I love to lose myself in other men's minds.... Books think for me.

Charles Lamb

Download ebooks
Ebook "Nhà bên có sói"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 37 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 07:10:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11-12
hương 11. Đôi môi khiêu khích…
*p/s: Mình chỉnh lại đại từ nhân xưng một chút cả nhà nhé  … Nghe cho nó Việt hơn:X… Cả nhà thông cảm cho m`:”>*
Sáng sớm thứ hai, Tần Tiểu Mạn vọt tới phòng Cố Lãng, không ý tứ nhảy lên người ai đó vẫn còn đang trùm chăn ngủ, “ Cố Lãng, Cố Lãng, dậy dậy, dùng con mắt đàn ông của anh nhìn xem, em mặc đồ này nhìn như thế nào?”
Con mắt đàn ông? Cố Lãng nheo nheo mắt, dựa vào đầu giường ngồi dậy. Mới sáng sớm anh tinh khí rất mạnh, vội lấy chăn che nửa phần dưới bắt đầu ngọ nguậy. Nhìn rõ Tần Tiểu Mạn, nhất thời kinh ngạc.
Một chiếc váy dài màu trắng đính cườm, chân đi đôi tất màu nâu nhạt cùng giày cao gót, mái tóc đen dài bóng mượt xõa xuống hai vai, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn khiến người khác yêu thích. Cổ áo chữ V làm mơ hồ ẩn hiện một đường rãnh.
Tần Tiểu Mạn trước mặt anh đảo qua đảo lại một vòng. “Thế nào?”
Mặc quần áo? Cố Lãng âm thầm cười nhạo, đàn ông thích nhất phụ nữ không mặc gì. Ho nhẹ một tiếng, “Cũng được. Hôm nay có chuyện gì quan trọng sao?” Tần Tiểu Mạn chính là kiểu con gái tiêu chuẩn, thường không phải đi làm sẽ ở nhà nghỉ ngơi.
Tần Tiểu Mạn đắc ý hếch mặt lên, “Em hôm nay đi xem mắt. Đối tượng là bác sĩ du học từ nước ngoài về!”
Cố Lãng ngực bỗng dưng nhói lên một cái, chế nhạo nhìn cô, “Con gái không ai nhìn đến mới phải đi xem mắt, đắc ý cái gì?”
“Anh mới là không ai nhìn đến!” Tiểu Mạn phản bác, cúi người kéo anh, ” Dậy đi, mẹ bảo anh lái xe đưa em đi!”
Cô dựa vào rất gần, hương thơm thoang thoảng bay vào mũi Cố Lãng khiến anh rất muốn, rất nhớ lúc ôm chặt cô vào lòng. Nghĩ như vậy, anh không khỏi giang tay ôm lấy thắt lưng của cô, đặt cô gần như nằm úp sấp trong lòng.
“Lo cho cháu trai của tôi trước có được không?” Ngoài cửa, Tần mẹ lớn giọng cắt ngang chuyện tốt của ai đó.
Trên đường lái xe, Cố Lãng phiền muộn muốn thổ huyết. Vì sao dì lại bắt anh phải cùng đi theo từ đầu tới đuôi, là tài xế, hay là cu li? Còn phải chịu cái ô danh “Quấy rối tình dục” nữa.
“Mẹ làm gì vậy?” Tần Tiểu Mạn che ngực, lần thứ hai tránh né ma trảo của Tần mẹ.
“Mẹ là muốn tốt cho con!” Tần mẹ mạnh mẽ giật tay Tiểu Mạn ra, kéo kéo áo lông cừu khoác ngoài của cô xuống, để lộ ra non nửa bầu ngực sữa trắng như tuyết của cô. Qua kính chiếu hậu, Cố Lãng chỉ thấy toàn thân lập tức bức bối, khó chịu.
“Tốt, cứ như vậy, không được nhúc nhích.” Tần mẹ vừa mới uy hiếp lại lập tức thay bộ mặt tươi cười, hòa nhã, “Mẹ cũng không phải bà già phong kiến. Người ta từ nước ngoài về, chúng ta cũng nên bắt chước người phương Tây cởi mở a! Mẹ già rồi, con còn trẻ, phải lợi dụng tài nguyên của bản thân nha!” Cố Lãng kinh hãi nhìn tay Tần mẹ bắt đầu di chuyển xuống dưới, “ Ha ha, không sai mà, là cỡ C, mẹ ngày nào cũng để ý con mà!”
