Let your bookcases and your shelves be your gardens and your pleasure-grounds. Pluck the fruit that grows therein, gather the roses, the spices, and the myrrh.

Judah Ibn Tibbon

Download ebooks
Ebook "Nam Nam Thú Thụ Bất Thân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ý Phóng
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 140
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 449 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:31:22 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 93
ý tổng trong thời gian qua có phải đắc tội với người nào hay không?” Thượng Quan Mộc đột nhiên mở miệng hỏi.
Việc kinh doanh đắc tội với một số người tự nhiên sẽ có, nhưng đến mức có thể chết người thì không?.
Sở dĩ gọi là quỷ, cũng chẳng qua là người khi còn sống lưu lại một cỗ oán niệm. Người bình thường khi chết, đều sẽ tiến vào kiếp luôn hồi kế tiếp, mà phần oan ức vẫn lưu lại nhân gian, hoặc là còn có khúc mắc không được cởi bỏ.
Nếu con quỷ kia thật sự là bị Lý Thiên Cương bức hại, đây toàn bộ liền…
“Đắc tội với người nào? Sẽ không đâu, anh biết, tôi vẫn giữ vững tôn chỉ hòa nhã, ở phương diện này hẳn là sẽ không “
Lý Thiên Cương nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi trả lời.
Thượng Quan Mộc ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn ta, thấy bộ dạng hắn ta đích xác không giống như nói dối, không thể không đem sự việc nói rõ một chút.
“Người kia trộm cái gì không trộm, cố tình trộm đi bản thiết kế. Nếu là người cùng ngành, vậy hắn nhất định sẽ không bỏ qua đối với bản thiết kế độc nhất vô nhị này, nhưng từ ngày anh nói rõ tình huống, tôi luôn luôn âm thầm điều tra, tuy nhiên các tập đoàn khác cũng không có gì khác lạ. Chẳng lẽ anh cho rằng hắn đang chờ anh tới bắt hắn hay sao “
Nghe Thượng Quan Mộc phân tích, Lý Thiên Cương gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưng theo sự phân tích này thì sự nghi hoặc càng lớn. Nếu không phải người cùng ngành ăn cắp, vậy là vì cái gì đây. Chẳng lẽ thật sự là do mình không đem bản thiết kế cất kỹ, nên bị mất?
“Tôi cảm thấy, hẳn là anh đã từng làm chuyện gì không tốt, cho nên người ta mới trả thù anh!”
Viên Tử Hàm thấy Lý Thiên Cương rất là mê mang, đột nhiên lên tiếng. Nghe Thượng Quan Mộc phân tích, Viên Tử Hàm có chút hiểu được tại sao hắn muốn tìm Lý Thiên Cương. Ngoại trừ khả năng người cùng ngành, vậy thì chỉ có trả thù. Còn có trong nhà Lý Thiên Cương đầy khí, đây hết thảy có thể nói rõlà khả năng này.
” Chuyện không tốt?”
Lý Thiên Cương ngẩng đầu lên nhìn Viên Tử Hàm, lại đem ánh mắt mê mang chuyển về phía Thượng Quan Mộc, lắc lắc đầu.
“Thật sự không có? Nếu khả năng bị người cùng ngành ăn cắp bị loại bỏ, vậy bây giờ trên cơ bản tôi cũng có thể khẳng định người mở được két sắt này không phải tay nghề cao, mà chìa khóa lại trong tay anh. Dựa theo suy đoán này, tên ăn trộm kia đối với cảnh vật trong nhà anh rất quen thuộc, hơn nữa đối với anh lại rất thân thiết “
Thượng Quan Mộc tiếp tục nói ra suy luận của mình.
“Đối với cảnh vật trong nhà tôi rất quen thuộc, rất hiểu tập tính của tôi…”
Lý Thiên Cương vùi đầu, miệng lầm bầm nhắc lại mấy câu suy luận của Thượng Quan Mộc, trong đầu cũng không ngừng thoáng hiện qua rất nhiều tướng mạo. Những khuôn mặt đó giống như phim điện ảnh chuyển động tới tới lui lui, suy nghĩ rất nhanh ngừng lại trước một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp.
Chính là cô ấy sao? Quen thuộc cảnh vật trong nhà còn có tập tính của mình, đúng rồi, nhất định là cô ấy, nhất định đó là cô ấy.
Thân mình Lý Thiên Cương trong nháy mắt có chút cứng ngắc, nhưng hiện tại ở trước mặt hắn còn có hai người khác, hắn không dám đem tâm tư sợ hãi biểu hiện ra. Đầu cũng không ngẩng lên, buồn rầu đối với Thượng Quan Mộc và Viên Tử Hàm hết sức khẳng định nói: “Không có khả năng, tôi không có đắc tội với bất luận kẻ nào “
Mà Lý Thiên Cương kiên quyết trả lời như vậy, cũng không xóa tan sự nghi hoặc trước mặt của hai người, ngược lại càng khả nghi hắn hơn. Viên Tử Hàm nhìn hắn cúi đầu không dám ngẩng lên, loại hình thái này không phải gọi là ‘Có tật giật mình’ sao? Nếu hắn không có làm, tại sao lại có phản ứng như thế?
Viên Tử Hàm đem ánh mắt khó hiểu nhìn về phía Thượng Quan Mộc, lại phát hiện hắn vẻ mặt nghiêm trọng.
Viên Tử Hàm không phát hiện, nhưng Thượng Quan Mộc lại phát hiện, thân thể Lý Thiên Cương vừa rồi vì câu này có chút khác thường. Nhìn Lý Thiên Cương phản ứng như thế, Thượng Quan Mộc cơ hồ có thể lập tức vỗ án khẳng định, Lý Thiên Cương vừa rồi nhất định nhớ tới chút sự tình gì, mà hắn nhớ tới những chuyện kia chính là mấu chốt có lợi cho việc tìm lại bản thiết kế.
Ai sẽ cùng tiền gây khó dễ, có thể kiếm tiền đó là chuyện tốt. Cho nên hiện tại nếu có thể tìm được bản thiết kế là tốt nhất.
“Lý tổng, anh thật sự không nghĩ ra là ai sao?”
“Không có, thật sự không có.”
Thượng Quan Mộc vẫn cao giọng, mà Lý Thiên Cương giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, lập tức xù lông. Hai mắt có chút hoảng sợ nhìn Thượng Quan Mộc, một hơi phủ quyết. Nhưng Lý Thiên Cương càng như vậy, càng làmcho Viên Tử Hàm cùng Thượng Quan Mộc thêm hoài nghi.
“Thật không? Anh thật sự nhớ không ra. Anh nên biết, công trình ‘Thành phố xanh trên biển’ này đối với tập đoàn Tề Thiên mà nói, có ảnh hưởng như thế nào. Trước khi bản thiết kế còn chưa bị tung ra, mọi tổn thất cũng chỉ là việc nhỏ. Nếu thật sự bị tung ra ngoài, anh nên biết, tập đoàn Tề Thiên e là khó giữ được. Sự sinh tồn của Tề Thiên đều nằm trong tay anh, nếu thật sự tới thời điểm đó, tôi cũng không ngại toàn quyền tiếp nhận Tề Thiên, nên làm như thế nào chính anh suy nghĩ lại “
Nếu bản thiết kế thật sự bị tung ra ngoài, Tề Thiên nhất định sẽ sụp đổ, nhưng sự tình kia hắn thật sự không thể nói ra. Hai mắt Lý Thiên Cương như phủ kín một màu hồng nhợt nhạt, lúc này hắn phải làm như thế nào đây?
Đúng rồi, lúc này hắn chỉ có thể đem hy vọng dựa vào Thượng Quan Mộc. Thượng Quan Mộc cư nhiên cũng nhìn thấu dụng ý của hắn, khi hắn còn chưa mở miệng, Thượng Quan Mộc mở miệng nói trước: “Tôi biết anh muốn nói gì, nếu tôi đã nhúng tay vào chuyện này, tôi tự nhiên sẽ quản, nhưng điều kiện tiên quyết cũng là anh phải hết sức phối hợp với tôi “
Lúc này Lý Thiên Cương cũng đã đại khái biết rõ ràng sự tình, hắn nhưng lại lựa chọn im lặng. Đây là lựa chọn của chính hắn. Quay đầu nhìn nhìn Viên Tử Hàm:” Được rồi, chúng ta về nhà trước “
Viên Tử Hàm thấy Lý Thiên Cương có chút suy sụp, trong ánh mắt tràn ra vẻ đồng tình. Con người Lý Thiên Cương rắn rỏi như vậy, lại có thể lộ ra ánh mắt khẩn cầu như thế, chuyện này cậu thấy tuyệt vọng cỡ nào. Nhưng Thượng Quan Mộc mặc kệ, cậu cũng không có biện pháp nào. Gật đầu với Thượng Quan Mộc, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài.
“Thượng Quan tổng giám, anh nhất định phải giúp giúp tôi, nhất định phải giúp tôi…”
Lý Thiên Cương đột nhiên hét lớn một tiếng, lảo đảo hướng hai người bên này đi qua, đưa tay muốn túm lấy áo Thượng Quan Mộc, nhưng bị Thượng Quan Mộc né tránh.
“Giúp anh “
Thượng Quan Mộc thấy cái bộ dạng này của Lý Thiên Cương, không có chút mảy may đồng tình, đối với hắn cười nhạo: ” Anh đã biết sự thật, nhưng chính anh lại lựa chọn giấu diếm, anh nói lúc này tôi dựa vào cái gì có thể giúp anh?”
“Thượng Quan tổng giám, tôi thật sự là có nỗi khổ tâm, dựa vào tình hình chúng ta cùng nhau hợp tác nhiều năm, lúc này anh nhất định phải giúp tôi, chỉ cần vượt qua cái cửa ải khó khăn này, tôi có thể nói 30% cổ phần của Tề Thiên sẽ chuyển thành tên anh, thế nào?”
” 30%?”
30% cổ phần của tập đoàn Tề Thiên đại biểu cho cái gì, Thượng Quan Mộc so cái gì đều rõ ràng. Tề Thiên chính là do hắn cùng vợ hắn một tay dốc sức gầy dựng nên, lúc này hắn cư nhiên nguyện ý xuất ra nhiều như vậy. Thượng Quan Mộc càng thêm tò mò, Lý Thiên Cương trăm phương ngàn kế muốn che dấu sự tình rốt cuộc là cái gì.
” 30%, Thượng Quan tổng giám chê ít sao?”
Lý Thiên Cương nghe Thượng Quan Mộc nói xong, lo lắng hỏi. Tề Thiên tuy rằng không bằng Diệu Ký, nhưng 30% cổ phần này đương nhiên cũng so với một chức tổng giám như hắn ở Diệu ký có lẽ cao hơn nhiều, mà Thượng Quan Mộc phản ứng như thế, Lý Thiên Cương lại cho rằng Thượng Quan Mộc chê ít, nhịn xuống khó chịu trong lòng, do dự một hồi lâu, mới do do dự dự nói.
“Vậy 50%, sau này anh cũng chính là ông chủ Tề Thiên!”
Viên Tử Hàm trừng lớn hai mắt, nhìn người đàn ông trước mặt này, trong phút chốc, đã đem cổ phần của công ty mình vô điều kiện chia cho người khác, không phải một chút, mà là một nửa. Lúc nghe Lý Thiên Cương nói 30%, cậu đã cảm thấy không thể tưởng tượng nổi rồi, đừng nói chi là bây giờ.
Thượng Quan Mộc mới là tổng tài Diệu Ký, Viên Tử Hàm biết, cho nên hắn căn bản không phải bởi vì cổ phần ít mới không đồng ý. Cậu cảm thấy Thượng Quan Mộc sẽ không đáp ứng thỉnh cầu của Lý Thiên Cương. Mà khiến Lý Thiên Cương làm ra chuyện lớn như vậy nhất định là rất nghiêm trọng. Rốt cuộc là cái gì đây, cậu cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.
Viên Tử Hàm nghĩ không sai, Thượng Quan Mộc chính là đối với Lý Thiên Cương ha ha cười lạnh vài tiếng, cũng không quản Lý Thiên Cương tiếp theo sẽ có động tác gì, liền lôi kéo Viên Tử Hàm nghênh ngang mà đi.
____________
Nam Nam Thú Thụ Bất Thân Nam Nam Thú Thụ Bất Thân - Ý Phóng