Love is like a roller coaster,

Once you have completed the ride,

you want to go again.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Nghe nói anh yêu em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 48 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 589 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 05:54:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25 Part 3
ếu vì tiền lương của mườì mấy con người là điều không đáng, vì cơn tức giận của hai con người trong chốc lát thì lại càng không đáng.
Trong phòng làm việc không khí trầm lắng hẳn xuống,trái tim trong lồng ngực của Lương Duyệt lại càng đập dồn dập hơn, tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, khiến cô giật mình xuýt nữa thì nhảy dựng lên, cô mở máy một cách thận trọng, ở đầu dây bên kia là giọng nói trầm trầm của Trịnh Hy Tắc: « Thế nào rồi? »
Lương Duyệt vội trả lời: « Chào anh Trịnh. Vụ án của Trung Thiên đã được chúng tôi đưa vào trình tự thông thường rồi. Nếu có điều gì chưa yên tâm, xin anh liên hệ với luật sư Nghiêm, hiện nay chị ấy đang theo vụ này. »
« Được rồi, cảm ơn cô đã nhắc. » Chờ cho Trịnh Hy Tắc nói xong, Lương Duyệt tắt máy, ngẩng lên thì thấy Hàn Ly đang nhìn cô với một ánh mắt rất lạ, cô bèn hỏi: « Sao thế? »
« Nếu tôi không nhớ nhầm thì cái nhân vật cỡ bự mà cô nói tới ấy có quan hệ khá thân thiết với nhà họ Trịnh. » Hàn Ly nói.
Lương Duyệt bỗng cảm thấy rất đau đầu, đôi chân của cô cũng mềm nhũn xuống. Dù có liên quan tới nhân vật cỡ lớn nào thì cô cũng rất không muốn đến nhờ vả cầu cạnh Trịnh Hy Tắc, tính chiếm hữu của con người này quá lớn, anh ta luôn khiến cho người ta cảm giác phải né tránh một cách vô thức.
Khi cô ở ben cạnh anh ta cô thường cảm thấy rất mất tự nhiên, chân tay cứ cảm thấy thưa thãi, điều đáng sọ hơn cả là khả năng nhìn thấu tâm can người khác của anh ta, tất cả những gì gọi là u uẩn của người khác trứoc con mắt của anh ta dường như chẳng còn gì là bí mật nữa.
« Ý của anh là chúng ta có thể tới nhờ anh ta làm trung gian hoà giải? » Lương Duyệt hỏi với nụ cười miến cưỡng và sắc mặt nhợt nhạt.
« Nếu cô bằng lòng. » Hàn Ly đứng dậy, vẻ mặt nặng nề và đầy nghi ngại, « Tôi cũng cứ tưởng rằng sẽ bảo vệ được Tiểu Nhã, kết quả người đầu tiên phải chịu hậu qủa ấy lại chính là cô ấy…Bọn chúng tỏ ra rất hiểu cách uy hiếp. Ngoài ra hôm qua tôi được biết từ một người bạn cùng nghề của tôi ở miền Nam rằng, Lăng Tử đã bị bắt. »
Lương Duyệt giật mình hoảng hốt: « Thế, phải làm gì bây giờ? »
« Vì thế, bọn chúng mới cuống quýt lên như thế. » Hàn Ly liếc nhìn Lương Duyệt một cái rồi nói tiếp, « Nhưng, hôm nay hắn lại bỏ trốn rồi. »
« Không thể như thế được! » Lương Duyệt gầm lên và đứng phắt dậy.
« Phản ứng của tôi cũng không khác gì cô, tôi cũng không thể tin được. Chạy trốn khỏi một trạm giam có hàng hai chục người canh giữ như vậy quả là một rất quá khó khăn. » Đôi mày của Hàn Ly chau lại.
« Ý của anh là… »
« Ý của tôi là, tốt nhất cô nên tới gặp trịnh Hy Tắc, nếu có được biện pháp hoà giải khác là tốt nhất. Rút dây thì sẽ động rừng, nếu chúng ta muốn bảo vệ ột số người thì chỉ còn cách bất chấp sự tôn nghiêm mà thôi. »
Lương Duyệt nhấc cốc cà phê đã nguội ngắt uống một ngụm to, viên đá nhỏ theo đà ấy chui tọt vào trong họng, khiến cô lạnh run người.
Câu cửa miệng của cô vốn là, chỉ cần có tiền việc gì cô cũng làm, nhưng đó chỉ là nói miệng mà thôi, còn bây giờ thì đã đến lúc kiểm nghiệm cho lời nói ấy rồi.
Chỉ có điều, trong muôn ngàn cách mà Hàn Ly nghĩ đến thiếu mất một điều, Trịnh Hy Tắc sẽ chịu giúp vì cái gì mới được? LÁ THƯ TỪ HẢI NGOẠI
Ngốc!
Đã ba ngày qua, lúc nào anh cũng nghĩ về em và ngôi nhà của chúng ta, nhớ đến mùi vị trên cơ thể em và nhớ đến tất cả những gì dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhất của chúng ta trong những ngày đã qua.
Mãi cho đến ngày hôm nay, anh mới nhận ra rằng anh đã có thứ quý giá nhất trên thế giới này, thế nhưng anh lại không biết rằng mình đã đánh mất nó ở chỗ nào.
Có thể chỉ vào trong giây phút như thế này anh mới biết được rằng, anh yêu em đến thế, thậm chí đem toàn bộ cả đời mình cũng thấy vẫn chưa đủ, nhưng đáng tiếc là, trong những giờ phút em đau khổ nhất thì anh lại ở rất xa em và chỉ biết bất lực nhìn em từ nơi xa ấy mà chẳng thể làm gì cho em được. Cô bé ngốc nghếch ơi, em thích lặng lẽ một mình chịu đựng nỗi đau, thích che dấu sự yếu đuối của mình bằng vẻ mạnh mẽ bề ngoài, anh biết tất cả những điều đó, vì vậy anh rất muốn được ôm em thật chặt, thật chặt trong vòng tay của mình, không muốn để em buồn và đau khổ, thật đấy!
Lúc mới đầu quen em, anh đã tưởng rằng một cô gái có nhiều ưu điểm như em chỉ là đùa cợt với anh mà thôi. Thử nghĩ xem, một cô gái xinh đẹp, một cô gái mà hoàn cảnh gia đình cũng rất tốt, vì sao lại phải vượt qua cả ngàn vạn dặm xa xôi đến Bắc Kinh, chẳng lẽ lại chỉ vì một con người rất đỗi bình thường như anh? Ngốc, lúc ấy anh thực sự không dám tin em, mặc dù em đã cười một cách rất vô tư, nhưng còn anh thì không dám tin. Nhưng em đã bất chấp tất cả và đi theo anh, tay ôm một túi hành lý cao ngang nửa người, loạng choạng đi theo sau lưng anh, điều đó đã khiến anh không thể nào giả bộ làm ngơ được nữa, thế là anh đã dừng bước, quay đầu lại nhìn em thật kỹ. Khuôn mặt em ướt đầm mồ hôi, đôi mắt sáng long lanh, chính là vì đôi mắt âý mà anh đã không bao giờ có thể rời xa được nữa.
Thật đấy, anh đã yêu như vậy. Khi thấy em không có tiền ăn bánh mỳ, anh đã rất xót xa. Khi em không có tiền để mua hồ sơ, anh cũng đã thấy rất xót xa. Anh tiếc rằng không thể lấy thân mình làm thành con đường bằng phẳng để cho em đi, để em có thể sống những ngày hạnh phúc và yên bình, đáng tiếc là anh không thể. Bởi vì hoàn cảnh gia đình anh cũng rất bình thường, bởi vì anh chẳng có gì cả. Một con người như vậy, thì chẳng thể làm gì được cho em, không một việc gì.
Vì thế anh chỉ có thể dùng một thứ để đổi lại, đó là đối xử với em thật tốt. Suy nghĩ này rất ngốc, rất buồn cười và ngốc nghếch phải không? Nhưng đó là việc duy nhất mà anh có thể làm, nỗi mệt mỏi thực sự chẳng thấm tháp vào đâu, anh tình nguyện như vậy, anh chỉ muốn em được giống như những cô gái khác, không phải làm việc vất vả, không phải đi lại nhiều, nụ cười tươi hơn và nhiều hơn, chỉ như thế mà thôi.
Ngốc ơi, em thích làm ngược lại với những điều mình muốn, những gì tốt đẹp đều dành cho người khác, dù có phải chịu khổ sở đến bao nhiêu cũng không một lời oán thán. Khi em đi tìm việc, em thích nói rằng, có những người đàn ông ở công ty nhìn em và thèm nhỏ dãi, anh thực sự không hề ghen tuông, bởi vì anh biết đó chỉ là những lời nói dối. Vì em không biết nói dối, chỉ cần một câu thôi là anh đã có thể đoán biết ra được, nhưng cũng đúng lúc ấy, anh bỗng nghĩ tới một điều, một điều rất buồn cười: nếu có người đối xử tốt với em, tốt hơn cả anh, thì liệu anh có nên để em được sống những ngày hạnh phúc không nhỉ? Đêm ấy, em đã ngủ rất ngon. Sau mỗi một ngày, đạp xe đi hết cả nửa vòng Bắc Kinh để phỏng vấn mệt đến rũ người, anh đều nằm yên và ngắm nhìn em, nhìn thấy em chau mày trong giấc ngủ, nhìn thấy ngón chân em co quắp lại rồi trăn trở mà cảm thấy mình thật sự bất lực. Cảm giác bất lực ấy chính là thứ mà anh căm ghét nhất trong cuộc đời, vì thế anh đã nhủ mình rằng, nếu sau này không mang được tới cho em những điều tốt đẹp nhất thì nhất định anh sẽ để cho em ra đi.
Để em ra đi, nói ra điều ấy thì rất dễ dàng. Nhưng để làm được thì sao lại khó khăn đến thế. Huống chi anh lại không hề mong muốn. Vì thế anh đang nghĩ tới một cách tốt nhất đó là mang lại cho em cuộc sống tốt nhất với một thời gian ngắn nhất, đó cũng chính là lý do để anh lựa chọn đi theo con đường tắt và làm ngược lại với niềm tin của mình, làm mọi cách lấy lòng lãnh đạo, không ca thán, phàn nàn trước bất cứ công việc nào. Thậm chí là tham dự cả vào những việc mà phải sử dụng tới những mánh lới. Chắc em cũng biết, khi anh được điều về tổng công ty với một lượng công việc mà cần tới hơn ba người và điều đó đã khiến ột vị chủ nhiệm mà cả năm không có nổi một nụ cười đã phải thốt lên rằng: cậu thực sự nghĩ rằng mình sẽ làm được? Và anh đã quay đầu lại mỉm cười mà không trả lời ông ấy. Để cho người phụ nữ mình yêu có thể sống trong hạnh phúc, thì dù có phải bất chấp sự sống của mình cũng chẳng đáng gì.
Anh biết cơ hội thực tập ở Mỹ chính là con đuờng tắt để leo lên một cách nhanh chóng, chỉ cần có được kinh nghiệm ấy, chỉ cần có được lớp mạ ấy, thì sau khi anh về nước, chúng ta sẽ được sống no đủ. Lý do của chuỵện này cả anh và em đều rất rõ, vì vậy khi khuyên anh, em đã không phải tốn nhiều sức lực, còn anh thì cũng đã không phản bác, nhưng chỉ vì anh không muốn xa em nên đã rất do dự. Ngốc ơi, em có biết không, thời gian ở đây và Bắc Kinh lệch nhau 12 tiếng đồng hồ, khi anh ăn bữa trưa thì là lúc em đi ngủ, nhiều lúc anh đã nhớ em đến phát điên, muốn gọi điện thoại để được nghe giọng nói của em, nhưng rồi khi bấm đến con số cuối cùng thì lại dừng lại mà chẳng muốn chút nào. Anh sợ, sợ làm hỏng giấc mơ đẹp của em. Những khi không có anh, không biết em ngủ có ngon không, vì thế đã mấy lần anh đã phải nghiến răng ở lại công ty để làm thêm, để chờ đến nửa đêm mới gọi điện cho em. Cả một toà nhà chỉ có một mình anh, với một ngọn đèn, nhưng anh cảm thấy rất ấm áp. Ở đầu dây bên kia, vẫn là tiếng cười hồn nhiên của em, vẫn với vẻ mạnh mẽ, không bao giờ thay đổi.Trước đây, anh đã đùa em rằng, giọng của em rất khó nghe, nhưng đó chỉ là những lời ở ngoài cửa miệng mà thôi, bởi vì nghe thấy giọng nói của em, anh đã không nén nổi mong muốn trở về nhà, về bên em, để hôn em hết lần này đến lần khác và mãi mãi không rời xa.
Cũng chính niềm tin ấy đã nâng đỡ cho anh suốt một năm qua, thời tiết New York rất lạnh, anh nghĩ có lẽ nó cũng lạnh giống như miền Đông Bắc quê em, anh chưa bao giờ tới Đông Bắc nhưng anh cảm thấy nó rất thân thuộc, và cảm giác ấy dường như đã có rất lâu và rất sâu trong đầu anh. Mỗi một lần nhìn thấy những bông tuyết rơi, anh lại nhớ đến em, và lại cảm thấy gần em hơn một chút. Vì anh rất thích tuyết, rất thích được thấy tuyết rơi, tuy nơi anh ở không có thiết bị sưởi ấm, nhưng anh vẫn mong chờ những giờ phút ấy.
Ngốc ơi, ngày hôm em nói chia tay với anh, nhất định em đã khóc, anh biết điều đó. Lần nào em khóc, anh cũng đều cảm thấy, bởi vì lòng anh rất đau, sự tàn nhẫn của em anh chỉ thấy buồn cười, giống như chuyện một ông vua nọ đã dùng chiếc áo mới nhất để che đậy một thứ thực ra chẳng có gì trong sự bất lực và khó khăn. Em đừng lừa dối anh, Ngốc. Bởi anh đã biết tất cả.
Còn về người đàn ông đã lên tiếng trong điện thoại ngày hôm ấy, anh cũng sẽ không hỏi. Anh cũng sẽ không nghi ngờ, bởi vì chẳng có ai sẽ yêu anh nhiều hơn em. Hãy để cho anh nghĩ thế, nhé, haha, bởi vì những ngày tháng gian khổ nhất chúng ta đều đã cùng nhau vượt qua, chẳng đúng thế sao? Vì thế, anh muốn viết bức thư này cho em, coi như đó là một lời xin lỗi được không?
Anh xin lỗi, anh không thể ở bên em, nhưng anh xin thề, năm mươi năm tới đây anh sẽ chịu trách nhiệm đến cùng với người vợ yêu dấu của anh, anh sẽ mang tới cho cô ấy cái ăn, cái mặc, mang lại cho cô ấy những giờ phút để sáng tác tiểu thuyết mà không phải lo nghĩ gì, và để cho cô ấy thoả sức xem những bộ phim Hàn Quốc. Anh sẽ kiếm tiền ngày đêm để nuôi cô ấy thật khéo, béo đến mức chẳng có người đàn ông nào thèm nhìn cô ấy nữa, đến lúc ấy, cô ấy chỉ thuộc về một mình anh mà thôi, và cô ấy sẽ trở thành một bà vợ béo chỉ của riêng mình anh.
Vợ yêu của anh, anh cầu xin em hãy nhận lời của anh được không? Hãy chờ anh thêm một năm nữa, một năm sau, anh xin thề sẽ mang lại cho nàng công chúa của anh tất cả. Câu chuyện nàng công chúa Lọ Lem ấy anh rất nhớ, hãy để anh được đi đôi giày kim cương lên chân em, tuy chàng hoàng tử của em không đẹp trai, và cũng không giàu có, nhưng ít ra thì người ấy cũng đang rất cố gắng để cho cô gái Lọ Lem trở thành nàng công chúa Bạch Tuyết, cố gắng để cho cô gái Lọ Lem không còn phải vung chổi, cố gắng để cô gái Lọ Lem có một cung điện lộng lẫy thuộc về mình…
Hãy tin anh, được chứ? Chỉ một lần thôi, anh sẽ không bao giờ hối hận, chúng ta ngéo tay nhé, được không em?
Người đàn ông yêu em và vô cùng nhớ em vào lúc đêm khuya.
New York, 3 giờ sáng, ngày mùng 6 tháng 2 năm 2005.
New York, 3 giờ sáng, ngày mùng 6 tháng 2 năm 2005.
Nghe nói anh yêu em Nghe nói anh yêu em - Thuấn Gian Khuynh Thành