"Tell me what you read and I'll tell you who you are" is true enough, but I'd know you better if you told me what you reread.

François Mauriac

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 582 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21
ận Khiêm mới từ sân huấn luyện trở về liền nhận được điện thoại của nhà. Anh nghe cho có lệ, lại thấy sắp nói vào trọng điểm vội vàng lấy cớ cúp điện thoại.
Anh rể anh vẫn luôn ở bên cạnh, nội dung trò chuyện cũng nghe được bảy tám phần, không hiểu hỏi: “Sao lại an bài xem mặt cho cậu, cậu chưa nói với người nhà chuyện tiểu Tống à?”
Lận Khiêm ném di động vào trong ngăn kéo, nằm trên ghế sờ sống mũi, nghe anh rể nói anh lại cảm thấy đau đầu. Ban đầu là lười giải thích, tất cả mọi người đều hiểu lầm anh có quan hệ với Tống Mộ Thanh, bây giờ muốn giải thích cũng không thể.
“Em với cô ấy trong sạch, chuyện gì cũng không có!”
“Thôi đi, anh còn không biết cậu nữa. Ngoài mặt thì luôn giả bộ không để ý, không chừng trong lòng lại vụng trộm vui mừng không biết thành cái dạng gì rồi đấy!” Anh rể anh khinh thường liếc anh một cái, ngồi vào trên bàn, không còn dáng vẻ lãnh đạo trước mặt binh lính nữa.
“Anh xem cô gái kia không tệ! Chỉ tại tính khí thối của cậu, ngay trước mặt anh với tiểu Lưu khó chịu với người ta, người ta một tiếng phản kháng cũng không có. Nếu đổi là chị cậu, vậy còn không……” Đột nhien cảm thấy trước mặt em vợ quở trách vợ không thích hợp, vội vàng vòng vo: “ Hơn nữa đừng xem trên vai cậu có mấy sao mấy gạch mà ra ngoài không để ý đến ai, chúng ta lâu ngày không về nhà luôn ở trong doanh trại, không phải cô nương nào cũng nguyện ý gả cho quân nhan chúng ta đâu.”
Lận Khiêm coi lời nói của anh rể không cs chút quan hệ gì với mình, câm lấy kế hoạch huấn luyện tân binh trên bànlớn tiếng gọi Gấu trung đội trưởng gọi vào.
“Anh nói, dẫu gì anh cũng là anh rể của cậu, anh đang nói chuyện với cậu, tôn trọng anh chút không được sao?”
“Trong doanh trại chỉ nói chuyện công sự chớ đem chuyện tư nói vào. Từ chính ủy, nếu anh rảnh như vậy buổi trưa thay tôi đi họp?” Một bên anh cùng anh rể nói chuyện một bên cầm kế hoạch ném về phía trung đội trưởng: “Cậu cho nhiều thời gian nghỉ ngơi như vậy để cho bọn họ chơi sao? Như vậy còn gì là huấn luyện? Làm lại!”
Trung đội trưởng gương mặt đau khổ, huấn luyện như thế này những tân binh kia đã oang oang kêu cha gọi mẹ rồi, huấn luyện như vậy có để cho người ta ngủ nũa không đây?
Nhìn sắc mặt của đoàn trưởng lời muốn nói ra cũng nuốt vào. Âm thầm nhìn qua chính ủy, thấy anh nháy mắt lúc này mới đứng nghiêm đáp một tiếng “Vâng” sau đó ôm kế hoạch đi ra ngoài. Ra cửa chưa được mấy bước liền đụng vào một người.
“Cậu chạy loạn cái gì, bộ đi không có mang theo mắt hay sao?”
Vừa thấy người lỗ mãng chạy tới là thuộc hạ của mình, trung đội trưởng lập tức hạ giọng rống lên.
Đỗ Tử Đằng bị đụng phải đầu choáng váng, chóp mũi cũng bị đụng như bị bẹo xuống, nghĩ xoa xoa lại nhìn thấy sắc mặt của trung đội trưởng không tốt, ủy khuất nhìn nhìn.
“Chuyện gì?” Trung đội trưởng trầm mặt hỏi.
Đỗ Tử Đằng đánh bạo liếc mắt nhìn vào trong phòng làm việc, thấy đoàn trưởng đang nói chuyện với chính uỷ thở phào nhẹ nhõm. Ý thức được trung đội trưởng đang lườm mình lập tức co rúm cổ lại.
“Hỏi cậu thì trả lời, câm rồi à?”
Đỗ Tử Đằng bị giọng oang oang dọa sợ hết hồn, lập tức đem ngón tay lên miệng ý bảo nhỏ giọng một chút, hoàn toàn quên người trước mặt là lãnh dạo của mình. Ánh mắt lại liếc vào bên trong, mới nhỏ giọng nói đôi câu.
“Cậu lén lút ở đây làm gì? Còn không vào báo cáo chính ủy?”
“Chị dâu nhỏ tới, trước đừng cho đoàn trưởng biết.” Cậu ta vươn tới nói nhỏ.
Gấu trung đội trưởng gãi gãi đầu, không rõ chị dâu nhỏ mới gặp qua một lần có chủ ý gì. Rõ rang người đã đến cửa lại phải gạt đoàn trưởng.
“Đi, trước đón người vào đã!” Nói xong liền vỗ tập giấy trong tay lên người Đỗ Tử Đằng, sải bước đi.
Bên này Tống Mộ Thanh ở trước cổng doanh trại đi tới đi lui nhiều vòng, trên đường tới chịu bụi bặm không ít nhưng không thấy bóng “đau bụng” kia đâu. Cũng không biết là cậu ta không tìm thấy anh rể của Lận Khiêm hay là không cẩn thận bị Lận Khiêm bắt gặp?
Cô điên cuồng ngồi một đường, thật vất vả đến được chỗ này lại bị cản lại, nói là không có việc không cho vào. Cô chột dạ giải thích cho lính gác nửa ngày, nói cô là bạn gái của Lận đoàn trưởng cũng không được cho vào cho đến khi chính đoàn trưởng ra dẫn vào.
Lần trước là đi cùng Ôn Nhã, chị ấy ra vào doanh trại đã nhiều năm nên đã quen mặt, hơn nữa có Lưu liên trưởng tự mình đến đón. Nhưng lúc này cô chỉ một thân một mình, người ta không trực tiếp đuổi cô đi đã là tốt lắm rồi.
Tống Mộ Thanh không có biện pháp. Điện thoại của Lận Khiêm như thế nào cũng không gọi được. Nếu anh biết cô mặt dày tìm tới cửa, nếu không một tay xáh cô ném giữa đường thì đã là nể mặt cô lắm rồi. Đang không biết làm gì thì nhìn thấy Đỗ Tử Đằng đi qua, cô lập tức thân thiết vẫy tay gọi. Nhưng Đỗ Tử Đằng cũng chỉ là một tên lính quèn, cũng không thể dẫn cô vào được a! Cô suy nghĩ một chút liền có chủ ý nhờ đến anh rể của Lận Khiêm.
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột