Những nỗ lực của bạn chỉ có thể đơm hoa kết trái nếu bạn quyết không bỏ cuộc.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Dan Brown
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Origin (2017)
Biên tập: Ha Ngoc Quyen
Upload bìa: Ha Ngoc Quyen
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 44
Cập nhật: 2020-12-10 21:39:45 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 44
ột mình trong phòng vệ sinh rộng rãi của chiếc phản lực G550, Ambra Vidal đứng bên bồn rửa và để cho làn nước ấm chảy êm ái qua bàn tay mình trong lúc nàng trân trân nhìn vào gương, gần như không nhận ra chính hình phản chiếu của mình.
Mày đã làm gì vậy?
Nàng nhấp một ngụm rượu vang nữa, thèm khát có lại được cuộc sống cũ của mình chỉ vài tháng trước đây - không ai biết đến, một mình, toàn tâm toàn ý với công việc ở bảo tàng của mình - nhưng tất cả giờ đều đã không còn. Nó đã tan biến vào cái lúc Julián cầu hôn.
Không, nàng tự trách mình. Nó đã tan biến vào cái lúc mày nói đồng ý.
Nỗi hãi hùng của vụ ám sát tối nay đã dịu lại trong lòng nàng, và giờ đây tư duy lô-gic của nàng đang kinh hãi cân nhắc mọi chuyện.
Mình đã mời kẻ sát hại Edmond tới bảo tàng.
Mình bị lừa bởi một kẻ nào đó trong cung.
Và giờ mình biết quá nhiều.
Không hề có bằng chứng cho thấy Hoàng tử Julián đứng sau vụ giết người đẫm máu này, cũng như thậm chí là anh ấy biết về kế hoạch ám sát. Cho dù vậy, Ambra đã chứng kiến những hoạt động bên trong của hoàng cung đủ để nghi ngờ rằng toàn bộ chuyện này không thể diễn ra mà Hoàng tử không biết đến, nếu không muốn nói là còn được anh ấy ủng hộ.
Mình đã kể với Julián quá nhiều.
Những tuần gần đây, Ambra cảm thấy càng lúc càng cần phải thanh minh cho mỗi giây phút nàng ở cách xa vị hôn phu cả ghen của mình, và vì thế nàng đã chia sẻ riêng với Julián rất nhiều về những gì nàng biết liên quan đến bài thuyết trình sắp tới của Edmond. Giờ đây, Ambra sợ rằng sự cởi mở của nàng có thể quá khinh suất.
Ambra tắt vòi nước và lau khô tay, với lấy ly rượu vang của mình và uống cạn mấy giọt cuối cùng. Trong tấm gương trước mặt, nàng nhìn thấy một người xa lạ - một chuyên gia từng rất tự tin giờ đây chỉ toàn sự dằn vặt và tủi hổ.
Những sai lầm mình mắc phải chỉ trong vài tháng…
Khi tâm trí nàng quay trở lại thời gian trước, nàng tự hỏi liệu nàng có thể làm được gì khác đi. Bốn tháng trước, vào một đêm mưa ở Madrid, Ambra đang tham dự một chương trình gây quỹ tại Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại Reina Sofia…
Hầu hết khách khứa đã di chuyển tới phòng 206.06 để xem tác phẩm nổi tiếng nhất của bảo tàng - El Guernica - một tác phẩm của Picasso dài chình ình hơn bảy mét gợi lại vụ oanh tạc kinh hoàng nhằm vào một thị trấn Basque nhỏ thời Nội chiến Tây Ban Nha. Tuy nhiên, Ambra lại thấy bức tranh quá đau thương không tài nào thưởng lãm cho nổi - một vật gợi nhớ rất sống động về sự đàn áp tàn bạo dưới thời nhà độc tài phát xít của Tây Ban Nha là Tướng Francisco Franco từ 1939 đến 1975.
Thay vào đó, nàng chọn một mình lẻn vào phòng trưng bày yên tĩnh để thưởng thức tác phẩm của một trong những nghệ sĩ Tây Ban Nha nàng yêu thích, Maruja Mallo, một nữ nghệ sĩ theo trường phái Siêu thực đến từ Galicia với thành công vào thập niên 1930 giúp phá vỡ cái lồng thủy tinh giam hãm những nữ nghệ sĩ Tây Ban Nha.
Ambra đang đứng một mình chiêm ngưỡng La Verbena - một tác phẩm châm biếm chính trị có rất nhiều biểu tượng phức tạp - thì một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng nàng.
“Es casi tan guapa como tú,” người đàn ông lên tiếng. Đẹp chẳng kém gì quý cô nhỉ.
Nghiêm túc đấy chứ? Ambra trân trân nhìn thẳng về phía trước và cố không đảo mắt. Ở những sự kiện như thế này, bảo tàng nhiều lúc có cảm giác giống một quầy bar đột xuất đầy rắc rối hơn là một trung tâm văn hóa.
“¿Qué crees que significa?” giọng nói sau lưng nàng như thúc giục. Cô nghĩ nó nghĩa là sao?
“Tôi không có ý kiến gì,” nàng nói dối, hy vọng rằng việc nói tiếng Anh có thể làm cho người đàn ông bỏ đi tiếp. “Tôi chỉ thấy thích nó thôi.”
“Tôi cũng vậy,” người đàn ông trả lời bằng thứ tiếng Anh gần như không rõ trọng âm. “Mallo đi trước thời đại của bà. Buồn thay, với con mắt không được đào tạo thì vẻ đẹp bề ngoài của bức tranh này có thể ngụy trang cho cái cốt lõi sâu xa hơn bên trong.” Anh ta ngừng lại. “Tôi hình dung một phụ nữ như cô chắc chắn lúc nào cũng gặp phải vấn đề như thế.”
Ambra lầm bầm. Mấy lời như thế này mà thật sự có tác dụng với phụ nữ sao? Nặn ra một nụ cười lịch sự trên mặt, nàng xoay lại để ‘kết liễu’ người đàn ông. “Thưa ông, ông thật tốt bụng khi nói vậy, nhưng…”
Ambra Vidal sững lại nửa chừng câu nói.
Người đàn ông đang đối diện nàng là người nàng đã từng thấy trên truyền hình và trên các tạp chí trong suốt cuộc đời mình.
“Ôi,” Ambra lắp bắp. “Ông là…”
“Táo bạo thái quá chăng?” người đàn ông điển trai đánh liều. “Hay táo bạo một cách vụng về? Tôi xin lỗi, tôi sống một cuộc sống được bao bọc, và tôi không giỏi những việc kiểu thế này.” Anh ta mỉm cười và lịch sự chìa tay ra. “Tên tôi là Julián.”
“Tôi nghĩ tôi biết tên ngài,” Ambra nói với anh ta, mặt đỏ ửng khi nàng bắt tay Hoàng tử Julián, đức vua tương lai của Tây Ban Nha. Anh ta cao hơn nàng hình dung với đôi mắt dịu dàng và nụ cười đầy tự tin. “Tôi không biết ngài sẽ đến đây tối nay,” nàng nói tiếp, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Tôi hình dung ngài là một người thuộc tuýp Prado* nhiều hơn - ngài biết đấy, Goya, Velázquez… phái cổ điển.”
“Ý cô là bảo thủ và lỗi thời chứ gì?” Anh ta cười vui vẻ. “Tôi nghĩ cô nhầm tôi với cha tôi rồi. Mallo và Miró luôn là những nghệ sĩ tôi yêu thích.”
Ambra và Hoàng tử trò chuyện vài phút và nàng thấy ấn tượng với kiến thức nghệ thuật của anh ta. Cũng phải, anh chàng này lớn lên trong Hoàng cung Madrid, nơi sở hữu một trong những bộ sưu tập đẹp nhất Tây Ban Nha. Có thể anh ta có hẳn một tác phẩm El Greco bản gốc treo trong phòng trẻ của mình ấy chứ.
“Tôi nhận ra việc này có vẻ trơ tráo,” Hoàng tử nói, chìa cho nàng một tấm danh thiếp dập nổi màu vàng, “nhưng tôi sẽ rất thích cô cùng tôi dự một bữa dạ tiệc vào tối mai. Số trực tiếp của tôi trên thiếp. Chỉ cần cho tôi biết là được.”
“Ăn tối ư?” Ambra đùa. “Ngài thậm chí còn không biết tên tôi mà.”
“Ambra Vidal,” anh ta trả lời không chút do dự. “Cô ba mươi chín tuổi. Cô có bằng về lịch sử nghệ thuật của Đại học Salamanca. Cô là giám đốc Bảo tàng Guggenheim ở Bilbao của chúng ta. Gần đây, cô trình bày về vấn đề gây tranh cãi xung quanh Luis Quiles, người có tác phẩm nghệ thuật mà tôi phải thừa nhận rằng phản ánh rất sinh động những sự đáng sợ của cuộc sống hiện đại và có thể không thích hợp cho trẻ em, nhưng tôi không dám chắc mình có đồng ý với cô rằng tác phẩm của ông ấy giống với của Banksy hay không. Cô chưa từng kết hôn. Cô không có con. Và trông cô rất tuyệt vời khi mặc đồ đen.”
Quai hàm Ambra như rớt xuống. “Chúa ơi. Cách thức này có thật sự hiệu quả không nhỉ?”
“Tôi không dám có ý kiến,” anh ta mỉm cười nói. “Tôi đoán chúng ta sẽ tìm ra thôi.”
Như được ra hiệu, hai đặc vụ Cận vệ Hoàng gia xuất hiện và hộ tống Hoàng tử rời đi, tới nhập với một số khách VIP.
Ambra cầm chặt tấm danh thiếp trên tay và cảm thấy có gì đó mà nàng không hề cảm thấy trong nhiều năm. Bồn chồn. Một vị Hoàng tử vừa đề nghị mình hẹn hò sao?
Ambra từng là một thiếu nữ vụng về và những cậu trai từng mời cô hẹn hò luôn cảm thấy bọn họ có quan hệ bình đẳng với nàng. Nhưng sau này, khi sắc đẹp của nàng bừng nở, Ambra đột nhiên thấy đàn ông như bị lép vế trước sự hiện diện của nàng, lóng ngóng, ngượng nghịu và hoàn toàn cung kính một cách thái quá. Tuy nhiên, tối nay, một người đàn ông quyền thế đã mạnh bạo thẳng tiến tới chỗ nàng và nắm thế kiểm soát hoàn toàn. Điều đó khiến nàng cảm thấy mình thật nữ tính. Và trẻ trung.
Ngay tối hôm sau, một tài xế đón Ambra tại khách sạn của nàng và đưa nàng tới Hoàng cung, nơi nàng thấy mình ngồi cạnh Hoàng tử cùng với hai tá khách khứa nữa, nhiều người trong số đó nàng nhận ra qua các trang xã hội hoặc chính trị. Hoàng tử giới thiệu nàng là “người bạn mới đáng yêu” của chàng và khéo léo gợi ra một cuộc trò chuyện về nghệ thuật để Ambra có thể tham gia trọn vẹn. Nàng có cảm giác rằng mình đang được thử vai thế nào đó, nhưng kỳ lạ thay, nàng thật sự chẳng hề bận tâm. Nàng cảm thấy tự mãn.
Kết thúc buổi tối, Julián kéo nàng ra bên và thì thào. “Tôi hy vọng cô thấy vui. Tôi rất mong được gặp lại cô.” Chàng mỉm cười. “Tối thứ Năm thì sao nhỉ?”
“Cảm ơn anh,” Ambra trả lời, “nhưng tôi sợ rằng tôi sẽ bay về Bilbao vào buổi sáng.”
“Vậy thì tôi cũng sẽ bay,” chàng nói. “Cô đã bao giờ tới nhà hàng Etxanobe chưa?”
Ambra bật cười. Etxanobe là một trong những trải nghiệm ăn tối được mong đợi nhất ở Bilbao. Là một địa chỉ ưa thích của những người đam mê nghệ thuật trên khắp thế giới, nhà hàng tự hào với cách bài trí tiên phong và thực đơn đa dạng khiến cho thực khách có cảm giác như thể họ được ngồi trong một khung cảnh do Marc Chagall* vẽ.
“Thế thì thật tuyệt,” nàng nghe thấy mình nói vậy.
Tại Etxanobe, bên những đĩa cá ngừ nướng và măng tây nấm được trình bày rất kiểu cách, Julián khai màn về những thách thức chính trị mà chàng phải đối diện khi cố gắng thoát lìa khỏi cái bóng người cha đau yếu của mình, và cả về áp lực cá nhân mà chàng cảm nhận được để duy trì huyết thống hoàng gia. Ambra nhận thấy ở chàng sự ngây thơ của một cậu bé sống trong bao bọc nhưng cũng thấy những phẩm chất của một nhà lãnh đạo với nhiệt tình bỏng cháy với đất nước mình. Nàng thấy đó là một sự kết hợp đầy quyến rũ.
Đêm đó, khi cận vệ của Julián hộ tống chàng trở lại máy bay riêng, Ambra biết mình đã si mê.
Mày chỉ mới biết anh ấy, nàng tự nhắc mình. Chậm lại.
Vài tháng tiếp theo dường như trôi qua rất nhanh khi Ambra và Julián gặp nhau liên tục - ăn tối tại cung điện, đi chơi tại khu điền trang của chàng, thậm chí tới cả một buổi trình chiếu phim. Quan hệ của họ rất tự nguyện và Ambra không nhớ đã từng hạnh phúc hơn chưa. Julián lạc hậu một cách đáng yêu, thường nắm tay nàng hoặc hôn trộm một cách lịch thiệp, nhưng không bao giờ vượt quá những ranh giới lệ thường và Ambra đánh giá cao phong thái lịch lãm của chàng.
Một buổi sáng nắng ráo, ba tuần trước, Ambra có mặt ở Madrid, nơi nàng có kế hoạch xuất hiện trong một phần của một chương trình truyền hình buổi sáng nói về các hoạt động trưng bày sắp tới của Guggenheim. Chương trình Telediario của RTVE được hàng triệu người trên cả nước theo dõi trực tiếp và Ambra hơi lo sợ việc làm truyền hình trực tiếp, nhưng nàng biết sự kiện này sẽ giúp bảo tàng được cả nước chú ý.
Buổi tối trước khi diễn ra chương trình, nàng và Julián gặp gỡ ăn tối bình thường tại Trattoria Malatesta và sau đó âm thầm đi qua Công viên Retiro. Nhìn những gia đình ra ngoài đi dạo và từng đám trẻ cười đùa, chạy nhảy xung quanh, Ambra cảm thấy vô cùng bình yên, phiêu lãng trong giây lát.
“Em có thích trẻ con không?” Julián hỏi.
“Em tôn thờ chúng ấy chứ,” nàng trả lời rất thành thực. “Thực tế, nhiều khi em cảm thấy như thể trẻ con là thứ duy nhất còn thiếu trong đời mình.”
Julián mỉm cười tươi rói. “Anh hiểu cảm giác đó.”
Vào thời điểm đó, cái cách chàng nhìn nàng có cảm giác gì đó rất khác và Ambra đột nhiên nhận ra tại sao Julián lại hỏi câu hỏi đó. Một nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy nàng, và một giọng nói trong đầu nàng như thét lên, Nói với anh ấy đi! HÃY NÓI VỚI ANH ẤY NGAY BÂY GIỜ!
Nàng cố gắng nói, nhưng nàng không thể nói lên lời.
“Em ổn chứ?” chàng hỏi, đầy vẻ lo lắng.
Ambra mỉm cười. “Chỉ là chương trình Telediario thôi mà. Em hơi lo lắng.”
“Hít thở đi. Em sẽ thấy rất ổn.”
Julián mỉm cười thật tươi với nàng và sau đó nghiêng tới trước và khẽ đặt một nụ hôn phớt rất nhanh lên môi nàng.
Sáng hôm sau, lúc bảy rưỡi, Ambra thấy mình trong một phòng quay truyền hình, tham gia vào một cuộc trò chuyện trực tiếp thoải mái đến ngạc nhiên cùng với ba người dẫn chương trình rất quyến rũ của Telediario. Nàng thể hiện sự nhiệt thành của mình với Guggenheim đến mức nàng gần như chẳng chú ý đến các máy quay truyền hình và khán giả tại phòng thu trực tiếp, hay nhớ rằng có đến năm triệu người đang theo dõi ở nhà.
“Gracias, Ambra, y muy interesante,” người dẫn chương trình nữ nói khi phân đoạn kết thúc. “Un gran placer conocerte.”
Ambra gật đầu cảm ơn và đợi buổi phỏng vấn kết thúc.
Rất lạ, người dẫn chương trình nữ mỉm cười duyên dáng với nàng và tiếp tục phân đoạn bằng cách quay sang nói trực tiếp với khán giả theo dõi ở nhà.
“Sáng hôm nay,” cô nói bằng tiếng Tây Ban Nha, “một vị khách vô cùng đặc biệt vừa bất ngờ ghé thăm trường quay Telediario, và chúng tôi xin được mời ông ấy ra đây.”
Cả ba người dẫn chương trình đứng lên, vỗ tay khi một người đàn ông cao ráo, lịch lãm sải bước lên sân khấu. Khi khán giả nhìn thấy anh ta, họ nhảy cẫng lên, reo hò cuồng nhiệt.
Ambra cũng đứng lên, sững sờ nhìn.
Julián?
Hoàng tử Julián vẫy tay với đám đông và nhã nhặn bắt tay cả ba người dẫn chương trình. Sau đó, chàng bước tới và đứng bên cạnh Ambra, choàng một cánh tay quanh nàng.
“Cha tôi luôn là một người lãng mạn,” chàng nói, bằng tiếng Tây Ban Nha và nhìn thẳng vào máy quay để nói với khán giả. “Khi mẹ tôi qua đời, ông chưa bao giờ hết yêu bà. Tôi thừa hưởng chất lãng mạn của ông, và tôi tin khi một người đàn ông tìm thấy tình yêu, anh ta biết điều đó ngay lập tức.” Chàng nhìn Ambra và mỉm cười trìu mến. “Và vì thế…” Julián lùi lại và đối diện với nàng.
Khi Ambra nhận ra những gì sắp diễn ra, nàng cảm thấy tê liệt vì không tin nổi. KHÔNG! Julián! Anh đang làm gì?
Không hề báo trước, Thái tử của Tây Ban Nha đột nhiên quỳ xuống trước mặt nàng. “Ambra Vidal, anh đang ngỏ lời với em không phải với tư cách một Hoàng tử, mà đơn giản là một người đàn ông đang yêu.” Chàng ngước nhìn nàng với đôi mắt mơ màng và các máy quay đều xoay tới để bắt cận cảnh gương mặt chàng. “Anh yêu em. Em sẽ kết hôn với anh chứ?”
Khán giả và những người dẫn chương trình đều ngây ra vì thích thú, còn Ambra có thể cảm nhận được cả triệu đôi mắt trên khắp cả nước đang chăm chú tập trung vào nàng. Máu dồn lên mặt nàng và những ngọn đèn đột nhiên có cảm giác nóng rãy trên da thịt nàng. Tim nàng bắt đầu đập loạn lên khi nàng trân trối nhìn xuống Julián, cả nghìn ý nghĩ vùn vụt qua đầu nàng.
Sao anh có thể để em vào tình thế này chứ?! Chúng ta chỉ mới gặp nhau gần đây! Có những điều em chưa kịp nói với anh về bản thân mình… những điều có thể thay đổi mọi chuyện!
Ambra không biết nàng đã đứng trong sự hoảng loạn câm lặng bao lâu, nhưng cuối cùng một người dẫn chương trình cười gượng và nói, “Tôi tin cô Vidal đang bất ngờ! Cô Vidal? Một Hoàng tử điển trai đang quỳ trước mặt cô và bày tỏ tình yêu của ngài trước toàn thế giới!”
Ambra cố lục trí nhớ tìm một cách nào đó để thoát ra thật thanh nhã. Tất cả những gì nàng nghe thấy là sự im lặng và nàng biết mình đã bị mắc bẫy. Chỉ có một cách duy nhất để có thể chấm dứt cái khoảnh khắc công khai này. “Tôi ngập ngừng bởi vì tôi không thể tin nổi câu chuyện thần tiên này kết thúc có hậu.” Nàng thả lỏng vai và mỉm cười trìu mến, nhìn xuống Julián. “Dĩ nhiên em sẽ lấy anh, Hoàng tử Julián.”
Cả trường quay vỡ òa trong tiếng hoan hô cuồng nhiệt.
Julián đứng lên và ôm Ambra trong tay mình. Khi họ ôm nhau, nàng nhận ra rằng trước thời khắc này, họ chưa từng ôm nhau lâu.
Mười phút sau, hai người ngồi ở ghế sau chiếc limousine của chàng.
“Anh có thể thấy anh đã làm em hoảng hốt,” Julián nói. “Anh xin lỗi. Anh chỉ cố tỏ ra lãng mạn. Anh có những cảm xúc rất mạnh với em, và…”
“Julián,” Ambra ngắt lời một cách dứt khoát, “em cũng có những cảm xúc mạnh với anh, nhưng anh đặt em vào một tình huống bất khả kháng ở đó! Em chưa bao giờ hình dung anh sẽ ngỏ lời nhanh vậy! Anh và em chỉ mới biết nhau. Có quá nhiều điều em cần nói với anh - những điều quan trọng về quá khứ của em.”
“Chẳng có chuyện gì trong quá khứ của em đáng kể cả.”
“Chuyện này thì rất có thể. Rất nhiều.”
Chàng mỉm cười và lắc đầu. “Anh yêu em. Sẽ chẳng vấn đề gì. Em cứ thử xem.”
Ambra chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt nàng. Được thôi. Đây chắc chắn không phải là cách nàng muốn cuộc trò chuyện này diễn ra, nhưng chàng không cho nàng lựa chọn nào khác. “Chà, thế này đây, Julián. Khi em còn là một cô bé, em bị nhiễm một bệnh nặng khiến em suýt chết.”
“Được rồi.”
Khi Ambra nói, nàng cảm nhận được một sự trống rỗng trào dâng trong mình.
“Và kết quả là ước mơ có con của cuộc đời em… chậc, nó chỉ có thể là một ước mơ.”
“Anh không hiểu.”
“Julián,” nàng nói thẳng thừng. “Em không thể có con. Vấn đề sức khỏe lúc nhỏ của em khiến em thành vô sinh. Em luôn muốn có con, nhưng em không thể có con. Em rất tiếc. Em biết điều đó quan trọng với anh thế nào, nhưng anh vừa ngỏ lời với một người phụ nữ không thể sinh người nối dõi cho anh.”
Julián tái nhợt.
Ambra nhìn thẳng vào mắt chàng, muốn chàng lên tiếng. Julián, đây là lúc anh ôm chặt lấy em và nói với em rằng mọi thứ đều ổn. Đây là lúc anh nói với em rằng chuyện đó không sao, và rằng anh vẫn yêu em.
Và rồi điều đó xảy ra.
Julián quay đi khỏi cô.
Vào cái thời khắc đó, Ambra biết nó đã kết thúc.
Nguồn Cội Nguồn Cội - Dan Brown Nguồn Cội