This will never be a civilized country until we expend more money for books than we do for chewing gum.

Elbert Hubbard

Download ebooks
Ebook "Người Vợ Mua Vé Bổ Sung"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lượng Nghiên
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 463 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:31:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4-1
ước chân của Vương Du Hàm dừng lại, toàn thân cô trở nên căng thẳng, nhịp tim đập kịch liệt, bắt đầu suy nghĩ nên làm bộ không nghe thấy gì trực tiếp đi ra ngoài, hay là xoay người lại đối mặt với người đàn ông ở phía sau.
"Không phải cô muốn thấy An Bách sao?!" Giọng nói êm tai vang lên lần nữa, lần này anh lại ném mồi dụ cô.
Quả nhiên, bước chân của Vương Du Hàm chỉ thiếu chút nữa là bước điedanlqđ ra khỏi cửa phòng bệnh liền thu lại, cô vừa quay đầu lại, liền đối mặt với đôi con ngươi đen sâu thẳm.
"Chờ một chút nữa bảo mẫu sẽ đưa An Bách tới đây, cô muốn gặp nó, thì hãy ở lại đây đi."
"Thật sao?" Cô không giấu được vẻ mặt mừng rỡ.
"Thật, vào đi." Thu lại vẻ ngoài bệnh tật, anh nở nụ cười.
Lúc này, nếu như Phương Y Khiết vẫn còn ở đây, cô ấy nhất định sẽ cảm thấy như có dòng khí lạnh từ chân xộc thẳng lên đầu; còn đối với Đới Vĩ, hắn đại khái sẽ ngạc nhiên đến rớt cả cằm, hoài nghi Tạ Phái Hiên có phải là bị quỷ nhập vào hay không.
Còn Vương Du Hàm, bởi vì nghe anh nói có thể gặp được con trai, vì quá vui mừng nên đã làm cho cô không để ý đến nụ cười của anh có bao nhiêu dịu dàng.
Nhìn đồng hồ, anh nói: "Chắc là sẽ tới ngay thôi."
Vương Du Hàm không có cách nào đè nén sự hưng phấn cùng vui vẻ của mình, vẻ mặt tràn ngập ý cười, cho đến khi điedanlqđ anh nói một câu nói, mới để cho tất cả lý trí của cô trong nháy mắt quay trở lại."Tại sao cô lại muốn gặp An Bách?"
Nụ cười của cô trở nên cứng nhắc, hỏng bét, cô còn chưa nghĩ ra được lý do nào gọi là “bình thường”. Anh nhếch cao mày, chờ cô trả lời.
"A, bởi vì...... Bởi vì tôi rất thích trẻ con." Cô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng đưa ra cho anh một lý do không đủ sức thuyết phục này.
Anh bí hiểm nhìn chằm chằm cô bằng, ánh mắt kiên định không dời, làm cô cảm thấy chột dạ. "Thật đấy, tôi thật sự rất thích trẻ con." Cô đành phỉa nhấn mạnh laih.
Anh từ chối cho ý kiến nhếch khóe môi mỏng lên, nét mặt kia vừa giống như đã tin lời của cô nhưng cũng giống như không tin. Quá khó hiểu.
Cô đột nhiên có chút cảm thán lại có chút vui vẻ.
Hiện tại anh đã thay đổi thật rồi, trở nên như vậy làm cho người ta khó hiểu, không còn là người chồng đáng yêu điedanlqđ trước đây của cômà hỉ nộ ái ố đều đều viết rõ trên mặt nữa rồi.
Nhưng, đây là một thay đổi tốt, dù sao lấy địa vị hiện tại của anh, nếu như trong đầu đang suy nghĩ gì cũng có thể cho người khác nhìn thấu, hình như cũng không phải là chuyện tốt gì.
"Cha!"
Một giọng nói non nớt mà vui vẻ vang lên phía sau lưng cô, cô vừa mới quay đầu lại, liền nhìn thấy một bóng dáng nhảy nhảy nhót nhót vụt thẳng qua trước mặt cô, xông thẳng vào trong ngực người đàn ông kia.
Tạ Phái Hiên ngồi xổm xuống ôm lấy con trai vào lòng, cảnh tượng đẹp này khiến Vương Du Hàm không nhịn được mà vành mắt đỏ hoe.
