đứa trẻ sinh ra.” Anh không dám chắc mình muốn có con với một cô gái bán hoa hay không, nhưng đã cưỡi lên lưng hổ, muốn xuống cũng không được.
Coi như có lương tâm, không bắt cô đi bỏ đứa bé. Bởi vậy, Ngô Quế Lan quyết định buông tha cho anh. Cô lấy ngón tay vẽ vòng vòng ở trên ngực anh vừa khiêu khích, vừa cười nịnh nọt: “Anh quả là người tốt. Nhưng với địa vị của anh, làm sao có thể có một đứa con do gái đứng đường sinh ra chứ? Không bằng chúng ta thương lượng một chút, anh cho tôi một ít tiền coi như là phí nuôi dạy để bỏ trách nhiệm làm cha. Sau này, tôi quyết không cho con của chúng ta đến quấy rầy cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn của anh.” Nói đến chữ “con của chúng ta”, cô cũng cố ý nhấn thật mạnh.
Nhìn thái độ chỉ chăm chăm muốn lợi dụng tình hình để trục lợi của cô, Lâm Tu Kiều bất giác buông tay, lùi lại phía sau, cách cô ra một khoảng. Anh nghĩ nhất định anh điên rồi mới tự nhiên mua dây buộc mình, “Cô muốn bao nhiêu?” Anh không định coi tiền như rác, chỉ là muốn làm cho bản thân tỉnh táo lại.
Ngô Quế Lan chú ý đến hành động xa lánh của anh, trong lòng trống rỗng, nhưng mặt vẫn cười tươi như hoa, “Anh xem xét đi. Nuôi một đứa bé lớn lên, không chỉ cho nó ăn, cho nó mặc, còn phải cho nó đi học. Tất cả cũng không phải là một khoản nhỏ đâu.”
Lâm Tu Kiều nhìn cô tính toán, cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh lại, lịch sự cười dịu dàng nói: “Có lẽ tôi vẫn chưa nói cho cô, tôi là một nhân viên kế toán rất thích tính chi li. Trước khi xác định xem đứa bé có phải của tôi hay không, một xu tôi cũng sẽ không đưa.” Giờ phút này, anh đã hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu mình đến đây là gì, càng quên đi nguyên nhân một đêm hôm qua mất ngủ.
Như vậy mới đúng. Ngô Quế Lan cười thầm trong lòng. Nếu anh dễ dàng trả tiền cho cô, không phải đầu óc có vấn đề, thì là nhân cách làm người quá tốt. Mà trong ấn tượng của cô, “Lâm Tu Kiều đeo kính” nhất quyết không phải là một trong hai loại người này, cho dù hôm nay không biết tại sao anh không đeo kính.
Nụ cười nịnh nọt tắt dần, cô bĩu môi, “Đã vậy, tôi còn có việc, xin lỗi không thể dài dòng với anh.” Nói xong cô xoay người, cầm lấy túi xách bước đi, tốc độ thay đổi sắc mặt nhanh đến mức làm cho người ta thán phục.
Xét cho cùng anh đến đây để làm gì? Lâm Tu Kiều nhìn thấy bóng dáng gầy yếu ngày càng đi xa, kinh ngạc hỏi chính mình. Sau đó bỗng nhiên nhảy dựng lên, chạy về xe, nhanh chóng lái xe đuổi theo cô nàng giảo hoạt kia.
“Rốt cuộc anh muốn gì...” Tiếng Ngô Quế Lan tức giận hét lên bị cánh cửa đóng lại làm cho im bặt. Nhìn túi hành lí của mình bị ném về ghế sau cùng với cánh cửa xe bị khóa, cô quả thật không biết phải làm gì. Người đàn ông này đúng là có vấn đề!
Lâm Tu Kiều nhìn cô cười không ngừng, “Tôi cảm thấy cô rất thú vị.” Một cô gái thực dụng đến độ mở miệng là nhắc đến tiền, lại thường xuyên làm một số việc chẳng có lợi gì cho bản thân, mâu thuẫn khiến người ta muốn tiến thêm một bước khám phá.
Ngô Quế Lan cố nhịn xuống cảm giác muốn chửi ầm lên, tức giận ném ánh mắt khinh thường về người bên cạnh, vuốt vuốt lại tóc, cũng không thèm để ý đến anh nữa.
Lâm Tu Kiều cười đến đắc ý, theo thói quen đưa tay lên sống mũi đẩy gọng kính. Ai ngờ sờ lên thấy trống trải, bây giờ mới nhớ ra, sáng nay tâm trạng rối bời, lúc đi quên mang theo.
Tiếng chuông di động đột ngột vang lên, phá vỡ không khí trầm lặng trong xe. Lâm Tu Kiều nhíu mày nhìn Ngô Quế Lan nghe điện thoại. Chỉ cần nghĩ đó là cuộc điện thoại người đàn ông hôm qua gọi đến, anh đã cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, rất muốn giật lấy chiếc điện thoại trong tay cô ném đi.
“Bé Anh?” Ngô Quế Lan hơi hơi cao giọng, có chút nghi hoặc, nhưng lại làm cho Lâm Tu Kiều yên lòng.
“...Cái gì? Nhà ga? Tại sao...?”
Cúp máy, sắc mặt Ngô Quế Lan cực kì khó coi, một hồi lâu sau vẫn không nói gì.
“Có chuyện gì vậy?” Cuối cùng Lâm Tu Kiều không nhịn được, làm như tiện mồm thì hỏi.
“Chết chắc rồi...” Dường như không nghe thấy anh hỏi, Ngô Quế Lan thẫn thờ than. Một lát sau dường như nhớ ra gì đó, cô mới quay sang người bên cạnh nói, “Tôi muốn đến nhà ga đón người.”
Liếc nhìn cô một cái, anh thấy trong mắt cô rõ ràng có ánh lệ cùng bối rối bất an, lòng anh hoảng lên, vội nói: “Tôi có thể giúp gì được không?” Trong ấn tượng của anh, cô luôn là cô gái kiên cường mà giảo hoạt, đôi khi còn có chút xíu hung hãn. Hình ảnh trước mắt này thật làm cho người ta cảm thấy lạ lẫm.
Ngô Quế Lan gục đầu cười khổ, “Anh đừng gây phiền cho tôi là tôi đã tạ ơn trời lắm rồi.” Nếu không phải vì anh, bây giờ có lẽ cô đã đến nhà Trương Vĩ, cũng không rơi vào tình trạng dở khóc dở cười như bây giờ.
Lòng tốt như bị sét đánh trúng, Lâm Tu Kiều mất mặt, đang muốn đáp trả mấy câu mỉa mai thì lại nhìn thấy một giọt nước mắt rơi xuống, đọng lại trên mu bàn tay cô, hơi thở anh như nghẹn lại. Nhìn cô quay mặt về phía cửa xe, sau đó lúng túng lau đưa tay lau mắt, tức giận trong anh tan thành bọt biển. Khẽ thở dài, anh không nhiều lời nữa, đến ngã ba đường liền rẽ chạy về phía nhà ga.
Khi xuống xe ở cửa nhà ga, Ngô Quế Lan đã khôi phục vẻ mặt bình thường, tươi cười rạng rỡ tâm trạng nhìn qua dường như rất tốt. Lâm Tu Kiều đi cạnh cô, trong Iòng thầm cảnh giác, nhắc nhở bản thân mình rằng cô gái này diễn kịch rất tài, về sau nhất định phải cẩn thận.
“Bọn họ kia rồi, cha tôi và cô em gái lớn…” Chỉ vào hai người đang đứng ở cửa nhà ga, Ngô Quế Lan mỉm cười nói, vẻ mặt đượm chút bi thương, “…Không lừa anh chứ? Bé Anh nhà tôi tuyệt đối không kém những cô gái ở thành phố...” Khi nói những lời này, cô tự hào liếc mắt nhìn Lâm Tu Kiều đứng cạnh, như thể chờ mong câu trả lời của anh.
Lâm Tu Kiều theo tay cô nhìn về phía những người kia. Ba cô mặc chiếc áo bông cũ, đầu đội chiếc mũ len sớm đã phai màu, thái dương lấp ló mấy sợi tóc bạc, mặt đầy những nếp nhăn đau khổ, hơn nữa lưng hơi còng làm cho người ta nhìn qua cứ nghĩ đã ngoài sáu mươi tuổi. Em gái của cô quả đúng như lời cô nói, nhìn rất được, không chỉ xinh đẹp, ăn mặc cũng rất hợp mốt, không hề giống những cô gái nông thôn mới ra thành phố. Hai người họ đều không nhìn thấy Ngô Quế Lan, hoặc là không nhận ra, chỉ khẽ trò chuyện với nhau điều gì đó, bên cạnh bọn họ có một chiếc va li nhỏ. Hai người trái ngược hoàn toàn như vậy đứng cạnh nhau, tạo thành tổ hợp cực kì xốn mắt, khó làm cho người ta không chú ý.
Đã gặp qua những cô gái đẹp thành thị, ngoài vẻ xinh đẹp, đối với cô em gái mà Ngô Quế Lan lấy làm tự hào, Lâm Tu Kiều cũng không có cảm giác gì hơn, chỉ ừm một tiếng xem như trả lời, sau đó ánh mắt chuyển sang gương mặt bình thường không có gì lấy làm xuất sắc của cô gái bên cạnh này. Xét cho cùng, cô có gì để hấp dẫn anh? Vì sao rõ ràng anh khinh miệt thân phận gái gọi này của cô, nhưng không thể khống chế được bản thân thôi nghĩ về cô? Đêm qua ra về trong tức giận, anh cứ tưởng rằng bản thân mình đã rõ ràng sự thật, sẽ không bao giờ tự ôm phiền toái vào mình nữa. Ai ngờ sau khi trở về, trong tâm trí anh chỉ có duy nhất một ý nghĩ, đó là cô sắp chuyển đến nhà một người đàn ông có thể có được cả thể xác và tình cảm của cô. Vì vậy sáng sớm anh đã mệt mỏi thức dậy, muốn lấy lại tinh thần đi làm, nhưng quả thực không hề có hiệu quả gì. Khi ra ngoài không chỉ quên mang kính, còn chẳng hiểu sao lại lái xe đến chỗ cô. Khoảnh khắc gặp được cô ở trên đường, anh chẳng những không vì hành vi của mình mà cảm thấy tự trách, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì đến kịp. Có phải đầu óc anh có vấn đề hay không?
Không hài lòng với câu trả lời lấy lệ ấy, Ngô Quế Lan trừng mắt không thèm để ý đến anh nữa.
Cảnh tượng sum họp với người thân hơn sáu năm không gặp cũng không cảm động như người ta dự đoán. Khi Ngô Quế Lan giọng nói run run gọi ba, ông Ngô chỉ lãnh đạm gật đầu, con ngươi vẩn đục với ánh nhìn đầy nghi ngờ dừng trên người Lâm Tu Kiều.
“A Lan.” Không khác biệt lắm với bề ngoài, giọng nói của Ngô Quế Anh cũng trong trẻo mà dịu dàng.
Trong lòng Ngô Quế Lan chợt lạnh, nụ cười lại càng trở nên thân thiết, dang tay muốn ôm lấy em gái, “Bé Anh càng lớn càng xinh đẹp, chị cũng suýt không nhận ra rồi.”
Ngô Quế Anh lui về sau, không hề giấu giếm ý đồ tránh khỏi vòng tay của Ngô Quế Lan, “Chị cũng thay đổi thật nhiều, A Lan.” Trong mắt cô ta rõ ràng có sự châm chọc, từ lúc gặp mặt cho đến giờ cũng chưa gọi một tiếng chị hai.
Nhìn thái độ kỳ quặc của hai người kia, không khỏi nhớ tới Ngô Quế Lan âm thầm rơi lệ lúc trên đường, trong lòng Lâm Tu Kiều dâng trào phẫn uất, hai tay bên người cũng dần nắm thành quyền.
Ngô Quế Lan đã quen dung túng cho cô em gái, chỉ cười cười, biết điều không chạm vào cô ta, “Ngồi xe lâu như vậy cũng mệt rồi phải không? Ba, bé Anh, đi đến chỗ con nghỉ ngơi trước đã”, nói rồi xoay người cầm lấy chiếc va li.
“Để tôi.” Lâm Tu Kiều giữ tay Ngô Quế Lan, tay kia giành trước xách va li. Anh bỗng nhiên phát hiện bàn tay ở trong tay mình lạnh như băng, lạnh đến mức làm lòng người ta chua xót, không khỏi nắm càng chặt lấy, tựa như muốn truyền hơi ấm cho cô.
“A Lan, không phải chị muốn đưa tôi đến nhà anh Vĩ chứ? Đến khi nào thì chị mới thôi gạt người đây?” Giọng nói của cô em sinh viên đại học mềm mại đủ sức lấy mạng người ta, mà cũng chua ngoa đủ lấy mạng người ta.
Ngô Quế Lan chết sững, đột nhiên phát hiện mình không còn sức giãy giụa khỏi bàn tay của Lâm Tu Kiều. Cô cụp mắt lấy lại bình tĩnh, lúc ngẩng lên trên mặt đã chỉ còn lại nét cười tươi rói, “Sao thế được? Ba và em đường xa đến thăm chị, làm sao chị có thể đưa hai người đến nhà người khác ở nhờ? Quay đầu nhìn về phía Lâm Tu Kiều, trong mắt cô hiện lên sự cầu xin, “Phiền anh đưa chúng tôi về nhà.” Xem ra chuyện này giấu giếm không được, cho nên xin anh đừng nhúng tay vào để thêm phiền.
Nhận ra suy nghĩ của cô, Lâm Tu Kiều buồn bực trong lòng mím môi gật đầu.
Sự xuất hiện của Lâm Tu Kiều với hai cha con kia quả thật là ngoài ý muốn, nhất là khi thấy xe của anh, bọn họ thậm chí bắt đầu nghi ngờ anh là do Ngô Quế Lan đem đến lừa bọn họ.
“Thưa anh, xin hỏi anh với A Lan là quan hệ gì?” Người đàn ông thờ ơ lãnh đạm với mình lúc này so với người vừa cầm chặt tay Ngô Quế Lan lúc nãy, quả thật là một trời một vực. Ngô Quế Anh xưa nay đã quen được đàn ông theo đuổi cảm thấy tự ái, cho rằng đây chỉ là một vở kịch.
Quan hệ gì? Nhìn cô gái đang ngồi rất lịch sự ở ghế sau qua gương chiếu hậu, Lâm Tu Kiều cảm thấy thú vị nhếch môi, “Tôi là bạn của Lan.” Anh cảm thấy không cần phải báo cáo rõ quan hệ của anh và cô cho những người không liên quan gì này.
Bắt gặp ánh nhìn kinh ngạc của Ngô Quế Lan, anh ranh mãnh trừng mắt với cô, thấy trong mắt cô sự cảm kích, không khỏi lại nắm bàn tay lạnh kia thật chặt.
Nhìn hai người ở ghế trên trao đổi ánh mắt, trên mặt Ngô Quế Anh hiện lên nụ cười khinh miệt, ông Ngô thì đã bắt đầu nghi ngờ, “ Anh bạn trẻ, anh có biết Lan nhà chúng tôi làm nghề gì không?”
Giọng nói ông ta thô nặng, nói rất nhanh, lại đặc sệt tiếng địa phương, Lâm Tu Kiều nghe không hiểu, chỉ có thể nghiêng đầu nhìn về phía Quế Lan, đợi cô phiên dịch.
Ngô Quế Lan cười khổ, quay đầu hỏi ông Ngô: “Ba à, ba nói chuyện này với người ta để làm gì?”
Với con gái đương nhiên không thèm khách sáo, ông Ngô hét lên, “Không nói? Không nói chẳng lẽ ngồi nhìn người ta bị lừa giống như tên nhóc A Vĩ che giấu ày, bị mày hành cho khổ ấy à?”
Ngô Quế Lan bị quát bất ngờ, một lúc sau mới cố gắng nén nghẹn ngào xuống, nửa đùa nửa thật: “A Vĩ làm sao cơ? Ba, ba lại đổ oan cho người tốt rồi. Hơn nữa anh chàng trước mắt ba này ghê gớm thế nào, con làm sao lừa được?” Trước kia hồi còn ở nhà, mỗi khi gặp rắc rối, cô luôn bình tĩnh đối diện với tính tình nóng nảy của cha mình, sau đó thật giả lẫn lộn biện minh. Hơn nữa, xưa nay còn có một bé Anh ngoan hiền ở bên cạnh giúp đỡ, cô thường dễ dàng có thể thoát được đòn roi.
Nghe thấy cô trả lời, Lâm Tu Kiều hơi buồn cười trừng mắt nhìn cô một cái. Nghĩ đến tình cảnh này không khỏi âm thầm thở dài, nói không chừng bản thân mình bị cô ấy lừa mà bây giờ vẫn không biết cũng nên.
“A Lan, chị dâu nhà anh Vĩ hôm qua gọi điện thoại về nhà, bảo chúng tôi tới khuyên chị đừng quấn lấy anh Vĩ nhà người ta nữa.” Lúc này đây, cô em gái vốn ngoan hiền trước kia không những không giúp đỡ, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa.
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan