Bạn bắt đầu từ đâu không quan trọng, quan trọng là kết thúc ở chỗ nào.

Dorothy Fields & Coleman

Download ebooks
Ebook "Ngoài Ý Muốn Đã Yêu Lại Rồi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nguyễn Viện
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 11 - chưa đầy đủ
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 572 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:20:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
ột ngàn bốn trăm sáu mươi ngày.
Năm thứ tư. Chỉ còn lại ba trăm sáu mươi lăm ngày. Nhanh, Duật ca ca, Nha Nha sắp buông tay rồi…
Đến khi đó, mình sẽ cười mà rời đi.
.
.
.
Thật vất vả mới trang trí xong cây thông Noel, Đào Tâm Nha vỗ tay, cực kỳ thích thú.
“Tâm Nha.”
“Sao?” Cô cười quay đầu lại.
Tách một tiếng, Nguyên Duật Nhượng đã chụp hình cô bằng di động. Trước kia khi cô trang trí xong cây thông Noel, anh cũng giúp cô chụp ảnh cùng nó.
Nụ cười trên mặt Đào Tâm Nha cứng lại.
Nguyên Duật Nhượng nhìn ảnh chụp trên di động, lắc đầu nói: “Mặt em thật tròn!”. Những lời này dễ dàng đánh tan nghi hoặc trong lòng Đào Tâm Nha.
Cô nhảy lên, muốn giật lấy di động của anh. “Xóa đi!” Cô ghét khuôn mặt tròn vo của mình.
Nguyên Duật Nhượng ỷ vào chiều cao giơ điện thoại lên, một tay ôm lấy thân hình cô, “Chúng ta chụp chung một tấm nào!”
“Không cần! Đưa điện thoại cho em!” Đào Tâm Nha nhảy lên, nhưng vẫn không cướp được điện thoại, “Xóa tấm ảnh kia đi!”
“Không! Anh muốn dùng nó làm hình nền di động.”
“Không được!”
“Khụ khụ… Thiếu gia, quấy rầy.” Roy hợp thời ho nhẹ một tiếng, “Thiếu gia Haier và tiểu thư Elena đã đến.”
Hai người dừng lại, nhìn về phía cửa.
Haier kinh ngạc nhìn bọn họ, còn Elena thì lạnh mặt.
“Haier?” Nhìn thấy Haier, Trần An Mai vừa mừng lại vừa lo. Đứa bé bà nhìn từ nhỏ đến lớn, coi như con ruột mình cuối cùng cũng đến.
Từ sau khi Tâm Tâm qua đời, hắn đã không còn tới lui Nguyên gia nữa.
“Hi, mẹ nuôi. Mẹ vẫn xinh đẹp trẻ trung như ngày nào!” Haier đi đến bên cạnh Trần An Mai, cúi người hôn lên mặt bà.
“Thằng nhóc này! Lâu lắm rồi không đến thăm mẹ nuôi, mẹ còn tưởng mày không cần mẹ nữa!” Trần An Mai đấm vào ngực Haier, hốc mắt như có nước.
“Đâu nào… Mẹ nuôi đừng khóc.” Haier kinh hoảng, “Con không muốn bị cha nuôi đánh đâu. Cha nuôi, mẹ khóc không có liên quan tới con nha!” Hắn ngẩng đầu nhìn Nguyên Thành Hồng kêu oan.
Nguyên Thành Hồng hừ nhẹ, gương mặt nghiêm túc cũng không nén ý cười, “Còn không vào nhà!”
“Đúng đúng, cơm chiều đều làm xong rồi. Mẹ tự nấu đồ ăn hết đấy, Haier con phải ăn nhiều chút nghe chưa!” Trần An Mai kéo Haier vào.
“Oa, lâu rồi chưa ăn đồ ăn mẹ nuôi nấu, hôm nay con phải ăn nhiều mấy bát mới được!” Haier khoa trương hô lên.
Trần An Mai bị chọc nở nụ cười, không quên nói với Elena: “Elena, chào mừng cháu đến. Đừng khách khí, cứ xem đây là nhà của mình!”
“Cám ơn dì Mai.” Elena mỉm cười.
Mọi người cùng vào nhà ăn. Đào Tâm Nha luôn trộm nhìn Haier. Trên bàn cơm, Haier vừa vặn ngồi đối diện cô.
Còn Nguyên Duật Nhượng ngồi bên cạnh cô. Đối diện anh là Elena.
Trần An Mai bất an nhìn con. Nguyên Thành Hồng khẽ kéo vợ, âm thầm lắc đầu.
Nhận thấy không khí có chút quái lạ, Haier lập tức đánh vỡ trầm mặc: “Oa, món ăn Trung Quốc kìa! Lâu lắm rồi con không ăn thức ăn Trung Hoa, rất nhớ tay nghề của mẹ nuôi!”
Trần An Mai nở nụ cười, gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho Haier. “Thích thì ăn nhiều một chút. Mẹ nuôi nấu rất nhiều. Elena, cháu cũng ăn đi.” Bà cũng gắp một miếng thịt bò cho Elena.
“Đào Tâm Nha, đừng kén ăn!” Nguyên Duật Nhượng không vui nhìn chén ớt xanh nhỏ bị Đào Tâm Nha bỏ ra.
Nghe cái tên Nguyên Duật Nhượng vừa gọi, chiếc đũa trong tay Elena rớt xuống. Cô kinh ngạc nhìn Nguyên Duật Nhượng: “Duật, anh vừa gọi Bella là gì?”
“Đào Tâm Nha.” Nguyên Duật Nhượng nhàn nhạt nói, “Tên tiếng Trung của cô ấy là Đào Tâm Nha.”
Sao lại như vậy… Elena kinh ngạc nhìn Đào Tâm Nha.
“A, Elena cũng giật mình. Khi anh nghe thấy cũng hết cả hồn, không ngờ lại có người trùng tên với Tâm Tâm. Nhưng dù sao Tâm Tâm cũng đã chết, cô ấy không phải là Tâm Tâm.” Haier cười nhìn Nguyên Duật Nhượng, “Có đúng không A Nhượng?”
Nguyên Duật Nhượng không nổi giận. Anh nhẹ vò đầu Đào Tâm Nha, mỉm cười.
Thấy Đào Tâm Nha lo lắng, Haier yên lặng. Trước kia khi hắn và Nguyên Duật Nhượng xích mích, Tâm Tâm đứng ở bên cạnh khẩn trương nhìn bọn họ, muốn bọn họ đừng cãi nhau.
“Tâm Tâm, đừng sợ. Anh hai không cãi nhau với A Nhượng nữa.” Vừa nói ra câu này, Haier lập tức kinh ngạc. Hắn ngượng ngùng cười trừ, “Thật xin lỗi.”
Trần An Mai vội vàng gọi người hầu lấy một đôi đũa sạch cho Elena, “Được rồi được rồi, mau ăn cơm đi, thức ăn sắp nguội hết rồi.”
Mọi người tiếp tục dùng cơm, nhưng không khí hoàn toàn trầm mặc.
Đào Tâm Nha nhìn mọi người, không chịu nổi không khí yên tĩnh này. Hôm nay không phải là lễ Noel sao?
Cô ngẩng đầu nói với Roy: “Roy, phiền bác lấy túi xách giúp cháu!”
“Vâng, tiểu thư.” Roy khom người, mang túi xách đến cho cô.
“Cám ơn.” Đào Tâm Nha mỉm cười, lấy một hộp quà nhỏ ra khỏi túi xách đưa cho Roy, “Roy, đây là của bác. Noel vui vẻ!”
Roy ngẩn người, nhận lấy hộp quà, “Cám ơn tiểu thư… Tôi có thể mở nó ra xem sao?”
“Đương nhiên có thể. Nhưng nó không phải là vật gì đắt tiền đâu!” Đào Tâm Nha xấu hổ nói. Bây giờ cô rất nghèo, không thể mua được thứ gì tốt lắm.
Roy mở hộp ra, bên trong là một con búp bê Hà Lan mặc đồ tây màu đen, thoạt nhìn còn khá giống Roy. Roy nở nụ cười, nhìn Đào Tâm Nha khom người: “Cám ơn tiểu thư, tôi rất thích.”
Nghe Roy nói vậy, Đào Tâm Nha cười tít mắt, lại lấy một hộp quà khác đưa Trần An Mai, “Dì Mai, đây là của dì và bác Hồng.”
Trần An Mai cùng chồng liếc nhìn nhau. Trần An Mai mở hộp quà, lấy ra hai chiếc khăn quàng cổ màu kem giống nhau, bên dưới còn thêu hai trái tim.
“Đây là khăn quàng cổ tình nhân đó.” Đào Tâm Nha nói, “Khi tản bộ, dì Mai và bác Hồng có thể dùng nó!”
Trần An Mai đỏ mặt, trừng cô một cái, “Con bé này, dì với bác Hồng đều bao nhiêu tuổi rồi!” Nhưng nụ cười trên mặt vẫn thể hiện bà rất thích nó.
“Sao cơ? Em chê anh già à?” Nguyên Thành Hồng bất mãn, thâm tình nhìn vợ, “Nhưng trong mắt anh, em vẫn xinh đẹp như ngày đầu mới quen. Bé con, bác Hồng phải hạ gục một đống tình địch mới vất vả cưới được dì Mai của cháu đấy!”
“Anh nói linh tình gì trước mặt mấy đứa nhỏ đấy!” Trần An Mai thẹn thùng đấm vào ngực chồng. Dù đã hơn năm mươi, nhưng bộ dạng ngượng ngùng vẫn xinh đẹp động lòng người, khiến Nguyên Thành Hồng nhìn thấy liền cười ha ha.
Nhất thời, không khí nặng nề trong nhà ăn tan biến. Haier muốn trêu ghẹo Trần An Mai, ôm ngực mê đắm.
“Ah… Mẹ nuôi đỏ mặt đẹp đến mức làm tim con đập thình thịch. Khó trách cha nuôi yêu mẹ bao nhiêu năm cũng chưa thay đổi!”
Sau đó bị Trần An Mai nhéo ấy cái, Haier đau đến mức kêu oai oái.
Đang đùa giỡn, Nguyên Duật Nhượng chìa tay trước mặt Đào Tâm Nha, không chút khách khí đòi hỏi: “Quà của anh đâu?”
Đào Tâm Nha lườm anh một cái, lấy gói quà đưa anh: “Đây nè!”
Nguyên Duật Nhượng mở ra xem, đó là một đôi bao tay len màu đen. Anh cầm lấy, khuôn mặt anh tuấn cười dịu dàng: “Cám ơn.” Thấy cô do dự nhìn Haier, anh nhướn mày, cố nhìn túi xách của cô.
“Ê, trong túi em còn quà kìa, định tặng ai? Em định tặng anh hai món quà à?”
Nói xong, anh muốn lấy gói quà ra khỏi túi cô.
“Còn lâu mới cho anh!” Đào Tâm Nha vội vàng nói, trong lúc khẩn cấp buột miệng, “Đây là dành cho Haier tiên sinh!”
Haier kinh ngạc: “Anh cũng có?”
Đào Tâm Nha cắn môi, căm giận trừng Nguyên Duật Nhượng. Cô nhìn anh hai, tay run lên đưa quà cho hắn.
Haier nhận lấy gói quà, bên trong là một đôi bao tay màu lục, đúng là màu sắc hắn thích. Nhìn cô gái cùng tên cùng họ với em gái, trong lúc hoảng hốt, hắn như nhìn thấy em gái của mình: “Cám ơn, Tâm Tâm, anh rất thích!”
Đào Tâm Nha cúi đầu, cực lực nhịn xuống nước mắt: “Đừng khách khí. Em muốn cảm ơn sữa đường lần trước anh cho em, ngon lắm!”
Hắn tặng sữa đường cho cô… Haier nhìn người nào đó, rõ ràng người nào đó xông vào nhà hắn, không nói tiếng nào liền mượn đi sữa đường, hóa ra là tặng cho cô bé này.
Haier nhìn bạn tốt. Nguyên Duật Nhượng nhìn cô bé, không che giấu yêu thương. Hắn không khỏi liếc nhìn Elena, trong lòng lo lắng.
Rốt cuộc Nguyên Duật Nhượng đang nghĩ gì?
Chờ đến lúc dùng cơm xong, Haier kéo Nguyên Duật Nhượng ra sau cây thông, trực tiếp hỏi: “A Nhượng, cậu và cô bé kia đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Nguyên Duật Nhượng lấy bao thuốc lá ra, cầm một điếu cho Haier.
Haier nhận lấy, rút bật lửa châm, hít một hơi, rồi quăng bật lửa cho Nguyên Duật Nhượng.
Nguyên Duật Nhượng ngắm nghía bật lửa, không châm thuốc, chỉ cắn nó. “Bật lửa này Nha Nha tặng cậu sao?”
“Đúng vậy. Đừng mơ tôi sẽ tặng nó cho cậu!” Sau khi Tâm Tâm qua đời, Nguyên Duật Nhượng từng muốn cướp đi bật lửa của hắn. Haier làm sao chịu! Đồ của em gái hắn, người khác đừng hòng đụng tới. Nhất là thằng trước mắt này. Lúc trước, hắn hận Nguyên Duật Nhượng đến tận xương!
“A!” Nguyên Duật Nhượng cười khẽ, “Haier, tôi và Elena không có kết quả đâu.”
Haier nhíu mày: “Vì cô gái kia sao? A Nhượng, đó chỉ là một cô bé thôi, cô ta sao có thể so được với Elena? Không phải cậu yêu Elena sao? Cô ấy chờ cậu lâu như vậy, thậm chí cậu còn vì cô ấy mà lãnh đạm với Tâm Tâm…”
“Tôi lãnh đạm với Nha Nha không phải vì Elena, mà vì cô ấy đã phản bội tôi.” Nguyên Duật Nhượng châm thuốc lá, nhẹ phả ra làn khói, “Haier, cậu hiểu tính tôi nhất mà. Cậu biết, tôi hận nhất bị người khác uy hiếp bức bách. Mà Nha Nha lại đụng phải cấm kỵ của tôi.”
“Tôi biết, đó là lỗi của Tâm Tâm.” Chẳng phải lúc đó hắn cũng vì thế mà quyết liệt cùng em gái, từ nay lại không liên lạc nữa sao? “Cậu không cần áy náy vì cái chết của Tâm Tâm…”
Nguyên Duật Nhượng cười khổ, “Nha Nha đã chết, tôi mới biết tôi yêu cô ấy. Nhưng không kịp nữa rồi… Haier, tôi và Elena đã sớm kết thúc rồi. Từ khi chia tay, đã hoàn toàn chấm dứt rồi!”
“Nhưng Elena, cô ấy còn yêu cậu! Mà Tâm Tâm đã chết… Cô bé kia không phải là Tâm Tâm!” Bọn họ chỉ có tên giống nhau mà thôi.
Nguyên Duật Nhượng không thể giải thích cho Haier, anh đành vỗ vai Haier, “Haier, Nha Nha dũng cảm hơn cậu!”
“Cậu nói gì?”
“Ít nhất, cô ấy dám theo đuổi!” Tuy rằng dùng sai phương pháp.
Haier kinh ngạc nhìn Nguyên Duật Nhượng. Nguyên Duật Nhượng nở nụ cười, trả bật lửa cho hắn.
“Cậu không nói, tôi cũng coi như không biết. Nhưng nhiều năm như vậy, cậu vẫn chưa làm gì cả.”
Anh lắc đầu, lại vỗ lưng Haier: “Haier, tình yêu không đợi chờ ai cả!”
Nói xong, anh rời khỏi chỗ đó, đã thấy Elena đứng phía sau rèm cửa sổ.
.
“Elena!” Haier cũng thấy cô, sắc mặt cô tái nhợt làm hắn lo lắng, “Em vẫn đứng ở đó sao?”
Vậy lời nói giữa hắn và A Nhượng…
Elena đứng thẳng lưng, nhìn Nguyên Duật Nhượng: “Chúng ta nói chuyện đi!”
Elena nhìn sân nhà thanh lịch rất khác biệt, nhớ đến lúc trước khi Nguyên Duật Nhượng đưa cô về Nguyên gia, cũng đứng trong sân này. Anh nắm tay cô, tuyên bố với người nhà, cô là bạn gái của anh.
Khi đó, cô tự tin dạt dào đứng bên cạnh anh. Hai người nhìn nhau cười, có bao nhiêu ngọt ngào, cho đến lúc một thân ảnh đẩy cô ra, vươn tay ôm lấy Nguyên Duật Nhượng.
“Duật ca ca, sao anh lại có bạn gái? Còn em thì sao? Nha Nha phải làm sao đây?” Cô gái vừa nói vừa trừng cô, từng động tác đều mang tính độc chiếm.
Cô kinh ngạc cho hành động tùy hứng vô lễ của cô gái. Nhưng càng khiến cô kinh ngạc hơn là, Nguyên Duật Nhượng lại yêu thương dung túng mỉm cười.
Anh vuốt tóc cô gái, sủng nịch nói: “Bé ngốc, đương nhiên em vẫn là Nha Nha của Duật ca ca. Nhiều người thương em không tốt hơn sao?”
“Không cần! Em không cần!” Đào Tâm Nha tùy hứng kêu lên, “Em chỉ cần Duật ca ca thôi, không cần người khác đâu!”
Từ đó, liền xem Elena là địch.
Đối với cô gái kiêu căng kia, Elena không có hảo cảm gì. Nguyên Duật Nhượng nói cô ấy vẫn chỉ là một cô bé, lớn lên sẽ ngoan hơn.
Nhưng cô biết, cô gái kia dùng ánh mắt của một thiếu nữ nhìn anh, điều đó khiến cô khó mà xem cô gái như một đứa nhỏ không hiểu chuyện.
Khi cô và Nguyên Duật Nhượng ở bên nhau, cô gái luôn cố ý phá hư, tìm đủ loại lý do muốn Nguyên Duật Nhượng đuổi cô đi. Mà Nguyên Duật Nhượng luôn nhường nhịn. Đôi khi cũng vì cô gái tùy hứng mà tức giận, nhưng sẽ không lâu lắm, chỉ cần cô gái mềm mại xin lỗi làm nũng với anh, anh sẽ mềm lòng.
Elena chưa từng thấy Nguyên Duật Nhượng đối xử như vậy với bất kỳ cô gái nào. Ngay cả với cô cũng không. Bọn họ yêu là lí trí. Cô vốn độc lập tự chủ, không tùy hứng với Nguyên Duật Nhượng, cũng không làm nũng.
Vì thế, khi Nguyên Duật Nhượng yêu cầu chia tay, cho dù phẫn nộ, nhưng cô không cúi mình khẩn cầu. Tuy vậy, cô vẫn yêu anh, cuối cùng cô vẫn không nỡ buông tha, cố ý đi theo bên cạnh anh.
Bọn họ vẫn là bạn bè… cuối cùng cũng chỉ là bạn bè…
Cô ngẩng đầu nhìn trời, nhẹ nhàng nói: “Em nhớ, chúng ta vốn dự định đính hôn ở sân này.”
Nguyên Duật Nhượng đứng sau lưng cô, không tiếp lời.
“Khi đó, nghe được lời cầu hôn của anh, thật sự em rất vui vẻ. Em cứ nghĩ hạnh phúc em luôn chờ đợi cuối cùng cũng đến. Không ngờ…” Cô cười, lâu sau mới nói: “Anh có yêu em không?”
“Có yêu!” Nếu không lúc trước sẽ không cầu hôn cô.
Cô biết, biết anh có yêu cô. Chẳng qua… “Chẳng qua… càng yêu cô ấy hơn, đúng không?” Anh không biết, nhưng cô lại thấy rất rõ ràng.
Với cô gái tùy hứng kiêu ngạo kia, anh luôn luôn dung túng, sủng nịch vô cùng, nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương.
Ánh mắt anh nhìn cô ấy dịu dàng như vậy, dường như cô gái ấy là vật báu độc nhất vô nhị trên đời. Mà anh, chưa từng nhìn cô như thế.
Chẳng qua, cô chưa từng nói thẳng.
Cô làm như không biết gì hết. Nhưng cuối cùng hạnh phúc cô luôn hi vọng cũng vì cô gái kia mà biến mất. Cô không cam lòng. Dựa vào cái gì mà cô gái kia có thể đoạt được hết thảy?
Cho nên, cô muốn đoạt lại Nguyên Duật Nhượng.
Nhưng cuối cùng cô gái kia đi rồi. Cô vĩnh viễn không thể đoạt lại Nguyên Duật Nhượng. Một con người đã chết tâm, cô đoạt lại bằng cách nào đây?
Hai năm Đào Tâm Nha cách thế, dường như Nguyên Duật Nhượng cũng rời đi theo cô ấy. Mới mấy tháng đầu, mỗi ngày anh còn uống say không biết trời đất, luôn gọi tên cô gái ấy.
Về sau tỉnh lại, cũng liều mạng công tác, không để ình nhàn rỗi dù chỉ một chút. Anh càng lúc càng hút nhiều thuốc lá, giấc ngủ cũng càng ngày càng ngắn. Anh không quan tâm đến thân thể mình, như đang muốn tự sát. Mà cô, nhìn thấy hết thảy.
“Thực xin lỗi!” Từ sau truyền đến thanh âm Nguyên Duật Nhượng.
“Anh không cần xin lỗi em. Anh không nợ em cái gì cả. Như lời anh nói, tình yêu của chúng ta đã chấm dứt từ lúc chia tay rồi!” Cô chỉ không cam lòng, mới cố ý chờ đợi như vậy. Kỳ thực, trong lòng cô cũng biết bọn họ không thể trở lại như xưa được nữa.
Mọi người không còn đơn thuần như năm ấy. Trong lòng bọn họ đều có vướng bận.
“Cô gái phương đông kia không phải là Đào Tâm Nha.” Nhưng anh lại cười vui như vậy trước mặt cô ấy, lâu rồi cô không thấy anh vui vẻ như vậy, “Đừng xem người ta là vật thay thế!”
“Anh biết!”
“Em sẽ không từ chức!”
Nguyên Duật Nhượng cũng không bất ngờ. Cô sẽ không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng tới công việc chung. Đây là niềm kiêu ngạo của cô. “Trong công việc không có sự giúp đỡ của em, anh sẽ rất phiền não!”
Elena hừ nhẹ. Đương nhiên cô biết mình quan trọng bao nhiêu đối với anh, “Em muốn im lặng một mình.” Sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân rời đi.
Nước mắt vẫn luôn ẩn nhẫn rốt cục rơi xuống. Che mặt, cô khóc rống lên.
Cô thực sự yêu anh. Nhưng anh đã không còn là của cô nữa… Trong tình yêu này, cô vẫn luôn là nhân vật phụ…
Một chiếc khăn tay đưa đến trước mặt cô…
Haier đứng đó, đau lòng nhìn cô.
“A!” Cô cười khẽ, lau nước mắt trên mặt, “Để anh chê cười rồi!”
“Không sao, em muốn khóc thì cứ khóc đi!”
Giọng điệu dịu dàng lại khiến cô rơi lệ. Cô nhào vào lòng Haier, nức nở khóc rống.
Haier nhẹ nhàng ôm cô, ôm lấy cô gái mình đã yêu từ rất lâu.
Nguyên Duật Nhượng đứng sau gốc cây, vì lo lắng cho Elena, anh không rời đi. Nhưng thấy Haier xuất hiện rồi, anh mỉm cười, xoay người rời đi, liền thấy mẹ đứng phía sau.
Anh không nói gì, cùng mẹ đi đến thư phòng. Mà Nguyên Thành Hồng đang chờ anh trong đó.
Thần sắc Nguyên Duật Nhượng không thay đổi.
Trần An Mai nhìn con, nói thẳng: “A Nhượng, mẹ sẽ không đồng ý con và bé Tâm!”
–*–
Buổi tối, Đào Tâm Nha ở lại qua đêm. Lần này không ngủ căn phòng trước kia của cô ở Nguyên gia, mà là phòng dành cho khách.
Cô mẫn cảm phát hiện bầu không khí rất kì lạ.
Đầu tiên là ánh mắt Elena đỏ lên, giống như vừa khóc. Mà sắc mặt cha mẹ nuôi rất khó coi. Ánh mắt anh hai nhìn cô là lạ, còn Duật ca ca cũng lạnh như băng.
Đã xảy ra chuyện gì sao?
Đào Tâm Nha nghi hoặc không hiểu, nhưng không dám hỏi nhiều. Mẹ nuôi đưa cô đến phòng khách, nhìn cô, ngập ngừng muốn nói rồi thôi, cuối cùng cũng không nói gì hết, nhắc cô đi ngủ sớm rồi rời khỏi.
Chẳng nhẽ mọi người bất thường là vì cô?
Đào Tâm Nha nhíu mày ssuy tư, lại không nghĩ ra lý do. Kết quả hại cô buổi tối không ngủ tốt, cuối cùng vì khát nước nên tỉnh lại.
Xuống giường mang dép lê, cô muốn đến phòng bếp rót nước uống. Đi ngang qua thư phòng đã thấy cửa phòng nửa mở, lộ ra ánh sáng ngọn đèn.
Ai mà trễ vậy còn chưa ngủ?
Đào Tâm Nha thử thăm dò, đã thấy Nguyên Duật Nhượng ngồi sau bàn học. Anh hút thuốc lá, trên bàn đặt một chai rượu cùng ly, mà bình rượu đã không còn đến một nửa.
Cô nhíu mày. Nguyên Duật Nhượng cũng phát hiện ra cô.
Anh dụi tắt điếu thuốc, “Trễ vậy còn chưa ngủ sao?”
Ngọn đèn u ám làm Đào Tâm Nha không thấy rõ biểu cảm trên mặt anh, chỉ qua thanh âm trầm thấp cảm nhận được tâm tình của anh không tốt lắm.
Cô không nhịn được quan tâm hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Nguyên Duật Nhượng không trả lời, nhìn cô đứng trước cửa. Trong đêm tối vắng lặng, cô như một thiên sứ.
“Đến đây.”
Đào Tâm Nha do dự, đi vào thư phòng, đến trước bàn học, lúc này mới nhận ra anh chỉ khoác áo lông tắm, cô dừng bước chân.
Nguyên Duật Nhượng kéo cô vào trong lòng, ôm lấy eo cô, vui đầu vào hõm cổ, nhẹ nhàng hấp thu mùi thơm trên cơ thể cô.
Đào Tâm Nha vốn định đẩy anh ra, nhưng động tác của anh lại làm cô không đành lòng. Duật ca ca thế này, lần đầu tiên cô gặp phải. “Chuyện gì đã xảy ra?”
Nguyên Duật Nhượng nhắm mắt lại, ôm cô càng chặt, nhớ lại những lời của cha mẹ trong thư phòng.
“A Nhượng, cô gái nào cũng được, nhưng riêng bé Tâm thì không!”
“Tại sao?” Nguyên Duật Nhượng nhìn mẹ.
“Bé Tâm còn nhỏ, hơn nữa… nó không phải là Tâm Tâm!” Con trai đã cô phụ hai cô gái rồi, bà không thể để bé Tâm trở thành người thứ ba.
Cô ấy là Nha Nha, cô ấy chứ ai!
“Mẹ biết con xem bé Tâm như là Tâm Tâm.” Trần An Mai nhìn con trai, từ ánh mắt của con bà biết con đang suy nghĩ gì, ”Nhưng con bé không phải! Tâm Tâm đã chết, bé Tâm không phải là vật thay thế, đừng xem bé Tâm thành ảo ảnh của Tâm Tâm!”
Ảo ảnh? Cô ấy không phải, cô ấy tuyệt đối không phải là ảo ảnh!
“Con trai à, mẹ con nói đúng lắm. Bé Tâm không hợp với con…”
“Vậy thì ai hợp? Elena sao?” Anh nhìn cha mẹ, lạnh lùng nói: “Năm đó, con muốn cưới Elena, cha mẹ cũng ngăn cản con. Mẹ lấy sức khỏe để uy hiếp con, cha mẹ muốn con cưới Nha Nha, con cưới, rồi thì sao? Hiện tại, cha mẹ lại nói Tâm Nha không hợp với con, nói con xem cô ấy là cái bóng của Nha Nha. Làm sao cha mẹ biết cô ấy là cái bóng, mà không phải…”
Những lời còn lại, anh cắn răng nhịn xuống: “Tóm lại, chuyện của con con sẽ tự xử lý!” Nói xong, không quan tâm cha mẹ sẽ phản ứng như thế nào, anh xoay người rời đi.
Lần đầu tiên anh nói chuyện với cha mẹ như vậy. Anh biết bọn họ sẽ rất khổ sở, nhưng anh không thể khống chế chính mình.
Ảo ảnh? Sao cô có thể là ảo ảnh được? Rõ ràng, cô vẫn đang trong lòng anh.
Nguyên Duật Nhượng ôm chặt thân hình mềm mại trong lòng, chỉ sợ cô sẽ biến mất, sẽ như lời mẹ nói, là cái bóng mà anh ảo tưởng…
Đào Tâm Nha lo lắng nhìn anh, tay nhỏ khẽ vuốt tay anh, “Duật… Nguyên tiên sinh, anh làm sao thế? Tâm trạng không tốt sao?”
“Nha Nha, em là thật đúng không?…” Anh cúi đầu hỏi, thanh âm bất an.
Đào Tâm Nha hơi giật mình, “Sao cơ?” Cô không hiểu ý anh.
“Em là thật… Không phải là do anh mộng du?” Anh nhẹ cọ lên làn da trắng ngần, tham lam hôn lên cổ cô, hít lấy mùi hương trên người cô. Mùi của Nha Nha…
Mơ? Đào Tâm Nha nhíu mày, “Nguyên tiên sinh, anh uống say à?” Mới nói ra những điều kì quái như vậy.
Say… Nguyên Duật Nhượng ngẩng đầu nhìn cô, khuôn mặt non nớt trước mắt không phải Nha Nha của anh. Nhưng ánh mắt chăm chú nhìn anh cũng như nhau… thuần túy mà tràn ngập tín nhiệm.
Nếu là say cũng được, anh không muốn tỉnh…
Nhưng Nguyên Duật Nhượng biết anh không say. Cô ở trong lòng anh, chân thật như vậy… Anh muốn cô là chân thật!
“Tâm Nha… Tâm Nha của anh…” Bàn tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, anh chậm rãi đến gần cô, ánh mắt nhìn cô, che giấu hèn mọn khát vọng khẽ run lên, khẩn cấp muốn tìm kiếm an ủi, nhẹ nhàng hôn cô.
Cô không phải ảo ảnh… không phải…
Ngoài Ý Muốn Đã Yêu Lại Rồi Ngoài Ý Muốn Đã Yêu Lại Rồi - Nguyễn Viện