Sự khác biệt giữa cơ hội và khó khăn là gì? Là thái độ của chúng ta! Trong mỗi cơ hội có khó khăn, và trong mỗi khó khăn đều có cơ hội.

J. Sidlow Baxter

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 567 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 33
ổi ý? Chuyện này khiến cho cô bỏ sức lực lớn như vậy, vừa giả bộ hiền lương thục đức để lấy hảo cảm của những người bên cạnh anh, vừa bước từng bước ép sát để cho anh đặt cô ở trong lòng, vô luận là ấn tượng tốt hay xấu. Hiện tại không biết anh có phải anh rúc vào sừng sâu rồi quay lại hoặc được đả thông kinh mạch, cô đồng ý còn không kịp làm sao có thể đổi ý.
May là đây là chuyện ván đã đóng thuyền. Nhưng Tống Mộ Thanh đối với chuyện đột nhiên mình trở thành bạn gái của Lận Khiêm, cảm thấy chuyện này quá không chân thật. Cô vẫn luôn đặt toàn bộ tâm tư vào chuyện làm thế nào để anh để ý đến cô, không có kế hoạch cho sau đó. Đối với thân phận mới đột nhiên rơi vào người mình, cô không thích ứng được. Từ một người vốn cũng coi là xa lạ, lại cùng có một tầng quan hệ thân mật với mình, điều này khiến cho trong lòng cô có mùi vị không tả nổi. Giống như là há to miệng cắn một viên kẹo đường, nhưng trong miệng lại trống không, chỉ có mùi vị ngọt ngào truyền xuống.
Trong nội tâm của Tống Mộ Thanh, kinh nghiệm làm bạn gái hết sức thiếu thốn. Mặc dù trên phương diện này không có kinh nghiệm, nhưng cũng được tiếp thu, giáo dục của truyền hình và con người thực tế, cô cũng biết nam nữ yêu nhau giống như mật ngọt vậy. Mặc dù thân phận của Lận Khiêm và tình hình thực tế không cho phép bọn họ cả ngày ở chung một chỗ, quan hệ yêu đương vừa mới được xác lập cũng không thể có tiến triển nhanh như vậy, nhưng hai ba ngày cần có một cú điện thoại. Nhưng không chỉ hai ba ngày, kể từ khi Lận Khiêm nói câu kia, cũng đã sắp mười ngày, đừng nói là điện thoại, ngay cả một tin nhắn anh cũng không có.
Đều nói trong tình yêu người nào động tâm trước là chết trước, Tống Mộ Thanh tự biết là mất hết tiên cơ, một chân bước vào quan tài. Mấu chốt ở đây là nếu quấn chặt lấy về sau sẽ bị anh ăn sạch sành sanh! Cho nên cô chịu đựng! Nhịn được tất cả khổ cực, vị gì cũng đã ăn, trằn trọc trở mình, đêm không an giấc, tâm can tỳ phổi thận cũng trở nên ngứa ngáy.
Nhưng không biết là không đúng dịp hay ông trời cố ý làm khó cô mà những ngày qua trừ 10086 mỗi ngày gởi tin hỏi thăm cô thì một cú điện thoại cũng không có. Rốt cuộc có chuông điện thoại gọi tới, vừa cầm lên nhìn thấy một người ngoài dự đoán.
Triệu Nghị ở trong điện thoại lời nói trước sau như một luôn ngắn gọn, giọng nói quyết định không cho phản bác.
“Buổi trưa không có hẹn cùng nhau đi ăn một bữa cơm. Anh đến đón em!”
Tống Mộ Thanh một câu còn chưa nói điện thoại liền bị cắt đứt. Bị anh quyết định như vậy, cô không suy đoán Triệu Nghị có suy nghĩ gì ngoài ý muốn, đột nhiên đổi ý hăng hái, hướng vào phòng rửa tay sử sang lại tóc. Nhìn đồng hồ một chút rồi chuẩn bị đi ra ngoài ăn cơm.
Thưởng thức của Triệu Nghị không tệ, đối với việc ăn uống càng bắt bẻ. Hắn chọn một nơi cách chỗ làm của Tống Mộ Thanh nửa giờ lái xe, là một nhà hàng lịch sự tao nhã. Trái với sự tao nhã lịch sự tao nhã, thực đơn lại lộn. Nhìn một chuỗi dài ký tự đang lượn sóng trước mặt Tống Mộ Thanh liền cau mày. Cái gì mà mời cơm chứ, rõ ràng là muốn bêu xấu cô.
Một tràng lưu loát kèm theo sự hả hê ở trong miệng Triệu Nghị phun ra, Tống Mộ Thanh trong lúc giật mình cảm thấy từ trong miệng hắn đều phát ra châu ngọc.
“Cô cần gì?” Người phục vụ lễ phép khom lưng hỏi.
Tống Mộ Thanh không để lại dấu vết trợn mắt một cái nhìn Triệu Nghị, khép thực đơn lại, nói: “Giống như anh ấy.”
Cô cố ý làm cho hắn mất thể diện, không chút thục nữ vê khăn ăn lên vo lại. Nhưng Triệu Nghị đối với hành vi của cô không có ý kiến.
“Căn nhà ở thành tây đã mua rồi, người đứng tên là mẹ của em.” Hắn nói: “Nhưng mà anh như thế nào cũng không hiểu lấy tính tình của em lại mua một căn nhà ở thành tây ẹ con hai người.”
Tống Mộ Thanh sững sờ, không chỉ vì chuyện này cô vốn tìm Tam Tử giúp một tay nhưng bây giờ Triệu Nghị lại nói đến. Cũng bởi vì gầnđây cô không đặt chuyện này ở trong lòng, nếu không phải hắn nhắc tới, thật sự cô không nhớ nổi chuyện phòng ốc.
“Vậy hôm nay em mời!” Cô nghiêng đầu, “Nhưng hôm nay em không mang tiền, nếu không bằng anh chi trước?”
Đối với vấn đề của cô hắn không đáp, Triệu Nghị cười thấu hiểu: “Anh là người nhỏ mọn như vậy sao? Dựa vào việc em gọi tiếng anh này đã nhiều năm, cũng không thể mời được em.”
“Dạ, ngài hào phóng lắm! Chỉ là lão nhân gia trong lúc cấp bách tìm giờ rảnh, không phải chỉ là nói cho em biết chuyện này, mời em ăn một bữa ăn đơn giản thôi chứ? Em không có vinh hạnh như vậy.”
“Hả? Em nói thật không đấy, em không có vinh hạnh này thì người nào có thể?” Hắn mỉm cười, không chút để ý.
“Người nào vinh hạnh em biết, chỉ là người nọ hình như chính mình còn không biết.” Tống Mộ Thanh hả hê nói. Lật thuyền trong mương cũng không phải là cô, mà mọi việc thuận lợi lại thua bởi một kẻ ngu trong tay Triệu tiên sinh.
Bị cô cười như vậy Triệu Nghị cũng không giận, chỉ là không thể làm gì thở dài, sau đó giống như không có chuyện gì xảy ra, không lo lắng nhấp môi rượu.
“Cùng Lận Khiêm chung sống cảm thấy như thế nào?” Hắn hỏi.
Tống Mộ Thanh nhìn trong mắt của con hồ ky này chứa tnh quang, giận nghĩ, mới vừa rồi còn nói hào phóng, nam nhân có thù tất báo!
“Tốt vô cùng.” Cô nhíu mày. Hắn không nói lời nào, khi cô cau mày thật tốt vô cùng, rất đẹp mắt!
“Anh biết cậu ấy ba năm, chưa từng có nghe qua người nào nói cậu ấy là người dễ chung sống.”
Trong lòng Tống Mộ Thanh nói, với anh người âm tình bất định, tôi đều có thể bình an vô sự chung đụng hơn mười năm, Lận Khiêm chỉ có bề ngoài lạnh lùng một chút, đây không phải giống như là mang trẻ em ở nhà trẻ thôi sao.
“”Em cùng cậu ấy nói duyên phận, có lẽ anh cùng cậu ấy hữu duyên đây?”
“Nghe nói bọn họ gần đây đang diễn tập, chắc là không có thời gian gọi điện cho em?”
Lúc này Tống Mộ Thanh thật muốn đem mặt dối trá của hắn kéo xuống, vứt trên đất hung hăng đạp lên hai cái. Hắn căn bản cái gì cũng biết, chọc cô chơi chút đây!
“Đàn ông các anh không phải là lấy sự nghiệp làm trọng hay sao? Em rất ủng hộ.” Cô cắn răng nói.
“Xem ra em thật sự để ý đến cậu ấy.” Triệu Nghị để ly xuống, hai tay bắt chéo, cả người dựa vào ghế, ánh mắt nhìn cô cũng mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.
“Khách quan mà nói, Lận Khiêm so với Tam Tử ưu tú hơn, nhưng là anh của nó, anh muốn hỏi một câu. Em biết nó cũng được nhiều năm, cũng được tính là thanh mai trúc mã, tại sao lại không thích nó?”
Cùng ngồi với Triệu Nghị ở một chỗ, đề tài thảo luận có thể lớn như xu hướng cổ phiếu, tình hình quốc tế, cũng có thể nhỏ như không liên quan gì đến “Sáng nay bạn ăn gì”. Nhưng cho tới bây giờ Tống Mộ Thanh cũng không ngờ tới có một ngày cô cùng với Triệu Nghị thảo luận chuyện tình cảm,, mà đối tượng lại là em trai ruột của Triệu tiên sinh. Cô rất sợ hãi.
“Anh chỉ thuận tiện hỏi.” Triệu Nghị nói.
Cô cũng nhận ra không chỉ đơn giản là tò mò. Suy nghĩ một chút liền bất cứ giá nào, dù thế nào đi nữa hắn cũng không thể làm gì cô.
“Có chuyện em cũng rất tò mò.” Cô để hai tay lên bàn, dò xét nhìn Triệu Nghị.
Triệu Nghị mím môi lại thành một đường, gật đầu một cái, ý bảo cô nói tiếp.
“Từ khi vừa mới bắt đầu em liền có cảm giác, anh không hy vọng Tam Tử ở chung một chỗ, tại sao? Nếu như em đồng ý với cậu ấy, vậy anh cũng dễ dàng diệt trừ được một tình địch nha. Như vậy mua bán có lời, làm sao anh không làm?”
Triệu Nghị tự phụ cười cười.
“Em quá thông minh, Tam Tử không thể đấu lại được với em, đi cùng với em nhất định người thua thiệt là nó. Anh là anh trai của nó, nếu biết chuyện này đối với nó không tốt, không có lý do gì muốn nó như vậy. Về phần cuộc mua bán này, đích xác là có lời, chỉ là nếu muốn lấy tiền lời nhiều nhất, cũng không phải chỉ có một biện pháp.” Hắn nhướng mày: “Huống chi anh thật sự muốn biết Lận đoàn trưởng khi nói yêu thương sẽ có dạng gì.”
“Gian thương!” Tống Mộ Thanh từ trong kẽ răng nhả ra hai chữ này.
Triệu Nghị ưu nhã cầm ly rượu lên, hướng cô giơ giơ, vui vẻ tiếp nhận đánh giá của cô.
“Còn có mấy câu nói nhảm, hi vọng em nghe lọt.” Hắn nói.
Trước kia khi Tống Mộ Thanh nghe những câu này, cũng là thời điểm Triệu Nghị giáo huấn Tam Tử. Hiện tại nghe được lời này, trong lòng cô cả kinh, ngay cả giọng của hắn cũng không dám tính toán, không tự chủ liền nghiêm túc.
“Mộ Thanh, em từ nhỏ đã rất thông minh, trong nhà em cũng là người có lá gan lớn nhất, cực kỳ có chủ kiến. Anh không nhắc đếnchắc đến em cũng biết, làm sao để mình tốt nhất. Nhưng mọi thứ cũng không nên tính toán quá mức.”
“Vâng, thưa anh.” Tống Mộ Thanh ngoan ngoãn gật đầu.
“Lần sau đừng lấy thân thể của mình để giỡn.”
Cô kinh ngạc ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ân cần của hắn.
“Em diễn xiếc gì anh còn không biết nữa? Biết bản tính của em không xấu đầu óc lại tốt, người không biết luôn cho là như vậy.”
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột