A man may as well expect to grow stronger by always eating as wiser by always reading.

Jeremy Collier

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 716 / 9
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:41 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11+ 12
hương 11:
Tôi kể lại quan hệ phức tạp của tôi và Chung Nguyên cho ba cô nương kia, bọn nó nghe xong, để Tiểu Nhị làm một câu tổng kết: “Nói cách khác, mày bị bao nuôi!”
=.=!
Tôi bất đắc dĩ gãi gãi đầu “Kính nhờ tụi mày, mắt nào nhìn ta tao bị bao nuôi hả? Đây là chủ nợ và lương dân, ông chủ và công nhân, áp bức và bị áp bức … lịch sử đẫm máu a …”
Tôi còn chưa nói xong, Tứ cô nương đã nhảy vào nói: “Không chỉ bao nuôi, còn có quy tắc.”
Tôi: “…”
Tụi mày còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn! Tôi nhìn lão Đại cầu mong giúp đỡ, lão Đại xinh đẹp cao quý lương thiện của tôi ơi, giúp nói vài lời đi …
Lão Đại xoa xoa đám tóc mới chớm của tôi, cười tủm tỉm nói: “Đầu gỗ à, cho tụi tao mở cái tọa đàm chuyên đề: tài năng gì để có thể lừa được mĩ nam chất lượng tốt nhé?”
Tôi khóc không ra nước mắt, gạt tay nó ra: “Chờ tao lừa được Lục Tử Kiện rồi tao mở cho.”
Tôi vừa nhắc tới Lục Tử Kiện, Tiểu Nhị đã không giữ được bình tĩnh, nó dùng sức đổ xuống bàn, khóc nức nở nói: “Lộ Tiểu công của ta ơi, sao mà mệnh ngươi khổ vậy a …”
Tứ cô nương nhíu mày: “Khóc cái gì mà khóc, hắn còn chưa chết.”
Tiểu Nhị: “Hắn mà chết rồi thì nên để mày khóc hả?”
Tứ cô ngương nhấc chân đá vào cái ghế Tiểu Nhị đang dựa.
Tôi nhìn cảnh hỗn loạn này, bình tĩnh đi lại giường, coi như hết, dù sao lời đồn cũng đã đồn, kệ xác bọn nó nghĩ thế nào, chờ coi tôi sống qua khỏi 15 tháng này đi, hừ hừ!
Hoặc là, sao tôi không nghĩ ra, mau tìm bạn ai cỡ Lục Tử Kiện, sau đó … Ha ha, hahaha …
Tôi nghĩ đến đó, nằm ên giường cứ cười hắc hắc suốt.
an hệ làm thuê của tôi và Chung Nguyên vừa lúc khai giảng là phải thể hiện ngay, không cần phải nói, là áp bức.
Bởi vì phải hộ tống hắn rèn luyện, thế là tôi phải thức dậy sớm hơn bình thường nửa tiếng, về điểm này thì tôi vô cùng oán hận, đương nhiên chỉ rủa thầm ong lòng, thật sự cũng không có biện pháp nào khác.
Chung Nguyên biến thái, mới sáng sớm dựng tôi dậy bắt chạy bộ, mắt tôi còn chưa mở hết ra, không chỉ thế, hắn còn mặc một bộ đồ thể thao ắng từ trên xuống dưới, so với công chúa Bạch Tuyết còn trắng hơn. Hơn nữa hắn thế cũng coi là đẹp đi, đương nhiên là bị chú ý, mọi người mặc dù chủ yếu là vây xem hắn, tôi chỉ phải làm nền thôi mà còn thấy phát lạnh.
Trời ơi, tôi cực kì ghét chạy bộ …
Thế là chống án: “Chung Nguyên, ta có thể xin không chạy không?”
Chung Nguyên bình thản chậm rãi chạy, vừa hỏi ta: “Lý do?”
Tôi nghĩ một cái lí do thật đàng hoàng, sẽ không ai từ chối nổi “Chạy xong thúi lắm”
Chung Nguyên chẳng hề để ý đã bác bỏ: “Không sao, anh không chê.”
Tôi cảm thấy lời này của hắn rất kỳ quái, nghĩ cả nửa ngày bỗng ngộ ra: “Ngươi có quyền gì mà ghét bỏ hay không chê!” Tôi không tin ên đời này còn có ông chủ không ghét bỏ công nhân thúi, như vậy ông chủ này là thiên thần =.=
Chung Nguyên dừng lại nhìn tôi, không tức giận: “Vốn đang chờ em biểu hiện tốt là tăng lương, không nghĩ tới ngày đầu đã ái lệnh” Hắn nói xong, không để ý tới tôi xoay người chạy tiếp.
Tôi thực không có chí khí đuổi theo: “Ta chạy, ta không sợ thúi à …”
Chung Nguyên không nói gì.
Tôi thở hồng hộc nói: “Ngươi, có thể chạy chậm chút không?” Đúng là ưu thế chân dài, ghen tị >_<
Chung Nguyên vẫn không nói chuyện, nhưng tốc độ giảm xuống hẳn.
Tôi cảm động nghiêng đầu nhìn hắn, phát hiện lúc này mắt hắn hơi nheo lại, khóe miệng nhếch nhếch như đang cười, nụ cười này, không gian ác như mọi khi, có cảm giác tươi mát, giống như không khí buổi sáng sớm vậy.
Bởi vậy mới nói, người xấu nào cũng có thời điểm lương tâm mọc răng, Chung Nguyên chính là ví dụ rõ ràng.
Đương nhiên, lương tâm có mọc mấy cái răng thì người xấu như cũ vẫn là người xấu.
…Tôi dần dần phát hiện, đối với mối quan hệ làm thuê giữa tôi và Chung Nguyên thì ba tên vô lương tâm cùng phòng kia biểu hiện rất bình tĩnh, bọn nó nhắc tới còn đem ra làm chuyện cười, mấy ngày nay tôi gặp một số người, đã mặc định xem tôi và Chung Nguyên là một cặp tình nhân. Bấn chết tôi đi!!!
Tôi hỏi Chung Nguyên làm sao bây giờ, hắn bình tĩnh trả lời: “Chúng ta dùng thời gian chứng minh cho bọn họ xem.”
Tôi cảm thấy hắn nói rất có lý, đúng, thời gian qua lâu lời đồn tự nhiên tan thôi.
Nhưng mà chúng tôi còn chưa kịp chứng minh đã có người mò tới thăm.
Hôm nay có một buổi iển lãm về buổi đóng quân dã ngoại vào buổi tối, Chung chết tiệt bận không tới, tôi là ủy viên chụp ảnh, vinh quang tới góp vui.
Sau khi triển lãm chấm dứt, chị Linh gọi tôi lại, tôi hỏi xem có chuyện gì không thì chị ta lại nói: “Mộc Đồng, chị sẽ khiêu chiến với em.”
Tôi gãi gãi đầu: “Cái gì cơ?”
Mấy người còn rơi rớt lại chưa đi lúc này cũng đứng ngây ra, không có ý định dời bước nữa.
Chị Linh kiêu ngạo nhìn tôi đáp: “Chị muốn khiêu chiến với em, nếu chị thắng thì Chung Nguyên là của chị, em phải buông tay.”
Mấy ngày nay bị đồn đại tra tấn nhức cả đầu, tôi cung kinh nói: “Chung Nguyên không phải của tôi, chị muốn yêu ai kệ chị.”
Linh sư tỷ xoa xoa nắm tay, mắt lộ ra hung quang: “Em nói vậy có ý gì? Khinh thường chị phải không?”
Tôi sợ tới mức lui về sau một bước: “Sư tỷ đừng kích động nha, em và Chung Nguyên không có …”
Chị Linh khoát tay ra vẻ không kiên nhẫn: “Hai người chuyện không nên làm đều làm cả rồi, còn muốn nói không có gì? Mộc Đồng à chị không nghĩ em là người như vậy đó.”
Tôi cảm thấy oan ức quá, chúng tôi làm cái khỉ gì??? Cái khỉ gì cũng chưa làm a … còn nữa, tôi làm kiểu lúc nào?
Chị Linh tiếp tục nhìn tôi từ trên cao xuống: “Tóm lại, em không nhận khiêu chiến hả?”
Tôi cảm thấy chị Linh tự biên tự diễn thiệt làm người khác khó hiểu nha, nói thật tôi và Chung Nguyên không có gì, nhưng ví dụ mà có a b c gì thì chị ta thích thì tự đi mà theo đuổi, tôi cho dù có bị người ta đào tường ộm mất cũng chỉ dám tự trách bản thân mị lực hấp dẫn không bằng, mắc cái gì sồn sồn đòi tìm tôi khiêu chiến?
Linh sư tỷ tiếp tục dùng ánh mắt sáng quắc nhìn tôi, y như thể buộc tôi nói ra chữ đồng ý mới bằng lòng, tôi rùng mình, cười hì hì nói: “Hẹn gặp lại chi” sau đó ba chân bốn cẳng chạy mất.
ay về kí túc xá, kể lại chuyện này cho Nhất Nhị Tứ, bọn nó đều tỏ vẻ hiểu hết, quái, thế nào mà chính tôi lại không hiểu đầu cua tai nheo gì nhỉ?
Chuyện này vẫn chưa kết thúc, ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại của một người bạn ong hội tên Tiểu Kiệt, nàng ta thần bí hỏi tôi định so tài gì với Linh sư tỷ???
Tôi cảm thấy như sét đánh ngang tai: “Mình không có thi gì hết.”
Tiểu Kiệt đã hoàn toàn chìm ong thế giới mình xây nên, không cần biết tôi nói gì, tự thoại: “Mọi người đang cược coi bạn và chị Linh ai thắng, mình cũng muốn cá, nhưng chưa biết cá ai, nói ình nghe coi rốt cục hai người so tài gì?”
Bấn loạn, tại sao gần đây thành viên của hội toàn những kẻ không bình thường vậy …
Tiểu Kiệt thấy tôi không nói gì, còn tiếp tục: “Uhm, bọn họ đều đặt hai mươi đồng, hay là mình cũng cá hai mươi? Nhưng hội ưởng đặt những 100 đồng a..”
Tôi nuốt nước miếng: “Đặt … Đặt tiền?”
Tiểu Kiệt: “Đúng, đừng nói bạn mới biết chứ.”
Tôi lau mồ hôi, cái vụ này là từ chuyện hôm qua sao, hóa ra độ nhanh nhạy tin tức của hội bảo vệ môi ường còn thính hơn cả hội tin tức báo chí à, nếu để cho đám bát quái này đi thống ị hội tin tức, chắc là sẽ vực dậy cái hội này từ đầm lầy lên tới thiên đường quá …
Không đúng, tôi lại nghĩ đi đâu rồi, ong lòng thầm tính kế một chút, tôi hỏi: “Nè, Chị Linh giỏi nhất cái gì vậy?”
Tiểu Kiệt suy nghĩ một lúc, đáp: “Hẳn là Taekwondo, nghe nói là đai đen tam đẳng, không phải nói quá đâu.”
Taekwondo … nghe như khủng bố?
Mặc kệ, vì tương lai tươi sáng, tôi khẽ cắn môi, nói: “Vậy được, mình sẽ thi Taekwondo với chị ấy.”
Tiểu Kiệt sợ hãi than: “Bạn điên à?”
“Nghe mình nói, mình không điên” Tôi bình tĩnh cười “Tiểu Kiệt, bạn giúp mình đặt 200 đồng, dùng tên bạn í, đặt cho ai chắc bạn cũng biết hả?”
Tiểu Kiệt ầm mặc thật lâu, rốt cục cảm thán một câu: “Mộc Đồng à, bạn cũng quá vô sỉ.”
Tôi cười gian, chỉ cần chịu thua là được tiền, chuyện tốt như vậy dễ gì ngày nào cũng gặp!
Thế là tôi tự tin đường hoàng chủ động nói với chị Linh, tôi nhận lời khiêu chiến, hơn nữa còn chỉ định, ngoài Taekwondo ra không thi cái khác, hai chúng tôi còn ký giấy sinh tử, mặc kệ bị thương như thế nào đều tự chịu hậu quả.
Việc này tôi không dám nói với Chung Nguyên, dù sao đem đổi hắn lấy tiền cược, cũng hơi nguy hiểm, may là hội bảo vệ môi ường cũng không phải lớn lắm, chả mấy người ngoài biết việc này, không đến nỗi lọt vài tai hắn ta.
Thực ra chẳng qua tôi sợ hắn nghe thấy ừ bớt tiền lương thôi!
Trận đấu định vào chiều thứ 6, đúng hôm Chung Nguyên đi thành phố H, vì hắn có một buổi giao lưu bóng đá gì đó, hắn còn định bắt tôi đi làm cổ động viên nghiệp dư gì đó, ây da, nhức đầu quá, thế là hắn không bức tôi nữa ><
Buổi chiều ba giờ, tôi đúng hẹn tới phòng tập võ, đã có sẵn mấy người đứng đợi.
***
Chương 12:
Tôi tưng bừng hào khí đi qua đi lại, khởi động làm nóng, uống nước giải khát, nhìn nhìn xung quanh tính ngó một chút thì phát hiện ra có mấy cái mẹt quen quen.
Nhất Nhị Tứ cũng đang hớn hở phấn khởi nhìn bên này, còn giơ một ngón tay cái với tôi, ước đó đã cảnh cáo bọn nó đừng đến, dù sao cũng là cảnh tôi bị người ta vùi hoa dập liễu, có gì đẹp mà coi.
Nhất Nhị Tứ nhìn thấy tôi, thoải mái tiến tới, Lão Đại vỗ vỗ vai tôi, nói rất thắm thiết: “Tao vội tới đây cổ vũ mày.”
Tiểu Nhị: “Tao đến chụp ảnh.”
Tứ cô nương: “Tao đến chờ để khiêng xác mày ra.”
Tôi: “…”
Trừng mắt nhìn bọn nó một cái, sau đó hào hùng dũng cảm bước vào sàn đấu.
Hội ưởng là ọng tài, hắn đang giơ một cái cờ nhỏ, hươ qua ngoắc lại, chuẩn bị, bắt đầu.
Chị Linh dùng ánh mắt sắc bén nhìn tôi, cả người toát ra sát khí, chị ta nhấc nhấc chân, đung đưa qua lại, nhìn giống một con thỏ ghê.
Tôi khoa tay múa chân khai triển thế võ Lý Tiểu Long, sau đó rất phong phạm đại hiệp không thèm nhúc nhích gì.
Chị Linh đột nhiên hét lớn một tiếng, nhấc chân đá về phía tôi.
Chân của chị ta còn chưa chạm tới ngực, tôi đã đổ vật xuống sàn, ôm ngực khóc thét lên, làm ra vẻ thống khổ u éo: “Sư tỷ, em thua rồi, em thua rồi còn không được sao …”
Linh sư tỷ chả hiểu sự thể gì nhìn tôi, hình như đoán ra tôi đóng kịch, chị ta hung ác xoay người đến đánh tôi xối xả: “Đứng lên! Chị mày còn chưa đánh đấy!”
Tôi dính chặt lấy mặt đất lẩm nhẩm chết sống không đứng dậy.
Mọi sự tình đều nằm trong dự tính của tôi, nhưng mà tiếp đó, chuyện ngoài ý muốn phát sinh.
Tứ cô nương hung mãnh nhà tôi đột nhiên hùng hổ xông ra, ong lúc những người khác còn chưa hiểu ra chuyện gì, nó đã bay lên tung ra một cước, thật là chuẩn xác đáp xuống cằm của Linh sư tỷ.
Một tiếng kêu thảm thiết vang vọng kinh thiên động địa, Linh sư tỷ bay ra xa hơn ba thước, bây giờ tới phiên chị ta khóc thét, hơn nữa còn là khóc từ ong lòng ruột khóc ra.
Người xung quanh thấy tình hình không ổn đều tiến lên.
Tứ cô nương đại khái thấy chưa đã ghiền, nó nói: “Tưởng đánh nhau giỏi hả, lúc tôi đánh nhau chị còn đang gặm kẹo que ở xó nào đâu.” Vừa nói vừa nổi giận đùng đùng đi lên, hình như định nhảy cả hai chân lên người Linh sư tỷ, may mà Tiểu Nhị và Lão Đại giữ nó lại.
Tôi nơm nớp lo sợ đứng lên: “Tứ Tứ, tao không sao hết …”
Đúng lúc này, trong đám người vây quanh Linh sư tỷ có người cao giọng nói: “Không xong, chị Linh trật khớp cằm rồi!”
Nhìn chị Linh quấn băng kín mít từ án tới cằm, mắc cười chết mất, nhưng mà chị ta đang ai oán nhìn tôi … không dám ừng mắt nhìn Tứ cô nương, xem ra nó đã chứng minh được thực lực của mình bằng vũ lực rồi.
Mọi người ong hội đều đi cả rồi, chỉ còn tôi và Tứ cô nương tới nhận lỗi cùng chị ấy … thực ra là tôi cương quyết lôi Tứ cô nương tới, con nhỏ này cứng đầu, bạo lực, đánh người ta ật cằm còn nói chưa đã ghiền. Lúc đó chị Linh nghe được mấy lời này, ánh mắt nhìn nó lập tức từ oán hận chuyển sang kính sợ.
Tôi cầm tay chị Linh, sám hối nói: “Chị Linh à, em xin lỗi.”
Chị Linh định bỏ tay tôi ra, nhưng nhìn thấy ánh mắt hung thần của Tứ cô nương thì đổi cái rẹt, nắm chặt lấy tay tôi, biểu tình không biết có bao nhiêu là phức tạp.
Tôi cảm thấy đối diện với cái biểu hiện táo bón này của chị ta thiệt là áp lực lớn quá đi, cho nên dỗ dành Tứ cô nương “Ngoan Tứ Tứ à, hôm nay cám ơn mày, hay là … mày đi về ước? Có dịp mời mày ăn cơm nha …”
“ên đi, không cần, quy định cũ, giúp tao lấy nước một tuần” Tứ cô nương nói xong, ném một ánh mắt uy hiếp cho chị Linh, xoay người rời đi.
Nó vừa đi thì ngay lập tức chị Linh đã hồn về với xác, oai phong lẫm liệt, đáng tiếc đầu quấn vải ắng, ảnh hưởng nghiêm trọng tới hình tượng và khí chất, hơn nữa vì cằm ật khớp nên không thể nói chuyện như bình thường, thế là … haizzzzz.
Chị ta há mồm nhồm nhoàm nói gì đó, tôi suy nghĩ nửa ngày mới đoán ra nổi là: “Mộc Đồng, làm tốt lắm ha.
Tôi vừa định nói thì thấy Chung Nguyên đột nhiên xông vào, thiếu chút nữa tôi nghĩ mình hoa mắt, bộ tên này không đi đá banh à? Chả nhẽ hắn chỉ là người thay thế bổ sung gì đó …
Chị Linh vừa nhìn đến Chung Nguyên liền hô biến ra bộ dạng thỏ con oan ức, nước mắt lưng tròng, chị ta kích động nhìn Chung Nguyên, lại nhồm nhoàm gì đó: “Ngô … Đồng … Ngoạn …”
Chung Nguyên còn đang mặc nguyên đồ đá banh, quả thực là hắn từng có mặt ở sân bóng, đầu đầy mồ hôi, lôi kéo tôi nhìn từ đầu tới chân, nói: “Em không sao chứ?”
Tôi vô cùng cảm động, cái bệnh “biến thành người tốt nửa chừng” gần đây của hắn làm cho tôi thấy hưởng thụ ghê, vì thế tôi lắc lắc đầu: “Ta không sao”
Linh sư tỷ vẫn dai nhách ô ô gọi: “Đông … Ngoạn …”
Chung Nguyên nhìn nhìn chị ta, hỏi: “Là em đánh à?”
Tôi: “Không phải, Tứ cô nương …. Nói, không phải ngươi đi đá banh à? Làm sao lại quay lại?”
Chung Nguyên: “Nghe nói em bị người ta đánh cho tàn phế, anh quay về tính nhặt xác giùm.”
=.=!
Tôi bất lực nói: “Được rồi, cám ơn ngươi.” Thằng cha này tuy luôn áp bức tôi, nhưng cũng coi như ượng nghĩa, uhm, nói chung hắn có tiềm lực biến thành người tốt.
Chung Nguyên: “Rốt cục sao lại thế này.”
Tôi: “Này … ha ha …”
Chung Nguyên nhìn lướt qua chị Linh “Đi ra ngoài nói.”
“Nhưng mà chị Linh …” tôi có chút do dự, tuy rằng tôi không có đối xử tốt với chị ta được, nhưng chị ta bị như vậy là do tôi, bỏ đi lúc này có cảm giác mình hơi bị không phúc hậu.
Chung Nguyên không nói hai lời, kéo tôi đi ra ngoài, bỏ lại Linh sư tỷ mồm miệng không rõ khóc thét …
Chung Nguyên bắt tôi ngồi ên ghế hành lang bệnh viện, hung ác hỏi: “Đầu gỗ, tiền dồ tốt đẹp ha, còn học đánh nhau?”
Tôi nhức đầu, thiệt cảm thấy chuyện này ly kỳ: “Chung Nguyên, không phải ngươi đi thành phố H sao? Thực ra vị í dự bị cũng quan ọng lắm, ngươi không nên coi nhẹ tác dụng của mình …”
Chung Nguyên tức giận nói: “Im! Ai nói là anh dự bị? Em gặp ai mặc áo số 1 ở vị í dự bị chưa?“
Tôi nhìn kỹ áo hắn, quả thực là số 1: “A, vậy à, số 1 là gì?“
“Đương nhiên là thủ môn“ Chung Nguyên thong thả đi hai bước tại chỗ, sắc mặt âm ầm “Không đúng, hiện giờ không thảo luận chuyện này, anh bị em làm cho loạn hết cả lên … Nè, ai cho em đánh nhau? Cái thân em thế này đánh thắng được ai?“
Chung Nguyên hình như rất giận, tôi nghĩ nếu đem nguyên nhân thực sự nói cho hắn nghe, không chừng hắn còn điên hơn, thế là tôi gãi gãi ót, hắc hắc cười: “Chung Nguyên hiểu lầm ta rồi, ta chỉ muốn cùng chị Linh bàn luận võ nghệ thôi, hahaha…“
“Bàn, luận, võ, nghệ?“ Chung Nguyên nhắc lại từng chữ một, nheo mắt nhìn tôi, đột nhiên một tay hắn chống tường, nghiêng thân mình sát vào mặt tôi, lạnh lùng nói: “Em thực nghĩ là sẽ không ai nói cho anh biết chuyện gì xảy ra hả?“
Tính sai rồi, sai toét rồi, tôi sao lại quên chứ, ong hội có rất nhiều người biết chuyện này, khả năng mới thấy ta gây họa đã gọi báo cho Chung Nguyên đi? Không chừng lúc đó người nọ chưa nói chuyện gì xảy ra thì Chung Nguyên đã cho là tôi bị đánh tới tàn phế.
Ai da, cũng không biết là hắn lo ình thật hay là lo mình mang phiền phức đến cho hắn đây. Nếu lo lắng thì bây giờ nhìn thấy tôi nguyên vẹn phải yên tâm mới đúng? Điên tiết, lại còn giận dữ, chắc là tôi mang phiền phức đến cho hắn đây, tại chị Linh bị ngược, hắn sẽ rất là buồn phiền chăng? Ách, vẫn không đúng, mắc cái gì tôi gây họa lại mang phiền tới cho hắn? Hắn có phải người giám hộ tôi đâu chứ?
Phiền quá đi, càng nghĩ càng loạn, không thèm nghĩ nữa, ực tiếp nặn ra một nụ cười nịnh nọt, nói: “Thực xin lỗi a, Chung sư huynh, ta thực sự không có cố ý đem ngươi ra đánh cược với chị Linh“.
“Cược? Lấy anh ra cược?“ Chung Nguyên nói chuyện mà kèm theo cả khí lạnh, bệnh viện âm khí ầm ọng, thêm hắn nữa thiệt làm người khác sởn da gà.
Tôi chỉ cúi đầu không dám nhìn hắn, đột nhiên phát hiện ong lời nói của Chung Nguyên hẳn là chưa biết gì, thiệt tình chính mình khai tuột …
“Đầu gỗ, nếu em không nói thật, tháng sau không có lương, không cần khiêu chiến nhẫn nại của anh.“
Tôi đột nhiên kích động túm lấy cánh tay hắn, hai mắt đẫm lệ thuật lại sự tình từ đầu tới cuối, nói xong còn thòng thêm một câu: “Chung sư huynh ơi, ta cái gì cũng nói rồi, đừng ừ lương được không?“
Chung Nguyên biểu tình bất định, âm u, nghe xong câu chuyện thảm thiết của tôi, hắn bỏ tay tôi ra, đi qua đi lại rất mạnh ên lối đi, giận không kiềm được: “Hay, làm tốt lắm, lấy anh ra cược, còn đánh nhau với đai đen tam đẳng, em chính là đang nghĩ muốn thua để bán anh đi chứ gì?“
Tôi ủy khuất nhìn hắn, đáp: “Dù sao ngươi không phải của ta, thua hay không thua cũng thế.“
“Được rồi, anh không phải của em, anh … ANH KHÔNG PHẢI CỦA EM“ Chung Nguyên thì thào lặp lại, tự dưng hung tợn ợn mắt nhìn tôi: “Anh đúng chính xác không phải của em, nhưng, EM LÀ CỦA ANH!“
Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất