The art of reading is in great part that of acquiring a better understanding of life from one's encounter with it in a book.

André Maurois

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 560 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
Ôn Nhã không phát hiện ra Tống Mộ Thanh hiểu lầm quan hệ giữa cô và Lận Khiêm. Cô trách cứ Lận Khiêm: “Có bạn gái cũng không mang về để ọi người xem một chút, nếu không phải hôm nay gặp phải, em còn tính giấu đến khi nào? Em sợ mọi người ăn cô ấy sao?”
“Em với cô ấy……”
Lận Khiêm đang muốn trả lời liền bị Tống Mộ Thanh cắt đứt, còn bị cô nhéo hông một cái.
“Bọn em mới quen nhau chưa được lâu, chuẩn bị qua một thời gian nữa mới tính đến nói cho người trong nhà biết ạ.” Cô nói như hai người thật là một đôi, còn hướng Lận Khiêm nhìn nhìn.
Mặc dù chỉ là một chút mờ ám nhưng cũng khiến cho người khác nghĩ hai người thân thiết một thời gian dài rồi.
“Ừ, cũng tốt.” Ôn Nhã cười vẻ thấu hiểu: “Như vậy không bằng hôm nay dẫn em lên gặp ông ngoại, Khiêm tử em……”
“Em đưa cô ấy về.” Lận Khiêm nói, sau đó lôi tay Tống Mộ Thanh đi hướng chiếc xe dừng ở bên đường, có chút không thể chờ được nữa.
Tống Mộ Thanh bị buộc phải đi theo, ngồi trên xe vẫn không quên quay đầu lại cùng Ôn Nhã vẫy tay chào tạm biệt.
Lái xe một lát, cách bệnh viện không xa thì dừng lại.
Lận Khiêm hai tay khoác lên tay lái, tay áo vén lên đến cùi chỏ, lộ ra cơ bắp rắn chắc. Mà lông mày nhếch lên kiên nghị như đao phủ ra pháp trường vậy.
Lần đầu tiên gặp măt, Tống Mộ Thanh cũng cảm thấy đây là một người đàn ông lạnh lùng. Âm thanh của anh trầm thấp, có lẽ là ở bộ đội đã thành thói quen hoặc là chính anh luôn như vậy, nói chuyện không hề dài dòng thậm chí có chút ngắn gọn quá đáng.
“Cô tự đi về.” Anh nói. Mặc dù ý của bản thân là muốn thương lượng nhưng anh hình như không có thói quen dùng từ thương lượng, vì vậy câu này liền đổi ý.
“Qua sông rút cầu(1) cũng chỉ là người như vậy thôi sao?” Tống Mộ Thanh nói.
(1)Cùng nghĩa với qua cầu rút ván.
Lận Khiêm lúc này mới quay đầu lại, khẽ nhướng lông mày, dáng vẻ không hiểu.
Từ lúc lên xe tới giờ anh mới nhìn cô, cho đến bây giờ chưa từng có ai bỏ rơi cô như vậy. Tống Mộ Thanh có chút khó chịu nghĩ.
“Mới vừa rồi sao anh nóng nảy kéo em rời khỏi vậy, hẳn là sợ em đi theo lên gặp ông ngoại hay là anh không muốn gặp ông.” Cô khẳng định.
Nhìn mặt mà nói chuyện, cô rất có khiếu.
Cô đối với Lận Khiêm mà nói nhiều lắm cũng chỉ là gặp qua hai lần, cô dám đánh cuộc người đàn ông này đến tên của cô cũng không nói ra được. Mà anh vội vàng mang cô theo thật có chút không bình thường.
Lận Khiêm trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ nhìn cô một cái, như lời cô nói cùng anh không có chút quan hệ.
“Nói như thế nào cũng coi như là em giúp anh một lần. Em cũng không cần em cảm ơn, anh xe lúc này rất khó gọi taxi, anh cứ xem như là làm việc tốt đưa em về nhà nha.” Trong lời nói của cô có chút buông lỏng.
“Tôi không muốn cô giúp tôi.” Anh nói.
“Đúng, không sai. Nhưng cuối cùng người có lợi là anh. Hơn nữa nhà nước không phải luôn giáo dục các anh nên vì nhân dân phục vụ sao? Đừng chỉ nói miệng, thừa dịp hôm nay có một người dân cần anh phục vụ anh nên thực hành đi!”
Anh quá cao, cho dù là ngồi xe cô nhìn anh cũng phải ngẩng đầu. Lông mi chớp chớp, trong mắt ánh sáng cũng sáng tối theo. Cái cằm xinh xắn nhẹ nhàng nâng lên, từ góc độ của anh nhìn qua thấy được toàn bộ cần cổ tuyết trắng của cô.
Anh nghiêng đầu, im lặng khởi động xe. Không biết phải làm gì với cô nữa.
Tống Mộ Thanh trong lòng có chút hài lòng, ngồi ở ghế phụ mỉm cười hài lòng.
“Bên trái hay bên phải?” Đến một ngã tư anh đi chậm lại hỏi cô.
Tống Mộ Thanh nhìn ngã rẽ bên trái, suy nghĩ một chút rồi nói: “Bên phải.”
Dọc theo đường đi anh trừ hỏi đường đi thì không hề nói chuyện, Tống Mộ Thanh cũng không hề lúng túng, tự nhiên nhìn ra phong cảnh không quen thộc ngoài cửa xe, sau lại nhìn kính chiếu hậu sửa sang lại tóc, thuận tiện nhìn sắc mặt của người đàn ông bên cạnh.
Xe đi qua một ngõ rẽ cô chợt nói: “Dừng lại, tới rồi.”
Cô có chút nóng nảy vỗ vỗ cánh tay Lận Khiêm, hành động thuần túy là vô ý nhưng Lận Khiêm lại có phản xạ tránh né.
Tống Mộ Thanh quay đầu nhìn anh một cái, trên mặt không hề tỏ ra một chút kỳ quái gì. Dạo này còn có nam nhân thủ thân như ngọc(2) ư?
(2) giữ mình.
Cô đẩy cửa xe bước ra, nhìn xung quanh đầu ngõ một chút. Quay đầu lại phát hiện anh vẫn ngồi trên xe, hơn nữa còn có dáng vẻ muốn lái xe đi. Cô ngoắc ngoắc tay với anh, thấy anh không có cử động, định đi tới cửa bên ghế lái kéo ra.
“Đã đến nhà cô rồi. Tôi phải đi còn có chút việc.” anh nói.
Tống Mộ Thanh “có chuyện” của anh chỉ là lý do mà thôi, cô cười giảo hoạt.
“Ai nói đã đến nhà tôi?”
“Đây không phải nhà cô?” Lận Khiêm nhíu lông mày.
“Dĩ nhiên không phải. Ăn cơm trước đi, tôi đói rồi.” Nói xong cô liền đi vào trong ngõ.
Lận Khiêm nhìn bóng dáng cô dưới ánh đèn, thở dài một cái không thể làm gì xuống xe đi theo.
Đến trước cổng một nhà treo bảng “Diện” thì cô ngừng lại, đợi đến khi Lận Khiêm đi tới thì cô đi vào trước để cho anh ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng không có.
“Tống……” Anh muốn mở miệng gọi tên cô nhưng lại không nghĩ ra được hai từ phía sau.
“Mộ Thanh.” Tống Mộ Thanh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm anh nói.
Bọn họ đứng ở sân giữa vườn, thật yên tĩnh. Chỉ có tiếng tí tách chảy của nước, trong góc có một chiếc chum nước tràn đầy ra ngoài, rơi vào đã tạo ra âm thanh.
“Tống Mộ Thanh, đến tột cùng cô muốn làm cái gì?” Anh thoáng nheo mắt lại hỏi cô.
“Anh cảm thấy tôi sẽ làm được gì anh?” Cô không trả lời mà hỏi ngược lại, cười giống như là đang đùa giỡn con gái nhà lành, chỉ còn thiếu động tác nâng cằm anh, nói câu kinh điển: “cười cho đại gia một cái xem nào”
Nếu như đổi thành nói với Tam Tử, cô khẳng định là sẽ làm như vậy. Nhưng mà đối diện với người đàn ông tên Lận Khiêm này, tính cả lần này, bọn họ mới gặp mặt tổng cộng ba lần. Cô không dám!
Lận Khiêm vì hành vi cợt nhã trong lời nói của cô thì nhíu lông mày, vẻ mặt rất không đồng ý.
Cô nghiêng nghiêng đầu không đẻ ý, thậm chí còn hất cằm hướng về anh khiêu khích: “ Sẽ không phải lúc này anh mới nhận ra em muốn đối với anh như vậy chứ?”
Lận Khiêm có lẽ không ngờ rằng cô một chút dấu diếm cũng không có, cứ như vậy bộc lộ ra ngoài. Hơi thở lạnh lùng kinh ngạc lúc trước đươc thu lại không ít.
Anh chỉ đối phó với kẻ địch và làm huấn luyện, không biết đối phó với phụ nữ cũng mất công sức như vậy, hơn nữa đối phó với Tống Mộ Thanh khó hơn nhiều so với những người phụ nữ khác.
“Cô nghĩ như thế nào cũng không liên quan đến tôi. Ra khỏi đầu ngõ rẽ trái có bến xe buýt, tự cô trở về.”
Anh lạnh lùng nói, xoay người muốn đi.
Đột nhiên ngửi thấy có mùi thơm, men theo hương vị đó nhìn sang, quả nhiên ở góc tường có một đám Dạ Lai Hương(3) đang sinh trưởng. Anh dừng lại quay đầu nhìn cô một cái. Sau đó quay đầu bước đi không hề dừng lại.
Anh đột nhiên rời đi khiến Tống Mộ Thanh không ngờ tới. Đứng tại chỗ sửng sốt một lát, cho đến khi tiếng bà chủ gọi tên cô mới phục hồi tinh thần. Lầm bầm một tiếng: “ Thật không có chút phong độ nào”, dậm chân đi vào bên trong.
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột