Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 03 Phần 1
hương 3: Nhặt được một anh chàng
Còn hơn một tháng nữa sẽ qua năm mới, trong nhà phỏng chừng đang trông ngóng cô gửi tiền về. Năm mới đến, không thể không mua cho các em bộ quần áo mới. Còn có cha mẹ cô, quanh năm suốt tháng làm việc như trâu như ngựa, cũng không thể để ông bà mấy năm liền chẳng có được một ngày nghỉ ngơi. Nghĩ đến đây, lòng Ngô Quế Lan thắt lại. Hai tháng nay cô không kiếm được đồng nào, đừng nói gửi tiền về nhà, ngay cả nuôi sống bản thân cũng là cả một vấn đề. Chẳng lẽ phải đến ngân hàng rút nốt số tiền tiết kiệm dự phòng?
Tài khoản của cô còn thiếu năm trăm nữa mới đủ hai vạn, nghĩ ngược nghĩ xuôi, cuối cùng cô vẫn cắn răng trích ra bốn ngàn gửi về. Số tiền này là những khoản linh tinh vụn vặt mỗi tháng cô gom góp cóp nhặt dành dụm cho bản thân. Cô tính để dành đủ năm vạn sẽ về huyện thuê một căn nhà nhỏ mở quán mì, không mơ đến làm giàu, chỉ cần đủ nuôi sống cả gia đình là được, nhưng xem tình hình hiện tại không biết đến năm nào tháng nào mới tích cóp đủ. Giá cả lại ngày một leo thang, đến lúc đó năm vạn chỉ sợ cũng không đủ để mở cửa hàng như cô muốn.
Đi từ bưu cục ra, Ngô Quế Lan nắm chặt biên lai gửi tiền trong tay, lòng lạnh lẽo như tiết trời ngày đông. Bé Anh học Đại học danh tiếng, học phí và sinh hoạt phí đều rất cao. Nếu cô đổi sang một công việc đứng đắn khác, chắc chắn sẽ không thể nào kham nổi, nhưng nay đến cả công việc đang làm cũng không ăn thua gì rồi. Nói ra cũng lạ, dường như chỉ một mình cô gặp phải vận đen, những người khác cũng không có trục trặc gì, đa số vẫn hành nghề đều đều.
Đầu tiên kiếm được món hời với con sâu rượu trên cầu vượt, rồi đến lời được của tên họ Lâm kia mấy trăm, sau đó bắt đầu số con rệp. Lẽ nào ông trời đang phạt cô chặt chém người khác quá tay chăng? Nghĩ vậy, cả cô cũng thấy hoang đường đến nực cười. Nhưng khi bàn tay chạm đến chiếc sổ tiết kiệm đã rút đi vài con số trong túi áo, nụ cười của cô liền trở nên nặng nề, bất đắc dĩ thở dài, biết làm thế nào để sống tiếp đây?
Hay là đi kiếm việc làm nhỉ? Dạo này nghe nói công việc thời vụ tương đối dễ kiếm, hơn nữa tiền lương cũng không thấp. Không bằng đi thử xem, còn hơn ngày nào cũng lông bông ở bên ngoài chẳng kiếm được một xu.
“Mẹ kiếp… định ăn quỵt của ông à…” Tiếng quát mắng vọng đến làm Ngô Quế Lan chú ý. Cô theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy bên ngoài một cửa hàng nhỏ đang bu kín những người, đang hả hê chỉ trỏ bình luận điều gì.
Cô vốn không phải loại người tò mò ham vui, liền đi vòng qua đám đông, đến liếc mắt một cái xem chuyện gì đang diễn ra cũng không thèm. Có điều, chưa đi được hai bước, đám người bỗng dưng ầm ĩ lên, một người đột nhiên từ bên trong vọt ra, đâm thẳng vào cô.
Không có mắt à! Không kịp tránh, cô bị mất đà loạng choạng, rủa thầm một tiếng, trợn mắt nhìn về phía tên đầu sỏ lỗ mãng kia. Không ngờ cô bắt gặp một đôi mắt rất đẹp, rất trong đầy áy náy đang nhìn lại. Lửa giận trong người cô như gặp phải một luồng nước suối trong veo, đột nhiên tắt ngấm.
Người này sao trông quen thế nhỉ? Cô hoang mang nhìn gương mặt sây sát trước mặt, cẩn thận lục lọi trí nhớ.
“Xin lỗi…” Lời xin lỗi luống cuống bị một tiếng rên thay thế, chàng trai trước mặt cô bị một người cao lớn thô kệch đuổi theo phía sau đẩy ngã xuống đất, đấm đá như mưa trút xuống người anh ta. “Này thì chạy, ông mày ày chạy!”
Sau đó còn có một người đàn bà tóc xoăn trang điểm rất đậm chạy theo, co chân đạp người đàn ông đang cuộn mình tránh đòn dưới đất, miệng còn không ngừng văng ra những câu chửi chua ngoa.
Chẳng liên quan đến cô… “Aiz! Chị à!” Ngô Quế Lan phát hiện hành vi của mình luôn không chịu nghe theo lí trí, rõ ràng không muốn xen vào việc của người khác nhưng cái tay đã hùa theo cái miệng kéo người phụ nữ kia lại từ lúc nào chẳng hay.
Rõ ràng một bà cô già lại được gọi như gái hai mươi, người phụ nữ kia dù bực mình vì bị ngăn lại nhưng cũng không nổi cơn tại chỗ, chỉ trừng mắt nhìn Ngô Quế Lan nói: “Cái gì?”
“Đừng đánh nữa, cẩn thận chết người!” Ngô Quế Lan chăm chú nhìn những nếp nhăn ở đuôi mắt dùng cả một lớp phấn dày cũng không che được của đối phương, cười giả lả khuyên nhủ. Trong lòng cô thầm nghĩ, nếu bọn họ chịu dừng tay, cô cũng không ngại trích ra ít máu, giúp người nọ trả tiền cơm. Nhà hàng nhỏ như vậy hẳn đồ ăn cũng không lấy gì làm đắt.
“Tránh ra, liên quan gì đến cô. Loại người ăn không này đánh chết được tên nào hay tên đó.” Người phụ nữ gạt phắt tay Ngô Quế Lan ra, khinh bỉ nói rồi tiếp tục đánh.
Ngô Quế Lan loạng choạng suýt ngã, tức giận nhìn tên nhà hàng, “Mì bò họ Lý”, lại liếc đám người khoanh tay đứng nhìn bu quanh, không khỏi cười lạnh, song lập tức đã thay bằng một nụ cười quyến rũ.
“A… Đây không phải là anh Lý sao?” Cô lắc mông đi đến bên kia, ôm lấy cánh tay người đàn ông đang khí thế ngút trời, nũng nịu nói: “Vừa rồi em còn không nhận ra đấy!”
Tất cả mọi người bị một câu này làm cho kinh ngạc, bao gồm cả người đàn ông kia. Ông ta ngừng tay đánh, kì quái nhìn cô gái vừa xuất hiện này, thấy cô còn trẻ, bề ngoài cũng không tệ, bèn không đẩy ra mà chỉ hỏi: “Cô là ai?”
“Ai da, anh, nhanh như vậy đã quên người ta…” Ngô Quế Lan mặt dày cọ cọ vào thân dưới ông ta, liếc nhìn lửa giận hừng hực trong mắt người phụ nữ bên cạnh, nụ cười càng đượm, “Người ta là Lan Nhi ở tiệm massage Tinh Nguyệt đây, thì ra anh nói chờ anh ly hôn với cọp mẹ ở nhà sẽ chuyển về sống với em chỉ là dỗ ngon dỗ ngọt sao?” Nói đến đây, cô ra vẻ ai oán, đấm như mưa vào người đàn ông bên cạnh, nhưng ai nhìn cũng thấy là hờn dỗi.
“Tinh Nguyệt…” Người đàn ông hiển nhiên bị dọa, phản ứng trở nên trì độn, “Tôi chưa thấy bao giờ…”
“Lý Đại Tài!” Tiếng sư tử Hà Đông rống lên, làm người đàn ông giật mình tỉnh lại.
“Tú, nhất định cô ta nhận sai người, anh không biết cô ta.” Ông chồng hoảng loạn rút tay khỏi lòng Ngô Quế Lan, hấp tấp thanh minh.
“Anh thật là không có lương tâm, hai ngày trước còn qua đêm chỗ người ta, bây giờ lại muốn phủi sạch sẽ à? Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như vây.” Ngô Quế Lan cười lạnh, lửa cháy đổ thêm dầu.
Người xung quanh nhìn thấy trò khôi hài như vậy đều cười cợt chỉ trỏ. Người phụ nữ kia xưa nay hung hãn lấn chồng, làm sao có thể chịu nhục như vậy, không thèm nghe chồng giải thích, xông lên định cho Ngô Quế Lan một bạt tai. “Tao đánh chết mày, con hồ li tinh không biết xấu hổ này!”
Ngô Quế Lan cười khẩy, giơ tay một cái đã giữ được cổ tay người phụ nữ kia. Cô rất khỏe, bà ta sao có thể là đối thủ. “Muốn ăn vạ thì tìm chồng bà đi, đừng có đụng đến tôi.” Cô nghênh ngang hất bà ta về phía người đàn ông bên cạnh.
Lúc ngã vào lòng người đàn ông kia, bà ta đem mọi tức giận trút lên chồng, điên cuồng cào cắn, “Đều tại anh… Đều tại anh… Đồ vô lương tâm!”
Người đàn ông chân tay luống cuống lĩnh đòn, muốn biện minh mà người phụ nữ kia căn bản không muốn nghe. Bị đánh dập dụi, lại mất mặt trước bao nhiêu người, ông ta cũng dần dần nổi nóng, giáng một cái tát lên mặt vợ. Bà ta bị đánh càng trở nên tức giận, vì vậy cục diện lúc đầu hai vợ chồng bắt tay đánh người ngoài ngay lập tức chuyển thành nội chiến. Mà người khởi xướng, Ngô Quế Lan, đã rời xa tâm bão, đi đến bên anh chàng vừa bò từ dưới đất lên, vẫn còn ngô nghê đứng một bên nhìn.
“Đi thôi!” Cô cười, kéo tay anh ta đường hoàng rời khỏi đám đông.
“Anh theo tôi làm gì?” Ngô Quế Lan tức giận dừng lại, trừng mắt nhìn chàng trai nãy giờ vẫn duy trì khoảng cách năm bước đằng sau.
Anh ta dừng lại, đôi mắt đẹp đến quá sức chịu đựng mở to đầy vô tội nhìn Ngô Quế Lan.
Đáng lẽ mỗi người nên đi một ngả, ai ngờ anh ta lại đi theo cô đến tận ngõ nhỏ trước nhà trọ, lại còn một mực im thin thít không nói câu nào cho đến khi Ngô Quế Lan mất hết cả kiên nhẫn, hối hận tự mình rước lấy phiền phức.
“Cảnh cáo anh đừng có đi theo tôi, bằng không chớ trách tôi không khách sáo!” Hung hăng vứt ra một câu, Ngô Quế Lan lấy chìa khóa mở cửa sắt, rầm một cái đã chặn anh ta lại bên ngoài.
Nhìn cánh cửa sắt đóng chặt, chàng trai mờ mịt đứng đó không biết phải làm gì, đôi mắt đẹp hiện lên một chút đau thương.
Hai ngày trước anh tỉnh lại ở một nơi tràn ngập màu trắng cùng một mùi khó ngửi xộc vào mũi. Trong đầu trống rỗng, xung quanh lại không có ai, im lặng như tờ đến mức khiến cho anh ta phải sợ. Lúc ngồi dậy phát hiện trên tay mình cắm một ống dài có kim tiêm, anh rút ra, mu bàn tay lập tức chảy máu đỏ lòm.
Từ căn phòng đó đi ra, bên ngoài hành lang không một bóng người. Có hai người phụ nữ mặc áo trắng đội mũ ở phòng bên cạnh đang tán gẫu, cũng không nhìn thấy anh.
Xuống bao nhiêu tầng lầu, anh cũng không nhớ được, chỉ biết là càng đi xuống, càng thấy nhiều người. Mỗi người đều lo làm chuyện của mình, không ai để ý đến anh.
Sau đó, anh đi đến một con phố đông người qua lại, rốt cuộc không tìm được đường về. Ngoài trời rất lạnh, anh vẫn không ngừng bước đi, lúc mệt thì theo dòng người vào mấy trung tâm thương mại ngồi nghỉ, nhưng đến tối lại bị đuổi ra. Buổi tối đầu tiên, anh ngồi ngoài cửa một hiệu thuốc mở thâu đêm, lạnh cứng cả người tưởng không đứng dậy nổi, sau nửa đêm đành đứng dậy chạy tại chỗ, khổ sở đến tận hừng đông. Buổi tối thứ hai, anh tìm được một nhà ga, dại ra một đêm trong phòng đợi.
Đói khát vẫn đeo bám anh. Mỗi người anh gặp đều rất thờ ơ, anh cũng không dám đụng vào đồ bày trên kệ trong siêu thị hay quán ăn, cho đến khi đi qua tiệm ăn nhỏ kia, người đàn bà đó ân cần kéo anh đi vào, sau đó bưng đến một bát mì thịt bò nóng hổi hương bay bốn phía. Hai ngày gần đây không có ai tốt với anh như vậy, lại không biết rằng đó chỉ là chiêu chèo kéo khách, vì vậy tự nhiên ăn, sau đó không có tiền nên bị đánh.
Chung quanh có rất nhiều người đến xem trò vui, nhưng không có ai chịu nói giúp anh một câu. Anh vừa bất lực vừa sợ hãi, chỉ có thể chịu đựng không rên một tiếng, chờ đến khi đau đớn chấm dứt. Là cô gái này kéo anh ra khỏi mớ hỗn độn đó, dù từ đầu đến cuối cô chưa từng tỏ ra thân thiện, nhưng cũng không hề nhìn anh bằng ánh mắt xem thường.
Anh chậm rãi trượt theo bức tường ngồi xuống đất. Anh cũng không biết vì sao đi theo cô, chỉ nghĩ đến lòng bàn tay cô thô ráp nhưng ấm áp, nghĩ đến nụ cười dịu dàng kia, vậy nên không muốn bỏ đi. Mỗi người đều có ngôi nhà của mình, nhưng anh không có, hoặc là anh không nhớ nổi. Anh hoàn toàn không biết gì về thế giới này, tất nhiên cũng không biết đi về đâu.
Trong ngõ nhỏ không có gió nhưng vẫn rất lạnh. Anh cuộn mình co ro ngồi đó, có người đi qua, anh không để ý, mà cũng chẳng ai để ý đến anh, chỉ cho rằng anh là một kẻ lang thang, hoặc một kẻ điên. Cửa sắt mở rồi lại đóng, có người ra, có kẻ vào, mỗi lần anh đều ngẩng đầu nhìn, nhưng không hề thấy bóng dáng cô gái ấy. Không phải có ý gì, chỉ là muốn nhìn thấy cô một lần.
Sắc trời dần tối, tuyết bắt đầu rơi. Đưa tay đỡ một bông tuyết như một đóa hoa mong manh, anh tò mò xem nó tan ra trong lòng bàn tay mình. Nếu không có rét lạnh và đói khát, thế giới này hết thảy đối với anh mà nói đều mới mẻ và đáng yêu vô cùng.
Cửa lại mở ra lần nữa, anh nghiêng đầu nhìn thấy gương mặt dầy son phấn của cô, liền vội vàng đứng lên, có điều lạnh quá lên toàn thân tê cóng, thiếu chút nữa lảo đảo ngã nhào.Vịn tường đứng vững, hoang mang nhìn cô không giống như ban ngày, trong lòng anh bỗng thấy như đánh mất điều gì.
Ngô Quế Lan không ngờ anh vẫn còn ở đây, không khỏi đau đầu, nghĩ một lúc bèn quyết định làm như không thấy, bỏ đi thẳng. Anh do dự một lát, sau đó bám theo cô.
Theo cô vào công viên, quán bar, sàn nhảy, và những chỗ ăn chơi xô bồ khác, nhìn cô đến gần từng người đàn ông, anh cũng không biết cô đang làm gì, chỉ là không muốn thấy cô cười như vậy, cảm giác giả tạo vô cùng.
“Chết tiệt, rốt cuộc anh định đi theo tôi đến lúc nào?” Khách hàng mà cô sắp ngã giá xong, chỉ vì thấy anh đứng phía sau cuối cùng đổi ý bỏ đi. Kết cuộc Ngô Quế Lan không nhịn được nữa, nổi giận đùng đùng, nện giầy cao gót đi đến trước mặt anh, giơ tay quăng cho anh một cái tát. Một buổi tối vì sự xuất hiện của anh mà thành công cốc, khó trách được cô tức giận như vậy, lại hối hận đã xen vào việc thiên hạ.
Anh bị tát lệch cả mặt, nhìn cô tức giận bước đi, lúc này rốt cuộc cũng không dám theo sau nữa. Trên mặt đau nhói như có kim châm, trong lòng lại trống rỗng, đột nhiên cảm thấy những người xung quanh đều trở lên đáng sợ vô cùng.
Đi được trăm mét, Ngô Quế Lan rủa thầm một tiếng, lại đùng đùng quay trở về. Cảm giác ran rát lạnh lẽo từ lòng bàn tay truyền đến không ngừng gợi nhắc đến ánh mắt hoang mang vô tội của anh khi bị đánh, khiến cô đau cả đầu.
Anh vẫn đứng ở chỗ cũ, thấy cô quay trở lại, không tự chủ được co rúm người lùi về sau, nhưng vẫn mặc cô nắm lấy tay mình.
Bàn tay anh lạnh như băng, Ngô Quế Lan cố nén lửa giận trong lòng, đưa anh vào trong một quán lẩu nhỏ. Chỉ là một nồi lẩu cay đã đủ cho anh lấy lại trọn vẹn lòng tin anh dành cho cô, sắc mặt anh hồng hào lại, thân thể lạnh cóng suốt hai ngày qua cũng trở lên ấm áp.
“Anh Lâm?”
Lau sạch những vết bẩn trên người chàng trai xa lạ, Ngô Quế Lan rốt cuộc mới biết tại sao thấy anh ta quen mắt. Ngoài việc không đeo kính, anh chàng này với Lâm Tu Kiều từng đến nhà cô quả thực là từ cùng một khuôn đúc ra. Điểm duy nhất khác nhau là ánh mắt Lâm Tu Kiều dù qua một lớp kính vẫn sắc bén đến lạnh người, mà ánh mắt của chàng trai trước mặt này lại ngây thơ tinh khiết vô cùng. Là cùng một người ư?
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan