Books had instant replay long before televised sports.

Bern Williams

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 05 Phần 2
úc này, một chiếc xe thể thao màu đỏ chạy ra cổng, hai người dừng lại nhường chiếc xe đi trước, nhưng chiếc xe đó chỉ chạy được khoảng năm mươi mét lại quay về.
“Kiều?” Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn phong độ bước xuống. Dưới ánh đèn, nhìn đường nét đẹp như tạc và đôi mắt màu xám nhạt kia đủ thấy trong máu anh ta phải có gen ngoại quốc. Mà lúc này, trên khuôn mặt anh tuấn đó không giấu nổi nét kinh ngạc, mừng rỡ cùng kích động.
Nhìn chàng trai sải bước lại gần, khoảnh khắc đó tim Ngô Quế Lan bỗng như ngừng lại, rồi đập loạn.
“Tên khốn cậu trốn ở đâu vậy? Tôi còn tưởng cậu bị con chuột nào tha xuống cống rồi chứ.” Người đàn ông đến gần Thành Công, vừa đùa vừa định vươn tay ôm lấy anh, nhưng cánh tay ấy nhanh chóng khựng lại trước khi chạm vào người Thành Công. Anh ta nhíu mày: “Cậu làm gì vậy? Sao để cả người lại bốc mùi kinh thế?”, nói rồi lập tức lui về hai bước, mặt mày nhăn nhó.
“Anh là ai?” Thành Công buông túi xuống đất, cũng không e ngại thái độ của người kia, trong lòng dâng lên một cảm giác kì lạ. Người đàn ông trước mặt này có lẽ biết quá khứ của anh.
Ngô Quế Lan lãnh đạm nhìn người đàn ông xa lạ, trong đầu nổi lên ý nghĩ muốn nện ột đấm, đập nát vẻ ghê tởm trên mặt anh ta.
Anh ta giật mình há hốc miệng, quan sát Thành Công hồi lâu, sau đó cười phá lên: “Thiếu chút nữa bị cậu lừa rồi, ha ha... Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bộ dạng cậu thế này thật đúng là nhà quê... Nếu bị Tiểu Gia Gia nhìn thấy, ha ha...”
Lắc đầu, Thành Công cảm thấy không thể nào hiểu được người đàn ông trước mặt, vì vậy lại xách túi lên, kéo Ngô Quế Lan tiếp tục đi. Bọn họ vừa đói lại vừa mệt, làm sao có thời gian cùng tên kì quái này nói lăng nhăng.
Nhìn theo bóng hai người, anh chàng há hốc miệng, nghẹn cả họng, vẻ mặt không thể nào tin được.
“Kiều!” Anh ta gọi, chạy nhanh đến chắn trước mặt hai người, “Cậu còn muốn đùa đến bao giờ? Mọi người tìm cậu chỉ thiếu chút lật tung cả nước lên.” Lúc này đây, vẻ mặt anh ta rốt cuộc nghiêm túc lại, hiển nhiên là thấy được sự việc có chỗ không bình thường.
Thành Công cười cười, khóe mắt in bóng Ngô Quế Lan đang hoảng hốt đến cứng cả người: “Xin lỗi anh, tôi thật sự không biết anh. Chắc anh nhận sai người rồi.” Nói xong, anh nắm tay Ngô Quế Lan vòng qua người kia, đi tiếp.
Lần này, người kia không tiếp tục đuổi theo, nhưng đôi mắt màu xám nhạt vẫn chăm chú dõi theo hai người mang theo nét suy tư.
Tựa như dự cảm được điều gì đó, đêm hôm ấy, Ngô Quế Lan gần như tuyệt vọng lao vào Thành Công.
“A Lan, mệt chết mất.” Ôm chặt lấy Ngô Quế Lan rõ ràng mệt đến mức không mở nổi mắt vẫn cố khiêu khích mình, Thành Công đành phải chủ động nhận mình yếu thế, ngăn cản cách làm ấu trĩ để giải tỏa bất an của cô.
Rốt cuộc, Ngô Quế Lan dừng lại, “Thành Công... Thành Công...” Vùi đầu vào trong lòng anh, cô không ngừng gọi, sau đó nức nở khóc thành tiếng.
Thành Công sợ hãi, hoang mang bối rối vỗ về dỗ dành cô, “A Lan, đừng khóc, A Lan... dù thế nào anh cũng không đi.” Nguyên nhân hẳn là người đàn ông xuất hiện tối nay, hai người bọn họ không thể nào vờ như không có chuyện gì xảy ra được.
Ngô Quế Lan im bặt, một lát sau mới ngẩng đầu, mắt vẫn đỏ hoe, nhưng trên mặt đã không còn nước mắt: “Anh nghĩ đi đâu thế?” Cô cười lạnh nói, “Em chỉ oán ông trời, tại sao người ta có thể đi xe hơi ở nhà lầu, mà em lại phải đi nhặt rác? Chết tiệt, em không cam lòng!”
Thành Công giật mình, nhìn kĩ nét mặt cô, dường như muốn xem cho rõ cô đang nghĩ những gì.
Ngô Quế Lan không nhịn được xoay người, đưa lưng về phía Thành Công, tiếp tục nói: “Hôm nay nếu không phải vì đi nhặt rác vừa bẩn lại vừa thối, anh chàng vừa cao lại vừa đẹp trai kia nói không chừng sẽ để ý đến em nhiều hơn một chút...”
Nhìn bóng lưng cô đột nhiên trở nên xa cách, Thành Công bỗng lúng túng, “A Lan, em còn có anh.” Có anh còn chưa đủ sao, vì sao còn muốn nghĩ đến thứ vĩnh viễn cũng không bao giờ có được?
“Anh?” Ngô Quế Lan cười nhạo, trầm mặc một lát mới nói: “Anh có cái gì? Anh có thể làm cho em nhàn hạ được không? Anh có thể cho em những ngày sung sướng không? Anh chẳng qua chỉ là một kẻ còn nghèo hèn hơn em mà thôi!” Mấy câu phía sau cô gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra.
“A Lan...” Thành Công nghẹn lời, ánh mắt trong suốt hiện lên bi ai vô tận. Đúng vậy, anh không làm gì được cho cô, thậm chí còn cần cô nuôi sống.
Nhưng nếu cô ghét anh như vậy, tại sao còn nói muốn giữ anh ở bên cạnh cả đời? Tại sao lại gần gũi anh như vậy?
Nghĩ đến đây, trái tim lạnh giá của anh lại trở nên ấm áp, nhẹ nhàng ôm lấy tấm lưng mảnh mai của Ngô Quế Lan, kéo cô vào lòng, “A Lan, xin lỗi...” Ngoài xin lỗi, anh không biết còn có thể nói với cô điều gì.
Đồ ngốc! Ngô Quế Lan thầm trách, nhắm mắt lại không cho tình cảm theo đó tuôn ra. Không cố giãy khỏi vòng tay anh, nhưng cơ thể lại trở nên cứng ngắc, rõ ràng tỏ ra lãnh cảm thờ ơ.
“Thôi đi, thôi đi, nói những lời này liệu có ích gì?” Cô mất kiên nhẫn ngắt lời anh, trong đầu hiện lên hình ảnh vô tội mà sợ hãi của Thành Công, khẽ thở dài trong lòng, “Sớm biết anh vô dụng như vậy, ngày đó em không nên xen vào chuyện thiên hạ, càng không nên cưu mang anh. Xem xem, tự em chuốc phiền vào mình thế này đây!” Làm sao có thể là chuốc phiền cho được, là ông trời ban ân mới đúng. Niềm hạnh phúc được yêu tuyệt vời đến cỡ nào, loại người như cô không ngờ cũng có ngày nếm trải.
Thật lạnh! Giống như nhớ lại hai ngày sau khi tỉnh dậy, lạ lẫm, sợ hãi, mông lung, bất lực, lạnh lẽo và đói khát đeo bám. Cho dù là ôm cơ thể mềm mại của cô ở trong ổ chăn ấm áp, Thành Công vẫn không kìm được run lên. Chậm rãi buông Ngô Quế Lan, anh lui về phía sau, giữa hai người lúc đó cách ra một khoảng lạnh lẽo.
Cảm giác được sự di chuyển của anh, Ngô Quế Lan cắn răng nhịn xuống, không cho phép mình quay người nhìn xem vẻ mặt của anh. Đủ rồi, thật sự không thể tiếp tục được nữa...
“Anh nhìn lại mình xem, ngay cả xách dép cho anh chàng đi xe thể thao kia cũng không xứng...” Nước mắt không tiếng động theo khóe mắt trượt xuống, lặng lẽ thấm vào những sợi tóc đang xòa xuống. Bây giờ hẳn cô làm anh tổn thương ghê gớm lắm. So với vết thương do vô tâm lần trước, sự cố ý lần này quả thật không thể nào tha thứ được.
“A Lan, em thật lòng nghĩ thế sao?” Lòng Thành Công rất loạn, vô thức hỏi. Nếu bị người khác ghét bỏ như vậy, anh ở lại đây để làm gì?
Ngô Quế Lan không trả lời, tiếng nói đã không thể thốt lên được nữa. Cho dù tự biết mình xuất thân chẳng ra gì, cô vẫn muốn liều lĩnh ở bên cạnh anh. Chỉ là... Có đôi khi, có một số chuyện, người ta bắt buộc phải làm, dù có đau đớn đến mấy. Anh có thế giới của anh, làm sao cô có thể ích kỷ lấy tay bịt mắt anh, không cho anh nhìn thấy nó? Cho dù lấy lí do là anh yêu cô cũng không thể nào chấp nhận được.
Không nghe được tiếng trả lời, Thành Công cũng không còn để ý, nhìn mái tóc xoăn khô vàng của người con gái phía trước, thì thào với chính mình: “Anh biết, nhưng... anh thực sự rất yêu em...” Anh thậm chí không biết tại sao mình yêu cô đến vậy, cho dù bị cô ghét bỏ, khinh thường, tình yêu của anh cũng không hề thay đổi.
Anh nghĩ, có lẽ trong mảng kí ức mà anh có, chỉ có mình cô đã từng mang đến cho anh sự ấm áp chở che. Cho nên, anh không có cách nào không yêu cô, càng không có cách nào buồn cô, giận cô. Anh phải làm thế nào bây giờ?
Những lời ngọt ngào mà chua xót của anh thấm vào tim, Ngô Quế Lan gần như rúm người hít sâu một hơi, không dám nói một lời. Nếu mở miệng, cô không dám chắc sẽ không nói ra điều gì khiến bản thân mình hối hận.
Trong phòng im lặng đến mức một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng. Rất lâu sau, khi Thành Công nghĩ Ngô Quế Lan đã ngủ, anh không nhịn được lén lút tiến lại gần cô, thêm một chút nữa, nhẹ nhàng cho đến khi chạm được lưng cô.
Ngô Quế Lan nhắm mắt, tựa như đã ngủ say. Lúc này đây, cô không còn nói ra những lời làm anh đau lòng, cơ thể cũng trở nên thật ấm thật mềm, không cứng ngắc làm cho lòng người ta lạnh ngắt như vừa nãy.
“A Lan, anh thật sự rất yêu em!” Hôn nhẹ lên những sợi tóc xõa ra trên gối, Thành Công thốt ra những lời đầy mất mát đau thương. Anh rất yêu cô, cô nói vậy khiến anh đau đớn vô cùng... Nhưng hẳn là vì cô không thích anh, nên cũng không để ý đến nữa rồi.
Mà anh không hề biết, ở nơi tầm mắt anh không chạm đến được, mí mắt cô nhè nhẹ run lên, đôi mày nhàn nhạt cong cong nhíu lại đầy ai oán.
Một lần nữa gặp lại chàng trai nọ, Thành Công cũng không hề kinh ngạc. Hai ngày nay, Ngô Quế Lan không còn đi nhặt rác, hôm nào cũng trang điểm thật xinh đẹp rồi kéo anh đến mai phục ngoài Ngự Viên từ hừng đông đến chạng vạng, gặp được quả thực chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhìn Ngô Quế Lan cùng người đàn ông tự xưng là A Sâm đứng ở đó đàm phán điều kiện để anh trở về, anh gần như chết lặng. Kể từ đêm hôm đó, cô đối xử với anh lãnh đạm thờ ơ vô cùng, không cần biết người kia tìm nhầm người hay không, chỉ cần sự trở về này của anh có thể cho cô điều cô muốn, anh nhất định sẽ đi cùng người đàn ông kia mà không hề do dự.
Hiển nhiên điều kiện được thương lượng thỏa đáng, Ngô Quế Lan nhìn cực kì phấn khởi, cười đến nịnh nọt. Thành Công nhìn qua nụ cười của cô, cảm thấy trong lòng có một góc gần như chết lặng.
“Thành Công.” Ngô Quế Lan đi tới, anh biết cô muốn khuyên anh đi theo người đàn ông xa lạ kia, “Em đã hỏi rõ ràng rồi, thực ra anh tên là Lâm Tu Kiều, anh ta có giấy tờ tùy thân của anh, không hề sai.” Vừa giúp Thành Công sửa lại mớ tóc đen xõa xuống che hết vầng trán rộng, cô vừa dịu dàng nói. Rất nhanh thôi hai người sẽ chia tay, cô thật sự không có cách nào tiếp tục lạnh lùng với anh, ai biết sau lần từ biệt này, hai người còn có thể gặp lại hay không.
Lâm Tu Kiều ư? Thành Công đứng bất động, cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô gái mảnh mai trước mắt. Có thể thoát khỏi anh làm cô vui mừng như vậy sao? Thậm chí có thể tỏ ra dịu dàng với anh như trước.
“Anh nên về với anh ta thôi, về với cuộc sống thuộc về anh, đừng đến tìm em nữa.” Cô thấp giọng dặn dò, Ngô Quế Lan cảm thấy họng như nghẹn lại.
“A Lan, em ghét anh đến mức ấy sao?” Thành Công đột ngột hỏi một vấn đề mà trong lòng anh đã sớm có đáp án. Có lẽ vì không cam lòng, vì anh yêu cô nhiều, nhiều đến vô cùng.
Ngô Quế Lan ngây ra, không cách nào nói câu ghét bỏ với người đàn ông trước mặt. Một lúc lâu sau, cô đột nhiên xoay người, định cứ thế bỏ đi. Cho dù yêu thì sao, kết cục đều đã định sẵn, không phải ư?
“A Lan!” Thành Công kêu lên, ôm chặt lấy cô, thế nào cũng không chịu buông, “A Lan, anh không muốn đi... xin em... đừng vứt bỏ anh...” Anh hèn mọn cầu xin, vứt bỏ cả tôn nghiêm, vứt bỏ cả tự trọng, chỉ cần cô đồng ý giữ anh lại bên mình.
A Sâm đứng cách đó không xa, bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ, nhưng cũng không có bất kì hành động gì.
Ngô Quế Lan cứng đờ, trong nháy mắt bao nhiêu sự giằng xé, mâu thuẫn dâng lên, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo quyết đoán trở lại. Nụ cười lơi lả đọng trên môi, cô xoay người nũng nịu nói: “Anh làm gì vậy? Em làm nghề đó mà, nếu anh không quên được em, chờ đến khi có tiền thì đến. Còn nếu không có tiền... thôi không cần nói nữa vậy.”
Cô cố ý kéo dài giọng, tay Thành Công cuối cùng bất lực buông thõng xuống. Thất vọng và đau khổ tràn ngập trong mắt anh, che mờ cả ánh sáng long lanh chân thật vốn có.
Thừa dịp anh buông tay, Ngô Quế Lan lui về sau một bước, không dám nhìn vào mắt anh, xoay người đi về phía A Sâm, nhận lấy xấp tiền trong tay anh ta, sau đó rời đi không một chút lưu luyến.
Anh bị bỏ rơi rồi. Nhìn theo Ngô Quế Lan đong đưa trên đôi giầy cao gót đi càng lúc càng xa, ánh mắt Thành Công buồn bã rũ xuống, hai tay dần dần siết chặt thành quyền, móng tay găm sâu vào da thịt.
“Kiều, đi thôi.” Không biết từ lúc nào A Sâm đã đến bên cạnh, đồng thời với giọng nói vang đến, một bàn tay mạnh mẽ đặt lên vai anh, “Cô ta không thích hợp với cậu đâu.”
Thành Công ngước mắt nhìn kẻ xa lạ đột nhiên xông vào cuộc sống của mình, mặc kệ cho anh ta kéo mình lên xe không hề kháng cự. A Lan không cần anh, đi đến đâu cũng có nghĩa gì? Có người cưu mang anh, anh nên mừng mới đúng, có gì phải buồn lo?
Nhìn người kia mang Thành Công đi, Ngô Quế Lan mới từ sau một gốc cây đại thụ đi ra. Một bàn tay vịn vào thân cây chống đỡ cả cơ thể đã mất hết sức sống, ánh mắt của cô trở nên mờ mịt thê lương. Từ nay về sau, người đàn ông toàn tâm toàn ý chân thành với cô đó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mắt cô một lần nữa.
Cô... thực ra cũng rất yêu anh. Yêu anh... rất rất yêu anh!
Dường như toàn bộ sức lực trong cơ thể đều bị rút cạn, cô tựa trán lên thân cây thô ráp thở dốc, lê bước chân mỏi mệt trở về.
Trở về nhà, cô hơi do dự, lập tức đi về phía sau tường bao. Nơi đó là một khu nhà đang thi công, những đống cát đống đá cùng với cốt thép rồi gỗ la liệt, không biết vì sắp đến Tết hay nguyên nhân gì khác mà trước khi hai người dọn đến đây đã ngừng thi công.
Không có những cây dương khẳng khiu, tất nhiên cũng không hề có hồ nước.
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan