Love, like a mountain-wind upon an oak, falling upon me, shakes me leaf and bough.

Sappho

 
 
 
 
 
Tác giả: Dạ Miên
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 6593 / 15
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21 (chương Kết) -
hững cơn đau liên tục dường như muốn vắt kiệt sức lực của Mẫn Nghi . Nhưng cuối cùng, nàng cũng sinh được một bé trai bụ bẫm, điều này không những làm cho nàng vô cùng vui mừng mà cả bà Vân Tường và Trực Nhân cũng vậy, cả hai lăng xăng vây lấy hai mẹ con nàng . Điều này giúp nàng bớt đi cơn tủi hờn .
Nhưng dường như tạo hóa sinh Mẫn Nghi ra để gánh vác tất cả những bất hạnh khổ đau trên thế gian này . Nỗi vui mừng và nụ cười chưa trọn vẹn trên môi mọi người thì nàng bị băng huyết và cơn sốt hành hạ nàng li bì, làm cho Trực Nhân đau thắt tim và bà Vân Tường thì khóc đến sưng cả mắt . Dù cho bác sĩ có làm thế nào thì cơn sốt của nàng cũng không hạ và băng huyết cũng không cầm . Mẫn Nghi dường như bị chìm trong cơn hôn mê và bị cơn sốt hành hạ làm cho sức khỏe của nàng suy yếu .
Mẫn Nghi choàng tỉnh, nàng không biết mình đã nằm trong bao lâu rồi . Nàng thấy mình dường như không còn sức lực gì cả . Cơn sốt dường như vẫn không thuyên giảm tí nào và ở phía dưới bụng nàng vẫn còn cảm giác cái chất âm ấm trong người nàng chảy ra không ngừng .
Nhướng đôi mắt lờ đờ mệt nhọc, nàng bắt gặp đôi mắt lo lắng của Trực Nhân và đôi mắt sưng đỏ của mẹ . Nàng cảm nhận một điều không may . Nàng thét lên :
- Mẹ ơi ! Anh Hai ơi !
Cả hai cùng chạy đến bên Mẫn Nghi :
- Mẫn Nghi ! Có chuyện gì thế em ?
- Mẫn Nghi ! Con đừng làm mẹ sợ nha con .
Mẫn Nghi đưa bàn tay yếu ớt nắm lấy tay anh và mẹ :
- Con của con đâu rồi ? Con muốn gặp nó .
Bà Vân Tường run rẩy nghẹn ngào :
- Được, được . Để mẹ bế đến cho con .
Khi bà Vân Tường đặt đứa bé nằm bên cạnh Mẫn Nghi, nàng vội ôm lấy con như sợ bị ai cướp đi vậy . Đứa bé vô tư nằm ngủ ngon lành, không hề hay biết những cảm giác hay tâm sự của mẹ .
Nhìn con trai vô tư nằm ngủ, lòng Mẫn Nghi dạt dào thương mến . Nàng nói thầm : Tội nghiệp con trai của mẹ, mới vừa lọt lòng nhưng không được vòng tay ôm ấp của ba như những đứa trẻ khác . Nước mắt tràn ngập bờ mi, nàng thầm thì bên con :
- Con trai ơi ! Xin hãy tha thứ cho mẹ . Mẹ không thể nào cho ba con biết chuyện này . Mẹ biết mẹ làm như vậy là rất có lỗi với con, nhưng con hãy hiểu và thông cảm cho mẹ .
Mẫn Nghi lại khóc, làm nước mắt rơi cả vào mặt thằng bé làm nó giật mình, chóp chép cái miệng xinh xắn . Thằng bé giống Tử Trung như đúc . Nhìn con, nàng càng nhớ Tử Trung hơn và càng thấy đau lòng hơn . Tử Trung ơi ! Làm sao mà anh biết, anh có một đứa con như vầy .
Cơn sốt và cơn nhức đầu lại hành hạ nàng . Phía dưới bụng, cái chất âm ấm dường như đang chảy ra nhiều hơn, nàng thấy mình choáng váng và sức lực cạn kiệt . Nàng nhìn mẹ và Trực Nhân, bắt gặp những ánh mắt thất thần của họ đang nhìn nàng trong nỗi tuyệt vọng . Bỗng nàng kinh hoàng khi nghĩ đến một chuyện, đó là ... cái chết .
Nàng đã nhiều lần đọc sách và nghe nói người đàn bà sau khi sinh bị băng huyết, không cầm được thì sẽ bị tử vong . Trời ơi ! Chẳng lẽ nàng phải chết sao ? Mẫn Nghi lấy hết sức lực ôm chặt con vào lòng, nghẹn ngào . Chẳng lẽ con nàng phải chịu mồ côi sao ? Con ơi ! Mẹ không cam lòng . Nhưng mẹ thấy sức lực đã cạn kiệt rồi . Trời ơi ! Sao con tôi lại khổ thế này ? Con ơi ! Nếu mẹ có mệnh hệ gì thì con sẽ sống với bà ngoại và cậu Hai .
Nhưng nàng lại nghĩ bà ngoại rồi cũng già, Trực Nhân thì sẽ có vợ và anh phải lo cho gia đình anh, dù thế nào thì con nàng cũng là một đứa trẻ mồ côi . Nàng còn nhớ lúc nàng còn nhỏ . Tuy lúc nào nàng cũng tỏ ra cứng rắn, nhưng sau mỗi buổi chiều tan trường hoặc ra phố, nàng thường lén nép mình vào một góc nhỏ để nhìn những bạn nhỏ được cha mẹ đón hoặc dẫn đi chơi một cách ngưỡng mộ, thèm thuồng . Lúc đó, nàng luôn mơ ước, một ước mơ nhỏ thật đơn sơ nhưng thật cháy bỏng là mỗi buổi chiều tan trường, nàng được cha mẹ đón như bao bạn trẻ khác . Nhưng điều ấy đối với tuổi thơ của nàng chỉ tìm thấy trong giấc mơ mà thôi . Còn con nàng sau này thì sao ? Chẳng lẽ lại lặp lại những gì của mẹ ngày xưa sao ?
Với sức lực tưởng chừng như cuối cùng của nàng, nàng đã quyết định . Không được . Con trai ơi ! Dù mẹ có chết đi, nhưng mẹ vẫn không nhẫn tâm để con mồ côi đâu . Mẹ không muốn con là phiên bản của mẹ ngày xưa . Bất giác, nàng gọi thét lên :
- Mẹ ơi ! Anh Hai ơi !
- Mẫn Nghi ! Anh Hai đây .
- Mẹ đây, Mẫn Nghi . Con thấy trong người thế nào ?
Mẫn Nghi níu tay Trực Nhân, hối thúc :
- Anh Hai ơi ! Hãy giúp em gọi Tử Trung đến đây . Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh ấy.
Trực Nhân ngạc nhiên :
- Em bảo Tử Trung nào ?
- Là bạn anh đó .
- Nhưng em gặp Tử Trung làm gì trong lúc này ? Em có quen cậu ấy sao ?
Mẫn Nghi lấy hơi lên, cố nói :
- Em không còn thời gian để giải thích đâu . Anh mau tìm Tử Trung đến đây, kẻo không kịp . Rồi mọi chuyện em sẽ nói rõ .
Trực Nhân lớ ngớ trước em gái, nhưng anh thấy Mẫn Nghi trong trạng thái nguy kịch nên không hỏi thêm mà vội vã chạy tìm Tử Trung . Anh nhủ thầm : Cũng may là Tử Trung đang còn ở đây . Nhưng khi anh đến khách sạn nơi Tử Trung ở thì cô tiếp tân bảo là Tử Trung đã đi vắng . Trực Nhân lo lắng chạy đi khắp nơi mà hai người thường khi lui tới nhậu . Trực Nhân chạy đến bở hơi tai và cuối cùng cũng gặp được Tử Trung đang ngồi trong quán nhậu với một đống vỏ lon bia nằm lăn lóc trên bàn . Trực Nhân hào hển chạy vào :
- Tử Trung ! Cậu ngồi đây mà tớ tìm muốn chết .
Nhìn đầu tóc bạn bù xù, Tử Trung ngạc nhiên :
- Có chuyện gì thế ?
- Cậu mau lên . Em gái tớ ở trong bệnh viện đang ở trạng thái nghìn cân treo sợi tóc . Nó tha thiết muốn gặp cậu .
- Cái gì ? Em gái cậu muốn gặp tớ ? Nhưng vì chuyện gì ?
- Tớ không biết . Nó bảo có chuyện rất quan trọng muốn gặp cậu . Chúng ta mau lên, kẻo không kịp .
Tử Trung không biết ất giáp gì, cũng nhanh chóng trả tiền rồi chạy theo Trực Nhân .
Khi hai người vừa bước vào phòng thì Tử Trung đã sững sờ kêu lên :
- Trời ơi ! Mẫn Nghi !
Trước đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên của bà Vân Tường và Trực Nhân, Mẫn Nghi cũng yếu ớt kêu lên :
- Tử Trung ! Cuối cùng anh cũng tới . Em chỉ sợ không kịp gặp anh lần cuối mà thôi .
Tử Trung dường như không để ý tới đứa trẻ nằm bên cạnh Mẫn Nghi, anh chạy đến bên nàng, lo lắng :
- Mẫn Nghi ! Tại sao em lại ra nông nỗi như thế này ?
Mẫn Nghi nắm chặt tay Tử Trung, khóc ngất :
- Tử Trung ơi ! Em định giấu kín bí mật này, nhưng em nghĩ mình không qua khỏi . - Xoay về phía đứa con, nàng tiếp .
- Tử Trung ơi ! Đây là giọt máu của anh, là con của chúng ta . Nó là kết quả sau cái đêm mật ngọt của anh và em .
Tử Trung như lọt vào cõi u mê nào đó, anh nhìn đứa bé rồi nhìn Mẫn Nghi :
- Em nói sao ? Đây là con của chúng ta ư ? Đứa bé là con của anh đây sao ?
Câu chuyện của Mẫn Nghi đã làm cho bà Vân Tường và Trực Nhân đều bàng hoàng, nhưng cả hai đều rất mừng .
Giọng Mẫn Nghi lại thều thào :
- Tử Trung ! Em biết mình không sống nổi, và em không muốn con chúng ta bị mồ côi, nên xin anh hãy vì em mà thương con, nuôi nấng nó lên người . Như vậy, em mãn nguyện và mang ơn anh nhiều ... lắm .
Vừa nói xong, Mẫn Nghi đã ngất đi, làm Tử Trung phải kinh hoàng gào lên :
- Mẫn Nghi ơi ! Em tỉnh lại đi . Bác sĩ ơi ! Hãy cứu vợ tôi .
- Gọi bác sĩ đi !
Tiếng ồn ào, tiếng la khóc và tiếng chân chạy rầm rập . Lúc này, cả Tử Trung, bà Vân Tường và cả Trực Nhân gần như điên cuồng, cũng may các bác sĩ đã kịp thời có mặt .
Và bây giờ, Tử Trung chỉ còn biết ôm con và cầu nguyện .
Cánh của phòng cấp cứu bật mở, một vị bác sĩ bước ra làm cả bà Vân Tường, Trực Nhân và Tử Trung đều bật dậy . Tử Trung lo lắng hỏi :
- Thưa bác sĩ, cô ấy thế nào rồi ạ ?
Vị bác sĩ nở một nụ cười thật tươi, bắt tay Tử Trung :
- Xin chúc mừng gia đình . Hiện tại, cô Mẫn Nghi đã qua khỏi cơn nguy kịch .
Nỗi vui mừng làm cho mọi người đều rơi nước mắt . Trực Nhân lên tiếng :
- Chúng tôi không biết nói gì để cám ơn bác sĩ đã cứu em tôi . Xin cám ơn bác sĩ .
Vị bác sĩ xua tay :
- Không có chi . Đó là trách nhiệm của chúng tôi mà . Một lần nữa, tôi xin chúc mừng gia đình .
- Bác sĩ à ! Chúng tôi có thể vào thăm cô ấy được không ?
- Ồ ! Tất nhiên . Mọi người cứ vào đi . Có lẽ cô ấy đang chờ đấy .
- Cám ơn bác sĩ nhiều lắm .
Và mọi người nhanh chân bước vào phòng Mẫn Nghi . Vừa thấy mọi người, Mẫn Nghi đã reo lên :
- Mẹ ! Anh Hai ! Tử Trung !
Bà Vân Tường mừng đến khóc ngất :
- Con ơi ! Con không sao thì mẹ mừng lắm .
- Mẹ ! Con đã làm mẹ lo lắng lắm phải không mẹ ?
Trực Nhân lên tiếng :
- Mẫn Nghi ! Em thấy trong người thế nào ?
- Dạ, em khỏe lắm, anh Hai à .
Trực Nhân và bà Vân Tường đã nghe Tử Trung kể hết chuyện của anh và Mẫn Nghi . Lúc này, Trực Nhân cảm thấy nên dành riêng cho hai người là tốt nhất, anh nhìn mẹ với nhiều hàm ý và nói :
- Mẹ à ! Em con có lẽ cần phải ăn một chút gì đó . Hay để con đưa mẹ đi chợ mua đồ ăn nhé ?
Hiểu ý con, bà gật đầu :
- Ờ được . Mẫn Nghi ! Con ở đây với Tử Trung nhé . Mẹ đi một chút sẽ về ngay .
Khi bà Vân Tường và Trực Nhân đi rồi, Tử Trung bước đến nắm tay Mẫn Nghi, giọng anh nghẹn ngào :
- Mẫn Nghi ơi ! Bây giờ em không sao, anh mừng quá . Nếu em có mệnh hệ gì thì suốt đời này anh sẽ không tha thứ cho mình đâu .
- Tử Trung ! Em cứ ngỡ mình sẽ không sống nổi, cho nên ... À ! Tử Trung ! Con chúng ta đâu ?
- Em yên tâm . Hiện con chúng ta đang ngủ ở phòng bên, có y tá chăm sóc . Lát nữa em khỏe, anh sẽ đưa con về với em mà . - Đưa tay lau những giọt nước đọng trên má người yêu, anh thì thầm :
- Mẫn Nghi ! Cho anh xin lỗi . Anh quá hồ đồ đã làm khổ cho em .
Nhìn gương mặt đầy khổ sở của Tử Trung, Mẫn Nghi thắc mắc :
- Tử Trung ! Chẳng lẽ anh đã biết được chuyện gì rồi ?
- Phải . Bội Phong đã tìm gặp anh và nói rõ tất cả sự thật .
- Sự thật gì ?
- Những tấm hình chụp em và Bội Phong đều là do âm mưu của Dạ Thu .
- Hả ? Là do Dạ Thu làm sao ?
- Phải . Cô ấy là một kẻ ác độc . Cô ấy đã lừa chúng ta từ đầu đến cuối . Nhưng cũng may là anh phát hiện ra kịp thời .
- Nghĩa là sao hở Tử Trung ? Em không hiểu gì cả .
- Em có biết không ? Dạ Thu không hề bị bệnh nan y gì cả .
- Nhưng Dạ Thu nói với chúng ta như vậy nhằm mục đích gì ?
- Để lợi dụng sự thương hại của anh, để moi tiền anh mà hút chích ma túy .
Mẫn Nghi kinh hoàng :
- Trời ơi ! Dạ Thu nghiện ma túy sao ?
- Phải . Và cũng chính cô ấy đã lôi kéo Bội Phong vào con đường ấy, hại anh ta đến tan nhà nát cửa, đến nỗi cha mẹ Bội Phong phải từ anh ấy . Còn nữa, Dạ Thu còn lấy thuốc khống chế, buộc Bội Phong đón đường em, để cô ấy chụp những tấm hình như vậy .
Tử Trung ôm đầu, khổ sở tiếp :
- Chỉ có anh là ngu đần để cô ta lợi dung hết lần này đến lần khác và còn làm khổ cho em . Mẫn Nghi ơi ! Xin em thứ lỗi cho anh .
Mẫn Nghi nắm tay Tử Trung, mừng rỡ :
- Tử Trung ơi ! Em rất mừng là anh đã hiểu được em . Anh cũng đừng nên trách mình nữa .
- Nhưng em không còn giận anh sao ?
- Tử Trung ! Em không phủ nhận trong thời gian xa anh, em rất khổ sở . Nhưng có lẽ cũng do ông trời sắp đặt như vậy, em mới tìm được mẹ và anh Hai . Tử Trung ! Bây giờ em đã có gia đình rồi, có anh và con, em rất hạnh phúc . Và em cũng từng nghĩ, nếu được như ngày hôm nay, dù cho có khổ sở đến chừng nào thì em cũng chấp nhận được .
Tử Trung ôm lấy người yêu và cúi xuống hôn nhẹ vào trán nàng .
- Mẫn Nghi ơi ! Kể từ bây giờ, anh sẽ không để cho em khổ nữa đâu . Khi nào em bình phục, chúng ta sẽ làm đám cưới nhé .
Mẫn Nghi vô cùng hạnh phúc và cảm động, nhưng nàng ái ngại :
- Nhưng bây giờ em đã có con, nếu làm cô dâu thì ...
- Càng tốt chứ sao, đó mới gọi là phúc hỉ đấy - Và anh đưa tay vào túi mình, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương óng ánh :
- Mẫn Nghi ! Đây là chiếc nhẫn đính hôn mà anh chưa kịp đeo vào em . Hôm nay, anh xin trân trọng được lồng vào tay em để kết chặt hai ta . Em không phản đối chứ ?
Một giọt nước mắt hạnh phúc vừa rơi trên má nàng . Nàng đưa tay ra và chiếc nhẫn đã nằm vừa vặn nơi ngón tay nàng :
- Tử Trung ! Em hạnh phúc quá .
Bỗng chợt nhớ, nàng hỏi :
- À ! Bây giờ Dạ Thu và Bội Phong ra sao rồi anh ?
- Anh đã giúp Bội Phong vào trường cai nghiện, nghe nói cậu ấy đã bỏ được ma túy rồi . Còn Dạ Thu thì ăn chơi trác táng hút chích cẩu thả, và thêm tội cướp giựt nên đã bị công an bắt, sau khi kiểm tra, nghe nói cô ấy đã nhiễm phải chứng bệnh AIDS rồi . Âu đó là quả báo mà tự cô ấy gây ra và nhận lấy .
Mẫn Nghi thở dài :
- Bây giờ, đúng là cô ấy đã bệnh nan y rồi .
- Thôi em à . Đó là do họ gây ra thì hậu quả họ phải gánh lấy . Còn chúng ta, tất nhiên là sẽ được hạnh phúc, phải không em ? Bây giờ, điều anh mong là em mau khỏi bệnh, để chúng ta tổ chức đám cưới . Chiếc áo dâu vẫn được anh giữ kỹ ở trang trại Ức Thiên, có lẽ cũng đang chờ có người mặc chúng đấy .
Mẫn Nghi thấy hạnh phúc dâng trào, nàng không nói nên lời . Họ siết chặt tay nhau .
Bỗng cô y tá bước vào, vui cười :
- Bây giờ thì đúng là mẹ tròn con vuông rồi nhé . Bé đây, xin trao lại cho hai người .
Tử Trung bế con, đặt bên Mẫn Nghi . Đứa bé vẫn ngủ vô tư . Tử Trung hôn vào đôi má hồng hào của con và thủ thỉ :
- Con trai yêu quý của ba ! Cũng nhờ con mà bây giờ ba mẹ mới được ở bên nhau . Con có biết không ? Bây giờ ba mẹ mới là người hạnh phúc đấy, trong đó có con nữa, con trai ạ .
Hạnh phúc đã thật sự trở lại với gia đình họ .
HẾT
Người Tình Dĩ Vãng Người Tình Dĩ Vãng - Dạ Miên