Love appears in moments, how long can I hold a moment, as my moment fades, I yearn to catch sight or sound of you, to feel the surging of my heart erupt into joyous sounds of laughter.

Chris Watson

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 07 Phần 2
oay người, cô cầm chậu đến bên bếp lò đổ ít nước nóng rửa sạch tay, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh bếp.
“Nói ra anh đừng cười, hồi tôi còn ở nhà, một tuần mới được ăn mỡ một lần, chúng tôi gọi đó là ăn thịt...” Nói đến đây, cô lại là người bật lên cười khanh khách trước, tự cười một lúc, thấy Lâm Tu Kiều tuyệt nhiên không cười, không khỏi trở nên ảm đạm, tiếng cười cũng lặng đi. Cô gục đầu nói thêm một câu, “Sau khi tôi đi rồi thì khá lên nhiều lắm.” Không cần nói rõ, ai cũng biết “khá lên nhiều lắm” đó dùng cái gì để đổi lấy.
Lâm Tu Kiều đột nhiên không biết phải nói gì mới đúng, bất giác cầm cốc nước trên bàn uống một ngụm lớn.
“Anh xem, một mình tôi cũng không chuẩn bị hạt dưa hoa quả gì, thật là...” Không thể nào coi anh như Thành Công, sự trầm mặc của Lâm Tu Kiều làm cho Ngô Quế Lan lúng túng, chỉ vì mình tiếp khách không chu đáo nên cảm thấy bất an.
Lâm Tu Kiều cố gắng đè nén cảm xúc lạ lùng đang trỗi dậy trong lòng, mỉm cười ngắt lời cô: “Không sao, tôi chỉ ngồi đây một lát thôi.” Nếu anh không vì sự kiện lần trước của mình và Gia Gia mà dùng một ít thủ đoạn làm cho cô lâm vào đường cùng, chắc chắn cuộc sống của cô cũng không đến nỗi túng quẫn như bây giờ.
“Cô... không trang điểm có vẻ xinh hơn nhiều.” Chuyện đã làm rồi có hối hận cũng ích gì, anh bèn chuyển đề tài. Sau đó, bỗng nhiên phát hiện mình đang cầm chiếc cốc sứt miệng của cô trên tay, nước trong cốc đã vơi đi hơn phân nửa, Lâm Tu Kiều không khỏi dở khóc dở cười, nhưng cũng không còn cảm giác ghê ghê ban đầu. Xem ra là do trong lòng đã khác.
Ngô Quế Lan hiển nhiên cũng để ý thấy anh uống cốc nước mình đưa, trên mặt để lộ nụ cười cảm động, ánh mắt nhìn anh cũng dần trở nên thân thiết.
“Anh là người tốt...” Cho dù quên cô cũng không khinh miệt cô. Cúi đầu nỉ non một câu, cô cắn cắn môi, cuối cùng mới đáp lại anh, “Xinh hơn nhiều? Anh là người thứ hai nói như vậy... Đứa em gái lớn của tôi mới xinh. Khi nó đi học, đám con trai đều thích nhìn trộm nó, nhưng không ai dám bắt chuyện lung tung.” Nói đến đây, đột nhiên cô bật cười.
“Tại sao?” Thấy cô bớt đề phòng, tự nhiên cười nói với anh, cảm giác buồn bực lúc trước của anh trong nháy mắt đã phai nhạt, dù không có hứng thú với em gái cô, nhưng vẫn hỏi.
“À...” Ngô Quế Lan đỏ mặt, dường như xấu hổ, im lặng một hồi mới đưa tay chỉ về phía mình, “Tại tôi. Sợ bị tôi đánh, từ nhỏ tôi đã đánh nhau rất giỏi rồi.” Nói đến đây cô lại cảm thấy có chút kiêu ngạo.
Lâm Tu Kiều giật mình, sau đó mới cười ha hả. Anh có thể tưởng tượng ra tình cảnh một mỹ nhân đi trước, một cọp mẹ dữ dằn nối gót theo sau.
Nhìn anh cười, Ngô Quế Lan cũng rất mừng, càng hứng thú nói chuyện. Cô tiếp tục: “Em gái tôi rất xinh, thành tích cũng tốt. Khi tôi ở nhà cứ phải để mắt đến nó luôn luôn, chỉ sợ bị mấy thằng oắt con làm hư mất. May mà nó cũng không phụ lòng tôi, hai năm trước đã đậu đại học A rồi...” Nói đến bé Anh, trong lòng cô không khỏi dâng lên niềm tự hào của người làm chị.
