You know you've read a good book when you turn the last page and feel a little as if you have lost a friend.

Paul Sweeney

Download ebooks
Ebook "Nhà bên có sói"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 37 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 07:10:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 69-70
hương 69: Khúc nhạc dạo….
Cố Lãng hầu như đắc tội hết mọi người.
Biết tin Tần Tiểu Mạn và Cố Lãng kết hôn, lại còn là vì bác sĩ bảo cưới [Cái này Chuột chém, bản convert ghi là “phụng tử thành hôn”]. An Nhiên quả quyết thu nhập hành lý dắt con gái đi. Nam Tịch Tuyệt dè dặt ngăn cản một chút, cuối cùng vẫn chỉ có thể nhìn cô và Lâm Lâm một lớn một nhỏ lên xe. Khiến anh khổ sở chính là, Lâm Lâm cao hứng bừng bừng, nhảy tót lên xe, còn chưa chào tạm biệt papa là anh đây. Trong ánh mắt trong veo của con bé chỉ có hai chữ “Man ngư”! Nam Tịch Tuyệt đố kị đến mức ruột gan thiêu đốt muốn rớt ra ngoài.
Lục Nhược gần đây bận rộn đến mức chân không chạm đất. Cố Lãng một cú điện thoại ra lệnh lập tức sửa từ tiệc cầu hôn sang tiệc kết hôn. Anh đáng thương cùng với Trần Thần chạy sống chạy chết, trước thì muốn lãng mạn, bây giờ lại phải từ phong vị thiếu nữ chuyển sang đoan trang, đứng đắn. Càng đáng trách hơn chính là Trần Thần, ba giây lại thở dài một lần, rõ ràng đố kị muốn chết, lại còn làm ra vẻ hạnh phúc của Cố Lãng chính là hạnh phúc của hắn, nhìn bộ dạng đau lòng của hắn, Lục Nhược bị dọa phát hoảng. Hai người, một người phụ trách phần khung, một người phụ trách trùng tu bên trong. Đến lúc so bản vẽ thì, Lục Nhược có chẳng may chỉnh sửa ý tưởng của hắn, lập tức bị Trần Thần tức giận khua chân múa tay, nhãn thần tỏ vẻ thà chết chứ không chịu nhục, Lục Nhược lửa giận ngập trời, toàn bộ đều nhớ kỹ lấy để ghi nợ cho Cố Lãng.
“A!” Trần gia, Phu nhân C, mẹ của Trần Thần cầm chiếc áo cưới vừa mới được làm xong, thét chói tai. “Làm sao vậy. Honey!” Trần cha vội bỏ việc chạy ra xem vợ mình. Phu nhân C vùi đầu vào lòng chồng khóc nức nở, “Cưng ơi, Cố Lãng khi dễ người ta. Người ta mất nhiều công chuẩn bị áo cưới cho vợ hắn như vậy, hắn lại gọi điện, nói, nói.. hu hu!” Phu nhân C khóc không thành tiếng.
“Bảo bối, Cố Lãng không vừa mắt với tác phẩm của em phải không?” Trần cha khó hiểu.
“Không phải!” Phu nhân C gạt nước mắt, “Người ta nghĩ tình hắn nói cho chúng ta biết chuyện con trai cưng khôi phục bình thường, xung phong nhận việc làm y phục cho hắn, ai mà biết, hắn bảo vợ hắn đang mang thai, không dùng thắt lưng được. Huhu, anh xem, kích thước lưng áo người ta đã mất bao nhiêu công để làm, dáng áo người cá, quan trọng nhất là phần thắt lưng, thế mà phải tháo hết ra. Hắn như thế, thật, thật không tôn trọng người ta mà!”
“Cái này,” Trần cha suy nghĩ một lúc, “Bảo bối, em chịu khó làm lại đi. Nói thế nào, năm đó, nếu không phải hắn, con trai chúng ta e là cũng không được lớn lên khỏe mạnh như vậy. Lần này Cố Lãng đã mở miệng, em chịu ủy khuất chút đi.”
Phu nhân C lau khô nước mắt, lại trở về phòng làm việc. Bà phải cho Cố Lãng biết thế nào mới là nghệ thuật chân chính…!
**
“Hắt xì!” Tròn một ngày đêm, Cố Lãng hắt xì liên tục. Anh chun mũi, tiếp tục viết thiệp mời.
Tiểu Mạn đang ngồi ở ghế sô pha nói chuyện phiếm với An Nhiên lo lắng đi tới nhìn anh, “Hình như anh bị cảm rồi, có cần uống thuốc không?”
“Không có việc gì. Đầu hơi nhức một chút.” Cố Lãng cười nói, nghiêng đầu, “Hay em giúp anh bóp đầu đi?”
Tần Tiểu Mạn do dự một chút, cũng đi qua.
Trên bàn lộn xộn một đống thiệp hồng thếp vàng, Cố Lãng đang viết tên khách mời. Tiểu Mạn đánh giá chữ của anh, rõ ràng từ ngòi bút mềm mại đi ra, lại thành nét chữ cứng cáp hữu lực.
Tần Tiểu Mạn giúp anh xoa huyệt thái dương, Cố Lãng liền bỏ bút xuống, kéo cô vào lòng, dán mặt vào khe hở nơi bờ vai, “Còn nói chuyện gì nữa, không phiền sao?”
“Cái gì mà nói chuyện,” An Nhiên đến thăm cô, Tần Tiểu Mạn vui vẻ quá đáng. Năm An Nhiên mang thai, nhìn cô cả người tiều tụy, mặc dù ăn cái gì nôn cái đấy nhưng để bảo đảm dinh dưỡng, vẫn phải cố mà nuốt, khiến Tiểu Mạn sợ hãi. Cũng may mấy hôm trước đi khám thai định kỳ, bác sĩ nói tốt. Thế nhưng, cô vẫn sợ hãi, thấp thỏm. Cô u sầu nhìn anh, “Cố Lãng, có phải em rất hạnh phúc không?”
Cố Lãng đỡ thắt lưng cô, chậm rãi đỡ cô ngồi lên đùi, “Sao lại nói như vậy?” Tiểu Mạn tựa cằm lên vai anh, cầm tay anh đặt lên ngực mình, “Chỗ này có chút lung lay.”
“Không có việc gì, lung lay sao, ngã thì anh ở dưới đất đỡ em.” Cố Lãng cố tình kéo dài, không để ý sẽ không biết được ý tứ gian tà.
An Lâm Lâm chẳng biết lúc nào đã chạy tới, lấy tay che mặt lại kêu: “Man ngư, có khách!”
“Ai vậy?” Tần Tiểu Mạn có chút vô ý, vội vã từ trên người Cố Lãng đứng lên.
An Lâm Lâm bỏ tay ra, nháy mắt, cười giảo hoạt: “Cha.” Mới vừa rồi An Nhiên vẫn ôm cô không cho nó nhào vào quấy Tiểu Mạn, lúc này nó dựa sát vào, hiếu kỳ nhìn bụng Tiểu Mạn, “Man ngư, trong bụng dì thực sự có em bé sao?”
Tần Tiểu Mạn khom lưng xoa đầu cô bé, “Đúng vậy, đến lúc đó có thể chơi chung với con. Lâm Lâm, con thích em trai hay em gái?”
An Lâm Lâm cẩn thận sờ sờ bụng Tiểu Mạn, “Cả 2 được không?”
Cố Lãng cười to, đem cô bé từ dưới đất nhấc bổng lên ôm vào lòng, “Được, đều có hết. Con trai thì cho làm chồng con có được không?”
Am Lâm Lâm trề môi không nói gì.
“Sao vậy?” Cố Lãng thấy nó không nói gì, nhéo nhéo cái mũi nhỏ nhắn mũm mĩm của, dụ nó mở miệng.
An Lâm Lâm nhăn nhó, đánh bạo nói rằng: “Mẹ nói chú là người phong lưu, sinh con trai cũng không tốt đẹp gì. Lâm Lâm không cần! Bất quá,” nó nghi hoặc nhìn Cố Lãng, rồi lại nhìn bụng Tiểu Mạn, “Là Man ngư sinh em bé, không phải chú.”
Mặt Cố Lãng đen xì, nghiến răng trèo trẹo. Nhịn, không thèm chấp nhặt với mụ đàn bà ấy. Thế nhưng, anh ủy khuất bĩu môi, “Vợ, có người vũ nhục con trai em sinh ra, làm sao bây giờ?”
Tần Tiểu Mạn ưu sầu nhìn anh, lẩm bẩm nói: “Đúng vậy, thượng bất chính, hạ tắc loạn. Phải làm sao bây giờ?” [:lol:]
**
An Nhiên đối với cái đuôi Nam Tịch Tuyệt thập phần căm tức. Có điều đang làm khách nhà Tiểu Mạn, cũng không tiện phát tác.
Cha mẹ Tần gia lái xe về nhà nội, đón Tần bà tới tham dự hôn lễ. Tần Tiểu Mạn bị Cố Lãng lôi đi thử áo cưới.
An Nhiên đi vào giúp Cố mẹ chuẩn bị cơm nước cho bữa tối. Cố mẹ vì trong nhà có việc vui, lại có khách đến, rất vui vẻ băm băm chặt chặt.
“Dì, cháu đên đây, dì đi nghỉ đi.” Nghe thấy giọng nói của Nam Tịch Tuyệt, lưng An Nhiên cứng đờ. Hít sâu một hơi, cúi đầu tiếp tục thái rau.
“Tốt lắm.Namtử à, mấy năm đầu ở bên ngoài may mà có cháu giúp đỡ Lãng Lãng nhà bác.” Cố mẹ xoa xoa tay, tràn đầy vui mừng đánh giá Nam Tịch Tuyệt, con trai không thua kém ai, bạn của con trai cũng thế, bản lĩnh thì không nói, đối với vợ cũng tốt nữa. Bà tháo tạp dề xuống, nói với An Nhiên: “An an, có gì thì gọi dì.” Rồi đi ra.
Phòng bếp nhất thời không ai nói chuyện, chỉ có tiếng ngọn lửa bập bùng, món canh sôi ùng ục, còn có tiếng nước rửa rau “ào ào”. Hỗn hợp âm thanh ấy tạo nên bầu không khí gia đình ấm áp.
Nam Tịch Tuyệt bắt đầu rửa rau, đặt lên thớt. Anh dựa lại gần, bàn tay đặt lên tay An Nhiên đang cầm con dao, cùng nhau thái.
“Tiểu Nhiên, gả cho anh đi.” Nam Tịch Tuyệt chậm rãi nói.
An Nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn anh, trên người anh bây giờ đeo chiếc tạp dề hồng nhạt Cố mẹ vừa đeo, trên tay còn cầm bó rau. Cả người tùy tiện đứng ở phòng bếp nói ra loại chuyện này! Cô nhíu mày: “Bệnh à!”
“Anh nghiêm túc đấy.” Nam Tịch Tuyệt từ phía sau ôm lấy cô, giọng nói trầm thấp, “Anh đã già rồi. Lâm Lâm cũng không còn nhỏ nữa.”
“Anh lớn tuổi thì liên quan gì tới em?” An Nhiên gạt cánh tay anh ra, bất đắc dĩ không lay động được chút nào, không làm gì khác hơn là tiếp tục nói, “Anh già rồi, em còn  trẻ. Kết hôn với em, không sợ em độc chết anh, cuỗm sạch tài sản của anh sao? Em hiện tại theo anh chỉ là lợi dụng, để cho em và Lâm Lâm ăn sung mặc sướng thôi. Anh đừng quên, em đã lấy người khác rồi. Hiện cả trong lòng lẫn trong đầu chỉ có một người đã chết, vĩnh viễn không quên được anh ấy. Muốn gả cho anh, đang mưu cầu điều gì vậy?”
Nam Tịch Tuyệt không nói gì, chỉ ôm lấy cô thật chặt.
Trong ngực An Nhiên khó chịu. Anh đang tính toán cái gì? Ngày đó cô muốn lại gần anh, anh đều đẩy cô ra, An Nhiên cô vốn là tiểu thư cao ngạo, duy chỉ có trước mặt anh, cái gì cô cũng không cần. Lúc gia đình gặp chuyện không may, cô đi cầu xin anh, kết quả thì sao, anh vẻ ngoài xuân tình vẫn còn tràn lan từ trong phòng đi ra, vừa mới đụng chạm với nữ nhân khác, lại để cô “hầu hạ” anh! Lúc mang thai Lâm Lâm, ban đêm nghĩ đến anh đến cả khớp xương cũng đau; Lâm Lâm mở miệng gọi cha, anh đang ở nơi nào? Là ai, khiến cô đến mức đường cùng, vẫn tàn nhẫn muốn bỏ rơi, còn nói: “Vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi!”
“Anh yêu em.”
Cặn bã! Trong lòng An Nhiên thầm mắng một câu, viền mắt lại nóng lên. Anh nói yêu tôi, khi tôi cần anh nhất, anh luôn không ở đó. An Nhiên kéo tay anh lên, hung hăng cắn một cái, miệng đầy máu tanh, từ trong lòng anh giãy ra, xoa xoa khóe miệng, “Nam Tịch Tuyệt, anh dám làm chuyện này một lần nữa, tôi thề, anh sẽ không bao giờ tìm được tôi!”
Nam Tịch Tuyệt nhìn cánh tay vẫn còn rướm máu, ánh mắt cô đơn nhìn cô, xoay người mở nắp vung, “Canh được rồi, bắc xuống đi.”
An Nhiên chán nản, cái tên đàn ông này, thật biết cách đánh trống lảng.
“Em biết rõ là giữa chúng ta có hiểu lầm mà.” Nam Tịch Tuyệt cuối cùng vẫn chưa từ bỏ ý định, bỏ thêm một câu.
“Thì sao?” An Nhiên so với anh lại càng hờ hững. Anh có biết hay không, khiến tôi thương tâm khổ sở không phải những gút mắc hiểu lầm giữa chúng ta lúc đó, mà là, anh thực sự nhẫn tâm làm tổn thương tôi!
Chương 70: Hôn lễ tiến hành thì….
“Kính hồ núi xanh thẳm mây thấp bay, giai nhân màn trướng ám miêu mi, ai đang hỏi quân sao chẳng về…” Ngồi trong xe, Tần Tiểu Mạn rên.
Cố Lãng cong ngón tay ngoáy ngoáy lỗ tai, “Chuyện tốt sắp tới, hát mấy cái não ruột này làm gì? Quân của em trở về làm tài xế cho em rồi đây!” Dọc đường đi, anh lái xe cực kỳ chậm, rất sợ ảnh hưởng đến cô. Thực khác với tốc độ phóng trước đây của hai người.
“Chẳng lãng mạn gì cả.” Tiểu Mạn bĩu môi, lần nữa tận lực giơ bàn tay trắng trơn của mình ra trước mặt anh lắc qua lắc lại, cô muốn nhẫn đính hôn, nhẫn đính hôn… “Em xướng không hay sao? An An dạy em đó, đại học cô ấy toàn xướng bài này. Không phải cô ấy lớn lên ở nước ngoài chứ, thi từ ca phú còn biết nhiều hơn em.” Nói đến người này, cô không khỏi có chút căm giận.
“Nghe như muỗi vo ve.” Cố Lãng nhãn thần nhàn nhạt đảo qua tay cô, đem toàn bộ chú ý đặt vào đường đi phía trước.
Tiểu Mạn theo dõi khuôn mặt nhìn nghiêng của anh một hồi lâu, ấp úng: “Cái kia, anh có chuẩn bị lễ hỏi không?” Cô suy nghĩ, tay khoác lên cánh tay anh, mau nhìn em, lấy giấy chứng nhận rồi mà cả nhẫn cũng chưa có!
Cố Lãng chậm rãi tấp xe vào ven đường, quay đầu nhìn sâu vào mắt cô, “Cả người anh đều là của em rồi. Em còn muốn lễ hỏi gì nữa?”
“Anh,” Tần Tiểu Mạn cắn cắn môi, không biết nên nói cái gì, sớm nghĩ rằng sẽ không dỗi nhưng mà nhịn không nổi. Tuy rằng ở trong tay đã có được điều còn quý hơn cả nhẫn…
**
Tiệm chụp ảnh đã sớm có người đợi sẵn.
Tần Tiểu Mạn nhìn cửa tiệm không một bóng khách hàng, túm ống tay áo của Cố Lãng, “Ở đây được không? Chẳng có ai cả, hay là tại kỹ thuật không tốt?”
Cố Lãng vuốt tóc cô, “Yên tâm, kỹ thuật tuyệt đối là bậc nhất.”
Ông chủ đứng một bên nghe bọn họ nói chuyện, đành đem nước mắt bi phẫn nuốt vào trong. Chưa từng thấy khách hàng nào bá đạo như vậy, chỉ cho phép mình bọn họ chụp. Ông bởi vì chuyện này đã bị khách hàng khác chỉ trích rất nhiều. Cuối cùng đành phải lấy tiền thù lao ra tự an ủi. Sau này, để Cố tổng làm quảng cáo miễn phí cho tiệm ảnh của ông cũng được…
Hàng loạt các loại áo cưới, lễ phục đủ mọi phong cách đều có, tất cả đều là Cố Lãng dựa theo sở thích của Tiểu Mạn để đặt làm. Vài bộ là do Cố Lãng miêu tả, vài bộ là do Lục Nhược thiết kế, giao cho phòng thiết kế của phu nhân C làm.
Tiểu Mạn nhìn đến hoa cả mắt. Cố Lãng vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của cô, “Vốn định mang em ra nước ngoài chụp ngoại cảnh, tiện thể du ngoạn luôn. Thế nhưng,” Anh nhìn xuống bụng cô, “Cha mẹ lo lắng, cũng đành ủy khuất em rồi. Thế này có vui không?”
Tần Tiểu Mạn trổ công phu sư tử ngoạm, “Những… cái này em đều thích!”
“Được!” Cố Lãng nhìn bộ dạng hưng phấn của cô, cúi đầu cắn cắn môi cô. “Tách tách” một tiếng, nhiếp ảnh gia đi theo bọn họ giơ ngón tay cái lên. Tần Tiểu Mạn ngượng ngùng, nắm lấy tay áo Cố Lãng, “Em còn chưa thay quần áo mà!”
Ông chủ tiệm ảnh đắc ý đầy mặt. Vốn dĩ, Cố Lãng dùng tiền bao tiệm ảnh của ông, trình độ nhất định đạt đến mức khiến anh ta vừa lòng, lại còn có chỗ phu nhân C “tài trợ” nhiều trang phục như vậy, ông lại càng có lãi. Tiếc là mấy món trang phục Cố Lãng đều muốn mang hết đi, không thì ông cũng muốn giữ lại một cái làm gia bảo.
Tần Tiểu Mạn nhào vào đống quần áo chất chồng. Trước tiên là thay hỉ phục. Nhìn Cố Lãng khẽ nhíu mày, Tần Tiểu Mạn lo lắng, “Thế nào, không được sao?”
“Được thì được.” Cố Lãng giữ lấy tay cô đứng trên bục thử giày, “Không cần đi giày đâu. Không tốt.”
“Không, em muốn đi.” Tiểu Mạn trong đầu toàn là cảnh trong thanh kịch, không đi hài làm sao mặc bộ này được!
“Vậy thì phải cẩn thận.” Cố Lãng đành đáp ứng.
Thay quần áo xong, Tần Tiểu Mạn kéo nhiếp ảnh gia, hởn hở trình bày ý tưởng của cô, “Cái này gọi là mơ thấy quay về thời đại nhà Thanh. Chúng ta lấy cảnh một người bị ngược, tôi từ bên này đi tới, Cố Lãng từ đối diện lại. Sau đó hai người gặp thoáng qua.”
“Không được, đây là kết hôn mà. Phải vui vẻ một chút!” Cố Lãng phản đối, “Giúp chúng tôi bố trí cảnh động phòng hoa trúc, uống chén rượu giao bôi.” =))
“Tục tĩu!” Tiểu Mạn không vui, cô vẫn muốn làm diễn viên ngược văn cơ!!!!!
“Nếu không,” Cố Lãng băn khoăn một chút, “Chúng ta ở chỗ cây cầu này gặp nhau, sau đó anh ôm em. Có thể tung hoa hồng ra được không?”
“Đừng tung hoa hồng. Giống phương Tây lắm.”
“Vậy hoa đào.”
Nhiếp ảnh gia nội thương, hai người này tục bỏ mi..a…!
Chụp xong mấy cái ảnh, Cố Lãng sợ Tiểu Mạn bị mệt, đỡ cô ngồi xuống một chiếc ghế mềm nghỉ ngơi. Bưng cốc nước ấm cho cô uống: “Thế nào, có mệt không?”
Đèn chiếu rất nóng, Tiểu Mạn uống nước xong, cúi đầu chậm chạp cởi dây buộc ra, “Chảy hết cả mồ hôi, nóng quá.” Nút buộc trên cổ buông lòng, cái cổ trắng như tuyết lộ ra trước mắt Cố Lãng.
Anh đã lâu không được ăn thịt. Mấy ngày nay, ngay cả miếng canh xương cũng không được uống. Nhìn chằm chằm cái cổ trắng nõn của cô, Cố Lãng thoáng cái đã mất bình tĩnh. Anh nuốt nuốt nước bọt, đói khát nhìn cô. =.,=
Cột sống Tiểu Mạn đột nhiên tê dại, cảnh giác ưỡn thẳng người, “Anh làm sao vậy?”
“Không có gì, chắc đói bụng.” Cố Lãng uống một ngụm hết nửa cốc nước.
Tiếp theo, Tiểu Mạn cos mỹ nhân ngư, rồi lại người đẹp ngủ trong rừng, cô bé lọ lem, công chúa bạch tuyết, blah blah…
Chụp ảnh xong, nhiếp ảnh gia đầu đầy hắc tuyến, đây là chụp ảnh cưới hay trình diễn cosplay?
**
Lúc về nhà trời đã tối, Tiểu Mạn ngồi vào trong xe, xoa xoa bụng, thở dài: “Đói quá!” Cố Lãng rất nghiêm túc gật đầu. Anh nghiêng người qua thắt dây an toàn giúp cô, không nghĩ tới cô lại giơ tay bá lấy cổ anh kéo xuống, bắt đầu hôn. Hôn còn không nói làm gì, bàn tay bất chính lại còn vòng ra sau lưng anh xoa xoa.
Cố Lãng cuống quýt quấn lấy môi cô, hôn cho đến khi cô phải thở dốc. Nhìn hai gò má ai đó đỏ hồng, tròng mắt mông lung, anh hận không thể đem cô nhập vào trong thân thể mình. Thế nhưng, anh chật vật đẩy cô ra, giọng nói thô ráp uy hiếp: “Để anh trấn tĩnh chút!”
Tiểu Mạn vẫn là không sợ chết hướng lấy người anh mà cọ, dán vào lưng anh, bàn tay vén áo len lên thò vào sờ soạng. Da thịt chắc nịch, theo mỗi nơi bàn tay cô chạm đến lại càng căng ra, cảm giác thật tốt…
Cố Lãng nặng nề thở, con ngươi đỏ hồng nhìn cô, “Muốn chết phải không?”
Tiểu Mạn vô tội nhìn anh, dáng vẻ tựa như tiểu bạch thỏ, khiến cho người ta muốn ăn tươi nuốt sống.
Cố Lãng vội trở lại ghế lái, vạn phần bội phục định lực của chính mình. Nhịn, chờ cục thịt trong bụng cô rơi ra rồi, xem anh lăn qua lăn lại cho chết cô đi!
Tần Tiểu Mạn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ cười trộm, Cố Lãng, biểu hiện tốt ghê! [Gào khóc, thỏ thoắt cái đã thành hồ ly giảo hoạt rồi]
Buổi tối, hai người ở cùng một chỗ xem TV, thanh mặc kịch hôm nay tập cuối. Cố Lãng bất đắc dĩ rút khăn tay ra cho cô lau nước mắt. Cửu Long tranh bá, tứ ca cuối cùng thành kẻ chiến thắng. Bát gia bị tước chức quyền, rồi bị trục xuất. Tứ gia vốn luôn mơ tưởng Bát phúc tấn đem lễ hỏi đến Bát gia phủ. Bát phúc tấn vốn xuyên qua mà đến không đành lòng chịu nhục, thắt cổ tự tử. Sau đó ít lâu, Bát gia cũng qua đời.
Tần Tiểu Mạn khóc đến kinh thiên động địa. An Nhiên bịt tai mang theo Lâm Lâm bỏ chạy sang nhà hàng xóm.
Cố Lãng dỗ cô, “Vẫn còn đoạn sau mà. Em lên mạng mà tra, hai người bọn họ còn gặp nhau ở hiện đại mà.”
Trong tiếng khóc và nước mắt của Tiểu Mạn, Bát gia và phúc tấn ở hiện đại lên sàn. Bát gia phúc hắc, lạnh lùng nghiễm nhiên trở thành Chính Thái nóng nảy, nữ chính cũng quay trở lại nguyên dạng cũng như tính cách. Hai người, dù đã mất ký ức, gặp lại nhau vẫn có cảm giác thân thuộc.
Bên tai thanh tịnh đi một chút, Cố Lãng lại thấy không quen. Anh nhìn Tiểu Mạn an tĩnh đến quỷ dị hỏi: “Làm sao vậy? Bọn họ gặp lại nhau, em mất hứng à?”
Tần Tiểu Mạn tức giận đến sắc mặt trắng bệch, chỉ màn hình, “Chết tiệt! Cái kết thối nát! Làm sao lại có thể như vậy chứ?”
“Như vậy không tốt sao?” Cố Lãng sờ sờ cằm, “Dù sao bọn họ vẫn muốn ở cùng nhau. Có gì là không được? Hai người cũng dằn vặt lẫn nhau lâu rồi, yên ổn sinh sống thì tốt. Anh nghĩ đạo diễn cũng không sai.”
“Như vậy sao được!” Tiểu Mạn nắm tay, oán giận nói, “Phải để bọn họ có ký ức của kiếp trước, như vậy mới tốt! Nếu không thế thì khác gì người thường? Làm em mất công theo dõi lâu như vậy, thất vọng quá đi!”
Cố Lãng còn muốn nói cái gì, lại thấy tâm tình cô kích động như vậy, cũng ngậm miệng lại. Vợ là lớn nhất, cô ấy nói cái gì thì là cái đấy!
**
Tiệc cưới được cử hành ở thành phố S. Đó là bởi vì Lục Nhược đã kịch liệt biểu thị, muốn đem thiết kế vĩ đại của anh vận chuyển bằng máy bay đến nhà Cố Lãng, đó là việc không thể, không thể, không không thể!!!!!!!!
Địa điểm tiệc cưới trang trí lạ mắt, toản cảnh nhìn giống như một con đom đóm. Có điều, ai cũng cho rằng như vậy, chỉ trừ Lâm Lâm….
Trước đám cưới một đêm, Cố Lãng dùng máy bay riêng đưa Tiểu Mạn bay lên không, nhu tình như nước, chỉ cho Tiểu Mạn nhìn, “Đó chính là thứ anh chuẩn bị cho em đấy. Còn nhớ đom đóm của chúng ta không?”
Tiểu Mạn cảm động cực kỳ, nức nở. “Nhớ, nhớ lắm.” Khi còn bé, nhà bọn họ ở bìa rừng, mùa hè có rất nhiều đom đóm bay. Cô luôn miệng gọi là đá quý, còn muốn ngồi lên đó bay lên trời.
Lâm Lâm đi theo An Nhiên lúc này đang nằm sấp xuống sàn kính thủy tinh, nhéo nhéo chiếc mũ sợi, sợ hãi đảo mắt, xuýt xoa, “Mẹ, con bọ hung thật lớn!”
Thân máy bay chấn động mạnh! Bạn Lục Nhược đang ở khoang lái gần như thổ huyết!
**
Ngày hôn lễ, trời trong nắng ấm, trời sáng khí trong. Từng nhóm khách mời đến. Tần cha và Tần mẹ đỡ Tần bà già nua khô quắt chậm rãi đi vào hội trường.
Tần bà biết tin Tiểu Mạn muốn kết hôn với Cố Lãng phát nóng nảy. Luôn miệng lẩm bẩm như vậy là không tốt, là phá mệch cách của tôn nữ nhà bà. Gả cho tiểu tử đó, sau này mệnh bị chồng bỏ. Bất quá, bà vẫn thu thập quần áo lặn lội từ xa tới.
Tần bà run rẩy đi, một bậc, rồi lại một bậc, rốt cục cũng tới được hội trường.
“Hoan nghênh đã hạ cố!” Tiểu thư đứng tiếp khách ở cửa khuôn mặt tươi cười đón tiếp.
Tần bà híp mắt quan sát hai người đứng đó, thở dài, “Thói đời ngày nay… Đàn ông cũng mặc váy. Nhìn là biết Cố Tiểu Lãng rõ ràng không đứng đắn. Cưới cháu ta còn phải tìm đàn ông đến bảo vệ. Phìiiii!”
Đợi đến lúc Tần bà đi thật xa là thật xa. Hai vị tiểu thư mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ngồi thụp xuống.
“Eh, bà ta nhìn ra chúng ta sao?” Tiểu Vũ vẻ mặt kinh hoảng, sờ sờ bộ ngực giả, “Cải trang kỹ lắm rồi mà! Xem mặt ta đi, quốc sắc thiên hương đó!”
Kính đen cười nhạo: “Ngươi á? Vừa nhìn đã biết là giả. Ta mang theo kính đen, người khác còn lâu mới nhận ra ta.”
“Phì, cái mặt to đoành của ngươi vừa nhìn đã biết là đàn ông rồi, lần nào đi với ngươi ta đều bị mất mặt!” Tiểu Vũ ác ý nói, “Nhị đương gia cũng thật quá đáng, nỡ bắt hai đại nam nhân như chúng ta làm loại chuyện này, truyền ra ngoài còn mặt mũi nào mà gặp anh em!”
Kính đen trấn an, “Được rồi. Coi như chúng ta may mắn. Hành tung của Aron bị Nhị đương gia tiết lộ cho tiểu sư muội của hắn rồi. Hiện tại hắn cả ngày trốn trốn tránh tránh. Chúng ta nhịn một chút ngày hôm nay là xong. Sợ là Aron sẽ bị tiểu sư muội kia ăn tuwi nuốt sống cả đời.”
Tiểu Vũ thở dài giả tạo, “Đúng vậy. Tiểu sư muội kia nắm trong tay công cụ truy tìm của Nhị đương gia, Aron có biến thành con gái cũng sẽ bị đào lên. Há há há há há!”
Tiệc cưới chính thức bắt đầu, tân lang tân nương lại không thấy.
“Cố Lãng, như vậy không sao chứ?” Tiểu Mạn tùy ý, vui vẻ để Cố Lãng dắt đi. Hôm nay cô rất căng thằng, càng căng thẳng lại càng không ngừng nôn. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Cố Lãng nhìn thấy đau lòng, giao lại hết cho Lục Nhược, rồi “trộm” cô ra ngoài.
“Không sao.” Cố Lãng cõng cô ra hoa viên, “Chờ em khỏe lên chúng ta lại đi vào.”
Tiểu Mạn im lặng. Cô thấy được sự xa hoa của hội trường, thấy được chỗ đó không chỗ nào không có hoa hồng,. nhận được rất nhiều lời chúc phúc từ người thân cũng như khách  mời. Thế nhưng, cô vẫn không có dũng khí để bước lên sân khấu. Cô ôm lấy cổ Cố Lãng, thấp giọng nói rằng: “Có thể không vào được không?”
Cố Lãng dừng chân, đặt cô lên chiếc ghế gỗ, quỳ xuống, nắm lấy hai bàn tay cô, rất nghiêm túc nói: “Tần Tiểu Mạn, con nguyện ý làm vợ của Cố Lãng chứ? Hắn sẽ suốt đời yêu con, bảo vệ con, tuyệt đời không rời con nửa bước.”
Tần Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn anh, mấp máy môi, không nói nên lời.
Cố Lãng lại hỏi lại lần nữa, “Con nguyện ý chứ?”
Tiểu Mạn khàn giọng nói: “Nguyện ý.” Dừng lại, đầu lưỡi cô muốn đông cứng, ấp úng hỏi: “Anh có nguyện ý làm chồng em không? Em sẽ, cũng sẽ yêu anh.” Cô còn muốn nói nữa, có điều trong đầu trống trơn.
“Anh nguyện ý.” Cố Lãng rất chăm chú nói, lại lụ khụ vài tiếng, “Bây giờ, mời tân lang và tân nương trao nhẫn.”
Cố Lãng dường như có phép thuật, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung, chậm rãi mở ra. Tiểu Mạn kinh ngạc thảng thốt nhìn bên trong, chính là chiếc nhẫn bị ném đi! Anh đeo nhẫn vào tay cô, dịu dàng nói: “Anh đã đi tìm lại nó. Vì nó, anh phải tình nguyện để Nam Tử sai khiến suốt hai năm trời!”
Tiểu Mạn nức nở nói: “Em quên chuẩn bị nhẫn cưới rồi. Em, em thật vô dụng mà..” Cô rất ảo não, thật sự không nhịn được.
Cố Lãng vuốt tóc cô, từ một chiếc túi khác móc ra một chiếc hộp, bên trong là hai chiếc nhẫn kim cương, “Đây là cha em đưa cho anh. Em để quên ở nhà.”
Đó là hai cái nhẫn cha mẹ hai nhà hùn tiền mua, cuối cùng đưa cho con trai con gái làm lễ vật kết hôn.
Tần Tiểu Mạn ngốc nghếch đeo nhẫn vào cho anh. Phía bữa tiệc có tiếng động, chẳng biết ai đã đốt pháo hoa, nhất thời cả bầu trời đỏ rực. Cố Lãng nắm lấy tay cô, cười nói: “Aizza, ở góc này nhìn không rõ, vốn lên trên kia có thể nhìn thấy toàn cảnh.”
Tần Tiểu Mạn nhìn chằm chằm màu sắc biến ảo trên bầu trời, thấp giọng nỉ non: “Như vậy là đủ rồi, thật đấy!”
“Nha đầu ngốc.” Cố Lãng ôm cô vào lòng, “Em sao dễ dàng thỏa mãn vậy? Anh chuẩn bị nhiều như vậy, lúc này chỉ tiện nghi cho khách khứa, cho bọn họ có dịp tham quan miễn phí rồi.”
Tiểu Mạn thỏa mãn híp híp mắt, “Em tuy bất tài, nhưng rất tham lam, muốn độc chiếm cả thể xác lẫn tâm hồn anh. Anh là của em rồi.”
Cố Lãng cười khách khách, cúi đầu hôn cô, “Phải, anh là của em.”
Nhà bên có sói Nhà bên có sói - Gia Diệp Mạn