Tôi chưa từng biết ai phải khổ sở vì làm việc nhiều quá. Chỉ có rất nhiều người khổ sở vì có tham vọng nhiều quá mà lại không có đủ hành động.

Dr. James Mantague

Download ebooks
Ebook "Nhà bên có sói"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 37 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 07:10:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 61-62
hương 61: Kỳ quái….
“Chị Mạn, chúng ta đi thôi.” Thư ký Tiểu Trương thấy nếu không nhanh sẽ lỡ mất thời gian làm thủ tục, không khỏi giục giã.
Tiểu Mạn căm tức nhìn cậu ta, “Đã bảo không được gọi chị, tôi lớn hơn cậu có một tuổi thôi!”
Tiểu Trương bất đắc dĩ nhăn trán, cậu chỉ có ý kính trọng thôi mà? Cậu cúi đầu nhìn Tiểu Mạn đang ngồi chồm hổm trên đống hành lý, âm thầm oán thán, vị quản lý này, sao nhìn cứ như đứa con nít vậy, “Tiểu… Tiểu Mạn,” Tiểu Trương thử gọi, phát hiện đối phương phản ứng rất happy, vội nói, “Đến giờ rồi, đi thôi!”
Tần Tiểu Mạn dài cổ nhìn quanh đại sảnh, lầm bầm một câu: “Sao vẫn chưa tới nhỉ?”
Tiểu Trương kéo cô đứng dậy, xách túi đồ, cũng không câu nệ chức vị khác biệt, túm lấy cánh tay Tiểu Mạn kéo cô ra chỗ soát vé. Thật vất vả mới có cơ hội xuất ngoại, cũng không thể vì thủ trưởng không vào mà mình không được đi. Lúc này cũng là lúc để khảo nghiệm năng lực nhân viên.
“Chị Tiểu Mạn, đang chờ bạn trai sao? Lúc này đông người như vậy, có lẽ khó mà tìm được. Thôi cứ đi theo tôi trước đi, không chừng anh ấy cũng tới chỗ đấy.” Tiểu Trương ra sức kéo cô đi về phía trước, thở hồng hộc nói.
“Không đúng!” Tiểu Mạn nghiêm túc nói.
“Cái gì không đúng?” Tiểu Trương buông cô ra, móc vé máy bay của hai người đưa cho nhân viên, nhân thể lau mồ hôi.
“Cậu không phải là chưa từng yêu đương đấy chứ?” Tiểu Mạn rất sắc bén chỉ ra.
“Đương nhiên là rồi, tôi cũng 24t chứ ít gì!” Tiểu Trương rất không phục, “Có điều vẫn chưa kết hôn. Sự nghiệp chưa có, dựa vào cái gì lập gia thất?” rất hào phóng tuyên bố, “Chờ tôi làm nên chuyện rồi sẽ đi cưới vợ.”
“Vậy dám chắc là cậu chưa yêu thật lòng!” Cô quay đầu ra sau tìm kiếm, lẩm bẩm, “Tôi biết, anh ấy không tới đâu.”
Bất kỳ chỗ nào có anh, đến ngay cả mùi vị của không khí cũng sẽ khác biệt. Giữa biển người mờ mịt, chỉ cần có anh ở gần, bất luận là có gì trở ngại, ánh mắt của cô cũng có thể chính xác rơi lại trên người anh. Đừng nói cái khác, đơn giản là, thương anh, đến cả hơi thở cũng muốn giữ lại.
Tiểu Trương nóng nảy thấy Tiểu Mạn đứng lại không chịu đi, gấp đến độ giơ chân, “Quản lí đại nhân, ngài già rồi hoạt động một chút chăm sóc sức khỏe được không!” Lần này ra nước ngoài coi như vớ bở, cậu mới làm nhân viên Lăng Hiên, theo Tiểu Mạn bận rộn lâu nay, vất vả lắm mới hoàn thành dự án với Tứ Hải, hăng hái chuẩn bị khoác lớp áo vàng xuất ngoại. Nhìn Tiểu Mạn mài mài mũi giày, đột nhiên có cảm giác vì sao chuyến đi này lại đầy nguy cơ vậy?
Đám người bỗng nhiên rối loạn, bất an như thủy triều lan ra toàn bộ sân bay. Hai đoàn người giày da, áo vest đội ngũ chỉnh tề đi vào, người dẫn đầu phất tay ra hiệu dừng lại, loa phát thanh lập tức vang lên: “Xin lỗi quý khách, bởi vì có sự cố, chuyến bay XXXX tạm thời dừng cất cánh, xin quý khách kiên nhẫn không nên nóng nảy.”
Tiểu Mạn vốn đã đưa vé ra rồi, loa phát thanh vừa kêu, vé lại bị trả về.
“Shit!” Tiểu Trương nhịn không nổi nữa, mắng một câu, thế nào cảm giác ngày hôm nay không ổn tẹo nào.
Trong đám người bỗng có ai đó hô to một tiếng, “Ở đây!” Tiểu Mạn tròn mắt nhìn người đi ở giữa, những người xung quanh đều bị dạt sang một bên. Một gã đàn ông cao lớn đeo kính đen sải bước về phía cô.
Tiểu Trương khẩn trương nhào ra chắn, bị một người khác túm cổ áo lôi đi.
Tiểu Mạn nhìn xung quanh không còn ai nữa, người kia đến tìm cô sao? Nhưng mà, cô hình như không quen anh ta.
Kính đen đứng trước mặt cô, hơi nghiêng đầu quan sát cô một chút, “Are you, khụ khụ, chậc, cô là Tiểu Mạn phải không?”
Anh ta là người nước ngoài sao? Tiểu Mạn gật đầu, “Xin hỏi anh là?”
“Tiểu Mạn!” Người nọ đột nhiên ôm chặt lấy cô, hô lớn, “Cầu xin em đừng bỏ anh! Anh không thể sống thiếu em được!”
Vài người vốn còn tưởng là xã hội đen cướp bóc gì đó, lấy điện thoại ra chuẩn bị báo nguy, ai mà ngờ lại là một tiết mục truy đuổi ái tình, đành lắc đầu, cười một cái rồi tản ra.
Đầu Tiểu Mạn ong ong, ra sức đẩy người kia ra, “Này, anh nhận lầm người rồi! Anh…” lời còn chưa dứt, sau gáy đột nhiên đau đớn, Tiểu Mạn trở mình làm một pha chết không nhắm mắt rồi ngất đi.
**
Lúc Cố Lãng mồ hôi nhễ nhại lao tới sân bay, nhìn xuyên qua cửa kính, thấy rõ một vệt khói trắng trải rộng trên nền trời.
“Ầm” một tiếng, một đấm vào tường. Cố Lãng căm giận nhìn trời, hóa ra, chỉ một khoảng cách ngắn vậy thôi, hoa mới nở đã bị một đao chặt mất. Cho đến bây giờ, anh mới biết, anh cũng chỉ giống như Tôn Ngộ Không không cách nào thoát ra khỏi bàn tay Phật tổ. Ngay cả lên trời xuống đất không gì không làm được, cuối cùng gặp cô cũng phải thuần phục.
Anh lấy di động gọi cho quản lý sân bay, quát: “Đã bảo các người ngăn lại, ai cho các người để cô ấy đi!”
Đối phương kinh hồn bạt vía im lặng một lúc, nơm nớp trả lời: “Dạ, không phải vừa rồi Nhị đương gia cử người tới đón.. đón đi sao ạ? Để, không làm lỡ lịch trình, đã bay rồi, bay rồi!”
*
Sau khi tỉnh lại, Tiểu Mạn phát hiện mình bị trói rất chặt nhưng lại để nằm trên giường. Liếc mắt qua thì hình như đây là một phòng khách sạn. Bắt cóc! Một từ duy nhất nảy ra trong đầu cô.
“Cô ấy tỉnh rồi!” Một giọng nói đột nhiên vang lên khiến cô sợ đến phát run, giờ cô mới phát hiện ra còn có người ngồi bên giường, thấy cô mở mắt có vẻ thở dài nhẹ nhõm, vỗ ngực đứng lên.
Là một người nước ngoài, mắt xanh, mũi cao, môi mỏng. Trừ việc đi làm cướp, coi như lớn lên đẹp mắt. Tần Tiểu Mạn cấp tốc đánh giá, cố gắng cảnh cáo chính mình phải bình tĩnh, bình tĩnh. Tiểu Mạn cô vô tài vô sắc, tự nhận mình không hề đắc tội với ai. Cô nuốt nước bọt, hữu hảo hỏi thăm: “Vị này, à, tiên sinh, ngài tìm nhầm người phải không?”
Ấy vậy mà người kia lại giơ tay ra trước mặt cô, làm một phép lễ nghi tiêu chuẩn, “Tiểu thư tôn quý, cô khỏe chứ. Xin gọi tôi là Tiểu Vũ. Không nhầm, cô chính là mục tiêu của chúng tôi lần này. Lão đại nói nếu bắt cóc được cô, Cố sẽ thành con cá đặt trên cái thớt mặc ý chúng tôi ăn thịt.”
Hán ngữ tiêu chuẩn. Mặt Tiểu Mạn trắng bệnh, vất vả dịch sang một bên, “Anh, tôi không quen Cố nào cả. Thả tôi ra đi!”
“Cốc cốc” có tiếng gõ cửa, kính đen mới rồi đánh ngất cô bước vào. Tiểu Vũ vội vàng nghênh đón, giọng nói hổn hển, “Cô ấy cuối cùng cũng tỉnh. Anh có biết hay không gáy là gần với não nhất, chẳng may có việc gì, anh muốn bị lột da à?”
Kính đen hung hăng đấm người kia một cái, quát lớn: “Bày ra bộ dáng cướp bóc tôi xem, phải như này này!” nói rồi tháo kính đen xuống, hung ác trừng mắt nhìn Tiểu Mạn đang sợ hãi.
Tiểu Mạn trước giờ chưa gặp qua chuyện như thế này, bị anh ta dọa, nước mắt tuôn ra.
“Thấy không?” Kính đen đắc ý. Khuôn mặt đẹp của Tiểu Vũ vì tức giận mà nhíu lại, “A, anh thế nào lại có thể đối xử như thế với cô gái đáng yêu này? Thật không có phép tắc!”
Kính đen lại quát lên: “Dẹp mấy cái phép tắc đi. Lớ ngớ coi chừng lão đại xử đẹp! Đừng quên hiện giờ ai quản chúng ta.”
Tiểu Vũ không tình nguyện vâng một tiếng, đi tới trước mặt Tiểu Mạn, tỏ vẻ uy nghiêm, “Cái này, cô kia, xin an phận một chút, bằng không, cậu đây, trước tiên rape cô, sau đó kết hôn với cô!” Nói xong quay đầu lại hỏi kính đen, “Như vậy đúng không? Hình như bọn cướp Trung Quốc đều như vậy, cướp trinh con tin, dùng phương thức vô nhân đạo này làm chồng cô ả.” Anh ta nhớ mang mang xem phim Trung Quốc hình như có cảnh đó.
Kính đen bịt tai. Không rõ Aron vì sao lại phái cái tên ngu ngốc này đến đây.
“Các người rốt cuộc muốn làm gì?” Tiểu Mạn khóc lóc thảm thiết, hai người kia âm dương quái khí. Cô nhớ Cố Lãng muốn chết đi, anh không mau đến cứu cô?
Kính đen hung ác nói: “Chúng ta muốn mạng Cố Lãng, không cách nào hơn là phải bắt cô. Nếu cô phối hợp, tất nhiên sẽ không bạc đãi cô làm gì!”
“Hình như không phải nói như vậy đâu.” Tiểu Vũ huých huých tay anh ta, móc trong ví ra một tờ giấy, “Aron bảo phải nói như thế này…”
“Câm miệng!”
Chap 62
Chân tướng
“A a ——!”
Sáng sớm, Tiểu Vũ dụi dụi đôi mắt vẫn còn buồn ngủ từ trong phòng đi ra, còn đang mắt nhắm mắt mở,  đã bị tiếng kêu thảm thiết làm giật mình, vội vàng nhấc chân đá văng cái cửa ra, hấp tấp hỏi: “What’s wrong?”
Chỉ thấy Tần Tiểu Mạn đang trừng mắt nhìn TV giống như thấy quỷ, cuống quít lùi lại phía sau, sau đó lại chạy đến bên cửa sổ dán khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vào cửa kính nhìn ra ngoài.
Đây là cảnh tượng khủng bố gì vậy hả. Mới sáng sớm thức dậy muốn xem thời sự, lại thấy người trong TV biến thành người ngoại quốc da trắng tóc vàng, chạy ra  cửa sổ nhìn xuống phía dưới, xe ô-tô chạy trên đường thu bé lại chỉ bằng bao diêm..
Tiểu Vũ thấy cô không có việc gì mới thở phào nhẹ nhõm. Có chút phiền muộn day day trán, đưa cô qua mặt hải quan thật sự tốn không ít công sức của bọn hắn. Suýt nữa đã bị người của Cố Lãng phái tới bắt lại. Có điều, trở lại chuyện này, hắn quay sang nhìn  TV —— trong phòng, thứ duy nhất có thể cho biết được tin tức bên ngoài, nhún vai nói: “Cô rốt cục đã hiểu chưa, chúng tôi đã đem cô ra nước ngoài rồi, hiện tại là đang ở trong khách sạn thuộc bang C ở Mĩ quốc. Hoan nghênh, quý phu nhân.” Tiểu Vũ rất khiêm tốn cúi người, đúng chuẩn mực của một quý ông lịch lãm.
Tần Tiểu Mạn vô lực ngã ngồi xuống đất, lẩm bẩm nói: “Các ngườii rốt cuộc là muốn gì hả? Tôi  không quen các ngườii.”
Tiểu Vũ rất hớn hở, chạy tới ngồi chồm hổm trước mặt cô, nhẹ nhàng nói nói: “Người Trung Quốc không phải đều có câu nói “Có đành nhau mới trở thành bằng hữu” sao, chúng ta biết nhau như thế này quả thật rất tốt nha. Xin cô nhẫn nại thêm một chút nữa.” Hắn xem giờ, “Cố...... ừm, người yêu của cô hiện tại chắc đã lên máy bay trực để đến đây rồi. Chờ hắn đến, chúng tôi ——, Hà hà.”
“Đầu óc anh có vấn đề hả?” Tần Tiểu Mạn mắt rưng rưng nhìn hắn đầy oán giận. Cô chẳng qua chỉ  mới ngủ một giấc, vừa mở mắt ra như thế nào đã ở tận bên kia đại dương. Không ngờ Tần Tiểu Mạn cô lại phải ở chung với bọn bắt cóc, đã thế còn trở thành điểm yếu để uy hiếp Cố Lãng. Tuy rằng cô cũng đã từng tưởng tượng ra cảnh anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng thực tâm cô trăm lần ngàn lần không muốn. “Các ngươi, hôm đó cho ta ăn cái gì vậy hả?” Nghĩ tới bữa đó, cô đã ăn rất nhiều thứ, bên trong chắc chắn có cái gì kỳ lạ.
“Ya, cô phát hiện rồi hả?” Tiểu Vũ kinh ngạc mở to hai mắt, thần bí nhìn cô, “Trong đồ ăn kia thực ra là do Aron đưa cho chúng tôi thuốc ngủ loại mới, hắn vừa nghiên cứu xong, kiếm người thử qua, đối với phụ nữ có thai, tuyệt đối không có tác dụng phụ. Sẽ không làm tổn hại đến huyết mạch quý báu của Nhị đương gia.”  Tiểu Vũ vui vẻ nói, không ngờ rằng danh xưng kính trọng kia đã tiết lộ một mối quan hệ nào đó.
Có điều, thỏ Mạn ngây ngốc không hề chú ý đến nửa câu sau của hắn, dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, hỏi: “Anh  nói cái gì? Tôi, tôi là phụ nữ có thai sao?”
Tiểu Vũ nhất thời lộ vẻ chán ghét chỉ số IQ của cô, “Không phải cô thì là ai? Aron nói chúng tôi có thể dùng cô làm vật trao đổi, xem ra không phải là giả.”
Tiểu Mạn ngẩn ngơ nhìn xuống bụng mình, hai tay run rẩy cẩn thận đặt lên, tại đây có kết tinh của cô và Cố Lãng. Là vào lúc nào nhỉ? Hình như là một thời gian rồi nó chưa tới. Mấy giây sau, nước mắt lại một lần nữa tràn mi.
“Ai, đừng khóc mà.” Tiểu Vũ không quen nhìn thấy phụ nữ rơi lệ, nhìn cô khóc, luống cuống một hồi mới lấy khăn tay đưa cho cô, “Lau… lau đi.”
Khăn tay trắng tinh, mùi thơm quen thuộc, giống hệt hương vị của Cố Lãng. Tiểu Mạn khóc thật rất dữ dội, một tay lau nước mắt nước mũi, một tay vuốt ve bụng mình. Việc vui như thế vậy mà lại không được chia sẽ cùng cha của đứa nhỏ, thật là bất hạnh mà,hu hu. Đột nhiên, Tiểu Mạn ngẩng đầu hỏi: “Ta thực có mang thai sao? Có lầm hay không?”
“Đuỏng nhiên, Aron tự mình kiểm tra cơ thể cho cô mà, hắn có năng lực y khoa cao như thế mà nói sai, thì sao Hỏa liền đâm vào Trái Đất nha!”
“Đã từng kiểm tra... cơ thể......” Tần Tiểu Mạn nức nở nói, nắm chặt vạt áo, mới phát hiện quần áo của mình đã bị thay, hai tay che mặt khóc càng thương tâm hơn, thân thể trong sạch của cô bị người khác nhìn thấy hết rồi…. Nghĩ lại, Tần Tiểu Mạn cô trong trắng thuần khiết đi theo Cố Lãng, ngoài nụ hôn đầu tiên không phải cho anh, cái gì cũng đều cho anh hết. Cho dù là trước đây cùng Tô Lê Thâm yêu nhau tha thiết, tay hắn cũng chỉ dừng lại ở eo của cô, ngay cả ngực cũng chưa từng bị hắn chạm qua, cô như thế này, như thế này —— Tiểu Mạn lại lần nữa đặt tay lên bụng, nếu như để con biết được mẹ của nó đã từng chịu nhục như vậy, về sau nó biết sống làm sao đây?!
Tiểu Mạn bày tỏ tháy độ kiên quyết: “Các người nếu như dám làm hại Cố Lãng, tôi liều chết cũng không để cho các ngươi đạt đựơc mục đích!” Tiểu Vũ hưng phấn cầm lấy tay cô, “Tôi biết cô sẽ nói như vậy mà, trong lời thoại của nhân vật từng có câu đó. Sau đó thì sao.” Hắn nhíu mày nghĩ, lập tức sợ hãi đứng bật dậy, “Cô không phải sẽ treo cổ chứ? Khó mà làm được!” Hắn ngừng lại một chút, tựa hồ như đang tính toán khả năng khác, lại  ngồi xổm xuống, rất không lịch sự lôi kéo quần áo của Tần Tiểu Mạn.
“Buông tôi ra! Cứu mạng, cứu mạng!” Tần Tiểu Mạn thảm thiết kêu gào, liều mạng bảo vệ bản thân, rõ như ban ngày, người này rất thú tính mà, ngay cả cô đây là phụ nữ có thai cũng không buông tha, Cố Lãng lúc nào lại đụng phải ngườii như vậy hả!
“Đừng la, tôi không có làm gì cô hết.” Tiểu Vũ gấp đến độ tòan thân đầy mồ hôi, nắm lấy áo khoác của Tần Tiểu Mạn, “Đừng có lộn xộn, có làm đau cô tôi cũng mặc kệ nha!” Hắn chẳng qua chỉ muốn xem trên người cô có giấu dao gọt trái cây hay không thôi, trong phim không phải lúc nào cũng có tình tiết này sao, phụ nữ bị bọn bắt cóc làm nhục, sau khi đựơc phu quân cứu, trái không thiết sống, liền đem con dao giấu trong tay áo đâm vào bụng tự sát.  Cười đến mức cứng ngắc, nứơc mắt cũng rơi xuống. Ông chồng kia mạnh mẽ khoát tay, mới kinh ngạc nhìn vết máu trên người vợ. Xem nhị phu nhân mỗi ngày lấy nứơc mắt rửa mặt, nghĩ cũng là nữ tử trung liệt, nếu như quả thực khíến cô bị như vậy, mất hai mạng người, chỉ sợ Nhị đương gia sẽ giết toàn bộ gia đình hắn!
Tiểu Mạn càng nghe lại càng thêm sợ hãi. Tiếp tục giãy giụa kêu cứu. Hai người đang giằng co với nhau. Rốt cuộc thì anh hùng cũng đã xuất hiện. Cánh cửa một lần nữa lại bị người bên ngoài đá văng.
(Cánh cửa: khóc thút thít. Ta đây là hàng khách sạn 5 sao thế mà cũng bị các người đem ra đạp đá. %>_<%)
“Buông cô ấy ra!” Cố Lãng quả nhiên không hổ danh có số đóng vai chính, vừa xuất hiện câu đầu tiên đã thập phần khí phách.
Kính đen nhìn qua vai Cố Lãng, chậc lưỡi một cách hài lòng, đem di động đang nghe trên tay cúp máy. Vốn hắn tính kế, biết thế nào Nhị đương gia cũng tới, muốn giết cá trở tay không kịp, để cho Tiểu Vũ diễn một màn bá vương thượng cung (*) trước, không ngờ tên đần kia lại không phụ mong đợi, đã bắt đầu diễn rồi. Chậc chậc, nhìn cô gái kia, áo khoác đã sớm bị Tiểu Vũ lột ra một nửa, tuy rằng không lộ da thịt, nhưng cũng khiến người khác phải mơ mộng. Vẫn là Aron có dự đoán trước, biết rõ tên Tiểu Vũ đầu rơm này vào thời điểm mấu chốt  vẫn rất hữu dụng.
Cố Lãng rống lên một tiếng, Tiểu Vũ sợ tới mức xém chút nữa ngã nhào xuống đất. Con mắt như loạn một vòng, nhớ tới mình đang ở thế chủ đạo, đặt tay trên vai Tiểu Mạn, thuận thế trượt lên bóp cổ cô, “Ngươi, muốn ả sống thì phải ngoan ngoãn làm theo lời ta nói!”
“Láo toét!” Cố Lãng đạp hướng cái ghế so-fa ở gần hắn đạp một cước, “Buông cô ấy ra!”
Kính đen suy nghĩ, cảm thấy đến lúc mình phải lên sân khấu rồi, liền rút khẩu súng ngắn ở bên hông ra, hướng về phía Cố Lãng, hết sức thong thả gạt cò súng.
“Cố Lãng cẩn thận!” Tần Tiểu Mạn cuống cuồng hét lên, bất ngờ phát hiện Tiểu Vũ đã nới lỏng bàn tay trên cổ của mình ra, không khống chế hành động của cô nữa, bèn cúi đầu xuống hung hăng cắn vào tay của Tiểu Vũ một cái.
Không ngờ Tiểu Vù chỉ hừ một tiếng, bàn tay cứng cáp không hề suy suyển. Hắn quay sang lạnh lẽo liếc cô, “Như muỗi cắn.”
Cố Lãng vẫn không di chuyển, hai mắt gắt gao khóa chặt trên người Tiểu Mạn, “Các người rốt cuộc muốn gì?”
Tiểu Vũ nhìn kính đen chờ đợi, kính đen đưa tay lần lên túi áo, lấy ra tờ giấy nhăn nhúm, đọc lớn: “Thứ nhất, ở ngã tư đường quỳ xuống hô to “Tiểu Mạn, em là tình yêu của anh”, thời gian làm là 24 tiếng; thứ hai, đi đến mỗi cửa hàng bán hoa ở bang C mua một đóa hoa hồng đẹp nhất, xếp thành một vòng hoa lớn đưa cho Tiểu Mạn. Chú ý: mỗi cửa hàng mua một cành; thứ ba, nén dục vọng cùng Tiểu Mạn ở trong một căn phòng.” Kính đen đoan trang khụ khụ vào cái, “Nếu không, giết chết phu nhân Tiểu Mạn cùng đứa con chưa ra đời của Nhị đương gia.”
Tần Tiểu Mạn rốt cục nhịn không đựơc, bèn cấu vào tay mình, đau, nhất định không phải là nằm mơ. Vậy suy cho cùng, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
“Các người......”  Cố Lãng tức giận đến nỗi trên trán nổi cả gân xanh.
Kính đen lạnh nhạt nói: “Làm sao, vì người phụ nữ mình yêu làm việc này, ủy khuất Nhị đương gia sao?”
Chỉ một câu nói chọc trúng tử huyệt của Cố Lãng, một lúc sau, anh nghiêm mặt nói: “Đựơc, ta đáp ứng yêu cầu của các ngươi. Chỉ là,” ánh mắt lạnh lẽo bắn về phía chỗ bàn tay Tiểu Vũ đag siết chặt cổ của Tiểu Mạn, “Không được làm cô ấy khiếp sợ nữa!”
“Đó là điều đương nhiên!” Tiểu Vũ mặt mày mừng rỡ, suýt chút nữa đã thả Tiểu Mạn, lại vội vàng chấn chỉnh lại vẻ mặt, giả vờ nghiêm chỉnh nói: “Hiện tại là 8h sáng, bắt đầu được rồi.”
Ngã tư đường sầm uất nhất ở bang C, người qua đường đều bị thu hút bởi một màn. Một người đàn ông mặc áo đen, dùng cả hai đầu gối quỳ xuống đất, miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Tiểu Mạn, em là tình yêu của anh.” Từng chữ rất rõ ràng. Mặc dù phong trần mệt mỏi cũng không làm tổn hại đên vẻ ngoài tuấn tú của hắn, hoàn toàn không mất chút phong độ nào.
Một chiếc Lincoln đậu ngay ở gần đó, cửa xe kéo xuống một nửa, lộ ra khuôn mặt của một cô gái, tuy không hoàn mĩ, nhưng lại hết sức nhã nhặn, khiến cho người khác cảm thấy thoải mái, an tâm. Cô gái này lo lắng nhìn người đàn ông kia. Lúc đầu là lẳng lặng nhìn, thỉnh thoảng lại rơi lệ, khóe miệng lại cười thật tươi.
Có tay nhà báo nhân cơ hội chụp lại, đặt tên bức ảnh là “Hoa nở”. Nghe nói về sau, gã đó đó nhờ vào bức ảnh này mà trở thành nên nổi tiếng trong làng nhiếp ảnh.
Người đi đường không hiểu tiếng Trung, liền kéo mấy người Hoa lại hỏi, hiểu đựơc người đàn ông này này đang biểu đạt  ”I Love You!”  theo cách đó liền rất hứng thú.
Sau đó, không biết ai đã nhận ra người đàn ông đang quỳ đó để bày tỏ tình yêu chính là tổng giám đốc của Lăng Hiên, hơn nữa lại là Nhị đương gia của tổ chức xã hội đen ở bang C, là “Ngưu” thần từng thao túng thị trường chứng khoán cả bang C. Lập tức từng chiếc từng chiếc xe nối đuôi nhau mà đến, đèn xe loang loáng chiếu xung quanh, so với ánh sáng mặt trời còn sáng hơn. Toàn soạn nào chen vào không vào đựơc còn phái trực thăng bay đến, tiến hành chụp ảnh ở góc độ cao. Hầu như phát sóng trực tiếp trên khắp mọi ngõ ngách của thế giới.
Phóng viên ở hiện trường tiến hành đưa tin, đặc biệt chiếu hình Cố Nhị đương gia dùng giọng nói du dương nhưng có chút khàn, thanh âm lại càng ngày càng lớn.
Ở quê nhà, Tần gia ngồi một chỗ yên lặng nhìn TV, Tần mẹ lúc nào cũng hung bạo bây giờ đang tựa vào lòng chồng, không ngừng gạt nước mắt, con gái yêu của bà, cuối cùng cũng chờ đựơc đến ngày này. Cố mẹ ngồi đó đau lòng, đứa con của bà quỳ như thế bị cảm lạnh thì phải làm sao đây, cổ họng có thể bị hư không?
Một ngày một đêm, Tần Tiểu Mạn không rõ làm thế nào mình có thể chịu được. Cố Lãng quỳ gối trứơc mặt cô, ánh mắt nghiêm túc, tiếng nói yêu cô quả thưcj xuất  phát từ tận đáy lòng.Tiểu Vũ ngồi ở trong xe canh giữ cô, thì lại ngủ mất từ lúc nào.
Chuông đồng hồ đúng 8h vang lên, Tần Tiểu Mạn hung hăng tát cho tên Tiểu Vũ đang ngủ một cái, “Đã đến giờ rồi, thả tôi ra!” Tiểu Vũ kinh dị sờ sờ mặt mình, quan sát dáng vẻ hung bạo của Tần Tiểu Mạn, ngu ngơ ngật đầu.
Mở cửa xe, kính đen lên tiếng, “Hoàn thành tốt lắm, thưởng cho ngươi ôm vợ một cái.” Không đợi hắn nói xong, Tiểu Mạn liền bổ nhào đến bên cạnh Cố Lãng, “Anh không sao chứ, có đứng lên nổi không?  Có khát không?”
Cố Lãng xoa xoa miệng miệng, lảo đảo dựa vào vai Tiểu Mạn đứng lên, thuận tay kéo cô vào lòng, nói: “Thực sự, anh yêu em. Đừng đi.”
Tần Tiểu Mạn nghĩ, nước mắt của cả đời cô hôm nay đều rơi hết rồi. Cô đem nứơc mũi chùi chùi lên người anh, kéo tay anh đặt trên bụng mình, “Nói cho anh,, em có thai rồi, của anh. Là cục cưng của chúng ta đó.”
“Ừ, cục cưng của chúng ta.” Cố Lãng ôm lấy thân thể mềm mại cô, cảm thấy từ trứơc tới giờ chưa từng an tâm đến thế. Nói nhiều như vậy mà bây giờ anh vẫn còn muốn nói, cảm giác được thổ lộ tình yêu vẫn giữ trong lòng thật vui sướng. Hắn thực sự rất yêu cô. Vừa nghe nói cô bị người ta bắt cóc, tinh thần của anh liền bấn loạn, mãi cho đến khi xác định không phải kẻ thù gây ra, hắn mới yên tâm.
“Tốt lắm! Ôm lâu như vậy là không được! Đem tách hai người bọn họ ra!” Tiểu Vũ gào to, xắn tay áo lao tới.
“Haha, đây không phải làCố Nhị đương gia sao?”.Âm thanh đắc ý từ trong đám người truyền đến. Người nọ dẫn theo hai nhóm người, không chút khách khí mà gạt đám phóng viên ra, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng trước mặt Cố Lãng, ngẩng đầu rồi lại cúi đầu đưa mắt nhìn một lượt. (chú ý: bởi vì người này không cao bằng Cố Lãng, cho nên, muốn nhìn mặt thì phải ngẩng đầu, mọi người hiểu chứ.)
“Nam Cung bất tài, vừa nãy chứng kiến vở kịch hay của Cố Nhị đương gia, đặc biệt đến chúc mừng.” Nam Cung Liệt vừa nghe nói tới việc này, kích động, lập tức chạy về đây. Lúc trứơc hắn tranh đấu không bằng Cố Lãng, lần này, nhất định không buông tha, nhân chuyện nhục nhã này của anh.
Cố Lãng ôm Tiểu Mạn, ôn nhu nói: “Anh đói rồi, em nấu cơm cho anh ăn đi.”
Tiểu Mạn gật đầu, “Được.”
Hai người tình chàng ý thiếp, tình cảm nồng nàn, hoàn toàn không để mắt tới Nam Cung Liệt. Nam Cung Liệt giận tím mặt, thẹn quá hóa giận nói: “Cố Nhị đương gia luôn xem trọng thể diện. Bây giờ lại làm chuyện này, thật sự đã đánh mất hết thể diện rồi, sau này làm sao khiến các huynh đệ nghe theo chứ? Cái này gọi là mỹ nữ chính là tai họa đó. Khó có thể tin đựơc Cố Nhị đương gia vì hồng nhan mà vứt bỏ tình nghĩa anh em.”
“Cố Lãng......”  Tiểu Mạn lo lắng liếc nhìn Nam Cung Liệt, người này thô kệch, dáng người thấp bé, mặt mày dữ tợn, hung ác, nhất định không phải là người tốt.
“Nói đến thể diện, ” Cố Lãng đưa tay che mắt Tần Tiểu Mạn, “có thù không báo không phải là quân tử.” Động tác nhanh nhạy đến kinh ngạc, đợi đến khi Nam Cung Liệt phát hiện thì cánh tay trái đã bị Cố Lãng bắn một phát chảy máu, Cố Lãng cất súng vào túi da bên hông.
Nam Cung Liệt run sợ ngã xuống trên mặt đất. Cố Lãng nhìn hắn một cái, đây là trả lại ngươi lần trước đã bắn lén ta. Hắn ta nằm trong vũng máu nhanh chóng đựơc người khác khiêng vào bệnh viện.
Cố Lãng thả tay ra, Tần Tiểu Mạn chớp mắt, “Tại sao anh lại che mắt của em?” “Vừa lúc nãy nhìn thấy mắ em có ken.” Tên họ Cố kia nói dối mà không biết đỏ mặt. Kính đen cùng Tiểu Vũ nhất thời cùng quay mặt ra  chỗ khác. Hóa ra, súng giảm thanh là phải dùng như vậy.
Nhìn thấy Cố Lãng cùng Tần Tiểu Mạn vẫn còn ôm ôm ấp ấp không buông, Tiểu Vũ vung tay lên, “Các anh em, đem đôi cẩu nam nữ kia tách ra ngay cho cậu!”
Nhà bên có sói Nhà bên có sói - Gia Diệp Mạn