Tài năng thường bộc lộ trong những hoàn cảnh khó khăn và ngủ yên trong hoàn cảnh thuận lợi.

Horace

Download ebooks
Ebook "Người Vợ Mua Vé Bổ Sung"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lượng Nghiên
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 463 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:31:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1-1-2
ao cô ấu trĩ vậy, ai muốn gọi cô là chị chứ!" Anh gườm gườm nhìn cô, con ngươi thâm thúy bắt đầu bốc lửa.
An Á bĩu môi, lầu bầu câu tính khí thật kém.
Tính tình của anh sẽ thể hiện trực tiếp ra, bất luận là vui vẻ hay tức giận, luôn viết rõ ràng ở trên mặt, nhìn một lần là có thể nhìn thấu.
Cho nên, bây giờ nhìn thấy đáy mắt anh bốc hỏa, cô biết anh lại đang tức giận rồi.
Thật sự là rất kỳ quái, việc cô hai mươi sáu tuổi lớn hơn anh là sự thật, thật không hiểu được tại sao anh lại kiên trì như vậy, có chết cũng không chịu dienđanlqd gọi cô một tiếng chị, còn vì chuyện này mà tức giận, ai, quả nhiên tâm lý của thiếu niên thời kỳ trưởng thành khó mà nắm bắt được.
Mười tám tuổi không tính là thời kì trưởng thành ấy hả? Thôi, dù sao đây cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là tâm tình của tên Tạ Phái Hiên này thật sự là thay đổi còn nhanh hơn thời tiết!
"Không gọi thì thôi, chúng ta trở về vấn đề chính, mới vừa rồi cậu định lén vứt thuốc đi chứ gì?" Mặc dù cô dùng câu nghi vấn, nhưng ánh mắt nhìn anh lại tràn ngập khẳng định.
Đề tài lại quay trở lại, trong nháy mắt lửa giận đang thiêu cháy lòng anh bị cảm giác chột dạ dập tắt hơn phân nửa.
"Tôi không vứt." Anh vội vã mở lòng bàn tay phải ra, lấy vật chứng giải thích thay mình.
"Là ‘còn chưa vứt’." Cô buồn cười lật tẩy anh, con ngươi đen sáng chói bởi vì nụ cười mà híp lại thành vầng trăng khuyết.
"Bởi vì tôi xuất hiện trước khi cậu kịp vứt."
Mỗi người đều không thích uống thuốc, nhưng là nếu đến khám bệnh lấy thuốc rồi, cho dù không thích như thế nào đi nữa, chỉ cần nghĩ đến việc uống thuốc là có thể giúp cơ thể ốm yếu khỏe mạnh lại như cũ, người bình thường vẫn sẽ cam chịu số phận nuốt viên thuốc đắng vào, nhưng tên Tạ Phái Hiên này mỗi lần đều muốn vứt hết thuốc, còn chưa đi ra cửa bệnh viện, liền không thể chờ đợi được nữa mà vứt thuốc đi.
Cô chứng kiến nhiều lần liền không chịu được nữa, hỏi anh tại sao lại lãng phí nguồn tài nguyên chữa bệnh như vậy, huống chi sau khi uống thuốc, miệng vết thương cũng sẽ không nhiễm trùng hay xuất hiện biến chứng, kết quả anh lại dám nói bôi thuốc vết thương xong là được rồi, thân thể anh khỏe mạnh cường tráng, cho nên việc uống thuốc này có thể bỏ qua.
Mặc dù lý do anh nói là như vậy, nhưng sau này khi cô quan sát anh được một thời gian, phát hiện ra anh căn bản là sợ uống thuốc, anh sợ thuốc đắng!
"Mặc kệ như thế nào, dù sao việc tôi không vứt là sự thật." Anh bĩu môi.
"Oa, thật là giỏi." Cô rất hoan nghênh vỗ tay giúp anh, còn thưởng cho anh một nụ cười ngọt ngào tới cực điểm.
Chỉ là, bày ra vẻ mặt dạy dỗ bạn nhỏ này rõ ràng là muốn trêu chọc anh, anh giận tái mặt, khẽ nói: "Thuốc vẫn còn ở trên tay tôi, cho nên cô đã hiểu lầm rôi, cô phải bồi thường thế nào cho tôi?"
"Bồi thường gì chứ? Cậu uống thuốc trước rồi hãy nói!" Cô tức giận nói xong, sau đó từ trong túi áo một viên kẹo mạch nha ô mai đưa dienđanlqd cho anh.
Sau đó, anh đang cực kỳ không vui lại được hành động này của cô an ủi bớt mấy phần.
Mặc dù anh cũng không thích ăn kẹo, nhưng mà anh thích cô bởi vì anh không thích uống thuốc, mà đặc biệt đi mua kẹo cho anh ăn.
Anh biết là chỉ mình anh có, là vì cô phát hiện anh luôn len lén vứt thuốc đi mà đặc biệt mua cho anh.
Mặc dù chuyện sau khi uống thuốc còn phải ăn kẹo này rất giống một đứa trẻ, nhưng anh rất thích cảm giác được cô quan tâm như vậy.
"Không có nước thì uống thế nào?" Anh giả vờ giận oán trách.
An Á nhìn anh đang cố gắng để che giấu nụ cười, thật sự cảm thấy anh thật đáng yêu làm cô không nhịn được bật cười, trong nhận thức của cô trước kia về Tạ Phái Hiên, cô không nghi ngờ nào mà nói sinh vật dễ thay đổi cảm xúc nhất trên đời này chắc chắn là phụ nữ, nhưng sau khi biêý anh, cô phát hiện quả nhiên trên đời này không có cái gọi là tuyệt đối, bởi vì cô đã chứng kiến được biến hóa cảm xúc của anh.
Anh có thể lập tức tức giận bày ra bộ mặt thối với cô, nhưng sau mấy giây lại lộ ra nụ cười.
"Dạ dạ dạ, tiểu nhân sẽ lập tức đi rót nước cho đại thiếu gia, như vậy được rồi chứ?" Cô rất phối hợp bày ra bộ dạng tiểu tỳ nữ, cười tủm tỉm xoay người đi lấy nước.
Tạ Phái Hiên chăm chú quan sát bóng lưng của cô, nụ cười trên môi không nhịn được mà hiện ra, cho đến khi bóng dáng của cô biến mất cuối hành lang phòng cấp cứu của bệnh viện......
Đột nhiên, một bóng dáng, rất chân thật, một giọng nữ rất không vui vang lên trong căn phòng bệnh yên tĩnh.
"Tạ Phái Hiên! Anh lại lén muốn vứt thuốc rồi!"
Tạ Phái Hiên ngẩn ra, sau đó mới phát hiện mình lại bất tri bất giác cầm viên thuốc mơ mộng hão huyền.
Mà trong mộng, anh nhìn thấy người đã rời bỏ anh từ lâu...... Anh thích nhất một người phụ nữ, An Á.
Nếu như người phụ nữ sau lưng không lên tiếng quấy rầy anh, như vậy có lẽ anh có thể tiếp tục giấc mộng này lâu hơn một chút nữa, có lẽ anh dienđanlqd còn có cơ hội có thể nhìn thấy cô trở lại trước mặt anh, mỉm cười với anh.
Từ giấc mộng xa xôi trở lại thực tế, anh che giấu nụ cười vô ý thoáng qua ở trên môi, ánh mắt rơi vào những viên thuốc nằm trong lòng bàn tay, sau đó không chút do dự lật tay lại, khiến cho những viên thuốc rơi vào thùng rác.
"Tạ Phái Hiên, không có ai nói với anh là không nên lãng phí tài nguyên chữa bệnh sao?" Cô tức giận chất vấn anh.
Có, chính là người phụ nữ mà anh yêu nhất.
Nhưng anh không muốn cũng không cần thiết phải nói cho cô biết.
Anh chậm rãi xoay người lại, mặt không thay đổi nhìn người phụ nữ trước mắt.
Vương Du Hàm, y tá phụ trách phòng bệnh của anh.
Mái tóc của cô mượt mà đen bóng, buộc lại ngay ngắn, có một đôi mắt tròn không thể nào lớn hơn, ngũ quan trên khuôn mặt rất bình thường.
So với An Á mà anh yêu, người phụ nữ trước mắt này thật sự là không thể nói là đẹp, thế nhưng mới nhìn thấy cô hai ngày, lại có thể luôn làm cho anh nhớ tới An Á.
Bởi vì lời cô mắng anh thật sự rất quen tai, quen tai đến mức anh không kiềm chế được mà tức giận.
Đã thật lâu không ai dám mắng anh rồi, từ sau khi An Á chết chỉ có tiểu y tá trước mắt bày, là người đầu tiên trong bảy năm qua dám mắng anh.
Nhưng, anh tức giận không phải vì thái độ ăn tim gấu mật hổ của cô, mà là vì trên người cô, anh lại nhìn thấy bóng dáng của An Á.
"Tôi đã nói là tôi muốn đổi y tá rồi, tại sao hôm nay lại là cô?" Anh lạnh lùng hỏi.
"Tạ tiên sinh, anh không biết là anh khó trị lắm sao? Nằm viện mới bảy ngày đã làm cho bốn y tá tức đến phát khóc rồi, đã không có y tá chịu được tính khí của anh, bây giờ tôi là y tá duy nhất đồng ý chăm sóc anh." Đừng nói là y tá, ngay cả bác dienđanlqd sĩ cũng bị tính khí bệnh hoạn không hợp tác của anh làm cho tức đến mức phun máu ném đơn xin từ chức rồi đấy!
Hơn nữa, anh đang ở phòng bệnh VIP, anh cho là có thể tùy tiện cho một y tá phụ trách sao? Tư lịch (Tư lịch và sự từng trải) chưa đủ sâu, năng lực chuyên nghiệp và kỹ thuật chưa đủ thuần thục không có cơ hội được phái đến đây, người như vậy làm sao lại có thể để cho anh một ngày đổi một người thế này!
Người Vợ Mua Vé Bổ Sung Người Vợ Mua Vé Bổ Sung - Lượng Nghiên