"A? Cô y tá cũng ở đây?!" Đới Vĩ và bảo mẫu cùng bước vào.
Nghe thấy giọng nói của Đới Vĩ, Vương Du Hàm vội vàng nháy mắt mấy cái, nháy mắt để làm trôi đi nước mắt trong hốc mắt mình."Đúng vậy."
"Nhiều người như vậy, vậy thì tốt rồi, tôi có nấu cháo trắng dưa cải, mọi người cùng nhau ăn đi." Mẹ Lưu cười tủm tỉm nhìn cô.
"Cha, có cả mì gân nữa." An Bách nở nụ cười lấy lòng.
"Tiểu thiếu gia đặc biệt dặn dò nên không thể quên được, bởi vì ngài thích ăn." Mẹ Lưu buồn cười bổ sung thay An Bách.
"An Bách thật là một đứa con trai tốt, nếu như tương lai con ta cũng đáng điedanlqđ yêu với thân thiết như vậy thì thật tốt." Vẻ mặt của Đới Vĩ đầy yêu thích và ngưỡng mộ.
Tạ Phái Hiên buồn cười liếc nhìn hắn.
"Cha, ai vậy?" An Bách rốt cuộc cũng chú ý tới sự tồn tại của người xa lạ trong phòng bệnh.
"Đó là cô y tá chăm sóc cho cha." Anh nhìn hốc mắt ửng đỏ của Vương Du Hàm, sau đó thay bọn họ giới thiệu lẫn nhau, "Nó chính là An Bách, con trai của tôi."
Vương Du Hàm kích động cắn chặt răng, cố gắng ngăn chặn dòng lệ nóng trong hốc mắt.
Con trai của cô không chết, hơn nữa còn lớn như vậy rồi, dung mạo giống như cha nó vậy, đẹp mắt như vậy, đáng yêu như thế...... Trời ạ, cô thật sự rất muốn ôm nó một cái.
Giống như là đọc được suy nghĩ của cô, Tạ Phái Hiên nhẹ nhàng đẩy An Bách một cái, nói: "An Bách, ôm dì y tá một cái đi."
An Bách có chút không hiểu nhìn cha, mặc dù không có hiểu rõ ràng tại sao lại cần làm như vậy, nhưng vẫn nghe lời điedanlqđ đi tới trước mặt của Vương Du Hàm.
"Dì." An Bách ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn cô, khẽ nói.
"An Bách......" Bảo bối của tôi......
Cô nhẹ nâng gương mặt nho nhỏ của An Bách lên, tỉ mỉ nhìn, ở trong trí nhớ của cô, nó vẫn còn là một đứa bé ư ư a a ở trong lòng cô thổi nước nọt, nhưng chỉ chớp mắt, cũng đã lớn như vậy rồi.
Cô khẽ vuốt hàng mi, sống mũi thẳng cùng đôi môi hình thoi, lại nhẹ nhàng vuốt ve đôi má mềm mại của con...... Giờ khắc này, cô không thể nhịn được nữa.
Tất cả ý nghĩ nhắc nhở mình phải sống, không làm cho người khác cảm thấy cô quá kì lạ, trong nháy mắt hoàn toàn sụp đổ, nước mắt hoàn toàn vỡ đê.
"Dì, dì làm sao vậy?" Nước mắt cô vừa rơi xuống, An Bách vừa điedanlqđ ngỡ ngàng lại vừa kinh ngạc, trong nháy mắt tay chân trở nên luống cuống.
Mà những người còn lại, trừ Tạ Phái Hiên ra, tất cả đều ngơ ngác cả ra.
Mẹ Lưu cùng Đới Vĩ hai mặt nhìn nhau, hai người đều không hiểu gì, hoàn toàn không rõ hiện tại đang xảy ra chuyện gì.
"Cô ấy sao vậy?" Ánh mắt thăm hỏi của Lưu mẹ nhìn về phía Đới Vĩ.
"Tôi cũng không biết." Đới Vĩ mù tịt nhún nhún vai.
Ánh mắt suy nghĩ sâu xa của Tạ Phái Hiên dừng lại trên người của Vương Du Hàm.
"Dì, dì chỉ là nhớ tới đứa con của dì thôi......" Cô khụt khà khụt khịt, ngẹn ngào nói.
An Bách suy nghĩ một chút, quyết định giang đôi tay bé nhỏ ra ôm lấy cô.
Đứa con của dì cùng với mẹ của nó đều không còn trên cõi đời này nữa sao?
Khó trách cha lại nói nó chạy lại ôm dì một cái, thì ra là vì vậy.
"Dì, ngoan, đừng khóc." An Bách sử dụng những từ ngữ nó có thể nghĩ tới để an ủi cô, đôi tay nhỏ bé vẫn không quên vỗ nhẹ ở trên lưng cô.
"An bách, cháu thật biết nghe lời." Lòng của cô trở nên ấm áp, sống mũi có chút cay cay.
"Cô y tá này tuổi còn trẻ, không ngờ đã có con rồi." Mẹ Lưu kinh ngạc nói.
"Khó trách cô ấy dỗ tổng giám đốc như dỗ dành một đứa trẻ, thì ra là đã sớm là một bà mẹ trẻ, dỗ dành đứa bé theo thói quen." Đới Vĩ kinh sợ nhớ lại sự kiện cho kẹo.
Tạ Phái Hiên nhướng cao mày rậm, yên lặng nhìn cô mất khống chế mà rơi lệ, hình ảnh cô ôm thật chặt An Bách vào trong lòng.
Anh biết, ý nghĩ này của mình có bao nhiêu buồn cười, quá sức tưởng điedanlqđ tượng, thậm chí, anh không nghi ngờ chút nào sẽ có người cho là anh bị điên rồi.
Nhưng, anh thật sự cho là, cô, Vương Du Hàm, chính là An Á!
Tình huống trở nên có chút quỷ dị.
Trong nồi nước đang sôi sùng sục, những chùm bọt khí nho nhỏ theo đáy nồi mà nổi lên.
Vương Du Hàm gọn gàng cắt tỏi, thái sợi rau củ, cắt nấm hương thành từng khối, sau đó còn bào thêm một quả mướp.
Nước sôi, cô bỏ mì sợi đã chuẩn bị xong vào nồi, cô bận tối mày tối mặt, sau đó nghe trong phòng khách truyền đến tiếng thúc giục của Tạ Phái Hiên.
"Đã xong chưa? Tôi đói bụng."
Động tác của cô ngừng lại trong phút chốc.
Thực sự rất kỳ dị.
Cô lại đang nấu cơm ở nhà anh!
Nếu là một tháng trước kia có người nói cho cô biết, kế tiếp cô có thể có cơ hội lại một lần nữa xâm nhập vào cuộc sống của người đàn ông mà cô yêu nhất, cô nhất định sẽ không tin.
Nhưng sự thật lại chính là như thế.
Ngày hôm đó nhìn thấy An Bách, sau khi cô mất khống chế mà rơi lệ, anh không hỏi cũng không nhiều lời gì cả, chỉ là ngày ngày nói An Bách tới bệnh viện, để cho cô có thể gặp được An Bách.
Cô không hiểu nổi anh đang nghĩ cái gì, nhưng có thể có cơ hội gặp được con trai, cô không thể buông tha. Hơn nữa anh không hỏi cũng tốt, bởi vì cô không thể nghĩ điedanlqđ ra được lý do gì để giải thích, cho nên cô cứ yên lặng như vậy mà xuất hiện trong phòng bệnh của anh trong thời gian mà An Bách tới, sau đó, một ngày trước khi anh xuất viện, anh hỏi cô ——
"Mẹ Lưu chuẩn bị về hưu, An Bách thiếu một bảo mẫu, cô có muốn làm không?"
"Hả?" Cô kinh ngạc nhìn anh.
"Tôi cho là cô rất thích nó."
"Tôi đương nhiên thích nó!" Cô không chút do dự lập tức đáp lại.
Anh nhếch cao lông mày, con ngươi đen suy nghĩ sâu xa mà nhìn cô.
Ánh mắt sắc bén kia giống như là muốn nhìn thấu cô, làm cho cô không khỏi chột dạ, không nhịn được bắt đầu lo lắng cho mình có phải đã để lộ chuyện gì hay không, sợ hãi có phải anh đã phát hiện ra điều gì rồi không.
Nhưng, cẩn thận nghĩ lại, không thể nào.
Bề ngoài của Vương Du Hàm không hề giống An Á một chút nào, hơn nữa chuyện An Á sống lại biến thành một người phụ nữ khác, thật hoang đường
Chuyện nói ra cũng sẽ không có người tin, anh làm sao có thể sinh ra hoài nghi, cô thực sự đã nghĩ nhiều quá rồi.
"Mẹ Lưu nói với tôi rất nhiều lần, bà định về hưu để chăm sóc cho con cháu của mình, cô đã thích An Bách, An Bách cũng thích ở chung với cô, sao cô không suy xét đến việc làm bảo mẫu cho An Bách?"
Cứ như vậy, bởi vì điều kiện có thể ngày ngày nhìn thấy An Bách, cũng có thể điedanlqđ ngày ngày gặp được anh thật sự quá mạnh mẽ, mạnh đến làm cho cô nhất thời quên mất sau khi anh xuất viện, chỉ cần ở phía xa len lén nhìn anh, vì vậy, hoàn toàn không có biện pháp cự tuyệt mà kích động đồng ý.
Sau đó, cô ở chỗ này.
Cô bưng cơm trưa đã nấu xong, bát mì thơm ngào ngạt mùi dầu vừng lên mặt bàn, trong người đàn ông vốn đang xử lý công chuyện trong phòng khách liền tự động tự động xuất hiện trước bàn ăn.
"Rất thơm." Anh không tiếc lời ca ngợi, sau đó an vị ngồi xuống mà ăn ngấu ăn nghiến.
"Thật không hiểu nổi, rốt cuộc tôi đảm đương làm bảo mẫu của ai đây." Cô nhìn bộ dạng thanh thản của anh, thật không biết nên tức giận hay là nên buồn cười đây.
Nói là bảo mẫu, cô cảm thấy hình như mình còn kiêm thêm chức quản gia nữa.
Bởi vì trừ việc chăm sóc An Bách, cô còn nấu bữa trưa và bữa tối cho hai cha con bọn họ, có lúc trong nhà lộn xộn, cô nhìn không được liền phải chủ động dọn dẹp lại.
Kể từ khi tiếp nhận công việc bảo mẫu này, bên bệnh viện cô đã chuyển sang làm bán thời gian, bởi vì y tá trưởng không điedanlqđ muốn để cho cô đi, dù sao nhân viên có thể tin cậy không đủ, lúc này cô mà từ chức, y tá trưởng sẽ đau đầu nhức óc.
Vì vậy, sau khi nói chuyện với y tá trưởng, bọn họ đã đạt được hiệp nghị, cô tạm thời chuyển thành y tá bán thời gian (giống như làm part-time ấy), mỗi ngày đều phải đến bệnh viện trình diện, nhưng không cần giống như nhân viên chính thức, phải làm việc trong một thời gian dài như vậy.
Mà đến chỗ của Tạ Phái Hiên, cô cũng giống như đang làm việc bán thời gian, buổi trưa mỗi ngày đến nhà họ Tạ trình diện, bởi vì An Bách đang học tiểu học năm nhất thì trừ thứ ba ra, đều chỉ học chắc buổi sáng mà thôi.
Nếu làm bảo mẫu của An Bách, theo lý thuyết, cô phải đi đón An Bách sau giờ tan học, nhưng bởi vì Mẹ Lưu vẫn làm đến hết cuối thàng, mẹ Lưu cũng không nỡ phải rời xa An Bách mà mẹ Lưu đã chăm sóc nó từ nhỏ cho tới lớn, cho nên kiên trì cho đến hết tháng này sẽ đón An Bách tan học, sau đó sẽ quay về nhà cùng cô gánh vác công việc.
Vì vậy buổi trưa cô liền trực tiếp đến nhà họ Tạ trình diện, trước tiên chuẩn bị xong bữa trưa, để cho An Bách vừa mới về nhà thì sẽ có ngay thức ăn nóng hổi để ăn.
Các nàng ơi, chắc tuần này chỉ đăng đc 1c thôi tại vì dạo này ta đang mắc lịch thi cử, các nàng thông cảm cho ta nhé
Người Vợ Mua Vé Bổ Sung Người Vợ Mua Vé Bổ Sung - Lượng Nghiên