Hãy biến vết thương lòng thành những bài học có ý nghĩa.

Oprah Winfrey

Download ebooks
Ebook "Nhà bên có sói"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 37 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 07:10:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 71
hương 71.1: Nếu em bình an, đó là trời nắng – End…
Buổi sáng bảy tháng sau ngày Cố Lãng và Tiểu Mạn kết hôn.
Tần Tiểu Mạn bị nuôi không công béo ú nằm trong lòng Cố Lãng, nhéo nhéo vòng eo tròn vo của mình nhìn chồng oán giận: “Anh xem, béo thành như vậy rồi, phải làm sao đây?”
Cố Lãng cẩn thận giúp cô xoa bóp chân, cô sắp tới chân tay dễ bị chuột rút, nhìn cô đau, thực sự khiến anh đau tim mà. Thò tay lên nhẹ nhàng xoa bụng cô, “Có hai người liền, nếu không béo mới đáng lo đấy.”
Rời giường, rửa mặt, ăn, quần áo chỉnh tề xong, Cố Lãng thắt cà-vạt đi tới hôn Tiểu Mạn một cái. Tiểu Mạn ôm lấy cổ anh, khẽ cắn vào môi, “Sớm về đấy.”
Cố Lãng cười khanh khách, lại hôn cô, “Vâng ạ, lão bà đại nhân.” Rồi lại xoa xoa bụng cái bụng tròn xoe: “Cục cưng ngoan, cha đi làm, kiếm tiền mua sữa bột cho con. Đừng có mà quấy mẹ đó nha!”
Sau đó, Cố Lãng cầm theo tập công văn, thần thái sáng láng đi ra cửa.
Xe vừa mới đến công ty đã nhận được điện thoại của Tần mẹ, nói là Tiểu Mạn sắp sinh! Da đầu anh căng thẳng, vội vã quay trở về.
Một phút đồng hồ cũng không chậm trễ, Tần Tiểu Mạn bị hỏa tốc đẩy vào phòng sinh. Cố Lãng muốn theo vào trong bị Cố mẹ cản lại, “Con đừng vào chi cho thêm phiền, ở chỗ này chờ. Không việc gì đâu.”
“Mẹ, Tiểu Mạn vừa gọi con, cô ấy đau, con phải giúp cô ấy!” Cố Lãng gấp gáp đến độ giơ chân. Mới vừa rồi, anh nghe rất rõ ràng, Tiểu Mạn gọi tên anh mà. Ở trên xe cứu thương cô đã đau đến hét toáng lên, cái nha đầu chết tiệt kia, bình thường bị trầy da chút xíu đã nước mắt lưng tròng, đau như thế chịu sao được?  “Mẹ, tránh ra, con phải vào!”
Tần mẹ cũng nhảy vào kéo anh, “Con bình tĩnh chút. Phụ nữ mà, đều phải trải qua một lần.” Tần mẹ nỗ lực trấn định, kỳ thực bà còn lo hơn bất cứ ai.
Vừa hay tin, An Nhiên cũng vội vã chạy tới, vô ý vấp chân, đau đến nhe răng há miệng, liền vứt giày cao gót đi, chân trần chạy đi tìm phòng sinh. Nam Tịch Tuyệt cũng đi tới nhân cơ hội bế cô lên, “Em gấp như thế làm gì? Có đau không?”
“Em không sao, mau mang em đi xem cô ấy.” Cả người An Nhiên toát mồ hôi, túm áo anh thúc giục.
Lúc chờ đợi, mỗi một giây một khắc đều thật dài. Cố Lãng gấp đến độ hoảng loạn. Rất sợ giây tiếp theo một y tá hai tay đầy máu sẽ lao ra. Anh hối hận vô cùng, ngày hôm nay đáng lẽ không nên ra khỏi nhà. Anh phải chăm sóc cho cô nhiều hơn nữa. Tốt hôm qua ngủ muộn, không để cô nghỉ ngơi cho khỏe; sáng nay cô ăn không nhiều lắm, không biết có bị thiếu sức hay không… Vô số thấp thỏm cùng sợ hãi ép anh tới mức không thở nổi. Xung quanh dường như quá im ắng, nha đầu kia vì sao không kêu, đau như vậy cơ mà. Tiểu Mạn, em kêu một chút đi, nói cho anh biết, nói cho anh biết em vẫn không sao có được không?
Đèn đột nhiên tắt, cửa phòng sinh mở ra, “ầm” một cái, thật giống như mọi thanh âm trên thế giới đều đã quay về, tiếng trẻ con khóc phóng đại gấp bội lần. Hai người y tá, mỗi người bế một em bé đi ra. Thấy ánh mắt sáng quắc của mọi người, hai người cùng kêu lên, cười nói: “Chúc mừng chúc mừng, mẹ tròn con vuông.”
Cố Lãng ngẩng đầu, híp mắt nhìn ánh mặt trời xuyên qua cửa kính, ồ, khí trời thật tốt.
Sinh con thuận lợi, Tiểu Mạn vẫn còn chút khí lực để mở mắt. Vừa bị đẩy ra, cô đã cảm nhận được một luồng khí ấm áp bao vây lấy cô ở bên ngoài chăn. Anh chăm chú nắm lấy bàn tay toàn mồ hôi lạnh. Cô nghe được anh nói: “Ngủ đi, anh ở đây với em.” Cô cứ như vậy nặng nề rơi vào giữa giấc mộng, đen đặc, nhưng hương vị lại ngọt ngào muốn chết…
Một năm sau…
Cố, Tần hai nhà lại một lần nữa vì tên của đứa chàu mà khắc khẩu không ngớt. Bụng của Tần Tiểu Mạn thật không thể coi thường nha, một nam một nữ. Mặc dù có y tá cùng bác sĩ đỡ đẻ ra sức nói là con gái ra trước, trưởng bối hai nhà vẫn nhất trí cho rằng để con trai làm anh cả là tốt nhất, như vậy mới biết thương yêu người khác, có thể bồi dưỡng ý thức trách nhiệm.
Bởi vì cục cưng mang họ Cố, Tần cha và Tần mẹ liền chắc mẩm rằng phải để tên cho họ đặt. Ai ngờ, đối phương cũng tuyệt đối không nhượng bộ. Vợ chồng Cố Lãng lại đều là con cái hiếu thuận, cứ như vậy, cho tới bây giờ, cục cưng vẫn chưa có tên.
Tần cha và Tần mẹ luôn miệng “Tiểu bảo bối”, “Tiểu bối” mà kêu. Cố mẹ cho rằng tục quá, rất văn nghệ nghĩ ra tên, một đứa tên là Cố Phán, một đứa tên là Cố Tư, nghĩa trong câu “Phong trì điện thệ, niếp cảnh truy phong, lăng lệ truy phong, cố phán sinh tư”, mong muốn cục cưng sau này tư thái động lòng người, mặt mày sáng sủa, tư thế hiên ngang, oai hùng.
Vốn Cố Lãng và Tần Tiểu Mạn nghĩ tên này cũng được, kết quả Tần mẹ nghe xong đã lại bên nôi cục cưng khẽ đưa, nhíu mày nói: “Cốc tử, Bàn tử? Cháu ngoại bảo bối yêu quý của chúng ta mà lại thành cỏ cây hèn hạ sao, có bà ngoại đây rồi, mấy đứa cứ yên tâm!”
Hai người liền trầm mặc. Cố Lãng nghi hoặc nói: “Tiểu Mạn, em xác định mẹ em học xong đại học không?”
Tiểu Mạn gật đầu, “Chắc. Mẹ em nói, ngày đó bà thi đại học, còn đỗ thủ khoa.”
Tần Tiểu Mạn sinh xong, các trưởng bối nhớ cháu, thương lượng một lúc, liền bàn tới chuyện dọn tới thành phố S, ở nhà mà Cố Lãng mua cho bọn họ. Ngày mai là ngày cục cưng tròn một tuổi, trưởng bối hai nhà vui tươi hớn hở chuẩn bị chọn đồ để cháu họ đoán tương lai. Không muốn xa cục cưng, liền mang hai đứa về nhà.
Tiểu Mạn nhìn ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại nhìn cục cưng tỏ vẻ hài lòng,  Tuy rằng không muốn, vẫn phải theo Cố Lãng về.
Cố Lãng lái xe tới một cửa hàng tiện lợi, mở cửa bước xuống một lát rồi trở lại. Lúc đó Tiểu Mạn cũng đã ngủ được một lúc rồi, con ngươi mông lung nhìn anh, “Anh mua cái gì vậy?”
Cố Lãng xấu xa nở nụ cười, “Thứ tốt.”
Về đến nhà, Tiểu Mạn còn chưa kịp đổi giày, đã bị Cố Lãng ép lên cửa cắn loạn một hồi. Anh cấp thiết cởi quần áo, bàn tay to xoa bộ ngực của cô, “Vợ à, chúng ta lâu rồi không có thế giới riêng của hai người.”
Tiểu Mạn thở gấp, mềm mại ôm dính lấy anh. Bị anh dày vò như vậy, cô cũng đã có phản ứng, dưới thân cũng vì anh mà tràn ra. Cố Lãng đưa ngón tay chạm vào, rút ra rút vào vài cái, thỏa mãn xoa xoa ngón tay, cắn lên vành tai cô, cười tà: “Vợ à, ướt quá.”
Tiểu Mạn bị anh khiêu khích cũng nhịn không được, kẹp lấy thắt lưng anh thúc giục. Cố Lãng đeo cái thứ mà anh mua ở tiệm tiện lợi vào, chậm rãi đưa vào trong, rất nông, rồi lại rút ra. Nâng cặp mông non mềm của cô lên, khẽ nhéo, “Vợ ngoan, có muốn không?”
Tiểu Mạn biết tình khí tà ác của anh bắt đầu bạo phát theo cấp số nhân, nghẹn ngào cắn vào vai anh một cái, chịu thua: “Muốn…” Anh thật xấu, cứ như vậy khiêu khích cô đến không chịu đựng nổi.
Cố Lãng đắc ý thẳng lưng, mạnh mẽ tiến vào. Tiểu Mạn yêu kiều kêu lên một tiếng, có thể cảm nhận được đêm nay anh … hăng hái hơn bình thường, khiến cô vất vả chống đỡ, rồi lại không chịu được, khuất phục trước khoái cảm mang lại…
Cố Lãng đặt cô dựa vào ván cửa, cho đến lúc nghe cô kêu đau đành rút ra, xoay người cô lại kiểm tra cái lưng, theo ngọn đèn nơi hành lang mới phát hiện trên làn da trắng nõn bị va chạm tới xanh tím, rất đau lòng lè lưỡi ra liếm.
Tiểu Mạn đang đau buốt lại cảm nhận được lửa nóng nơi đầu lưỡi hết sức rõ ràng trên lưng, không kiềm được ngửa đầu, dạ dày liền tiết ra thứ gì đó… Cố Lãng cảm nhận được sự biến hóa của cô lại càng hăng hái, đặt hai tay của cô chống lên cửa, từ phía sau tách hai chân cô ra, lại một lần nữa đi vào…
“A… anh nhẹ thôi!” Tiểu Mạn bị anh đụng chạm như vậy, lưng thì hết đau, nhưng tay lại mỏi nhừ, đầu gối càng không ngừng cách xa cửa, càng khó chống đỡ hơn. Hơn nữa, với kiểu tư thế này tiến vào rất sâu, thực sự mời cô “dục tiên dục tử”… đau đến mất hồn.
Cố Lãng tà ác va chạm một lát, đỡ eo của cô xuống, hai người quỳ gối trên thảm. Cả người cô bị anh ôm vào lòng, anh cứng cáp thẳng lưng, quả thực như muốn tách đôi người cô ra.. Bàn tay vươn ra phía trước nắm lấy bầu ngực, không ngừng vân vê, khiến cô phải thét chói tai…
Anh rốt cục cũng bùng nổ..
**
Đầu óc trống rỗng của Tiểu Mạn từ từ trở lại. Đợi cho hơi thở bình ổn, anh cắn cắn cái cổ của cô, thấp giọng hỏi: “Thoải mái không?”
Tiểu Mạn biết rõ thời điểm này ai đó chỉ muốn được nịnh nọt, vội nói: “Thoải mái.” Sau khi cô sinh con, Cố Lãng chú ý săn sóc cơ thể cô, một thời gian dài không đụng chạm với cô. Cô còn nhớ rõ, lúc đó là khoảng thời gian chật vật nhất của anh, lần nào cũng chỉ chốc lát là không chịu đựng nổi. Đã thế cô còn lấy chuyện kia để trêu chọc anh. Tôn nghiêm đàn ông của anh thế mà lại để cô chơi đùa. Cố Lãng thầm ôm hận, liền nhất quyết không buông tha cho cô, quyết tâm sau này không tra tấn cô đến kêu khóc cầu xin tha thứ mấy ngày liền tuyệt không bỏ qua. Khiến Tiểu Mạn hoảng sợ chính là, “Lão già” quá 30t mà thể lực hình như càng ngày càng tốt thì phải T__T…
Cố Lãng bế cô vào phòng. Tiểu Mạn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ, còn chưa lên tới giường  đã bị anh đặt ngã xuống đất. Tuy là ngã trên thảm dày, không hại gì đến cô, nhưng là—
Cố Lãng cũng nằm xuống dọc theo thân thể của cô, một chân đặt vào giữa hai chân cô, tách ra. Một tay đặt sẵn bên trong đầu gối ép xuống, tiếp tục tấn công, trầm giọng cười: “Chúng ta tiếp tục thoải mái nha…”
Tiểu Mạn than khóc T__T…
Đêm nay, Tiểu Mạn bị Cố Lãng thử thách độ mềm dẻo của cơ thể, đủ các loại tư thế xinh đẹp đều bị anh lôi ra đùa nghịch. Hơn nữa, đáng sợ chính là, lúc mang thai, nhìn anh khổ sở chịu đựng, Tiểu Mạn từng thẹn thùng giúp anh…. Bây giờ, cô lại phát hiện, đàn ông…. Nhất định, nhất định không thể, không được nuông chiều!!!!!!!!!!!!!!
Càng về sau, Tiểu Mạn không chỉ có thân dưới đau xót mà cả thân trên cũng thế. Bị tàn ác lăn qua lăn lại, liền xuất ra chiều bài phòng ngừa lang sói—nước mắt. Cô dẩu mỏ ra mếu máo, Cố Lãng đành phải nhoài người về phía trước dịu dàng dỗ dành. Bây giờ còn dỗ cái rắm… nội tâm Tiểu Mạn đau khổ vô cùng T___T….
Hôm sau, Tiểu Mạn chui trong chăn ngủ cho đến tận giữa trưa mới dậy. Cố Lãng lái xe đưa Tiểu Mạn qua bên nhà ông bà.
Sinh nhật con Cố tổng chính là đại sự. Tự mình tới, gửi qua bưu điện tới, quen biết có, không quen biết có, các vị trưởng bối nhận quà không nghỉ tay. Lúc hai vợ chồng Cố Lãng đến đó, trên mặt đất đã có nguyên một đại đội đồ chơi cùng quần áo. Hai đứa nhóc mập mạp bò bò trên mặt đất, sờ sờ cái này, đụng đụng cái kia, cực ký vui vẻ.
“Đúng rồi, Cố Lãng, em nghĩ tên cho hai đứa, anh nghe xem có được không nhé?” Cục cưng vừa thấy cha mẹ đến, ném đồ chơi trong tay xuống, đi đến ôm chân hai người. Cố Lãng vừa bế một đứa lên nựng, vừa không đứng đắn nói: “Em cũng thật là, tối hôm qua còn có sức mà nghĩ tên. Nói anh nghe!”
Aizz, Tiểu Mạn lại xấu hổ, lại giận dữ rồi.
“Ừm, một đứa lên là Hiểu Manh, một đứa tên là Hiểu Nhiễm được không?” Tiểu Mạn đầy chờ mong nhìn chồng.
“Vợ à..” Cố Lãng thở dài, hất hất cằm về phía tiểu tử mũm mĩm mình đang bế trong tay, “Con chúng ta là con trai mà!”
“Kêu Hiểu Manh không được sao? Nhiều mầm non….”
Chính là, một bên thái dương của Cố Lãng nổi gân xanh.. Cái tên này, nghe sao mà nguy hiểm vậy?
Ngày đó chọn đồ vật đoán tương lai, bạn nhỏ Hiểu Manh Manh bắt được một con búp bê hải sâm, rất vui vẻ ôm dính lấy mà la hét. Hiểu Nhiễm vốn đang cầm một con búp bê do Lục Nhược tặng, con mắt xoay động, thấy anh trai chơi đùa vui vẻ như vậy, liền đi qua giành. Con trai con gái thể lực chung quy vẫn có khác biệt. Cuối cùng, Hiểu Manh Manh giật lại con hải sâm, Hiểu Nhiễm túm áo nó khóc. Sau đó, An Lâm Lâm theo mẹ tới, cũng thích con hải sâm kia, không khách khí cướp lấy. Hiểu Manh cũng bắt đầu khóc. Không khí náo nhiệt dị thường.
Lục Nhược tiếc nuối nhìn con búp bê của mình bị vứt bỏ, thở dài: “Aizz, bây giờ, cả hải sâm cũng gây họa. Ai tặng con hải sâm thế?”
Cố Lãng rất vất vả lôi Hiểu Manh ra khỏi An Lâm Lâm, ôm thằng nhóc dỗ dành, cau mày nói: “Trần Thần thì phải?”
Nhân viên Lăng Hiên dạo này đều cảm thấy phong cách ăn mặc của Cố tổng đại nhân rất là quỷ dị.
Thường ngày, Cố tổng giống như mặt trời, ôn nhu, dễ gần, ngoại trừ là đã kết hôn ra, các mặt khác đều rất phù hợp với ảo mộng trong lòng phụ nữ. Mặc đồ đều chủ yếu chọn màu ấm…. Bất quá, dạo này lại đổi gió thích thần bí gợi cảm.
..
..
Mỗi sáng sớm, Tiểu Mạn lại ở trước mặt Cố Lãng đắc ý giơ ra một cái áo sơ mi mới mà cô giúp anh lựa, “Chồng, em mua áo mới cho anh, thích không?”
Cố Lãng xem qua một lượt, “Ừm, kiểu dáng cũng được. Nhưng mà màu sắc… Vợ à,” Cố Lãng nhược nhược đề nghị, “Về sau đổi màu khác được không, đừng lúc nào cũng mua màu đen hết á.” Cả ngày đen xì, anh hậm hực nghĩ, thật là tổn hại hình tượng người ta mà… >”<
Tiểu Mạn hếch mặt lên, “Không phải màu đen, là màu huyền đó! Giống như màu máu bị khô cạn vậy..” Cố Lãng bất đắc dĩ nâng trán, “Tiểu Mạn, em dạo này lại thích nam chính tiểu thuyết nào sao?”
Tiểu Mạn nhãn tình sáng lên, lôi anh ra trước máy tính, “Anh xem, là người này này. Hắn ta luôn mặc màu huyền, mê chết đi được! Em lúc đầu còn tưởng màu huyền là màu xanh cơ.” Nói xong, cô mở trang chủ cho anh xem, ai ngờ nhảy ra một mẩu quảng cáo, âm nhạc rất là dụ người, còn hiện lên mấy chữ to “Trò chơi lúc chồng vắng nhà.”  Thấy mặt Cố Lãng lúc này sắp cũng màu với cái áo trên tay, Tiểu Mạn vội giải thích: “Em không chơi mà!”
Cố Lãng ưu sầu nhìn cô, “Tiểu Mạn, em không hài lòng với anh sao?” Thần sắc anh ảm đạm, tiếp theo đó, con ngươi sáng rọi cũng ám xuống. “Nghe nói, phụ nữ đối với chồng mình không hài lòng mới đi tìm kiếm ý trung nhân trong tiểu thuyết. Em ghét bỏ anh à?”
Aizzz, một gã đàn ông cao lớn, thân thể cường tráng đứng trước mặt cô, vẻ mặt ủy khuất, hỏi cô làm sao có chỗ nào không tốt. Tiểu Mạn lập tức bị ám sát, nhào vào trong lòng Cố Lãng, “Chồng, không có. Trong lòng em, anh lúc nào cũng tốt nhất.”
Cố Lãng hài lòng thay quần áo mới rồi đi ra.
Một thời gian sau, nhân viên Lăng Hiên cũng thích ứng với việc Cố tổng mặc đồ tối màu, cho rằng màu huyền thực sự quá hợp với Cố tổng, càng nhìn càng ra dáng đàn ông thành đạt, gợi cảm quyến rũ! Sau đó, có một ngày, mọi người lại phát hiện, phong cách ăn mặc của Cố tổng lại thay đổi.
Một ngày, Tiểu Mạn lại ở trước mặt Cố Lãng giơ giơ ra một món đồ, chính là một cái áo màu vàng… Cố Lãng rốt cuộc cũng không bình tĩnh được, “Vợ, em lại thích thêm ai vậy?”
Tiểu Mạn thẹn thùng: “Một con phương hoàng xấu tính.” Cố Lãng ngửa mặt nhìn trời, lần trước là hồ ly tinh, lần này là chim cò, anh thân là con người —vạn vật chi linh, không thể cùng mấy con vật chấp nhặt =.,=
**
*Hê, cả nhà biết hai anh nam chính mà chị Mạn thích đúng hơm  *
**
Một ngày, Tiểu Mạn một mình dẫn con trai con gái đi siêu thị mua quà. Ngày mai là sinh nhật hai đứa, Cố Lãng lại đi công tác, bất quá đã gọi điện nói đêm nay sẽ về.
Hai đứa nhóc được tới siêu thị, vui vẻ lôi một đống đồ chơi nhét vào trong xe đẩy. Lúc tính tiền, Tần Tiểu Mạn lấy tấm card mà hồi trước Cố Lãng đưa cho cô ra, nhất thời tò mò, “Tiểu thư, phiền cô xem hộ tôi trong này còn bao nhiêu tiền. Cảm ơn.”
Nhân viên thu ngân đọc số tiền cho cô. Tần Tiểu Mạn hóa đá.
“Mẹ, làm sao vậy?” Hiểu Nhiễm kéo tay cô.
Tần Tiểu Mạn cúi đầu nhìn tấm card trong tay, “Thật… thật… nhiều…”
Hai đứa nhóc nhíu nhíu hai hàng lông mày nhỏ, khẽ nhìn nhau, bắt đầu đem đồ chơi trong xe đặt ra ngoài.
“Các con làm gì vậy?” Tiểu Mạn khó hiểu.
Hiểu Manh nói với em gái: “Nhiễm Nhiễm ngoan, chúng ta chỉ cần một món quà thôi phải không?” “Dạ.” Hiểu Nhiễm đáp, rất đáng thương lựa ra một cái bát nhỏ, “Cái này để Cầu Cầu ăn cơm, có thể giữ lại không?”
Hiểu Manh trong tay cầm một chiếc xe đồ chơi, nhìn ánh mắt khát vọng của em gái, nhịn đau gật gật đầu, “Em giữ lại đi.” Nói xong đặt cái xe đồ chơi xuống.
“Sao lại bỏ đi? Không thích sao?” Tiểu Mạn hỏi, “Không thích thì chúng ta lại đi chọn?”
Hai đứa đồng loạt lắc đầu, cùng kêu lên: “Không cần.” Tiểu Mạn hoài nghi đành nắm tay dắt  bọn nhóc đi. Hai đứa cũng nắm chặt tay mẹ, cảm thấy cha mẹ mình thật quá vĩ đại, nhà nghèo như vậy mà vẫn chiều bọn chúng …. “____”
Rốt cuộc hôm đó, quà sinh nhật mà Hiểu Manh và Hiểu Nhiễm có được lại chỉ là một cái bát ăn cơm cho chó, hai đứa trái lại lại rất vui vẻ.
Tiểu Mạn cùng hai đứa nhóc nằm trên ghế sofa chờ, tik tak, tik tak, cũng 10h rồi, Cố Lãng vẫn chưa về. Hiểu Nhiễm dụi dụi mắt, nũng nịu: “Cha khi nào mới về?”
“Nhanh mà, con ngoan, hai đứa đi ngủ trước đi.”
Hiểu Nhiễm lắc lắc đầu, ôm lấy cái gối ôm, tiếp tục chờ.
Nhàm chán, Tiểu Mạn liền bật TV, bản tin buổi tối tin tức thập phần kinh sợ: “Đường cao tốc từ thành phố S đến thành phố C xảy ra tai nạn, một chiếc xe hơi bị đâm tạm thời chưa xác định thương vong!”
Trong lòng cô lập tức hoảng sợ! Run rẩy cầm điện thoại gọi di động cho Cố Lãng. Một lần.. rồi lại một lần vẫn không có người nghe, sợ hãi dẫn dần dâng cao, máu nơi gan bàn chân dường như bị vắt sạch, lạnh ngắt. Đang sợ hãi, điện thoại trong tay reo lên. Là Lục Nhược.
“Chị dâu, anh không có việc gì. Bởi vì nhiều tuyết nên có chiếc xe quệt vào thanh chắn thôi, không ai bị sao cả. Di động của anh hết pin, anh vội vàng đi nên chắc không biết. Em gọi điện nói trước cho chị một tiếng.”
Tiểu Mạn tâm tư lúc này mới hạ xuống một chút, cô mở miệng, vẫn còn chút run rẩy nói nhanh: “Cố Lãng không ở cùng với cậu sao?”
Lục Nhược cười hì hì: “Chỗ này kẹt xe, tạm thời không đi được, anh xuống xe đi trước rồi.”
Đồ ngốc này! Tiểu Mạn thầm mắng, trời lạnh như vậy anh còn chạy loạn gì chứ.
**
Cố Lãng mở cửa, đập vào mắt anh là một khung cảnh thực ấm áp: Hai đứa nhỏ mũm mĩm, môi nhỏ hơi bĩu ra dựa sát vào nhau, mẹ chúng cũng đang nằm, xem chừng đều ngủ say. Mà cái con người mà anh yêu nhất kia, vừa mở mắt ra thấy anh về, trong nháy mắt, nước mắt đã chảy ra, nức nở nói: “Anh còn biết mà về sao!”
Bên ngoài tuyết rơi, Cố Lãng phủi phủi vai áo, đi qua ôm lấy cô, “Xin lỗi, làm em lo lắng rồi. Anh đi một đoạn xa mới phát hiện di động hết pin.”
“Cha.” “Cha về rồi!”
Cố Lãng giang tay ôm lấy hai đứa nhỏ, thơm bên này, thơm bên kia một cái, “Bảo bối, nhớ cha không.”
“Nhớ!”
Tiểu Mạn đưa tay vuốt ve hai gò má bị gió thổi lạnh lẽo của anh, vừa chạm vào, vừa hôn lên. Một chút nơi má, một chút nơi sống mũi cao thẳng, một chút nơi hàng mi đen dày, một chút nơi đuôi mắt, cuối cùng dừng lên ở môi, lưu luyến không thôi. Cố Lãng dịu dàng ôm lấy cô, nụ hôn từ thanh lương chuyển sang nóng bỏng….
Hai đứa nhỏ xấu hổ đỏ mặt, lấy bàn tay mũm mĩm che mặt, hở ra kẽ tay quan sát, nhìn nhau nháy mắt.
Ra ngoài xã giao, cũng có người bóng gió hỏi thăm tình hình hiện tại của anh, đối với anh bây giờ, chuyện ngoài xã hội hoàn toàn không để tâm, đối với anh, vì Tiểu Mạn quỳ xuống bên đường cũng chẳng đáng mấy, cứ cho là làm nhục tôn nghiêm đàn ông đi. Chính là, Cố Lãng tận sâu trong tâm thầm thấy may mắn, cả đời này, có thể khiến cô nguyện ý nở nụ cười, thật là một chuyện may mắn biết bao..
Bởi vì, nếu em bình an, đó là trời nắng….
—–
Nhà bên có sói Nhà bên có sói - Gia Diệp Mạn