Trở ngại càng lớn, chiến thắng càng huy hoàng.

Moliere

 
 
 
 
 
Tác giả: Dan Brown
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Origin (2017)
Biên tập: Ha Ngoc Quyen
Upload bìa: Ha Ngoc Quyen
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 44
Cập nhật: 2020-12-10 21:39:45 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
rụ sở của Tổng giáo phận Công giáo La Mã Madrid - Catedral de la Almudena - là một nhà thờ chính tòa tân cổ điển đồ sộ tọa lạc kề bên Hoàng cung Madrid. Được xây trên vị trí của một thánh đường Hồi giáo cổ, Nhà thờ chính tòa Almudena có tên gọi xuất phát từ từ Arab al-mudayna, nghĩa là “tòa thành”.
Theo truyền thuyết, khi Alfonso Đệ lục giành lại Madrid từ người Hồi giáo vào năm 1083, ông quyết tâm xác định lại vị trí một thánh tượng quý giá đã bị thất lạc của Đức mẹ Đồng trinh Mary do bị chôn lấp trong những bức tường của tòa thành để bảo đảm được giữ an toàn. Không thể xác định được vị trí của Đức mẹ Đồng trinh đã bị giấu kín, Alfonso chuyên chú khấn nguyện cho tới khi một phần tường thành bị nổ tung, sụp xuống và làm lộ ra bức tượng bên trong, vẫn được thắp sáng nhờ những ngọn nến đang cháy được chôn lấp cùng thánh tượng từ hàng thế kỷ trước.
Ngày nay, Đức mẹ Đồng trinh Almudena là vị thánh bảo trợ của Madrid, và những người hành hương cùng khách du lịch đổ về Nhà thờ chính tòa Almudena để cầu nguyện trước thánh tượng của bà. Vị trí đầy ấn tượng của nhà thờ - cùng chung cung điện chính với Hoàng cung - làm tăng thêm nét hấp dẫn với những người đi lễ nhà thờ: cơ hội được nhìn thấy hoàng gia ra vào cung điện.
Tối nay ở sâu bên trong nhà thờ, một thầy dòng trẻ đang hốt hoảng chạy băng qua hành lang.
Giám mục Valdespino ở đâu rồi nhỉ?!
Buổi lễ sắp bắt đầu đến nơi rồi!
Suốt nhiều thập kỷ, Giám mục Antonio Valdespino là tu sĩ trưởng và người cai quản nhà thờ chính tòa này. Là một người bạn lâu năm và cố vấn tinh thần của Đức vua, Valdespino là một người nệ cổ thẳng thắn và nhiệt thành, gần như không khoan nhượng việc hiện đại hóa. Thật đáng kinh ngạc là vị giám mục tám mươi ba tuổi vẫn đeo cùm chân suốt Tuần Thánh* và cùng những người sùng đạo rước thánh tượng khắp các đường phố của thành phố.
Cha Valdespino, trong số tất cả mọi người, không bao giờ trễ giờ làm lễ cả.
Thầy dòng ở cùng giám mục mới hai mươi phút trước trong phòng áo lễ, giúp ông mặc áo choàng như thường lệ. Họ vừa xong việc thì giám mục nhận được một tin nhắn và, không nói một lời, vội vã ra ngoài.
Ông ấy đi đâu rồi?
Đã tìm khắp cả thánh điện, phòng áo lễ và thậm chí cả phòng vệ sinh riêng của giám mục, thầy dòng lúc này đang chạy vội dọc hành lang tới khu hành chính của nhà thờ để kiểm tra văn phòng của giám mục.
Thầy nghe thấy tiếng đàn ống ồ ồ khởi động phía xa.
Thánh ca rước đạo bắt đầu rồi!
Thầy dòng dừng vội bên ngoài văn phòng riêng của giám mục, giật mình khi thấy một vệt sáng bên dưới cánh cửa khép chặt.
Ngài ở đây?!
Thầy dòng khẽ gõ cửa. “¿Excelencia Reverendísima?”
Không có tiếng trả lời.
Gõ mạnh hơn, thầy gọi lớn. “¡¿Su Excelencia?!”
Vẫn chẳng thấy gì.
Lo lắng về sức khỏe của vị giám mục, thầy dòng xoay nắm tay cửa và đẩy cửa mở ra.
¡Cielos! Thầy dòng há hốc miệng khi nhìn vào cái không gian riêng tư ấy.
Giám mục Valdespino ngồi bên chiếc bàn gỗ gụ, đăm đăm nhìn vào chiếc máy tính cá nhân đang chạy. Chiếc mũ thánh của ông vẫn nguyên trên đầu, chiếc áo lễ của ông cuộn dưới mình, còn cây gậy phép thì dựa vội vào tường.
Thầy dòng hắng giọng. “La Santa misa está…”
“Preparada,” giám mục ngắt lời, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. “Padre Derida me sustituye.”
Thầy dòng ngơ ngác nhìn sững. Cha Derida sẽ thay thế ư? Một tu sĩ cấp thấp chủ trì lễ thánh tối thứ Bảy là một điều hết sức khác thường.
“¡Vete ya!” Valdespino gắt mà không hề nhìn lên. “Y cierra la puerta.”
Sợ hãi, thầy dòng làm đúng theo lời, lập tức đi ra và khép cửa lại.
Vội vã chạy trở lại phía âm thanh tiếng đàn ống, thầy dòng thắc mắc không rõ giám mục đang xem thứ gì trên máy tính đến mức thu hút hết cả tâm trí của ông ấy khỏi những nghĩa vụ đối với Chúa.
Thời điểm đó, Đô đốc Ávila đang len lỏi qua đám đông mỗi lúc một tăng dần số lượng trong tiền sảnh Bảo tàng Guggenheim, bối rối nhìn những vị khách đang trò chuyện với những cái tai nghe bóng bẩy của họ. Rõ ràng, chuyến tham quan bảo tàng có hướng dẫn bằng âm thanh là một cuộc trò chuyện hai chiều.
Ông ta cảm thấy mừng vì đã vứt bỏ thiết bị đó.
Không được phân tâm tối nay.
Ông ta kiểm tra đồng hồ và nhìn các thang máy. Chúng đều chật cứng những vị khách đang đổ tới sự kiện chính trên gác, vì thế Ávila chọn cầu thang bộ. Lúc leo lên, ông ta cảm nhận được cơn run rẩy hoài nghi giống hệt như đã cảm thấy đêm qua. Ta thật sự trở thành một kẻ có khả năng giết người rồi sao? Những kẻ vô thần cướp đi sinh mạng vợ và con trai ông ta đã làm thay đổi con người ông ta. Hành động của ta được người có thẩm quyền cao hơn chấp thuận, ông ta tự nhủ. Những gì ta làm có sự đúng đắn.
Khi Ávila đến chiếu nghỉ đầu tiên, ánh mắt ông ta hút về phía một người phụ nữ có mặt trên một lối đi treo gần đó. Nhân vật nổi tiếng mới nhất của Tây Ban Nha, ông ta nghĩ thầm, mắt nhìn người đẹp nổi tiếng.
Nàng mặc một bộ váy trắng ôm khít lấy cơ thể, có một đường chéo màu đen chạy cắt qua người rất nhã nhặn. Thân hình mảnh mai, mái tóc đen dày và dáng đi uyển chuyển của nàng rất dễ làm người khác ngưỡng mộ, và Ávila nhận ra mình không phải người duy nhất hướng ánh mắt về phía nàng.
Ngoài những ánh mắt tán thưởng của các quan khách khác, người phụ nữ trong bộ đồ trắng còn thu hút trọn sự chú ý của hai nhân viên an ninh ăn mặc bóng bẩy bám theo nàng rất sát sao. Hai người này di chuyển với vẻ tự tin cẩn trọng của loài báo đen, trên người khoác áo ngắn tay màu xanh dương có thêu phù hiệu và hai chữ cái GR rất lớn.
Ávila không ngạc nhiên trước sự hiện diện của họ, nhưng ánh mắt của họ khiến mạch ông ta đập nhanh hơn. Từng là thành viên cũ trong lực lượng vũ trang Tây Ban Nha, ông ta biết rất rõ GR có ý nghĩa như thế nào. Hai vệ sĩ này đều có vũ trang và được đào tạo kỹ như bất kỳ vệ sĩ nào trên Trái Đất này.
Nếu bọn họ có mặt thì ta phải hết sức cẩn trọng, Ávila tự nhủ.
“Này!” một giọng đàn ông vang lên, ngay sau lưng ông ta.
Ávila xoay người lại.
Một gã to béo trong bộ tuxedo và chiếc mũ cao bồi màu đen đang ngoác miệng cười với ông ta.
“Trang phục tuyệt đấy!” gã kia nói, tay chỉ bộ quân phục của Ávila. “Sao lại có người kiếm đâu được thứ như thế nhỉ?”
Ávila trừng mắt nhìn, hai nắm tay đang siết chặt nới lỏng ra. Trải qua cả một đời phục vụ và hy sinh đấy, ông ta nghĩ. “No hablo inglés,” Ávila nhún vai trả lời, và tiếp tục bước lên cầu thang.
Trên tầng hai, Ávila thấy một hành lang dài và cứ theo biển chỉ dẫn tới một phòng vệ sinh ở khuất nẻo phía cuối dãy. Ông ta định bước vào thì đèn trong khắp bảo tàng dịu đi rồi sáng lại - cách gây chú ý nhẹ nhàng lần thứ nhất để giục quan khách bắt đầu lên gác dự buổi thuyết trình.
Ávila bước vào phòng vệ sinh vắng vẻ, chọn buồng cuối cùng và khóa chặt phía trong. Giờ chỉ còn một mình, ông ta cảm nhận được những con quỷ dữ quen thuộc đang tìm cách trỗi dậy trong mình, hăm he kéo tuột ông ta xuống vực thẳm.
Năm năm và những ký ức vẫn ám ảnh ta.
Ávila giận dữ xua những cảm giác hãi hùng ra khỏi tâm trí và lấy chuỗi hạt từ trong áo ra. Rất nhẹ nhàng, ông ta gài chuỗi hạt lên móc treo mũ trên cánh cửa. Lúc chuỗi hạt và cây thánh giá bình thản đung đưa trước mặt, ông ta cảm thấy rất ngưỡng mộ tác phẩm làm bằng tay của mình. Người mộ đạo có thể sẽ kinh hãi khi biết rằng một kẻ nào đó lại có thể làm ô uế chuỗi hạt bằng việc tạo ra món đồ như thế này. Thế nhưng, Ávila đã được Nhiếp chính vương trấn an rằng theo những quy luật của sự tuyệt đối thì cùng tắc biến, cái khó tất ló cái khôn.
Khi nguyên nhân là điều thiêng liêng này, Nhiếp chính vương đã hứa, thì sự tha thứ của Chúa đã được bảo đảm.
Cùng với sự bảo vệ đối với linh hồn, thân thể Ávila cũng đã được bảo đảm giải thoát khỏi những điều xấu xa. Ông ta liếc nhìn hình xăm trên bàn tay mình.❏
Giống như dấu hiệu crismón* cổ xưa của Đức Chúa, cái hình này là một biểu tượng hình thành hoàn toàn từ các chữ cái. Ávila đã xăm nó ở đó ba ngày trước bằng mực muối sắt* và một cây kim, chính xác như được hướng dẫn và chỗ đó vẫn còn đau đớn và đỏ rực. Nếu ông ta bị bắt, Nhiếp chính vương đã trấn an, tất cả những gì ông phải làm là đưa bàn tay của mình cho những người bắt giữ nhìn thấy và chỉ trong vài tiếng, ông sẽ được thả ra.
Chúng ta chiếm ngự cấp cao nhất trong chính phủ, Nhiếp chính vương đã nói vậy.
Ávila đã chứng kiến ảnh hưởng đáng nể của họ và có cảm giác nó như một bức màn bảo vệ xung quanh ông ta. Vẫn còn tồn tại những người trân trọng những cách thức cổ xưa. Một ngày nào đó, Ávila hy vọng được tham gia vào hàng ngũ tinh hoa này, nhưng lúc này, ông ta cảm thấy vinh dự được thực hiện bất kỳ vai trò nào.
Trong không gian vắng vẻ của phòng vệ sinh, Ávila móc điện thoại của mình ra và bấm dãy số an toàn đã được cung cấp.
Giọng nói trên máy trả lời ngay hồi chuông thứ nhất. “¿Si?”
“Estoy en posición,” Ávila đáp, chờ đợi những chỉ dẫn cuối cùng.
“Bien,” Nhiếp chính vương nói. “Tendrás una sola oportunidad. Aprovecharla será crucial.” Anh sẽ chỉ có một cơ hội thôi. Điều cốt yếu là nắm lấy nó.
Nguồn Cội Nguồn Cội - Dan Brown Nguồn Cội