“Còn cô?” Chậm rãi ngừng cười, Lâm Tu Kiều đột nhiên hỏi, “Khi cô đi học thì sao? Chẳng lẽ lúc nào cũng theo sau em gái, sợ người ta trộm mất cô ấy?”
Bị anh chọc cười, Ngô Quế Lan cầm lấy chiếc cốc trong tay anh rót thêm nước.
“Làm sao thế được? Tôi lớn hơn bé Anh hai lớp, thành tích cũng thuộc hàng đầu khối...” Nói đến đây, nhớ lời khen ngợi của cô giáo cùng ánh mắt khâm phục của các bạn học, cô hơi hơi cười. “Năm tôi học lớp 8 chuẩn bị lên lớp 9 thì em gái tôi cũng vừa vào lớp 7, mà hai đứa em trai nhỏ nhất cũng đã đến tuổi đi học, cho nên tôi nghỉ học, theo người ta đến đây.”
Bên ngoài vang lên tiếng pháo râm ran, thì ra đã có nhà bắt đầu mở tiệc đón năm mới. Ngô Quế Lan lúc này mới phát hiện mình lại ngồi kể cho anh nghe những chuyện xưa năm cũ, không khỏi xấu hổ, vội vàng hỏi: “Ôi, anh xem đấy, tôi lắm chuyện quá, làm phiền anh thế này... Bây giờ không còn sớm, anh ở đây ăn bữa cơm đi?” Đêm giao thừa, nói ra những lời này có vẻ khách sáo, dù sao bữa cơm đoàn viên ai có thể ăn ở nhà người ngoài? Nhưng cô rất muốn có người ăn một bữa cơm với mình. Mỗi năm mỗi ngày trôi qua, cô đều lẻ loi một mình, thực sự rất cô đơn. Năm nay vốn định cùng Thành Công đón năm mới, nào ngờ chỉ là một mơ ước hão huyền.
Khó có thể tưởng tượng được Lâm Tu Kiều chỉ do dự một chút, sau đó bất ngờ mỉm cười đồng ý, cô mừng rỡ, nhanh chóng bắt đầu dọn cơm.
Một đĩa cá kho, một bát thịt om dưa, một đĩa măng xào thịt, một đĩa cải thảo xào không.
Đạm bạc đơn giản, hương vị bình thường, Lâm Tu Kiều lại ăn cực kì vui vẻ. Nhưng Ngô Quế Lan thật ra rất lúng túng, muốn gắp đồ ăn cho anh mà không dám, sợ anh ngại bẩn. Trên thực tế, cô cũng không hiểu được tại sao anh lại đồng ý ăn cơm ở đây.
“Sang năm mới cô có dự định gì không? Vẫn muốn làm việc kia sao?” Lâm Tu Kiều thuận miệng hỏi, anh không quên mình nợ cô hai lần. Nếu được, anh hi vọng có thể bồi thường cho cô.
Ngô Quế Lan nghe vậy dừng đũa, tay trái bất giác xoa bụng, lắc đầu cười nói: “Chỉ sợ năm nay không làm được.” Khách làng chơi bỏ tiền ra mua vui đương nhiên không định thương hương tiếc ngọc, đã biết cơ thể thế này, làm sao để bọn họ làm xằng làm bậy cho được?
Nụ cười của cô dịu dàng đến chính cô cũng không hề hay biết, Lâm Tu Kiều nhìn xong lại thấy tim loạn nhịp, mặt hơi nóng lên, vội nhanh chóng dời mắt.
“Tại sao? Sợ không có khách?” Đây là lí do duy nhất anh có thể nghĩ đến.
“Không phải.” Ngô Quế Lan cười, “Tất nhiên không phải, vận đen kia không thể nào cứ theo tôi mãi được. Chỉ là tôi... ừm, tôi đang mang thai. Nếu muốn làm thì cũng phải đợi sinh xong đứa bé này rồi tính.” Lần đầu tiên kể cho người khác nghe về đứa bé không rõ lai lịch này, nhưng cô cũng không hề thấy xấu hổ, ngược lại có sự hãnh diện của người làm mẹ. Đây là cảm giác mà lúc trước khi quyết định giữ lại đứa bé này cô chưa từng nghĩ đến.
Mang thai! Lâm Tu Kiều vừa nuốt miếng cơm, suýt chút nữa bị nghẹn, cầm cốc nước bên cạnh uống một ngụm lớn, “Cô mang thai, vậy mà buổi sáng còn đuổi theo kẻ cướp?” Nghe đến đây, hiện lên đầu tiên trong đầu anh là hình ảnh buổi sáng cô băng qua đường đuổi theo tên cướp rồi quật ngã hắn, trên lưng không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Nhưng Ngô Quế Lan thật ra lại không hề ý thức được nguy hiểm trong hành động đó, nhướn mày nói: “Chẳng lẽ trơ mắt nhìn tên kia giật mất tiền sinh hoạt cả tháng này? Tôi không tin mấy người hóng chuyện kia lại đi bắt hắn giúp tôi.” Tình người bạc như vôi, điều này cô thấm thía từ lâu, cũng không bao giờ ôm những hy vọng xa vời.
Lâm Tu Kiều á khẩu không biết nói sao, lòng lại thấy bực, không biết làm sao đành vùi đầu im lặng ăn cơm. Không khí ngưng đọng làm cho người ta xấu hổ.
Không biết bản thân nói sai điều gì, Ngô Quế Lan thấp thỏm nhìn Lâm Tu Kiều đột nhiên lâm vào trầm mặc. Cô thật không muốn làm anh mất hứng.
Cảm giác được sự bất an của cô, Lâm Tu Kiều ngẩng đầu cười trấn an, “Nếu không ăn, đồ ăn lạnh hết mất.”
Ngô Quế Lan yên tâm, bưng bát cơm lên, đúng lúc này di động đổ chuông. Tuy làm ăn khó khăn, nhưng để liên hệ với người trong nhà, cô vẫn không dám cắt điện thoại.
Bắt máy, thì ra là bé Anh. Ở nhà mọi người đang ăn bữa cơm đoàn viên, nhớ cô nên gọi điện thoại. Cả nhà, từ bà nội đến đứa em trai nhỏ nhất, ai cũng quan tâm hỏi thăm cô một lượt. Cô sớm đã quen, cũng không thấy vấn đề gì, chỉ là nghe được giọng nói của người thân tự dưng có cảm giác muốn khóc. Trái lại, Lâm Tu Kiều nghe cô trả lời điện thoại, rốt cuộc cho ra một kết luận, đó là nhà cô thật đông người, có đến năm đứa em. Còn nữa, đó chính là người nhà cô cũng không biết thực ra cô đang làm công việc gì.
Cúp máy, tâm trạng Ngô Quế Lan hơi chùng xuống, vừa ngẩng đầu, lại nhìn thấy Lâm Tu Kiều nhìn cô cười một cách kì lạ, không khỏi miễn cưỡng cười đáp: “Em gái lớn trước khi nhập trường muốn đến thăm tôi.” Cô tưởng anh muốn hỏi cô có chuyện gì, nên hời hợt buông một câu.
“Cô hình như là trụ cột trong nhà.” Lâm Tu Kiều cười cười tổng kết.
Ngô Quế Lan bị phân tâm vì câu nói này của anh, suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Tôi là con gái lớn, tất nhiên phải chia sẻ gánh nặng với cha mẹ.” Nhà cô ngoài làm nông, thu nhập chính cũng là từ cô, cho nên một khi cô không kiếm được tiền, cuộc sống của các em cô sẽ rẽ sang một con đường khác.
“Đứa bé kia... cha nó là ai?” Nhìn gương mặt không hề có chút oán thán của cô, Lâm Tu Kiều đột nhiên hỏi một câu không đầu không cuối. Theo tin tức điều tra được, cô vẫn sống một mình, vậy nên anh mới phải hỏi. Với hoàn cảnh của cô bây giờ, vẫn quyết ý sinh con ột người đàn ông, hẳn phải yêu anh ta ghê lắm. Không hiểu sao vừa nghĩ đến đây, anh lại cảm thấy cực kì không thoải mái.
Ngô Quế Lan run lên sau khi nghe câu hỏi của anh, ngượng ngùng cười, “Không giấu gì anh, tôi cũng không biết.” Cô cũng không vì thế mà cảm thấy thẹn, nếu đã quyết định giữ lại, thì đó là con của cô, bất kể cha nó là ai.
Lâm Tu Kiều ngạc nhiên, “Là khách sao?” Thấy cô gật đầu, anh đột nhiên có cảm giác quái quái. Nếu vậy, nói không chừng anh cũng có phần.
“Tôi không biết là ai...” Ngô Quế Lan cúi đầu, gắp măng vào bát, “Anh Lâm, anh thấy buồn cười lắm có phải không?” Nói đến đây, cô giương mắt nhìn Lâm Tu Kiều, ánh mắt sáng rực.
Lâm Tu Kiều ho khan một tiếng, cũng không phủ nhận, “Chỉ thấy khó hiểu tại sao cô lại đồng ý giữ đứa bé này. Dù sao, điều kiện của cô bây giờ cũng không dư dả.” Anh nói thế cũng là nói giảm nói tránh rất nhiều, phải biết rằng một bà mẹ đơn thân không chỉ phải gánh vác vấn đề kinh tế, mà còn phải chịu những áp lực tinh thần rất nặng nề. Đây không phải là gánh nặng mà một người phụ nữ bình thường có thể chịu được, huống hồ, cô còn chẳng biết cha đứa bé là ai.
Ngô Quế Lan mỉm cười, thản nhiên thừa nhận, “Cũng không phải có đồng ý hay không, chỉ là không dám đi phá, cũng không dám uống thuốc, chỉ còn cách để nó dần lớn lên trong bụng.” Cô giải thích như vậy, nhưng thực ra chính cô cũng không rõ đến tột cùng vì sao lại muốn giữ lại đứa bé này, có lẽ chỉ là vì muốn thế thôi.
Lâm Tu Kiều hơi kinh ngạc, nhìn cô cúi đầu ăn cơm, bản thân cũng đã ăn no, vì vậy buông đũa, chờ cô ăn xong mới lại mở miệng: “Cô có nghĩ đến việc tìm cha đứa bé không?” Quyết tâm sinh con này khiến anh không khỏi nghi ngờ rằng cô muốn mượn đứa bé này đi làm tình làm tội gã đàn ông xui xẻo kia. Nếu đúng như vậy, anh nhất định sẽ xác định lai lịch đứa bé này xem có phải của mình không trước cô một bước mới được. Nói cho cùng đối với nhân cách đạo đức của một cựu gái bán hoa như Ngô Quế Lan, anh vẫn phải nghi ngờ.
Ngô Quế Lan lại không nghĩ nhiều, tưởng rằng anh đơn thuần vì quan tâm đến mình, “Tại sao phải tìm? Đứa bé là của một mình tôi, chẳng nhẽ phải đi tìm thêm một người đến ghét bỏ nó sao?” Đương nhiên cô biết rõ, đối với cha đứa bé mà nói, tất nhiên nó không được hoan nghênh. Cô không đời nào hạ mình ngu ngốc đến nỗi đi tìm một người đến chà đạp hai mẹ con cô.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc mà quật cường của cô, Lâm Tu Kiều không biết cảm giác của mình lúc này là gì, chỉ cảm thấy, dù hèn mọn như cô cũng có chỗ khiến người ta phải kính nể.
“Tối rồi...” Buông bát, Ngô Quế Lan nhìn ra ngoài cửa sổ, bây giờ mới phát hiện bữa cơm này vừa ăn vừa nói chuyện thế mà đã kéo dài ba tiếng đồng hồ, “Anh có thể chờ tôi đốt pháo rồi hãy về không?” Cô chần chừ đề nghị, thực ra trong lòng cảm thấy mình yêu cầu có phần quá đáng. Cô không quên buổi sáng khi anh đưa cô về, hình như còn muốn đi nơi nào đó.
Lâm Tu Kiều chỉ cười, không hề từ chối. Ngô Quế Lan vui mừng quá đỗi, cũng không đợi đến mười hai giờ, lập tức lấy ra chỗ pháo mua buổi sáng, dùng một cây sào trúc treo lên trước cửa. Lâm Tu Kiều lấy bật lửa ra giúp cô châm.
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng pháo vang lên giòn giã, những mảnh xác pháo đỏ tươi bắn ra bốn phía.
Trong mũi đầy mùi thuốc pháo, Ngô Quế Lan quay đầu hân hoan nhìn Lâm Tu Kiều cũng đang vui vẻ, ngực đột nhiên trở nên nóng bỏng.
“Anh có muốn hay không? Tôi... không thu tiền.” Cơn xúc động bột phát khiến cô thốt ra. Ngoài cách này, cô không biết phải làm thế nào mới có thể tỏ bày được hết tình cảm của mình dành cho anh.
Lâm Tu Kiều giật mình, nhìn khuôn mặt hơi đỏ hồng của cô dưới ánh đèn mờ mịt, một lúc sau mới hiểu được ý của cô. Mà một giây khi hiểu được câu nói đó, lòng anh không hiểu sao nóng lên, tim đập nhanh đến lạ lùng.
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan