Bread of flour is good; but there is bread, sweet as honey, if we would eat it, in a good book.

John Ruskin

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 13 P2
hanh Yến đâu phải không hiểu Vương gia đang nghĩ gì, nhưng trong lòng cũng thấy uất ức, vì thế mà cố ý tỏ ra không biết, vẫn với vẻ mặt không chút biểu tình thường ngày, nói: “Nếu như mãi không thấy về A Mi sẽ lo lắng. Nô tài về báo một câu, sau đó sẽ quay lại hầu chủ tử ngay.” Nói đến mấy từ cuối, hắn cố ý nhấn mạnh ngầm ý ám chỉ, ngài có là Vương gia cũng không thể bá chiếm thời kỳ tân hôn của thủ hạ như thế này chứ.
A Mi... Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ cảm thấy lông mày khẽ giật, nhưng cảm giác khó chịu trong người thì ngày càng trỗi dậy, ấy thế mà lại không thể phát tiết ra ngoài, vì vậy sắc mặt càng trở nên tồi tệ.
Thanh Yến lễ phép cúi thấp đầu đứng đó cho nên không thấy được sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hòa.
Mộ Dung Cảnh Hòa không vui nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng thỏa hiệp vẫy tay cho phép hắn lui xuống. Một minh quay lại phòng, mãi đến khi thị nữ bưng thau nước nóng đến cho Mộ Dung Cảnh Hòa rửa mặt mới phát hiện ra lòng bàn tay vẫn còn găm mảnh sứ của chén trà tối qua. Không cho thị nữ giúp, hắn tự mình gỡ từng miếng từng miếng, nhìn những giọt máu đỏ tươi rơi xuống từ lòng bàn tay, hắn lại nhớ đến Mi Lâm với bộ giá y màu đỏ tú lệ mê hồn, khiến cho sự đau đớn càng trở nên dữ dội. Lấy tấm vải bó lại qua loa vết thương, hắn chUyển mình đi vào phòng trong lấy bản đồ Đại Viêm và các nước lân bang ra bắt đầu nghiên cứu tình hình chiến sự.
Chỉ còn hơn tháng nữa là đến Tết, trời đất lạnh căm, lòng người rời rạc, nếu như chiến sự mãi kéo dài thế nàythì Đại Viêm sẽ gặp bất trắc mất.
Đúng lúc Thanh Yến về thay xong bộ y phục trở lại thì Mộ Dung Cảnh Hòa cũng ra quyết định.
“Hôm nay về kinh? Vậy hôn sự của Vương gia và Mục Dã Tướng quân thì tính sao đây?” Thanh Yến kinh ngạc, hắn cho rằng những toan tính trong khoảng thời gian này của Vương gia tất cả chỉ nhằm mục đích thành thân với Mục Dã Lạc Mai, đâu ngờ mục đích sắp đạt được, lúc này Vương gia lại quyết định về kinh phụng chỉ đi dẹp giặc ngoại bang.
Mộ Dung Cảnh Hòa tự dưng bỗng thấy hai tiếng hôn sự sao mà chói tai đến vậy, bất giác gườm gườm nhìn sang Thanh Yến, ngữ khí bực bội: “Song thân của nàng ấy đều ở kinh thành, đương nhiên phải tổ chức ở kinh thành rồi.”
Thanh Yến hoài nghi nhưng không biểu hiện ra mặt, chỉ ồ một tiếng, đoạn xin cáo lui về chuẩn bị cho việc hồi kinh.
Mộ Dung Cảnh Hòa bồng gọi hắn quay lại, lưỡng lự giây lát, đúng lúc Thanh Yến không đợi được định hỏi lại, thì lại nói với vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra: “Ngươi vừa mới thành thân với... ừ... xa nhau lâu ngày quá cũng không hay, cho nàng ấy đi cùng luôn đi.” Hắn quả thật không có cách nào nói ra được hai chữ “thê tử” đó.
Thanh Yến cung kính nhận lời, sau khi quay lưng đi, cuối cùng cũng không kìm chế được sự nghi hoặc của mình, tự nhủ Vương gia ngài có quan tâm đến thê tử của nô tài thì cũng có chút quá hiển minh rồi đó.
* * *
Khi Mi Lâm hay tin sắp phải về kinh quả thật có chút không bằng lòng. Nàng muốn ngắm nhìn Kinh Bắc trong làn mưa xuân tháng Hai, lần này không được toại nguyện, sau này e rằng cũng không còn cơ hội nữa. Nhưng mình vừa mới thành thân với Thanh Yến, tuy rằng chưa cùng nhau uống rượu giao bôi cũng chưa kết phát, nhưng trên danh nghĩa cũng đã trở thành người một nhà rồi, đi cùng hắn cũng là phải lẽ. Những ý nghĩ này chỉ đơn thuần lướt qua trong đầu nàng, không hề nói ra, Thanh Yến thông báo cho nàng xong, nàng liền vui vẻ sắp xếp đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi.
Nói sắp xếp nhưng thật ra cũng chẳng có gì để chuẩn bị cả, chỉ là mấy bộ y phục mà thôi. Đúng lúc nàng xách hành lý cùng Thanh Yến bước ra khỏi căn phòng mới ở được một buổi tối thì thấy một nam tử cao to lực lưỡng đứng ở bên ngoài.nam nhân đó khoảng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo xấu xí, nhưng ánh mắt rất sáng, cho người ta một cảm giác thật thà chất phác. Mi Lâm nheo mắt lại nhìn, phát hiện ra sự lảng tránh ẩn hiện trong đôi mắt ấy, cảm giác quen quen. Đang cố nhớ lại, thìnam nhân đó lại cung kính hành lễ với nàng, gọi cô nương.
Mi Lâm chợt nhớ ra điều gì đó, hai mắt bồng mở tròn bất ngờ.
Thi Quỷ? Thi Quỷ! Nàng đưa tay giữ lấy hắn ta, không sao nói được thành tiếng, nhưng ánh mắt lại chứa chan niềm vui. Nàng thật không ngờ lại có thể gặp được Thi Quỷ ở đây, xem ra khoảng thời gian qua của hắn ta cũng không quá tồi, cơ thể rắn rỏi hơn, lưng cũng không gù nữa, trông còn trẻ ra rất nhiều.
Thi Quỷ ban đầu hơi giật mình, thấy tinh thần nàng vẫn tốt, cũng không kìm được ha ha cười lớn, mãi sau đó mới dè dặt liếc mắt nhìn sang phía Thanh Yến đang âm trầm bên cạnh.
“Ngươi đến đây làm gì?” Thanh Yến đứng cạnh hai người, nét mặt không chút biểu tình thường ngày bây giờ hơi biến sắc, biểu lộ thái độ không vui.
Mi Lâm phát hiện ra giữa hai người này có gì đó không đúng, sau đó liên tưởng đến cảnh tình của ngày hôm qua, trầm ngâm giây lát, cũng đoán ra được phần nào sự tình. Thấy Thi Quỷ gãi đầu gãi tai chưa biết trả lời thế nào, nàng không kềm được muốn đỡ lời, đành gắng sức kéo hắn tiến gần về phía Thanh Yến, sau đó ra hiệu với Thanh Yến rằng muốn đưa Thi Quỷ đi cùng lên Kinh.
“Không được, Vương gia không đồng ý đâu.” Thanh yến lắc đầu chẳng hề do dự, sau đó chuyển vấn đề sang phía Mộ Dung Cảnh Hòa.
Thần sắc Thi Quỷ bồng ảm đạm hẳn xuống. Thanh Yến lạnh lùng quay lưng bỏ đi không thèm nhìn.
Mi Lâm không hề tin những lời thoái thác đó của Thanh Yến, nàng cũng không phải người thích lo chuyện bao đồng, nhưng bây giờ Thanh Yến đối với nàng mà nói dù sao với người khác cũng không còn như nhau nữa. Rõ ràng là có thể hạnh phúc, nhưng sao cứ phải từ bỏ vì những người không liên quan?
Nàng đưa tay níu Thanh Yến lại, Thanh Yến quay về đối diện với hai khuôn mặt đáng thương tội nghiệp đang nhìn mình, đột nhiên cảm thấy đau đầu.
“Thôi được, mau mau đi thu xếp hành lý, không theo kịp thì đừng trách ta.” Hắn phiền muộn nói, thấy Thi Quỷ vui mừng hớn hở chạy đi chuẩn bị, bất giác thở dài. “A Mi, Nàng...” Hắn hiểu tâm ý của nàng, chỉ là có nhiều chuyện không hề đơn giản như mình nghĩ.
Mi Lâm nhìn hắn, cười với vẻ mặt vô tội.
Thanh Yến nhìn nụ cười đó của nàng, trong lòng bồng thấy hồi hộp, thấp thoáng chút cảm giác bối rối khi bị người khác nhìn thấu. Có lẽ thật ra những chuyện không đơn giản như vậy cũng không phải là nhiều, chỉ là hắn... hơn nữa Vương gia quá phức tạp, nên khiến cho hai người vốn sống đơn giản này chịu giày vò theo họ.
Hắn vẫn biết người con gái này vốn rất thông minh, thông minh đến mức biết lúc nào nên thu hồi ánh hào quang của bản thân, khi nào cần hùa theo nịnh hót, không thua kém ai, nhưng tuyệt đối không thể hiện ra ngoài. Hắn vẫn luôn cho rằng nàng cũng giống bọn họ, mỗi bước đi đều tính toán cặn kẽ được gì mất gì. Mãi đến hôm qua khi tiến hành hôn lễ, khi nàng nhìn hắn, hắn mới hiểu rõ, thì ra nàng cũng rất giản đơn.
Chỉ là hơn ai hết nàng hiểu rõ mình đang sở hữu những gì, sau đó càng thêm trân trọng những thứ đó mà thôi.
“Đi thôi. Chớ để Vương gia đợi lâu.” Hắn mỉm cười, nắm lấy tay nàng đi ra ngoài.
Từ nay về sau, hắn sẽ cố gắng hết sức để nàng không phải chịu thêm bất kỳ sự tủi thân nào nữa. Lần hồi kinh này đi theo Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ có Thanh Yến và Việt Tần, Mục Dã Lạc Mai thì vẫn mang theo hai nữ thị vệ, Mi Lâm và Thi Quỷ đi cùng là một sự bất ngờ ngoài dự tính. Lúc Mộ Dung Cảnh Hòa trông thấy Thi Quỷ cũng có chút ngỡ ngàng, hỏi một câu rằng ngươi đi để làm gì? Thanh Yến chỉ cúi mặt không nói gì, Thi Quỷ đành gãi gãi đầu lẩm bẩm nói mình có thể đuổi ma, cũng biết giải tà thuật nữa. Vậy là Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không nói thêm gì nữa. Còn Mi Lâm, hắn từ đầu đến cuối không hề nhìn nàng đến một lần, giống như hai người thật sự không còn liên quan gì nữa vậy.
Hổ Dực Thập Thất Kỵ cũng không đi theo, bọn họ vốn đã rời khỏi Kinh Bắc sớm một bước rồi, nhưng phương hướng ngoài Mộ Dung Cảnh Hòa ra không một ai biết.
Vì lên đường gấp gáp, trên đường lại cưỡi ngựa nên không ai trò chuyện gì cả, mọi việc cũng tương đối an bình vô sự. Sau khi lên thuyền đi đường sông, Mi Lâm cả ngày đều ở lại trong phòng dưới khoang thuyền rất ít ra ngoài, thế nên rất ít gặp Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai. Phòng dưới khoang cũng không hề hẹp, ngoài hai nữ thị vệ của Mục Dã Lạc Mai và Việt Tần cùng Thi Quỷ là ở phòng đôi, thì bốn người còn lại đều ở phòng đơn. Mi Lâmthành thân với Thanh Yến đến nay cũng chưa có ngày nào là chung phòng cả. Nhưng mồi khi rảnh rỗi là Thanh Yến và Việt Tần lại sang trò chuyện cùng nàng.
Việt Tần thắc mắc về chuyện Mi Lâm nhận lời thành thân với Thanh Yến nên mồi khi có cơ hội là lại hỏi.
Mi Lâm rất quý Việt Tần, tuy rằng không cố ý giấu giếm, nhưng chuyện này cũng không biết phải nói thế nào, cậu ta dự định sẽ đi theo Mộ Dung Cảnh Hòa, đương nhiên không nên vì chuyện này khiến cậu ta bất mãn với hắn. Nàng nghĩ đoạn, nhúng nước viết lên mấy chữ: Thanh Yến rất tốt.
Việt Tần nhìn mấy chữ đó ngỡ ngàng hồi lâu, nhớ lại hình ảnh Mộ Dung Cảnh Hòa bóp vỡ chén trà ngày hôm đó, bất giác lẩm bẩm mấy tiếng: “Nhưng... Vương gia rất thích tỉ mà.”
Mi Lâm sững người, quay mặt nhìn về hướng khác.
Bên ngoài cửa sổ, vách núi như được gọt giũa, sương mù trôi lững lờ, tiếng vượn não nề hú lên từng hồi.
Việt Tần ngỡ ngàng nhìn vào ánh mắt nàng, bỗng dưng cảm thấy buồn, đang định nói thêm điều gì đó thì thấy nàng ngoảnh lại, mỉm cười.
Hắn là chủ tử, tỉ là nô tài. Nàng nói, sau đó nhìn thấyánh mắt không hiểu của Việt Tần lại bổ sung thêm một câu: Sau này đừng hỏi những việc như thế này nữa, nghe chưa?
Mãi đến lúc ra về Việt Tần vẫn cảm thấy mơ hồ. Cậu ta trời sinh tính đơn thuần, sao biết được trong chuyện này có nhiều uẩn khúc như vậy. Mãi đến khi nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai thân mật ngồi trên khoang thuyền cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề mấu chốt.
Đại khái là từng bị bắt giam, lại bị biến thành thú săn trong cuộc truy bắt, cậu ta vốn không có hảo cảm với Mục Dã Lạc Mai. Bây giờ thêm vào chuyện của Mi Lâm, trong bụng càng thấy ghét, lập tức kích động tiến đến gần.
Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn rất quý cậu ta, vừa nhìn thấy đã gọi lại.
“Tần tử, ngươi cũng qua xem xem giang sơn Đại Viêm ta có khác gì so với Nam Việt không?”
Việt Tần cung kính hành lễ, sau đó mới hững hờ đưa mắt nhìn qua một lượt, lễ phép trả lời: “Bẩm Vương gia, nô tài thấy núi non sông nước đều giống nhau cả, không phân biệt được cụ thể.”
“Ồ?” Mộ Dung Cảnh Hòa bất giác tỏ vẻ hứng thú, cười nói: “Nếu đã giống nhau cả vậy tại sao phải phân Nam để tâm đến. Nghe Mộ Dung Cảnh Hòa hỏi vậy, nhe răng cười để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
“Bẩm Vương gia, nô tài vừa ở chồ A... Mi... Mi Lâm cô nương nói chuyện một lát, đang định về phòng thì nhìn thấy Vương gia và Mục Dã Tướng quân ngồi trên này nên muốn lại hỏi xem có việc gì cần sai bảo không.”
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe thấy hai từ Mi Lâm, lồng ngực bất giác rung lên, nhưng chú ý thấy Việt Tần đổi cách xưng hô, đang suy ngẫm ý đồ trong đó thì nghe thấy tiếng Mục Dã Lạc Mai nói: “Nàng ta đã gả cho người khác, cho dù là gả ột thái giám thì cũng không thể dùng hai chữ cô nương được!”
Nghe ra ý chế nhạo trong những lời nói vừa rồi, Mộ Dung Cảnh Hòa liếc mắt nhìn sang, đúng lúc nhìn thấy vẻ mặt đầy khinh miệt của nàng ta, trong lòng không mấy thoải mái, sắc mặt càng trầm xuống.
Việt Tần vô cùng tức giận, nhưng cũng biết không đắc tội được với người này, cậu ta không thèm trả lời, tiếp tục nhìn sang Mộ Dung Cảnh Hòa với vẻ giận dỗi, nói: “Vương gia, nô tài vẫn quen gọi là Mi Lâm cô nương, Mi Lâm cô nương, Mi Lâm cô nương..
Mộ Dung Cảnh Hòa phì cười vì tính khí trẻ con của cậu ta, những bực bội trong lòng cũng dần tan biến. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Mục Dã Lạc Mai hắn mới phát giác mình có phần thái quá, bèn hắng giọng một tiếng giả vờ như không có gì xảy ra, ngoảnh mặt tiếp tục ngắm cảnh sông nước.
“Ngươi thích gọi thế nào thì gọi như thế đi. Nàng ấy.. Nói đến từ này, tâm trạng vốn có chút thoải mái bồng lại trầm xuống, lạnh lùng nói: “Nàng ấy chắc chắn sẽ không để bụng đâu.”
Thực ra... hắn cũng rất thích cách xưng hô này.
Nhận được sự đồng tình của Mộ Dung Cảnh Hòa, Việt Tần không kìm được sự đắc ý, tỏ vẻ thị uy với Mục Dã Lạc Mai, chỉ thiếu mồi nước khoa chân múa tay. Mục Dã Lạc Mai lại cho rằng không đáng để kỳ kèo với một đứa trẻ như cậu ta, lạnh nhạt hừ lên một tiếng, rồi tức giận bỏ xuống dưới khoang.
Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không ngoảnh đầu lại, dường như đã chìm đắm trong cảnh sắc này, không còn chú tâm đến những việc bên cạnh.
Việt Tần nhìn dáng hắn đứng đó, bất giác nhớ lại thần sắc khi Mi Lâm nhìn ra bên ngoài cửa sổ ban nãy, mơ hồ có cảm giác gì đó giống nhau, khiến lòng cậu ta cũng chua xót vạn phần. Càng đi về phía Nam tuyết cũng không còn nữa nhưng ngày ngày đều mưa. Đến chính Ngọ, mưa cứ róc rách bên ngoài, mãi chiều tối vẫn chưa tạnh.
Ba bữa cơm vốn là phòng nào phòng nấy tự giải quyết. Thanh Yến hầu hạ Mộ Dung Cảnh Hòa ăn xong, lúc quay trở lại thì phát hiện trong phòng mình có người, đẩy cửa vào thì thấy ngay một nồi lẩu nóng hôi hổi ở trên bàn, bên cạnh là mấy đĩa rau xanh thường gặp.
“Tổng quản đại ca cuối cùng cũng về!” Giọng Việt Tần lanh lảnh vọng ra, sau đó mới ló mặt, kéo hắn ngồi xuống bàn. “Mau mau, đói quá rồi.” Vừa nói vừa lấy chân hất cánh cửa khép lại.
Mi Lâm vui vẻ phân bát đũa ọi người, Thi Quỷ đang xới cơm, nhìn thấy hắn bất giác tay run bần bật, hơi dừng lại, thần sắc thấp thỏm, hình như đang lo sợ sẽ bị hắn quở trách.
Từ trước đến giờ Thanh Yến chưa từng biết đến mùi vị có người đợi về cùng ăn cơm, thường thì vẫn chỉ là một mình một căn phòng lạnh lẽo, quen rồi cũng chẳng sao, hôm nay lại đột nhiên cảm thấy cay cay sống mũi, trong lòng dường như cũng ấm áp hơn nhiều.
Để ý thấy thần sắc của hắn không giống thường ngày, Thi Quỷ bất giác hoang mang, đặt bát xuống định tiến lênphía trước, nhưng lại không dám.
“Ăn cơm một mình cảm thấy rất tủi thân.” Việt Tần vẫn đang hưng phấn vì được dùng cơm cùng mọi người cũng không để ý đến thần sắc khác lạ của hai người, nhanh miệng giải thích. Cậu ta vốn cũng có chút sợ hãi sự hỉ nộ không ra mặt thường ngày của Thanh Yến và cả ánh mắt nhìn người khác lúc nào cũng thấp hèn hơn mình của hắn, nhưng vì quan hệ của hắn và Mi Lâm nên cũng có nhiều phần thân thiết. “Đệ thích náo nhiệt, người càng đông càng vui. Tổng quản đại ca đừng có tức giận nha, đây là chủ ý của đệ, Quỷ đại ca là do đệ mời đến.” Thì ra Việt Tần mới đầu chỉ muốn đến cùng ăn với Mi Lâm, Mi Lâm lại sợ rằng đợi đến khi Thanh Yến trở về thì canh cũng nguội mất rồi, nên mới nảy ra ý định gọi mọi người cùng ăn lẩu, vì vậy Việt Tần cũng gọi cả Thi Quỷ đến.
Sự nghiêm túc trên sắc mặt Thanh Yến không còn nữa, mỉm cười nói: “Như này cũng vui. Lâu rồi ta không dùng bữa cùng người khác.” Nói xong, lại gần chồ Mi Lâm ngồi xuống, đón lấy đôi đũa nàng đưa, chủ động gắp mấy miếng đậu phụ cho vào trong nồi.
Thi Quỷ thấy vậy cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, xới thêm cơm, hai tay cung kính đưa lại cho hắn.
“Quỷ đại ca, huynh còn e ngại như thế bữa cơm này ăn sẽ không còn ngon miệng nữa đâu.” Việt Tần cười hì hì ton hót thêm mấy câu.
Thi Quỷ nghe vậy ngượng đỏ mặt, lẩm bẩm mấy câu, nhưng cũng không còn dè dặt như ban đầu nữa. Mi Lâm vốn là người nhạy bén, trông thấy tai Thanh Yến hơi đỏ, trong lòng mỉm cười bất giác vui hẳn lên. Nàng cũng không rõ sao hai người lại có thể ngồi với nhau, nhưng nếu như cả hai đều chân thành thì âu cũng là điều tốt đẹp.
Việt Tần vốn là một cô nhi. Sau khi Thi Quỷ gửi thư đến vương phủ, Thanh Yến từng phái người đến nhà hắn điều tra sự tình, hay tin song thân hắn đã sớm từ trần, thê tử lại tái giá. Nói như vậy, bốn người bọn họ đều là những người cô đơn không nơi nương tựa, tuy rằng lai lịch lẫn thân phận không giống nhau nhưng hôm nay tề tựu tại đây lại không hề thấy có chút gì xa lạ.
Mi Lâm không nói được, Thanh Yến có thói quen khi ăn cơm không nói chuyện, Thi Quỷ thì ít nói, vì thế mà chỉ nghe thấy giọng nói líu lo của một mình Việt Tần, ấy vậy nhưng cũng đủ náo nhiệt.
Bữa cơm sắp tàn thì nghe thấy cửa cạch một tiếng, mở toang.
“Thanh Yến...” Tiếng gọi của Mộ Dung Cảnh Hòa vọng vào nhưng đột nhiên dừng lại vì nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.
Lúc này Mi Lâm đang gắp một miếng cá cho Thanh Yến, Việt Tần đang đùn đẩy cho Thi Quỷ miếng thịt, Thi Quỷ lại vội vàng khước từ. Trông thấy sự xuất hiện của Mộ Dung Cảnh Hòa, mấy người bỗng sững lại.
Thanh Yến phản ứng rất nhanh, vội vàng đặt bát đũa xuống đứng dậy, dường như muốn chắn trước Mi Lâm.
“Vương gia.” Hắn có chút nghi hoặc. Giờ này đang là giờ dùng cơm trưa, không biết có chuyện gì gấp gáp mà Vương gia lại đích thân đến gọi. Nhưng cho dù là vậy, hắn vẫn không chút chậm trễ chuẩn bị ra ngoài.
Sau đó, Mộ Dung Cảnh Hòa bước vào.
“Ăn xong đi đã.” Hắn nói, bản thân lại đi vào ngồi xuống cạnh giường Thanh Yến. Trong phòng không còn chiếc ghế trống nào nữa, ngoài giường ra thì quả thật cũng không còn chỗ nào để ngồi.
Ba người còn lại đến lúc này mới kịp hoàn hồn, đồng loạt đứng dậy.
Mộ Dung Cảnh Hòa ra hiệu cho họ tiếp tục, không cần để ý đến hắn nhưng Thanh Yến đâu thể làm vậy, lập tức đi pha ấm trà nóng cho hắn, sau đó mới quay lại bàn ăn.
Có một vị hung thần ngồi bên cạnh nhìn họ như vậy, bốn người làm sao có thể tùy ý như ban đầu được, không khí trong phòng cũng trở nên gượng gạo, ngay cả Việt Tần hay cười hay nói cũng im lặng hẳn đi, ngoài liên tục gắp thức ăn cho Thi Quỷ ra cũng chỉ biết cắm cúi ngồi ăn.
Mi Lâm ngồi quay lưng lại với giường cảm nhận không khí một cách rõ nét nhất, cả người mất tự nhiên, ngồi không yên, nuốt thức ăn cũng không thấy ngon.
Một hồi sau, Thanh Yến không chịu được nữa, đặt bát đũa xuống trong khi ba người còn lại vẫn nhìn về phíanam nhân vừa chậm rãi uống trà, vừa nhìn chằm chằm vào họ với ánh mặt nghi hoặc.
“Ta đủ rồi, mọi người ăn xong thì trở về nghỉ ngơi, không cần phải thu dọn.” Hắn dịu dàng nói với Mi Lâm, ánh mắt chứa đầy sự an ủi, xong liền đứng dậy nói: “Vương gia, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?”
“Không sao, ở đây nói cũng được.” Mộ Dung Cảnh Hòa lại bình chân như vại, không hề có ý định đứng dậy, ánh mắt thấp thoáng vẻ cộc cằn.
Thanh Yến hiểu rằng những cử chỉ ban nãy của mình khiến Vương gia không vui, nhưng hắn ta cũng không phủ nhận mình quả thật là cố ý làm vậy. Trông thấy Mi Lâm từ khi Mộ Dung Cảnh Hòa bước vào đến giờ đều cúi thấp đầu không còn tươi cười như trước, hắn thở dài trong lòng nhưng cũng không biết làm thế nào cho phải, chỉ đành đứng lên phía trước giúp nàng che lại ánh mắt của Mộ Dung Cảnh Hòa.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhếch mép cười, hắn đương nhiên nhìn ra ý đồ của Thanh Yến nhưng không hề nói gì, chỉ lạnh lùng: “Từ ngày mai đến phòng lớn dùng bữa, không được ăn ở phòng nhỏ dưới khoang như thế này, người khác không biết lại trách bản vương bạc bẽo với thuộc hạ.”
Thanh Yến kính cẩn đáp ứng, tự nhủ trong bụng đích thân đến chỉ vì chuyện này sao, Vương gia ngài cũng quá ư chuyện bé xé ra to rồi đó.
Việt Tần ngước đầu nhìn Mi Lâm đang ngẩn ngơ và Thi Quỷ chân tay luống cuống, không kìm chế được tính hay chuyện của mình, chêm vào, cười nói: “Ý của Vương gia là bọn nô tài có thể cùng dùng bữa với ngài?” Mấy ngày gần đây tuy rằng cậu ta có học được chút quy tắc, nhưng từ nhỏ không người dạy bảo, ý thức về tôn ti trật tự cũng chưa được trau dồi, đối với Mộ Dung Cảnh Hòa thì ngưỡng mộ kính trọng nhiều hơn là sợ sệt.
Thanh Yến chau mày, đang định quở trách cậu ta không biết quy củ thì không ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa lại phá lên cười.
“Không sao, vậy thì từ ngày mai đều đến cùng dùng bữa với bản vương đi.”
Việt Tần cười khanh khách lén nhìn sang Mi Lâm, thấy nàng mím chặt môi, trong lòng lại sầu não, hận không thể tự ình một bạt tai, chỉ là bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Mưa vẫn dầm dề, đến ngày thứ hai không những không ngớt mà còn to hơn. Việt Tần là người Nam Việt, nghe cậu ta kể khí hậu Nam Việt thường như thế này, cho nên không chút gì tỏ vẻ không quen cả, cả ngày đi hết phòng nọ đến phòng kia, cũng thường thường chạy lên mạn thuyền dầm mưa, không lúc nào chịu ngồi im một chỗ, nghịch ngợm như chú khỉ con.
Nhưng sắc mặt của thuyền trưởng lại không hề tốt đẹp gì, ông nói buổi chiều sẽ đi qua bãi Li Đồ, nơi này địa hình vốn hiểm trở, bãi đá ngầm rất nhiều, bình thường đi qua cũng phải rất cẩn thận, thời tiết cứ mưa không dứt thế này chỉ sợ càng nguy hiểm. Bây giờ chỉ còn cách gia tăng tốc độ cho kịp đầu giờ chiều đến được đó, lợi dụng khi trời còn sáng đi qua sẽ bớt nguy hiểm hơn nhiều. Chuyện này chẳng ai có thể giúp đỡ một tay, vì vậy mọi người cũng không thèm nghĩ đến.
Mi Lâm từ trước đến giờ vốn thận trọng, sau khi nghe những lời đó liền đi tìm thuyền trưởng xin ít giấy dầu bọc hết y phục của mình và ba người kia lại, rồi nhét vào trong hành lý của mồi người một cây châm lửa đề phòng bất trắc. Còn Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai thì không cần nàng phải bận tâm.
Thanh Yến thấy vậy nghĩ ngợi giây lát, quyết định cẩn thận vẫn hơn, rồi làm theo cách đó giúp Mộ Dung Cảnh Hòa bọc lại những vật quan trọng. Mộ Dung Cảnh Hòa trông thấy có chút kỳ lạ, tùy tiện hỏi, nghe được việc này xuất phát từ sự thận trọng của Mi Lâm thì không còn ý định trêu đùa nữa, ừong lòng vừa mềm mại lại vừa xót xa, còn có cả sự đố kỵ khó nói.
“Nàng ấy vẫn thường rất tỉ mỉ...” Hắn lẩm bẩm một mình, nói xong lại đưa ánh mắt nhìn về những giọt mưa như những viên trân châu bên ngoài cửa sổ, nhớ lại những chuyện đã qua, đôi mắt bất giác rơi vào một vùng mênh mông.
Thanh Yến ngẩng đầu nhìn hắn, không nói gì thêm, thực ra cũng chẳng biết nói gì.
Đến khi ăn trưa quả nhiên mọi người đều tề tựu lại đông đủ, từ sau khi rời khỏi Kinh Bắc cũng chưa có dịp nào náo nhiệt như này cả. Theo ý của Mộ Dung Cảnh Hòa, tất cả mọi người đều ngồi chung một chiếc bàn lớn dùng bữa, không phân tôn ti trật tự, đến cả hai nữ thị vệ của
Mục Dã Lạc Mai cũng được cho gọi đến cùng ăn.
Mục Dã Lạc Mai cảm thấy hơi kỳ lạ, khi nàng ta hành quân đánh trận cùng ăn cùng ngủ với tướng sĩ, cũng không phải không thể chịu đựng được, nhưng cứ ngước lên là nhìn thấy Mi Lâm, trong bụng vẫn cảm thấy không thoải mái. Tự bản thân nàng ta cũng không biết vì sao lại không ưa người con gái này. Chẳng lẽ là do bản mệnh xung khắc?
Mi Lâm nào có để tâm đến suy nghĩ của nàng ta, vì Thanh Yến phải hầu Mộ Dung Cảnh Hòa, nàng lại phải ngồi bên cạnh Thanh Yến, nên chỉ cách Mộ Dung Cảnh Hòa một người mà thôi. Điều này vốn cũng chẳng có gì, nàng nghĩ rằng mình và hắn cũng không còn quan hệ gì nữa thì cũng không nhất thiết cần phải tránh mặt. Chỉ là mỗi khi nàng nhìn thấy Thanh Yến vì phải hầu hạ hắn mà không ăn được gì, không kìm lòng được gắp thức ăn bỏ vào bát cho Thanh Yến, lại thấy như cánh tay gắp thức ăn đó bị thú dữ theo dõi vậy, cảm giác nguy hiểm tự nhiên dâng trào.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan