Thành công có nghĩa là thoát khỏi những nếp nghĩ cũ kỹ và chọn cho mình một hướng đi độc lập.

Keith DeGreen

 
 
 
 
 
Tác giả: Cát Lan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 18
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1895 / 7
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14 -
− Anh Hải! Mở cửa, mở cửa!
Tiếng của Ngọc Bạch. Cô vừa hét vừa đập tay ầm ầm lên cửa bằng tất cả tức giận.
Trong phòng, Hồ Hải trỗi dậy, anh ta lấy áo quần mặc vào, và nhìn cô tình nhân của mình đang nằm một cách hớ hênh. Ngọc Bạch xuất hiện không đúng lúc chút nào, cô làm cho Hồ Hải mất cả hứng thú.
Hồ Hải chỉ mặc có cái quần đùi, anh ta đi ra mở cửa với ý định ngăn cô ở bên ngoài, bởi vì anh ta không thể im lặng với tính cách quá ầm ĩ kia.
Vừa rút chốt cửa, Hồ Hải vừa càu nhàu:
− Em làm cái gì mà anh tưởng như là sắp sập nhà tới nơi vậy hả?
Cánh cửa vừa rút chốt, một tay Hồ Hải đẩy mạnh Ngọc Bạch ra để cô không vào được trong phòng.
− Em làm cái gì vậy hả?
− Em hỏi anh đang làm cái gì đúng hơn.
Ngọc Bạch nhìn Hồ Hải từ đầu tới chân, rồi bất chợt cô xô mạnh anh ra, chạy ào vào phòng, đến bên chiếc giường. Một sự thật đang phơi bày trước mắt cô. Cô gái nằm trên giường, tấm chăn hững hờ phủ qua nửa người, lộ một phần vai trắng nõn và đôi chân trần dài. Cô ta nhìn lại Ngọc Bạch không chút sợ hãi, còn rít một hơi thuốc, nhả khói ra.
− Sao thấy rồi chứ? Rõ rồi thì cút xéo đi. Anh Hồ Hải đã chán cô rồi, ảnh nói như thế đấy. Còn cô thì cứ bám chặt lấy anh ta, không biết xấu hổ à?
Ngọc Bạch nổi xung thiên lên ngay, cô lao ào lên giường, túm tóc cô gái mà đánh. Cô gái kêu rú lên:
− Anh Hải ơi! Cứu em ...
− Thôi đi!
Hồ Hải nắm tay Ngọc Bạch kéo mạnh ra, xô cô ngã dúi về phía cửa, quát:
− Cô làm cái quái gì vậy, hả? Cô có tư cách gì mà đánh người yêu của tôi hả?
Ngọc Bạch chụp tay vào thành ghế gượng lại cho khỏi ngã. Cô đau vì hành động phũ phàng của anh và đau cả vì lời nói bạc tình bạc nghĩa kia. Cô uất ức nhìn Hồ Hải:
− Anh nói tôi không có quyền? Vậy còn những lúc anh nói yêu tôi, hứa sẽ cưới tôi, những lúc anh nhận tiền của tôi? Căn nhà này cũng là căn nhà tôi bỏ tiền ra, tôi có quyền tống cổ nó ra khỏi nhà này.
− Cô hãy nhớ lại xem, căn nhà này ai đứng tên chủ quyền vậy? Là Hồ Hải, Hồ Hải đứmg chủ quyền. Nhưng trong nay mai, tôi cũng chẳng ở trong nhà này nữa, tôi bán căn nhà này cho Thế Phan rồi. Ha ha ... Vui thật? Cô em bỏ tiền ra mua, ông anh trai mua lại. Cuối cùng, tôi vẫn có một số tiền. Thế Phan mua căn nhà này để dụ Pha Lê đến đây đó, cô rõ chưa?
Những lời lẽ của Hồ Hải thật tàn nhẫn, như lưỡi dao bén ngót xuyên vào trái tim Ngọc Bạch đau đớn. Cô có lỗi lầm gì khi yêu Hồ Hải thật lòng?
Bưng hai tai, Ngọc Bạch chạy lao ra ngoài. Sự thật đau đớn và quá phũ phàng, khiến cô chỉ muốn chết đi cho xong một đời.
Mùa Lá Bay Mùa Lá Bay - Cát Lan