Bạn bắt đầu từ đâu không quan trọng, quan trọng là kết thúc ở chỗ nào.

Dorothy Fields & Coleman

Download ebooks
Ebook "Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hà Cindy
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 442 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:32:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
ó vùng vằng đi ra ngoài. Joe cứ chạy theo sau nó năn nỉ xin nó tha lỗi.
- Em làm sao vậy? Anh đã xin lỗi rồi mà. Mà chuyện đó thì có gì to tát đâu mà em phải cáu thế???
- Hừ, chuyện đấy mà không to tát à. Anh có biết em ngượng thế nào không - nó nói vẫn không quay mặt lại.
- Thôi mà Aliss, cho anh xin lỗi nha, nha!!!! - Joe vòng qua đằng trước mặt nó, chắp hai tay lạy.
- Không!!!! - nó nói dứt khoát rồi hùng hổ đi trước.
- Này! Em mà không tha cho anh thì em sẽ phải hối hận đấy!!!
- Anh làm gì em???
Joe cúi xuống, đặt lên môi nó một nụ hôn.
Dời môi, Joe cười tươi.
- Thế nào? Bây giờ thì được rồi chứ?
- Anh...... - nó đưa tay lên môi rồi trợn trừng mắt nhìn Joe - TRẢ LẠI FIRST KISS CỦA EM ĐÂYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!
Nó và anh cứ đánh nhau trên đường đi về nhà. Ở một góc trên phố, bóng một chiếc BMW vẫn đậu ở đó chứng kiến tất cả mọi việc. Tay hắn nắm chặt, móng tay lại một lần nữa đâm vào da thịt, giống như nó vừa đâm một mũi kim vào tim hắn.
.
.
.
Anh đã quá nhát phải không Aliss.....
Tại sao em không ngồi yên......
Tại sao em không phải là em như trước đây.......
Có phải anh đã quá vội vàng?
Hay..... Phải chăng anh đã quá ích kỉ???
.
.
.
- Anh thích Aliss? – Amy ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi.
- Em không cần biết – hắn ngả đầu ra sau ghế.
- Anh không dấu nổi mắt em đâu – Amy quay sang nói với hắn.
- Em biết từ lúc nào – hắn ngồi thẳng dậy nhíu mày hỏi Amy.
- Không có gì có thể dấu nổi em đâu – Amy mỉm cười nhưng nụ cười đó vụt tắt, thay vào đó là một cái nhếch mép - ….. nhưng mà…. em sẽ không cho cô ta cơ hội đâu…. ngay từ đầu anh đã không có quyền lựa chọn……
Hắn chỉ biết nghe và ngạc nhiên. Hắn không thể ngờ một cô gái hiền lành như Amy lại có thẻ nói ra những lời lẽ như vậy. Môi hắn xuất hiện một nụ cười nhạt. Lẽ nào ngay từ đầu, tất cả là do hắn sai.
++++++
Nó không cho Joe đèo hẳn đến tận nhà, vì nó muốn đi bộ một mình trước khi vào nhà. Lang thang một mình trên bãi biên, không biết bước chân đang đi đến đâu. Bây giờ nó lại thấy thú vị khi có nhà sát bờ biển, biết vậy trước kia cũng chuyển đến đây cho rồi. Đang nghĩ vơ vẩn, nó bị ánh đèn của một chiếc BMW chiếu thẳng vào mắt. Nó nheo mắt đồng thời đưa tay lên che ánh đèn. Nó cố gắng nhìn xem ai là chủ nhân của cái xe này.
“Bíp… bíp…”
Tiếng còi xe ô tô vang lên.
- Này! Đồ heo ngố!!! Mau về mở cửa cho tôi để tôi dắt xe vào – hắn thò đầu ra cửa sổ hét to.
Nó lờ mờ nhận ra giọng nói của hắn.
- À….. ờ…… - nói ậm ừ rồi chạy vào mở cửa.
Hắn lái xe và gala rồi chạy xuống mở cửa cho Amy. Đóng cửa xong, nó quay ra, thấy hắn đang đỡ Amy xuống nó định lên tiếng hỏi thăm Amy thì hắn đã lên tiếng trước.
- Amy uống nhiều rượu quá, cô vào pha cho cô ấy một cốc nước cam giúp tôi!
Nó lại ậm ừ rồi chạy nhanh vào nhà. Vô thức trên khóe mắt có gì đó nóng hổi lăn xuống má. Nước mắt?!? Aliss, mày đang khóc vì cái gì cơ chứ, đừng mà! đừng rơi nữa, tao xin mày đấy! đừng khóc nữa. Nó cố gắng ngăn không cho những dòng nước mắt kia lăn. Hắn bước vào bếp, đứng tựa vào cửa.
- Cô không thể nhanh hơn được hả?
Nghe thấy giọng nói của hắn, nó vội vàng đưa tay lên lau nước mắt.
- Hay là cô nhớ tên giám đốc kia quá nên không tập trung được?!? – hắn nói giọng như đang ghen.
Nó sững người khi nghe hắn nói vậy.
- Anh nói vậy là có ý gì? – nó quay người lại nhíu mày hỏi.
Hắn khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt như không có tội.
- Điều đó, cô mới phải là người hiểu rõ nhất chứ sao lại hỏi tôi. Có vẻ như cô chỉ có thể đến thế là cùng. Cặp với đại gia, nhận tiền, chấm hết. Tay giám đốc đó có vẻ là rất chiều cô – vẻ mặt hắn tuy không biểu hiện gì nhưng ánh mắt hắn thì đang rất mong chờ một lời giải thích từ nó.
Nó nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt, khóe mắt lại bắt đầu rơm rớm nước mắt.
- Tôi nói cho anh biết, chúng tôi không có quan hệ gì cả.
Hai từ “chúng tôi” lại một lần nữa khiến tim hắn thắt lại. Khóe môi hắn lại xuất hiện một nụ cười nhạt.
- Cô tưởng mắt tôi bị mù chắc mà không nhìn thấy cô và tên đó hú hí với nhau? – có vẻ như cơn ghen đã khiến hắn không kiềm chế nổi bản thân nữa.
…. C H Á T….
Một cái tát từ tay nó giáng xuống mặt hắn.
- Anh không được nói Joe như vậy và anh cũng không có quyền gì tham gia vào đời sống riêng tư của tôi cả - nó hét lên – kể từ bây giờ, hợp đồng giữa tôi và anh coi như chấm dứt – nó nói dứt khoát rồi khoác áo đi thẳng ra cửa.
.
.
.
Anh luôn làm những gì anh muốn.....
Không bao giờ để tâm đến người khác.....
Em thật ngu ngốc..... Thật ngốc.....
Lần này..... hãy làm nốt những gì anh muốn.......
.
.
.
- Aish~!
Hắn đập cái bát xuống nền nhà, hắn đập phá tất cả những gì có thể phá. Ngồi thụp xuống.
- Anh thực sự….. đã quá mệt mỏi rồi Aliss ạ!!!
Đằng sau cánh cửa bếp, vẫn là ánh mắt ngọc bích ấy, vẫn cái ánh mắt sắc lạnh ấy, lại một lần nữa tham vọng. Lại là một nụ cười nửa miệng trên môi.
Trò chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi...... Aliss, cô sẽ phải là người thua cuộc..... Nhất định là thế......
Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin - Hà Cindy