Books had instant replay long before televised sports.

Bern Williams

Download ebooks
Ebook "Ngày Đẹp Trời Để Xem Kangaroo"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Haruki Murakami
Dịch giả: Phạm Vũ Thịnh
Biên tập: Bach Ly Bang
Upload bìa: Đỗ Quốc Dũng
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3323 / 103
Cập nhật: 2015-07-20 15:37:48 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Người Đi Vé Ngày
ôi 32 nàng 18... Cứ nghĩ thế là đâm ra nản.
Tôi mới 32 còn nàng đã 18... Ừ, thế mới được.
Chúng tôi là bạn hơi đặc biệt của nhau, chỉ có thế thôi, không hơn không kém. Tôi có vợ, còn nàng có đến sáu người bạn trai. Nàng hò hẹn với bạn trai mỗi tuần sáu ngày, còn với tôi thì chỉ một ngày Chủ nhật mỗi tháng. Những ngày Chủ nhật còn lại, nàng ở nhà xem TV. Khi xem TV, nàng trông dễ thương như con hải-mã.
Nàng sinh năm 1963. Năm ấy, Tổng thống Kennedy bị bắn chết. Và năm ấy, tôi hò hẹn với gái lần đầu tiên. Bản nhạc thịnh hành trong năm là "Summer Holiday" của Cliff Richard, hình như thế.
Nhưng mà, sao cũng được. Cứ biết là nàng đã sinh vào một năm như thế là được rồi. Tất nhiên, khoảng ấy thì tôi đã chẳng bao giờ nghĩ là có ngày mình sẽ hẹn hò với một cô gái sinh vào năm ấy. Mà ngay cả bây giờ đây, tôi cũng thấy là-lạ. Như lên tận phía lưng của mặt trăng mà hút thuốc vậy.
Đám bè bạn của tôi vẫn có ý kiến thống nhất rằng gái trẻ thì nhàm chán. Thế mà, ngay cả tụi nó cũng hò hẹn với các cô gái trẻ. Vậy thì, có phải tụi nó đã tìm đâu ra được gái trẻ mà lại không nhàm chán chăng? Không, làm gì có chuyện đó. Kết cuộc, cái nhàm chán của các cô gái trẻ đã quyến rũ được tụi nó. Tụi nó vừa xối nước nhàm chán ào ào lên đầu vừa cố tránh không để cho một giọt nhàm chán nào văng dính vào các cô gái trẻ, cứ thế mà tận tình vui thú ngây thơ với trò chơi rắc rối đó.
Ít nhất thì cũng khiến tôi nghĩ như thế.
Thật sự, các cô gái trẻ thì mười cô hết chín là nhàm chán thật đấy. Nhưng tất nhiên là các cô đâu có để ý đến điều ấy. Các cô trẻ, đẹp, và đầy lòng hiếu kỳ. Các cô nghĩ sự nhàm chán không dính dáng gì đến mình cả.
Chao ôi!
Không phải tôi trách cứ gì các cô gái trẻ, mà tôi cũng không ghét bỏ gì các cô. Trái lại, còn thích các cô nữa là khác. Các cô giúp tôi nhớ lại con người nhàm chán của chính mình thời còn trẻ. Điều nầy, nói sao nhỉ... thật tuyệt vời!
- "Nầy anh, có muốn trở lại thời 18 tuổi một lần nữa không?" Nàng hỏi tôi.
- "Thôi." Tôi đáp. "Không muốn đâu."
Có vẻ nàng không lý giải được câu trả lời ấy.
- "Không muốn trở lại thời 18 tuổi à? Thật không đấy?"
- "Thật chứ."
- "Tại sao?"
- "Cứ như bây giờ được rồi."
Nàng chống khủy tay lên bàn, nâng cằm, suy nghĩ lung lắm. Vừa suy nghĩ lung lắm vừa khuấy muỗng lách cách trong cốc cà-phê.
- "Em không tin đâu."
- "Tin thì tốt hơn."
- "Nhưng tuổi trẻ mới là tuyệt vời chứ!"
- "Có lẽ thế."
- "Vậy sao anh lại muốn như bây giờ?"
- "Bởi trẻ một lần là đủ rồi."
- "Em thì chưa đủ đâu."
- "Chứ em vẫn còn ở tuổi 18 mà."
- "Hừm."
Tôi gọi cô hầu bàn cho thêm lon bia. Ngoài trời đang mưa, qua cửa sổ nhìn thấy cảng Yokohama.
- "Nầy anh, hồi 18 tuổi, anh suy nghĩ chuyện gì thế?"
- "Chuyện ngủ với gái."
- "Ngoài chuyện ấy ra?"
- "Chỉ mỗi chuyện ấy thôi."
Nàng cười khúc khích, uống một ngụm cà-phê.
- "Rồi, có được không?"
- "Có lúc được, có lúc không. Tất nhiên, không thì nhiều hơn."
- "Thế đã ngủ được với bao nhiêu cô rồi?"
- "Có đếm đâu mà biết."
- "Thật không đấy?"
- "Có muốn đếm đâu nào."
- "Nếu em là đàn ông thì em đếm tuốt. Vui lắm chứ không sao."
Thật ra có lúc tôi cũng nghĩ là trở lại được thời 18 tuổi thì cũng hay hay. Nhưng trở lại thời 18 tuổi rồi bắt đầu làm chuyện gì cho phải, thì tôi chịu, không sao nghĩ ra được. Có thể lúc ấy tôi lại được dịp hẹn hò với một người đàn bà quyến rũ 32 tuổi. Thế thì được lắm.
- "Có khi nào chị nghĩ muốn trở lại thời 18 tuổi không?" Tôi hỏi nàng.
- "Ừm." Nàng mỉm cười, làm bộ suy nghĩ một lúc. "Không, có lẽ không khi nào."
- "Thật không?"
- "Thật."
- "Khó hiểu đấy. Ai cũng nói tuổi trẻ là tuyệt vời cả mà."
- "Đúng đấy. Tuyệt vời lắm chứ."
- "Thế tại sao lại không muốn trở lại?"
- "Cậu lớn thêm rồi sẽ hiểu."
Nhưng thực tế thì tôi đã 32 tuổi, đang trong tình trạng tuần nào mà lười biếng chạy bộ thì bụng trông bự ra ngay. Không thể nào trở lại tuổi 18 được nữa. Dứt khoát như thế.
Cứ xong cữ chạy bộ buổi sáng là uống một lon nước rau, rồi ngồi dựa ngửa lên ghế mà nghe bài "Day Tripper" 1 của ban Beatles.
- "Daaaay-ay-Tripper"
Nghe bản ấy, lại có cảm giác đang ngồi trên xe lửa. Những trụ điện, nhà ga, đường hầm, cầu sắt, những bò, ngựa, những ống khói, những đống vật liệu phế thải,... nối tiếp nhau chạy dạt về phía sau. Chạy đến đâu cũng chừng ấy phong cảnh, chẳng có gì thay đổi. Giá là ngày xưa thì mình đã vui thích mà nghĩ là phong cảnh kỳ thú lắm đấy.
Chỉ thỉnh thoảng thì người ngồi ghế bên cạnh mình mới có gì khác. Có lần, bên cạnh tôi là một cô gái 18 tuổi. Tôi ngồi ghế gần cửa sổ, cô ngồi gần lối đi ở giữa xe.
- "Cô có muốn đổi sang ghế nầy không?" Tôi hỏi.
- "Cảm ơn ông." Nàng nói. "Ông tử tế quá nhỉ."
Tôi cười đau khổ. Đâu phải tử tế gì. Chỉ vì tôi đã quá quen với sự nhàm chán rồi, so với cô em.
Đến chuyện đếm xem có bao nhiêu cái trụ điện chạy qua, cũng đã nhàm chán rồi.
Người-đi-vé-ngày 32 tuổi.
20/08/1981
Dịch xong 10-2004
--------------------------------
1 Day Tripper: người đi vé ngày trên xe lưa, không ở lại đêm.
Bài hát "day Tripper" (1965) của Beatles ngụ ý tình qua đường:
"She's a big teaser, she took me half the way there......
Tried to please her, she only played one night stand, now
she was a dat tripper, one way ticket, yeah
It took me so long to fin dout, and I found out".......
Nàng là tay đùa bờn hạng nặng, nàg đưa tôi đi nử đường......
Cố chiều nàng, nhưng nàng chỉ chơi qua đường
nàng là người-đi-vé-ngày, vé một chiều thôi
Phải thậtlâu mớ hiểu ra điều đó, nhưng nay tôi hiểu ra rồi.
Ngày Đẹp Trời Để Xem Kangaroo Ngày Đẹp Trời Để Xem Kangaroo - Haruki Murakami Ngày Đẹp Trời Để Xem Kangaroo