Có 04 bước để đạt thành tựu: lên kế hoạch một cách có mục đích, chuẩn bị kỹ lưỡng, tích cực thực hiện, và kiên trì theo đuổi.

William A. Ward

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 03 Phần 2
hìn Ngô Quế Lan kinh ngạc há hốc miệng, anh ta kích động nắm lấy tay cô, vội vàng hỏi: “Cô biết tôi ư?”
Ngô Quế Lan cắn cắn môi, không dám khẳng định, “Anh tên gì?” E chỉ là người giống người, chứ cô không tài nào tin được một Lâm Tu Kiều đạo mạo, quần áo là lượt với kẻ lang thang không xu dính túi này lại có liên quan đến nhau.
“Tôi không nhớ nữa, cô biết tôi sao?” Chàng trai không chịu buông tay, tiếp tục truy vấn. Có lẽ cô có thể cho anh biết một chút gì đó trong những kí ức mà anh đã lãng quên.
Chơi trò mất trí nhớ? Ngô Quế Lan bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường nhìn anh: “Anh từ đâu đến đây? Sao lại ra nông nỗi này?” Một người đàn ông tay có chân có, trẻ tuổi, sức khỏe dồi dào, để lâm vào cảnh này quả thật rất đáng xấu hổ.
Nhìn ra sự khinh miệt trong mắt cô, anh chột dạ cúi đầu, không dám hỏi tiếp, chỉ khe khẽ đáp: “Tôi không biết…Tôi không nhớ gì hết.”
Ngô Quế Lan lui về sau một bước, nghi ngờ trừng mắt nhìn mái tóc rối tung của anh, thầm nghĩ có phải anh ta định sống dựa vào mình hay không. Nhưng cho dù anh thực sự có ý đồ đó, cô cũng không phải lòng gang dạ thép đến độ giữa đêm đông rét căm căm này mà lỡ đuổi một người trên thân mặc độc một chiếc áo len mỏng manh như anh ra ngoài.
“Bây giờ anh định tính sao?” Không nói gì đến chuyện mất trí nhớ nữa, Ngô Quế Lan kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống, trực tiếp hỏi một câu rất thực tế. Cô không phải loại người thích ném tiền qua cửa sổ, càng không định nuôi một người đàn ông không rõ lai lịch.
“Tôi…” Người đàn ông chớp đôi mi dài len lén liếc nhanh Ngô Quế Lan, hai chữ “không biết” đằng sau phải nuốt vào bụng dưới ánh mắt cảnh cáo của cô, nhưng một lúc lâu sau, khi cô sắp hết kiên nhẫn, cuối cùng vẫn thốt ra: “Tôi không biết.” Anh hoàn toàn không biết gì về thế giới này, tất cả mọi thứ đối với anh chỉ là vô vọng.
Ngô Quế Lan giận quá hóa buồn cười, hồi lâu không nói lời nào.
Chàng trai bị ánh mắt vừa bực vừa chẳng biết làm sao của cô làm cho bất an, hai tay đặt trên gối bắt đầu đổ mồ hôi, anh ngượng ngùng lén lút lau lau vào ống quần.
Thấy anh căng thẳng như vậy, Ngô Quế Lan thở dài, tức giận cũng giảm đi hơn phân nửa, “Vậy anh biết làm gì?” Việc cần làm bây giờ không phải là tức giận, mà  là tìm cách để thoát khỏi mối phiền toái lớn này.
Nghe vậy, đầu anh ta cúi càng thấp, giống như đứa trẻ con làm sai chuyện, không dám hó hé dù chỉ một tiếng.
Mà đáng ngạc nhiên là lần này Ngô Quế Lan không hề tức giận, chỉ cầm lấy tay anh, không để tâm đến những ánh mắt kinh ngạc của đối phương, bắt đầu cẩn thận quan sát.
Ngón tay thon dài, trắng nõn, móng tay cắt tỉa cẩn thận, lòng bàn tay mềm mại chứ không hề thô ráp, ngón giữa có vết chai của những người quen cầm bút. Đây rõ ràng không phải là bàn tay của người lao động chân tay bình thường.
Thư sinh – hạng người trăm việc không dùng được vào việc nào, Ngô Quế Lan thầm nghĩ, hừ lạnh một tiếng, buông tay anh ra, dựa vào lưng ghế.
“Tôi không nuôi báo cô ai đâu.” Cô chậm rãi mở miệng, trong lòng cũng đã có quyết định. Nhìn thấy vẻ tổn thương trong mắt anh, cô nhếch khóe môi, lơ đãng nói: “Trước khi anh tìm được chỗ khác có thể ở lại đây, nhưng anh có chân có tay, phải nhanh chóng tìm được việc làm.” Trên người anh ta chẳng có cái gì, bắt anh ta đi chẳng khác nào bức đến đường cùng, Ngô Quế Lan cô không nhẫn tâm đến mức như vậy. Bản thân cũng đã từng đi vào ngõ cụt, nếu không có một hai người giúp đỡ, có lẽ cô đã không sống được nữa rồi.
Nghe thấy cô ình ở lại, đôi mắt anh ta ánh lên mừng rỡ, cũng không để ý đến những lời đằng sau, chỉ ngoan ngoãn gật mạnh đầu.
Ngô Quế Lan lúc này mới hơi mỉm cười, đứng dậy đi rửa mặt.
“Ngày mai anh tắm rửa một cái, sau đó ăn mặc cho chỉnh tề, như vậy mới mong kiếm được việc.” Vừa tẩy đi lớp trang điểm dày trên mặt, Ngô Quế Lan vừa nói với người đàn ông đang chằm chằm nhìn mình.
Thấy anh nghiêm túc nghe cô nói, tâm tình Ngô Quế Lan đột nhiên tốt hơn nhiều, cười bảo: “Tôi tên là Ngô Quế Lan, anh cứ gọi tôi là A Lan. Tôi nên gọi anh thế nào đây?”
Anh ta ngẩn ra, ánh mắt nhìn cô lại mờ mờ mịt mịt. Ngô Quế Lan vội hỏi: “Anh kiểm tra xem trên người có mang theo giấy tờ tùy thân nào không?” Thật sự cô không muốn nghe ba chữ “Tôi không biết” thêm một lần nào nữa.
Anh chàng nghe lời cô tìm khắp người một lần, kết quả cũng không có gì.
Thấy anh ta lắc đầu đầy vẻ chán nản, Ngô Quế Lan cuối cùng đã thực sự tin người này bị mất trí nhớ. “Bỏ đi, hy vọng anh sớm tìm được việc làm, trước hết tôi cứ gọi anh là Thành Công, mong sẽ gặp may mắn.” Lau mặt xong, cô thuận miệng đặt cho anh một cái tên.
Vì thế, tên của anh cứ như vậy được ấn định, anh cũng không cảm thấy có gì không ổn.
“Ở chỗ này tôi không có ghế sô pha, chỉ có giường, một giường một đệm.” Ngâm chân trong nước nóng, Ngô Quế Lan bắt đầu định ra yêu cầu cơ bản, “Tôi tạm thời có thể chia nửa giường đệm và chăn cho anh. Nhưng anh phải nhớ, đừng có động đến tôi, nếu không thì cút ra ngoài đường hít khí trời mà sống đi.” Cô nói nhẹ nhàng đơn giản, nhưng lại cực kì nghiêm túc. Cô tuy là gái đứng đường, nhưng không có nghĩa ai muốn động vào cũng được, còn phải xem cô có muốn hay không cái đã.
Thành Công không hiểu ý cô, nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu đồng ý.
Trời đổ cơn tuyết lớn, Thành Công co người rúc ở khúc quanh vào ngõ, không dám trở về phòng trọ của Ngô Quế Lan. Mười ngày trôi qua, anh vẫn chưa tìm được việc làm. Nhìn sắc mặt A Lan mỗi ngày một âm u, anh thực sự sợ cô sẽ đuổi anh ra khỏi cửa, không cho quay về nữa.
Lạnh quá! Anh vòng tay ôm chặt thân mình. Một tên choai choai tóc nhuộm năm màu, áo quần quái dị lắc lư đi qua, được mấy bước hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh, nở một nụ cười ranh mãnh, vòng lại đá một cái…
Trời dần tối hẳn, những ô cửa sổ các nhà hai bên ngõ bắt đầu le lói ánh đèn, tuyết vẫn rơi không hề nhẹ hạt hơn. Một bóng đen xuất hiện ở đầu kia con hẻm, Thành Công theo bản năng co mình lại hết sức có thể, cố không để người ta chú ý.
“Đồ ngốc!” Thanh âm của Ngô Quế Lan vang lên trên đỉnh đầu, trong ấy có sự nhẹ nhõm mà anh không tài nào hiểu được, “Sao không về nhà?” Chiếc ô ngăn lại những bông tuyết đang không ngừng đổ xuống người anh, một cảm giác ấm áp mơ hồ từ từ dâng lên trong cơ thể cóng đi vì lạnh.
“A Lan” Anh ngẩng đầu nhìn cô gái mảnh mai trước mặt, khát vọng trong lòng làm anh liều lĩnh vươn cánh tay đã mất hết cảm giác ôm chặt lấy thân hình đang chực ngồi xuống của cô. Trên đời này chỉ có cô, duy nhất mình cô không bao giờ bắt nạt anh.
Ngô Quế Lan cứng đờ trong giây lát, vẫn để mặc cho anh ôm lấy mình, một lát sau mới bình tĩnh nói: “Về nhà thôi.” Cô đã tìm anh suốt mấy tiếng liền, trong lòng lo lắng hơn cô tưởng rất nhiều, tận đến khi tìm được anh mới thấy nhẹ cả người.
Thành Công nghe vậy co rúm người, rúc đầu trên vai Ngô Quế Lan, lắp bắp nói: “A Lan… Anh không tìm được việc làm…” Nói xong, tim anh nhảy lên một nhịp, chỉ sợ cô sẽ quay lưng bỏ đi không thèm để ý đến nữa.
“Về nhà rồi nói.” Ngô Quế Lan vẫn không tỏ thái độ gì, thoát khỏi vòng tay anh, đứng dậy, tiện thể kéo anh lên.
Thành Công nơm nớp lo sợ theo Ngô Quế Lan trở về. Dưới ánh đèn, những vết bầm tím cùng với khóe môi rướm máu trên khuôn mặt anh lập tức hiện lên rành rành trước mắt cô.
“Lần này là ai làm?” Ngô Quế Lan giận tím mặt, một tay kéo Thành công lên trước mặt xem xét vết thương. Từ ngày đầu tiên Thành Công ra ngoài tìm việc làm, có kẻ thấy anh ngây ngô liền giở trò ác ý, mỗi ngày về nhà đều mang thêm những vết bầm không to thì nhỏ. Đó cũng là lí do chủ yếu khiến anh càng ngày càng nhát gan, càng ngày càng không tìm được việc làm.
Nhìn vẻ hoảng hốt sợ hãi trong mắt Thành Công, Ngô Quế Lan không thể khống chế được lửa giận bừng bừng trong lòng, liên tục mắng chửi. Buông anh ra, cô xoay người đổ một chậu nước ấm, giúp anh rửa sạch vết thương trên mặt.
“Bọn chó này, không biết có còn là con người nữa không?” Cô hầm hừ giận dữ, bàn tay lau vết bẩn xung quanh những vết thương lại nhẹ nhàng vô cùng, không hiểu sao thấy anh bị bắt nạt lại khiến cô tức giận đến như vậy. Chẳng rõ từ khi nào, cô đã tự ình phải có trách nhiệm bảo vệ anh, không chịu được việc anh bị người ngoài làm tổn thương.
“A Lan…” Thành Công cảm giác được không phải cô đang nổi giận với mình, dần dần cũng trở lên yên lòng.
Ngô Quế Lan nhìn ánh mắt trong trẻo thuần khiết như chú cún con của anh, chất phác lại ngây thơ, chỉ còn biết thở dài, rốt cuộc buông xuôi: “Được rồi, ngày mai đừng ra ngoài nữa.”
Đừng nói đến chuyện anh bị mất trí nhớ, chỉ sợ là với cái tính nhát như thỏ này ra ngoài cũng khó mà không chịu thiệt thòi.
Thành Công ngơ ngác tròn xoe mắt, không hiểu lời cô nói có ý gì. Cô bảo anh không cần ra ngoài, có phải sẽ nhanh chóng đuổi anh đi hay không? “A Lan, Thành Công sẽ cố gắng nhanh chóng tìm được việc làm… Em đừng bỏ rơi Thành Công…”, anh kinh hoàng cầu xin, vô cùng sợ hãi cảm giác một mình đơn độc lang thang trên những con đường xa lạ.
Bỏ rơi? Ngô Quế Lan ngẩn ra, nhìn gương mặt dù sây sát nhưng vẫn tuấn tú trước mắt, không biết từ khi nào mà anh đã trở thành “của cô”. Nhưng cô cần anh vì lẽ gì đây? Người ta có một người đàn ông để làm chỗ dựa, nhưng anh cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, còn phải nhờ cô nuôi ăn nuôi ở. Cô lấy đâu ra tiền mà làm chuyện vô ích như thế? Dù nghĩ vậy, nhưng cô vẫn vô duyên vô cớ mềm lòng, không cách nào nói với anh những lời nặng nề tuyệt tình.
“Trước mắt anh không cần đi, chờ khi nào thích nghi được thì hãy nói.” Đúng lúc Thành Công bắt đầu thấy lo sợ trước sự im lặng của Ngô Quế Lan, cô mới lên tiếng. Có lẽ, cô nghĩ, tất cả đều do anh mất trí nhớ mà thôi.
Nghe ra cô không có ý đuổi mình đi, lại được cho phép tạm thời không phải ra ngoài đối mặt với những kẻ đáng sợ kia, Thành Công mới ngượng ngùng cười, ngoan ngoãn ngồi yên cho Ngô Quế Lan chăm sóc những vết thương trên mặt.
Một tràng âm thanh sôi lục ục từ bụng anh vang lên, khiến Ngô Quế Lan phải bật cười.
“Đồ ngốc!” Cô mắng vờ một tiếng, cất hộp đồ y tế đi rồi mở nắp bếp lò, đặt chảo lên.
Cơm nấu xong từ lâu, rau cũng đã rửa sạch, chỉ còn đợi anh về.
Thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Ngô Quế Lan thoăn thoắt qua lại trong căn nhà nhỏ hẹp, Thành Công đột nhiên nhớ đến cảm giác khi ôm cô. Anh không biết vì sao nhìn cô mảnh mai như thế, mà trong vòng tay cô anh lại cảm thấy yên bình đến vậy.
Ngô Quế Lan nghiêng đầu bắt gặp anh đang chăm chú nhìn cô, bất giác giật mình, tim cũng không kìm được mà đập loạn. “Thật không biết anh chui từ đâu ra!” Cô lẩm bẩm, cố tình che giấu cảm xúc vừa cuộn lên trong lòng, không khỏi thấy làm lạ trước cảm xúc của chính mình. Làm sao cô có thể động lòng với một người không rõ lai lịch như anh?
Nghe được lời cô, ánh mắt trong suốt của Thành Công cũng trở nên ảm đạm, rốt cuộc, anh từ đâu mà đến?
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan