Sự khác biệt giữa người thành công và những người khác không nằm ở chỗ thiếu sức mạnh, thiếu kiến thức, mà là ở chỗ thiếu ý chí.

Vince Lambardi

Download ebooks
Ebook "Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hà Cindy
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 442 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:32:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 38 - End
ó nhìn Mark. Không hiểu sao, trong lòng nó cứ có gì đó nao nao. Nó cúi mặt xuống, nó không dám nhìn vào mắt anh nữa. Nó sợ có gì đó sẽ níu kéo nó.
Mark nhìn nó, anh biết câu trả lời. Ngay từ đầu anh đã biết câu trả lời. Nhưng anh vẫn muốn hỏi lại một lần nữa để chắc chắn rằng anh không còn hi vọng. Anh liếm nhẹ môi rồi đứng dậy.
- Ngồi yên đó đi!
Lúc này nó mới ngước lên nhìn anh.
- Khoan đã. Sao….. anh bắt em? – bất giác không hiểu thế nào mà nó lại bật ra câu hỏi đó.
Mark quay lại nhìn nó một lúc lâu, anh không nói gì, đút hai tay vào túi quần rồi tiếp tục tiến ra cửa.
Nó nhìn theo bóng dáng của Mark. Một cảm giác lạnh lẽo và trống vắng bất chợt xâm chiếm lấy nó. Nếu như ngay từ đầu người ấy là Mark thì liệu…. nó có như bây giờ không?
Cánh cửa lại một lần nữa được đạp mạnh ra. Bây giờ thì đứng trước mặt nó là bà Elena với khuôn mặt hằm hè như muốn ăn tươi nuốt sống nó. Cảm xúc buồn bã chưa thấm vào đâu thì đã nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng ngự trị.
Nó chưa kịp nói gì thì đã nhận được một cái tát như trời giáng vào má. Nó thẫn người nhìn người đàn bà trước mặt.
- Con ranh. Xem mày còn dám quyến rũ thằng nào được nữa không?
Tiếp theo là những cái đấm, đá, thậm chí là cào lên người nó. Nó co rúm người nằm dưới đất. Mấy tên đánh bài ban nãy cũng phải rùng mình khiếp sợ nhìn bà Elena. Cuối cùng vì thấy người nó đã bầm tìm những vết đấm, đá, cào, cấu, Mark mới ngăn bà Elena lại.
- Em làm gì vậy? Thôi đi.
Nó sững người, quay qua nhìn Mark. Lúc này anh không còn là anh như xưa nữa. Ánh mắt lạnh lùng ấy, rõ rang không phải dành cho nó. Anh và bà Elena thực ra đã có quan hệ gì?
- Anh còn bênh nó? Nói đi, anh và nó đã ngủ với nhau rồi đúng không?
“C H Á T….”. Lại một âm thanh chói tai vang lên trong căn nhà kho. Cả căn nhà bỗng chốc trở nên yên ắng hơn lúc nào hết.
Khuôn mặt bà Elena hằn sâu một vết tát. Lúc này trong căn phòng không chỉ còn nó, Mark, bà Elena, 2 tên canh cửa mà còn có cả….. hắn. Nó mở to hai mắt nhìn người trước mặt. Hình như mải đôi co với hai người kia nên nó cũng không để ý hắn đã vào đây từ lúc nào.
- Mày biết mày đã làm gì không? – bà Elena gằn từng tiếng.
- Bà cũng nên biết bà đang làm gì đi – hắn cất giọng lạnh lùng.
Lúc này hắn không còn là hắn như ngày thường nữa. Khuôn mặt tức giận đỏ ửng, hai con mắt nhìn chòng chọc vào bà Elena và Mark như muốn ăn tươi nuốt sống.
Bà Elena bây giờ mới bất chợt rùng mình trước giọng nói và khí thế của hắn. Trong phút chốc, bà cũng không biết phải nói gì nên đành im hơi lặng tiếng.
Hắn bất chợt quay sang nó, rồi cúi xuống kéo nó dậy. Chả hiểu thế nào mà ban nãy nó tháo được dây trói rồi, thế mà lúc bà Elena đánh nó lại không đứng dậy cự lại.
Hắn cứ thế kéo nó ra khỏi cửa.
- Đứng lại!!!
Nó và hắn theo phản xạ cũng dừng lại.
- Alissa! Tao chắc là mày vẫn muốn trả thù cho bố mày chứ hả? – cái giọng đểu cáng ấy không ở đâu khác ngoài bà Elena.
Bây giờ nó mới nhớ ra mục đích mình đến đây là gì.
Ánh mắt nó bất chợt sắc lại, nhìn thẳng vào mắt bà Elena.
- Đương nhiên là tôi không quên. Và tôi cũng có đủ bằng chứng để kết tội bà.
Bà Elena trợn tròn hai mắt nhìn nó. Nó không phải là con bé dễ đối phó như ngày xưa nữa rồi.
Bỗng cả căn phòng tối omTiếp theo là những tiếng va động mạnh vang lên.
Nó định chạy tìm công tắc điện thì bị một cánh tay kéo lấy. Đầu óc nó bỗng chốc trở nên quay cuồng rồi ngất đi lúc nào không biết.
——
Cả người nó khẽ rùng mình. Nó lờ mờ tỉnh dậy, lại nhìn bao quát xung quanh căn nhà. Chỉ hai từ: Ngột ngạt! Nó cựa mình, khẽ ho khan một tiếng. Căn bản là ở bụi bám và khá lạnh. Nó có thể nhận thấy hai tay và chân mình không bị khóa.
Nó nhắm nhẹ mắt lại, khẽ ngả người ra phía sau. Nó cũng chả nhớ vì sao mình lại ở đây. Chỉ biết là nó bị một gì đó đập vào đầu rồi bất tỉnh. Nhưng….. hắn đâu rồi?
Đúng lúc đó nó nghe thấy một tiếng động phát ra sau đống gỗ cạnh lò sưởi. Quay mặt lại nó thấy hắn đang nằm đó.
Nó mở to hai mắt nhìn về phía hắn. Không kịp nghĩ ngợi gì thêm nữa, nó vội vàng chạy đến đỡ hắn dậy. Người hắn bầm dập những vết thương, máu trên tay hắn đã đông lại. Người nó khẽ run theo tiếng nấc. Sao hắn lại bị đánh đến nông nỗi này? Có phải là tại nó không?
Hắn từ từ mở mắt dậy. Có thể cảm nhận được trên sống mũi hắn đang có một giọt nước. Lúc này thì hắn đã tỉnh hẳn. Hắn bắt gặp một gương mặt nhem nhuốc đang khóc nấc lên. Đây là lần đầu tiên hắn thấy nó khóc. Bất giác hắn mỉm cười nhẹ rồi đưa tay lên lau nước mắt cho nó.
Nó thôi khóc vì thấy có một bàn tay chạm vào khuôn mặt mình.
- Ste…. Steven…. – nó lắp bắp không nói thành lời.
- Lần đầu tiên thấy em khóc đấy, lạ hơn nữa là khóc vì anh – hắn vẫn giữ nguyên nụ cười, cố gượng nói bằng cái giọng khàn khàn.
Nó sụt sùi nước mắt rồi tiếp tục khóc nấc lên.
- Anh ngốc lắm, sao lại đến đây làm gì? Chẳng phải anh muốn li dị sao? – nó khóc càng ngày càng to hơn.
Hắn ngồi dậy, lại đưa tay lên lau nước mắt cho nó.
- Sao thế này? Một giám đốc mà lại đi tin vào mấy cái vặt vãnh thế à?
Giọng nói hắn có phần chọc ghẹo nên nó đang khóc cũng phải bật cười.
Cả hắn và nó đều không nói gì nữa, không gian bỗng chốc trở nên yên lặng. Lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng lửa bật tanh tách ở cái lò bên cạnh nó và hắn. Ánh sáng mập mờ của lửa phản chiếu lên khuôn mặt nó. Hắn có thể nhìn thấy rõ những đường gân xanh trên khuôn mặt nó. Nó gầy quá, gầy hơn rất nhiều những ngày đầu hắn và nó gặp nhau. Mà cũng không thể so sánh nó bây giờ và nó ngày ấy được. Đã 5 năm trôi qua rồi mà.
- Có phải tất cả là lỗi tại em? – bất chợt nó lên tiếng làm hắn khẽ giật mình.
Nó quay ra nhìn hắn, ánh mắt có nét gì đó xa xăm không thể tả.
- Em đã từng nghĩ liệu con đường sau này anh bước đi có còn hình bóng của em hay không? Nếu như ngay từ đầu em rũ bỏ quá khứ một cách dễ dàng, phải chăng….. lúc này….. chúng ta sẽ được ở bên cạnh nhau?
Lại một giọt nước mắt nữa rơi xuống trên gò má. Hắn bất chợt lặng người trong giây lát rồi kéo nó vào lòng.
- Em không có lỗi gì cả. Mọi chuyện đã qua rồi thì hãy cứ để cho nó qua đi – hắn mỉm cười, vuốt ve má nó.
Nó nằm trong vòng tay hắn, khẽ co mình, nó thở dài rồi nhắm mắt lại.
Nó đến lúc này thực sự đã quá mệt mỏi.
Nó chấp nhận buông xuôi tất cả….
Lúc này…..
….. nó chỉ cần một chút bình yên…..
+++++
“Ào……”
Một gáo nước dội vào người hắn làm hắn tỉnh ngủ hẳn. Hẳn tỉnh dậy, khẽ nheo mắt để thích nghi với ánh sáng. Nhận ra nó không còn ở bên cạnh, hắn mới sực tỉnh. Ngước mắt nhìn lên, hắn thấy nó đang bị hai người đàn ông bịt chặt mồm, giữ hai tay.
Hắn chồm người dậy định kéo lấy nó thì bị hai tên mặc áo đen đằng sau trói chặt lấy hai tay, không cho nhúc nhích một chút nào.
Mắt hắn nảy lửa nhìn vào tên đứng đối diện.
- Mark! Em xin anh, Steven không có lỗi gì cả. Em xin anh, hãy để cho anh ấy đi – giọng nó vọng lại từ phía sau, hắn nhìn khuôn mặt nó đầm đìa nước mắt.
Mark ngước khuôn mặt mình quay xuống nhìn nó. Một nụ cười nhếch mép khẽ hiện lên trên môi anh, có thể nói là một nụ cười xảo quyệt. Anh tiến lại gần nó, nâng cằm nó lên, nhẹ đặt lên môi nó một nụ hôn rồi ra lệnh cho hai tên đứng bên cạnh nó lùi ra, anh kéo sát nó vào người. Nở một nụ cười khinh khỉnh nhìn về phía hắn, Mark khẽ vuốt ve má nó.
- Anh sẽ thả hắn đi nếu em về bên anh!
Nó mở tròn mắt nhìn Mark. Nó không hiểu sao Mark lại có thể nói ra những lời như vậy. Nó không biết Mark ngày xưa đã đi đâu mất rồi?
- Anh…… là Mark? – bất giác nó bật ra câu hỏi mà không thể kìm được.
Trên môi Mark lại là một nụ cười nửa miệng đầy giễu cợt. Anh nhìn nó, nói dõng dạc:
- Phải! Anh là Mark.
- Không! Em không tin, Mark mà em quen không phải là con người như thế này.
- Chính em đã làm anh như thế này đấy – Mark nâng cằm nó lên ghé sát vào mặt mình, anh gằn từng tiếng.
Mark buông tay xuống, nó cũng theo vậy mà ngã xuống đất. Khuôn mặt nó lúc này như vô hồn, rồi bất giác những giọt nước mắt không biết từ đâu lăn dài trên má.
Mark thấy tim mình khẽ nhói lên, đây là lần đầu tiên anh thấy cô khóc như vậy, cũng là lần đầu tiên anh làm cô khóc. Từ bé đến bây giờ anh chưa từng khiến cô chịu tổn thương. Trong 5 phút, căn phòng bỗng chốc trở nên yên lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng củi lửa và tiếng khóc khe khẽ của nó. Cũng trong 5 phút ấy, tâm trí của hắn trở nên hỗn loạn. Hắn không hiểu quan hệ giữa nó và Mark là như thế nào? Không lẽ…. hai người có quen biết nhau từ trước? Hắn ngẩng lên nhìn Mark thì bắt gặp ánh mắt đang u sầu của anh. Vậy có thể suy đoán của hắn là đúng.
Mark bất chợt cầm lấy cây gậy bên cạnh, tiến lại gần chỗ hắn. Nó trợn mắt, hai tay nó đang bị trói chặt trên ghế, không thể nào nhúc nhích được.
- Anh định làm gì? Mark? – nó hét lên.
- Kết thúc! – hai từ ngắn gọn nhưng dứt khoát phát ra từ miệng Mark, khuôn mặt anh không một chút biểu cảm.
- Anh điên rồi!
Mark im lặng, không nói gì. Anh giơ cao chiếc gậy đang cầm trên tay…..
1s…
2s…
3s…
Cửa nhà kho bất chợt bị mở tung. Lần lượt mấy tên vệ sĩ của Mark đều bị bắt, không biết ai là người đã báo cảnh sát. Mark thả cây gậy xuống rồi chửi thề:”Mẹ kiếp”. Trong đám hỗn loạn trước mắt, Mark tiến lại cởi trói rồi kéo nó thẳng ra biến. Vốn dĩ, cảnh sát đang lo xử mấy tên vệ sinh nên không để ý đến Mark và nó.
Vài giây sau hẳn được cởi trói, vội vàng đi tìm nó nhưng không thấy nó đâu. Hắn chạy vội ra bờ biển. Ngay lập tức hẳn nhìn thấy Mark đang kéo nó ra sát mỏm đá ven biển. Anh ta định làm gì đây không biết? Hắn vội vàng chạy lại chỗ Mark và nó.
- Mark!!! – hắn hét to.
Mark quay lại, nhìn thấy hắn, anh vội vàng giơ con dao kề sát cổ nó. Bước chân anh càng ngày càng thụt dần lại phía sau. Bước chân của anh càng ngày càng tiến sát lại phía sau, một viên đá rơi xuống, nếu cứ đôi co thế này mãi e rằng nó sẽ gặp nguy hiểm. Thấy khuôn mặt nó mơ mơ màng màng, mồ hôi chảy đầm đìa trên trán, hắn đoán nó bị sốt.
Một lúc sau, đội cảnh sát đã tìm được đến đây. Mark lúc này thực sự rất hoảng loạn.
- Mark! Nghe tôi, bỏ con dao xuống…. – hắn đứng từ xa hét vọng lại.
Mark cười khẩy rồi đáp:
- Mày nghĩ tao là đồ ngu sao mà bỏ dao xuống? Đứa nào tiến lại một bước thì con vợ mày sẽ chết ngay lập tức – Mark gằn từng tiếng, khuôn mặt như không còn kiểm soát được bản thân.
Hắn khẽ chau mày, rốt cuộc Mark muốn gì?
- Mark, anh muốn gì?
- Tao chả muốn gì cả, tao muốn tất cả chúng mày phải chết cùng tao – Mark nghiến răng nhả từng chữ một cách khó nhọc – chỉ vài giây nữa thôi là tất cả nơi này sẽ nổ tung và tất cả chúng mày….. đều phải chết.
Nghe đến đây, đội cảnh sát đằng sau như bừng tỉnh, vội gọi đội cứu hỏa. Lúc này nó mới mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy con dao kề trước cổ mình, nó mới nhận ra mình đang ở ngoài mỏm đá. Bây giờ thì nó đã tỉnh hẳn, nó biết ai là người đang kề dao vào cổ mình. Hiện tại người nó rất yếu nên không thể chống lại được Mark, đành để mặc cho số phận đến đâu thì đến. Truyện này đang được đăng tải tại:
- Nghe này Mark! Chuyện không có gì cả, tại sao anh phải….. – hắn chưa nói hết câu đã bị tiếng hét của Mark làm chặn ngang.
- Im mồm! Chính mày…. chính mày đã cướp đi người con gái tao yêu thương nhất – Mark vừa nói vừa chỉ vào mặt hắn.
- Chuyện tình cảm, không ai đoán trước được điều gì. Đó là duyên số! – nó bất chợt lên tiếng.
Mark mở to mắt nhìn nó, anh không biết nó đã tỉnh từ lúc nào.
- Chẳng có gì gọi là duyên số ở đây cả. Nếu như ngay từ đầu cô nhận lời tôi thì chuyện đâu đến nông nỗi này – Mark gắt lên – chỉ còn mấy phút nữa thôi là tất cả chỗ này sẽ nổ tung và tất cả… tất cả sẽ chết.
Nói xong bước chân của Mark càng lùi lại phía sau, chỉ cần lùi lại một chút nữa thôi thì cả nó và Mark đều sẽ rơi xuống. Đúng lúc ấy một tiếng nổ to phát ra từ khu nhà kho. Toàn bộ cảnh sát và đội cứu hỏa đều tập trung lực lượng để dập lửa. Cuối cùng ở đây chỉ còn lại hắn, nó và Mark. Ngọn lửa phía sau càng lúc càng to hơn. Nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi Mark.
Nếu còn chần chừ ở đây nữa thì có lẽ tất cả sẽ chết thật sự. Đến nước này đành phải dùng biện pháp ấy thôi, hắn nghĩ rồi đứng thẳng người dậy lấy lại hết tinh thần.
- Mark! Nếu anh đã muốn chết như vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa…. – hắn đứng từ xa hét to.
Mark và nó chưa kịp hiểu ý của hắn thì đã bị hắn lao đến đẩy cả hai xuống. Hắn ôm chặt lấy nó, cả ba đều rơi xuống vực.
Lần này có thể cả ba sẽ chết… hoặc cũng có thể sẽ sống. Nhưng đó là tùy vào số phận, cơ hội sống sẽ rất ít…. Hắn biết vậy…. nhưng dù chết hay sống, chỉ cần được ở cạnh nó, hắn cũng cảm thấy vui…
….
Có phải các bạn đang nghĩ câu chuyện sẽ kết thúc ở đây…?
Nhưng… hay thử tượng tượng xem… nếu như thế giới có phép màu….?!
….
5 năm sau….
- Mau gọi mẹ đi con!
- Không, phải gọi bố trước chứ!
- Hứ! Em sinh ra nó, nó phải gọi em trước chứ.
- Nếu không có anh thì em có sinh được không? Phải gọi anh trước.
- Gọi em…
- Gọi anh…
- …
Ngày nào cũng vậy, khu nhà số 14 này mà một ngày không có tiếng cãi nhau thì hôm đấy trời bão to. Đứa bé nằm trong nôi, khuôn mặt bụ bẫm, đôi mắt to tròn, đen láy, làn da trắng trẻo. Có thể nói đứa bé đã sở hữu hết nét đẹp của bố mẹ nó. Thấy bố mẹ mình cãi nhau vậy, đứa bé bật cười khúc khích, có lẽ nó đã quen với việc ngày nào cũng nghe thấy chiến tranh xảy ra trong nhà.
- Thôi! Không nói chuyện với anh nữa, em đi nấu cháo cho con em.
Và người chịu thua trong những cuộc chiến này luôn là nó. Hắn thấy nó như vậy, không tránh khỏi cảm thấy buồn cười. Nhìn đứa bé đang nằm trong nôi, hắn bất giác nhổm người dạy hôn lên trán đứa bé.
Đã 5 năm trôi qua rồi. Từ cái ngày hôm ấy, hắn và nó đều bặt vô âm tín, không một ai biết tin tức về hai người. Hắn cũng không thể ngờ rằng cả hai vẫn còn sống. Mấy năm nay, tin tức liên tục đưa tin về hắn và nó. Toàn những tin lá cải, nhưng ai cũng cho rằng hắn và nó đều đã chết.
- Bố!! – bất chợt tiếng nói lanh lảnh phát ra trong nôi.
Mặc dù chưa được lưu loát lắm nhưng hắn vẫn nhận ra đứa bé đang gọi mình. Hắn mở to hai mắt nhìn đứa bé, vội vàng bế đứa bé lên chạy xuống nhà khoe với nó.
- Aliss, Aliss, rõ ràng là đứa bé gọi tên anh trước mà, nó vừa gọi bố xong mà – khuôn mặt hắn không dấu nổi cảm giác vui sướng khi nghe tiếng gọi của con mình.
- Thôi đi, anh đừng ba hoa nữa. Con mình còn chưa đầy 1 tuổi, làm sao đã biết nói – nó lập tức phản bác.
- Em nghĩ nó là ai. Là con anh đấy, con anh thì đương nhiên phải hơn người rồi, con nhỉ! – hắn dí dí mũi mình vào mũi đứa bé.
- Vậy anh thử bảo nó gọi lại tên anh xem – nó bĩu môi.
- Được thôi! Con ơi, gọi bố đi nào – hắn vênh mặt, nhìn chằm chằm vào đứa bé.
- Mẹ!
Hắn không ngờ đứa bé lại làm sai ý mình, rõ ràng lúc nãy còn gọi bố được cơ mà. Thấy vậy, nó không kìm được cười to rồi nói:
- Rõ ràng là gọi mẹ mà! Đừng bảo tai anh có vấn đề nhá.
- Không phải! Là gọi bố trước…
- ….
Chắc không cần nói các bạn cũng biết sau đó sẽ như thế nào.
Tối hôm ấy, biết vợ giận nên hắn tìm mọi cách để lấy lòng nó. Lúc nào cũng vậy, hắn luôn là người phải đi xin lỗi nó làm hòa.
- Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi mà – hắn nằm cạnh, ôm ngang eo nó.
- Xí! Không thèm – nó nằm dịch vào trong tường, bĩu môi.
- Em mà giận anh thì tối nay anh biết làm gì – vừa nói mặt hắn vừa buồn thiu.
Nghe vậy, mặt nó bất giác đỏ ửng. Nó hiểu hắn đang muốn nói đến vấn đề gì.
- Làm gì kệ anh, không liên quan đến em.
- Em không nghĩ cho anh thì cũng phải nghĩ cho con chúng ta chứ. Em định để nó chơi một mình, không có đứa thứ 2 sao.
Hắn lúc nào cũng tìm được lí do để lấn át nó, cũng vì thế mà nó luôn thua trong việc cãi nhau với hắn.
- Một đứa là đủ rồi.
- Này! Ôsin thì không được cãi lời ông chủ.
Lúc này thì nó lập tức ngồi bật dậy, phản bác hắn.
- Này! Đã bảo em không phải là ôsin rồi mà – nó hét lên.
Hắn biết ngay khi động đến vấn đề này là nó lập tức phản bác như vậy. Hắn vội ôm lấy nó, đè nó xuống giường.
- Không phải ôsin thì là vợ anh, mà là vợ anh thì em phải có trách nhiệm với anh chứ! – câu nói của hắn mang đầy ý nghĩa.
Nó chưa kịp nói gì thì căn phòng đã trở nên tối om. Sau đó thì….. BÍ MẬT!!!
**************** THE END ****************
Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin - Hà Cindy