“Mẹ!” Tần Tiểu Mạn mặt đỏ bừng, phẫn nộ kháng nghị. Thực sự là già mà không kính, già mà không kính a!
Cố Lãng nghiến răng, bà dì này, dám để con gái mình đi câu dẫn người ta sao?
“Lãng Lãng, cháu xem vòng một của Tiểu Mạn nhà ta rất ổn nha?” Tần mẹ tự nhiên cười nói.
Cố Lãng mặt đen xì, hít thật sâu. Bình tĩnh, phải có trên dưới, đối phương là trưởng bối. Đè nén hồi lâu mới mở miệng, “Đúng vậy ạ.” Tất nhiên là đúng! Cố Lãng tư tưởng lúc này bay tới đêm hôm Tiểu Mạn uống say, anh giúp cô uống thuốc, cả người Tiểu Mạn dán vào người anh, chỗ đó mềm mại mê người, khiến anh bị lửa nóng thiêu đốt. Cố Lãng có chút nghi ngờ, làm thế nào lúc đó mình lại quân tử không hề đụng đến cô được nhỉ?
Tần mẹ tủm tỉm cười nhìn khuôn mặt tuấn tú đang nín nhịn của Cố Lãng, đắc ý, cái đám con nít, dì thế nào lại không hiểu ngươi? Ngươi chẳng qua cũng nằm trong lòng bàn tay Tiểu Mạn nhà ta rồi. Mối thông gia này, ta cũng quyết định rồi! Cho tức chết cái bà già bất tử nhà ngươi!
Trong quán cà phê ấm áp, Cố Lãng cùng Tần mẹ ngồi ở trong góc, không chớp mắt nhìn đôi nam nữ ngồi ở bàn bên kia.
Cái gì là bác sĩ tu nghiệp ở nước ngoài? Nhã nhặn lịch sự? Đeo kính mắt dày như vậy, dáng người gầy yếu như vậy…. Cố Lãng ác ý đánh giá.
Anh ức nghẹn không nói nên lời. Ý của Tần cha anh hiểu rõ, nếu anh không thể chung tình thì tuyệt đối không được quấy rầy cuộc sống của cô. Đối với Tần Tiểu Mạn, anh rất thích cô, có điều, hình như vẫn chưa đủ để vì một cái cây mà buông tha cả rừng rậm. Nhưng, cứ như vậy đứng xa nhìn cô cùng người khác nói cười, anh đố kị muốn chết.
Tần Tiểu Mạn có chút phiền muộn, đối phương nói cái gì, cô hoàn toàn không nghe.
Người con trai trước mặt  uống một ngụm cà phê cho nhuận giọng, đột nhiên nắm lấy tay cô đang để trên bàn. Có chút kích động đẩy gọng kính trên mũi, “Tần tiểu thư, chúng ta kết hôn nhé!”
Tần Tiểu Mạn gần như nhảy dựng lên, quá cởi mở rồi, chưa nói mấy câu đã cầu hôn sao? Cô vội vã từ khiếp sợ chuyển sang vẻ ngượng ngùng, rụt rè!
“Tần tiểu thư, tôi thích mẫu con gái dịu dàng. Tần tiểu thư rất phù hợp với hình tượng vợ hiền trong lòng tôi, tôi nghĩ, chúng ta nhất định là một đôi trời sinh.” Người kia dõng dạc.
Tần Tiểu Mạn hoảng, dịu dàng? Coi như xong, cô bất động thanh sắc, muốn rút tay về lại bị người kia túm chặt lấy không buông.
Cố Lãng thực sự tức giận, quên luôn Tần mẹ đang ngồi đó chứng kiến, đẩy ghế đứng lên đi qua, túm lấy cổ tay Tiểu Mạn kéo ra ngoài.
Tiểu Mạn ra sức giãy giụa lại bị người nào đó áp sát lên cửa xe.
“Như vậy là không lễ phép!” Tần Tiểu Mạn trách móc, “Mẹ em còn đang ở trong kia!”
“Muốn gì?” Cố Lãng nặng nề nói, “Muốn gì mà lại đòi yêu loại đàn ông như vậy?”
“Không cần anh lo!” Tần Tiểu Mạn đẩy anh ra, có điều, sức lực của hai người chênh lệch quá lớn, cô không mảy mảy lay động được anh, trái lại còn bị anh áp sát hơn nữa.
“Bỏ đi.” Tần Tiểu Mạn khó thở, đỏ mặt giãy giụa.
Cố Lãng lần này không chút do dự, đặt môi lên đôi môi mà anh mơ ước đã lâu.
Tần Tiểu Mạn toàn thân căng thẳng, quai hàm ngậm chặt. Nước mắt ấm ức lưng tròng, anh không thích cô, sao còn làm như vậy…
Cánh tay Cố Lãng ôm chặt lấy cô, gần như muốn bẻ đôi thắt lưng cô ra, Tần Tiểu Mạn dần dần khó thở, không khỏi hé miệng cố gắng nuốt lấy không khí lại bị đầu lưỡi người nào đó có cơ hội đi vào dò xét, tham lam cuốn lấy từng chút từng chút đinh hương, mạnh mẽ kéo vào trong miệng.
Anh biết rồi, anh yêu cô!
Công thành đoạt đất thành công, chỉ còn lại những xung động mãnh liệt trào tới. Khi anh buông đôi môi mềm mại ướt át của cô ra, lại tiếp túc tấn công khuôn ngực tròn đầy, đôi môi ướt sũng vừa ấn lên chỗ mềm mại của cô thì Tần Tiểu Mạn đứng bậy dậy, òa khóc.
Cố Lãng có chút thanh tỉnh, không muốn buông cô ra, nhẹ nhàng kéo cổ áo cô lại, đem áo khoác của anh khoác lên người cô, có chút xấu hổ vỗ vỗ đầu cô, “Đừng khóc.” Chết tiệt, anh đang làm gì vậy?!
Tần Tiểu Mạn thút tha thút thít, gạt gạt nước mắt, “Anh bắt nạt em!”
Cố Lãng nhìn cô khóc, ngực cũng thấy đau, ôm cô vào trong lòng, vuốt nhẹ mái tóc, chậm rãi nói, “Tiểu Mạn, chúng ta yêu nhau đi!”
Chương 12: Đại luân lý….
Nhớ lại lúc đó, Tần Tiểu Mạn nằm trên giường lăn qua lăn lại, vò đầu bứt tóc. Cô ngồi dậy, mang đôi dép bông đi trong nhà vào, ngơ ngác nhìn cánh tay phải của mình. Cái cảm giác nhàn nhạt này cùng với xúc cảm còn đọng lại trên khuôn mặt, đến bây giờ vẫn còn thấy mơ hồ.
“A!” Tần Tiểu Mạn hét lớn một tiếng, lấy điện thoại di động gọi cho An Nhiên, “An An, cứu mình với!”
“Chuyện gì?” cô đoán chừng Tần Tiểu Mạn nửa đêm mát ngủ gọi điện quấy rối chuyện tốt của mình, chắc hẳn lại cùng Cố Lãng sinh sự.
Tần Tiểu Mạn đỏ mặt nhăn nhó, âm lượng tựa  như muỗi kêu lầm bầm, “An An, anh ấy nói muốn yêu mình!”
“A, tốt, chúc mừng cậu, vọng phu mười năm rốt cuộc cũng tu thành chính quả, khiến cho lãng tử quay đầu.” An Nhiên nói, tiếng nói còn lẫn cả tiếng thở dốc.
“Chính quả cái đầu cậu!” Tần Tiểu Mạn ức muốn khóc, “Anh ta không phải đối với mình không có cảm giác sao, vì sao lại làm như vậy?” Nói đi nói lại, cô nghĩ chính là do lúc đó anh tức giận.
“Cậu nói với anh ấy  như thế nào?” An Nhiên một câu trúng ngay vấn đề.
Tần Tiểu Mạn cúi đầu, vuốt vuốt tấm ga giường. “An An, mình đánh anh ta, tát cho anh ta một cái.”
“…”
“An an!”
“Tần Tiểu Mạn, tự bảo trọng!”
Điện theo “tút tút” vài tiếng, Tần Tiểu Mạn cực độ oán giận, cô nhìn bên ngoài bầu trời tối đen bên ngoài, lúc này, An Nhiên kia tám mươi phần trăm đang ở cùng với Tô Nam. Quả nhiên, nữ nhân gả cho người ta rồi thì xem bạn bè như cỏ rác, không thể tin tưởng được!
Vừa về đến nhà, Tần Tiểu Mạn đã chui vào trong phòng, đến bây giờ vẫn còn chưa ăn cơm chiều, dạ dày trống không bắt đầu biểu tình, đành ra khỏi phòng, lục tủ lạnh lấy một chiếc bánh kem mang ra  sân thượng.
Khoảng sân nhỏ đã có người ngồi, Cố Lãng cầm túi nước đá chườm lên mặt, quá giận dữ trái lại khiến anh không chút biểu cảm, lạnh như đá chằm chằm nhìn vào chậu cây xương rồng đặt giữa sân.
Cố Lãng anh lần đầu thổ lộ với con gái, đổi lại là một cái tát đau đớn! Nghe thấy bên cạnh có tiếng động, anh quay đầu lại, vừa lúc thấy Tần Tiểu Mạn đang sợ hãi muốn chạy trốn.
“Qua đây!”
Tần Tiểu Mạn do dự một chút, lấy dũng khí bước ra, ngẩng đầu tận lực nhìn vào mắt anh.
Cố Lãng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt phức tạp, im lặng một hồi rồi xoay người đi vào phòng, mang một chiếc áo khoác ra  ném lên người Tiểu Mạn, “Ban đêm gió lớn, mặc vào.”
Tần Tiểu Mạn choàng lấy chiếc áo, tiếp xúc với hơi ấm bên trong mới phát hiện hai bàn tay mình thật lạnh lẽo. Áo khoác rất ấm áp, hình như anh vừa mới mặc.
“Xin lỗi.” Cô lúng túng.
Cố Lãng hút thuốc, thở ra một làn khói, thấp giọng “Ừm” một tiếng. Ngoài việc tức giận vì bị từ chối, trong lòng anh cũng bất an. Nhiều năm rồi, anh đã chạm qua không ít phụ nữ, tất thảy anh đều không nhớ rõ. Ham muốn cô đến phát điên như vậy khiến anh nghi ngờ, vì sao qua bấy nhiêu năm, giờ đây anh mới phát hiện ra? Anh tự nhận mình  đã qua cái thời trai trẻ bồng bột, yêu đương nồng nhiệt từ lâu, cảm xúc mãnh liệt này chung quy xuất phát từ đâu? Cố Lãng không khỏi sờ sờ ngực mình.
Thứ hai, ăn xong cơm trưa, Tần mẹ tủm tỉm mỉm cười gõ cửa nhà Cố Lãng, “Lãng Lãng, hôm nay lại phiền cháu đưa muội muội tới rạp chiếu phim được không?”
Muội muội? Cái từ này kích động anh rồi. Rạp chiếu phim?
Tần mẹ đắc ý lắc lắc hai tấm vé trong tay, “Ngày hôm qua, Lưu Diễm kia rất thích Tiểu Mạn, hôm nay gửi tặng hai tấm vé V.I.P đi xem phim để bồi đắp tình cảm, phiền cháu đưa Tiểu Mạn nhà ta đi nha.” Vừa nói, Tần mẹ vừa thông cảm bồi thêm một câu, “Chỉ cần đưa đến cửa là về được rồi, đêm hãy còn dài mà.”
Cái gì là đêm hãy còn dài? Cố Lãng nhíu mày giơ tay ra cầm lấy hai tấm vé, “Nghỉ quốc khánh thành cái lý lẽ gì đây?”
Trên chiếc ghế dài tình nhân, Lưu Diễm đi vào trong, thoạt nhìn đã thấy Cố Lãng chiếm phân nửa chiếc ghế, sau đó mới phát hiện ra bóng dáng Tần Tiểu Mạn đang ngồi dí trong góc.
“Đây là…”
“Xin chào.” Cố Lãng đứng lên, bắt tay Lưu Diễm, “Tôi là anh trai Tiểu mạn, cảm ơn tiên sinh đã tặng vé xem phim.”
Lưu Diễm cười gượng hai tiếng, “Ha ha, không khách khí.”
Tần Tiểu Mạn nhiệt tình chào hỏi Lưu Diễm, “Anh thật lợi hại, vé ở đấy rất đắt nha. Ước gì mỗi ngày đều có vé miễn phí để xem!”
Vé miễn phi? Lưu Diễm móc khăn tay lau mồ hôi, lễ phép cười cười, định đến ngồi cạnh Tiểu Mạn. Cố Lãng thấy vẻ mặt của anh ta, lập tức dịch lại gần Tiểu Mạn, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, “Mời ngồi.”
Đây là tình huống gi? Chỗ này ánh sáng mờ ảo, không khí thật tốt, vì sao vô duyên vô cớ lại xuất hiện một đại nam nhân?
Phim nhựa bắt đầu chiếu, giống như mèo mù vớ phải cá rán, Tần Tiểu Mạn xem quên hết tất cả, thỉnh thoảng cất tiếng cười to. Lưu Diễm khẽ nhíu màu, ngày hôm qua còn rất dịu dàng, sao hôm nay cử chỉ lại lỗ mãng như vậy?
Cố Lãng cúi đầu ghé tai Tần Tiểu Mạn nói vài câu, Tần Tiểu Mạn cười như điên, túm lấy hai bả vai anh lắc lắc, “ Anh nói thật không? Thật nhé? Không được lừa em!”
“Thật.” Cố Lãng sủng nịnh cười, giúp cô vuốt vuốt vài sợi tóc rối. *Đồ nham hiểm >:P*
Lưu Diễm thấy Tần Tiểu Mạn một chút ý tứ cũng không có, trong lòng âm thầm giơ cờ phủ quyết, may là gặp mặt vài lần mới phát hiện ra người này không hợp, chẳng may cưới người như vậy, thật là phiền phức quá đi. Dù sao vẫn còn mấy đối tượng rất tốt. Quyết định như vậy, Lưu Diễm đứng dậy, “Tần tiểu thư, tôi có việc phải đi trước rồi.”
“A,” Tần Tiểu Mạn đứng dậy, “Cảm ơn vé của anh.”
“Không cần cảm ơn, hai người xem vui vẻ.”
Lưu Diễm đi ra ngoài, Tần Tiểu Mạn tiếp tục nhai đồ ăn vạt, “Cố Lãng, anh ta đúng là người tốt, tuy rằng không thích em, vẫn đưa em vé xem phim. Đành tạm tha thứ anh ta có mắt không tròng.”
“Đúng vậy,” Cố Lãng nhẹ giọng nói, “Anh là người tốt.” *Chỉ có anh là không tốt thôi >:P*
Xem phim được một nửa, Cố Lãng có chút đứng ngồi không yên, cái gì gọi là đêm hãy còn dài, anh tính toán cũng đã đến lúc rồi!
Màn hình xuất hiện một đôi nam nữ đang kịch liệt vui vẻ. Đạo diễn tài năng phi thường, một chút cũng không hở nhưng hết lần này đến lần khác lại rất khêu gợi. Cùng với ánh sáng mờ ám, bên cạnh lại có người khiến cảnh vật càng sống động hơn.
Tần Tiểu Mạn nghẹn ứ bỏng ngô trong cổ họng, muốn nuốt xuống mà lại không nuốt trôi. Âm thầm than thở, làm sao đoạn này còn không mau qua đi, không phải diễn cảnh này hơi lâu sao. Vì  sao trong ngày lễ quốc khánh lại có thể chiếu loại phim này a?
Quần áo người con gái càng lúc càng lộn xộn, Tần Tiểu Mạn rốt cuộc nhịn không nổi đứng lên, “Em muốn đi WC.”
Cố Lãng giọng nói có chút khàn, “Anh cũng muốn đi.”
Ra ngoài hít thở không khí mát lạnh, nét ửng hồng trên khuôn mặt Tần Tiểu Mạn cũng nhạt dần.
Cố Lãng đi phía trước cô, vừa qua góc hành lang, như có chuyện gì đó  liền đột ngột túm lấy cô kéo vào lòng.
“Làm gì…” Tần Tiểu Mạn định kêu lên lại bị Cố Lãng chặn lại, cô bất mãn trừng mắt nhìn anh. Cố Lãng nhìn cô, nghiêng người che đi bóng hai người đang ở bên trong, nhẹ giọng “Hư.”
Tần Tiểu Mạn toàn thân như nhũn ra, ngày hôm nay bị làm sao vậy? Lúc mới bắt đầu, cô tưởng tiếng động này là của bộ phim, hóa ra là có một đôi trai gái trốn trong nhà vệ sinh “Vận động”! Tần Tiểu Mạn phẫn nộ, sao có thể vô ý vô tứ như vậy, không cho ai vào WC sao?
Cố Lãng hô hấp có chút nặng nề, Tần Tiểu Mạn bị ôm chặt, khẽ động đậy.
“Đừng nhúc nhích.”
Tần Tiểu Mạn hoảng sợ, phát hiện ra mình đang dính trên ngực anh, hai cánh tay gày gò đang ôm lấy lưng anh. Tư thế này hình như quá gần nha. Cô bất an giật giật, muốn thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ kia.
“Anh nói là đừng nhúc nhích!” Cố Lãng khan giọng, xoay người đặt cô áp sát vào tường, cúi đầu, đôi mắt chứa đầy sự nguy hiểm, nhìn chòng chọc xuống ngực cô. Cô có ngốc cũng đoán ra anh đã bị dục vọng thiêu đốt mất rồi.
Cố Lãng nheo mắt, ép môi tới, “Đừng.” Tần Tiểu Mạn thở dốc, nghiêng đầu sang một bên.
Môi anh rơi vào khoảng không, rồi lại hạ xuống bờ vai.
Tần Tiểu Mạn toàn thân không nhịn được run rẩy, cô không nên, không nên cùng anh như vậy. Qua bờ vai Cố Lãng, cô nỗ lực mở to mắt nhìn bức tranh treo trên tường, không cho nước mắt chảy ra. Không phải đã sớm xác định sẽ xem anh như anh trai, sẽ không có bất kỳ ý định nào khác sao?
Năm mười lăm tuổi, Tần Tiểu Mạn nghe Cố mẹ nói Cố Lãng ở trường bị ốm, liền cầm tiền len lén ngồi xe lửa đến Bắc Kinh, theo địa chỉ ghi trên phong thư anh gửi mò đến ký túc xá. Vất vả lắm mới được bạn cùng phòng Cố Lãng dấn đến quán rượu tìm anh, lại thấy một người con gái quần áo lộn xộn ngồi trên người anh, còn anh cũng ở trần nửa thân trên, ôm lấy cô ta hôn môi.
Những chuyện như vậy, một lần, hai lần, nhiều lần. Ngọn lửa trong lòng Tần Tiểu mạn sớm đã bị dập tắt. Nhiều năm trôi qua, hôm nay anh làm như vậy là vì cái gì? Nếu là người khác, Cố Lãng đã sớm bị cô ghét bỏ rồi! Cô tốt nhất không nên quen biết anh làm gì!
Cổ chợt đau, Cố Lãng đột nhiên cắn cô, dù cách lớp áo vẫn cảm thấy đau nhức. Tiểu Mạn đột nhiên thấy ấm ức, hai tay đặt bên hông thò vào trong lớp áo, hung hăng cào cho anh vài cái.
Cố Lãng thân thể vì đau đớn càng trở nên căng thẳng. Cái nha đầu này, chính là đang ép anh ăn cô!
Trước ngực đột nhiên mát lạnh, rồi lập tức, một bàn tay cực nóng bao vây lấy nơi mềm mại của cô.
“Đừng, buông ra, buông!” Tần Tiểu Mạn giãy giụa, không ngừng đẩy anh ra. Cố Lãng phát hỏa, không nề hà cắn lên cái cổ non mịn của cô, hai tay cũng thật phối hợp, bá đạo trên người. Cô càng yếu ớt chống cự lại càng khơi dậy ý định chiếm đoạt của anh.
Bàn tay Cố Lãng đặt dưới mông Tiểu Mạn, nhẹ nhàng nâng cô lên, Tần Tiểu Mạn mất điểm tựa, chấp chới, sợ hãi kêu lên một tiếng ôm lấy cổ Cố Lãng, hai chân thon dài quấn quanh thắt lưng của anh.
Cố Lãng thỏa mãn thở dài một tiếng, cúi đầu áp vào bầu ngực sữa mềm mại, tùy ý chọc ghẹo.
Nhà bên có sói Nhà bên có sói - Gia Diệp Mạn