Books are lighthouses erected in the great sea of time.

E.P. Whipple

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 10 P1
ẩy cửa vào phòng, khuôn mặt Mi Lâm vẫn rạng rỡ nụ cười. Nàng vẫn như thường ngày giúp hắn đi vệ sinh, đổi tư thế, rồi lại đun nước tắm cho hắn nhưng không hề nói về chuyện lang trung chốc đầu đó.
Đặt hắn xuống thùng tắm nước âm ấm xong, nàng quay lưng đi ra ngoài.
“Đi đâu?” Mộ Dung Cảnh Hòa hỏi. Thường ngày khi tắm, nàng vẫn ở bên cạnh giúp hắn kì lưng hoặc xoa bóp những chỗ lâu ngày nằm tì xuống, tránh việc lớp da đó bị hoại tử.
Mi Lâm dừng bước, không quay đầu lại, ngữ khí dịu dàng bảo đi uống thuốc. Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không nói thêm gì nữa.
Đến gian bếp, nhìn âu thuốc lòng Mi Lâm thắt lại, cơn đau mãnh liệt hành hạ khiến nàng không thể không ôm lấy ngực rồi cuộn tròn ngồi xuống, hồi lâu cảm thấy dễ chịu hơn mới buông lỏng tay.
Run run lấy chén, đổ thuốc vào trong, ngửa lên uống. Chỉ là hiện tại một chén thuốc thế này không đủ để đối kháng với cơn đau kịch liệt kia, nàng đổ nốt số thuốc còn sót lại trong âu ra chén, chỉ gạn lại ít cặn thuốc. nồng nặc, bất giác chau mày, “Đừng uống thuốc đó nữa, mùi khiến người khác đau đầu.”
Mi Lâm lạnh lùng cười, không nói gì.
Chẳng cứ hắn ngửi cũng thấy đau đầu, ngay đến nàng, nếu uống liền hai chén thuốc, chỉ cần cúi thấp đầu thì dường như thuốc trong bụng sẽ trào ra ngoài hết mất, cái mùi khó chịu đó thì thôi không cần phải nhắc đến. Chỉ có điều giờ nàng nào có cách gì khác, không uống thì đau đến không làm được việc gì, cuộc sống của hai người biết dựa vào đâu?
Nửa quỳ bên cạnh bồn tắm, đưa tay vào trong nước, phát hiện nước vẫn nóng, mắt nàng trĩu xuống, nghĩ ngợi một hồi cũng không biết nên làm thế nào, cho đến khi Mộ Dung Cảnh Hòa thấy bất thường cất tiếng hỏi, nàng mới hồi thần lại.
Lúng túng cười rồi nói không có gì, sau đó đứng dậy bắt đầu cởi quần áo.
Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngạc nhiên, vẫn chưa phản ứng lại, nháy mắt nàng chỉ còn yếm quần, sau đó cũng bước vào bồn tắm. Vì trong bồn có thêm một người nên nước tràn cả ra ngoài, chảy xuống sàn nhà. dòng suối nhỏ nàng gột rửa vết bẩn cho hắn thì không còn lần nào hai người tắm chung như vậy, lần ra khỏi thạch lâm thì lúc đó hắn đang hôn mê bất tỉnh nên không biết. Hắn không hiểu hôm nay vì sao nàng lại khác thường đến vậy, khác thường đến mức khiến hắn cảm thấy bất an.
“Hôm nay vào thành có chuyện gì vui không?” Khi cơ thể mềm mại đó áp vào lưng, hắn ho nhẹ một tiếng, mở lời phá vỡ cảm giác im lặng kỳ lạ này.
Mi Lâm vừa vắt yếm quần bị ướt lên thành bồn, sau đó vừa lấy khăn nhẹ nhàng chà lưng, vừa kể lại quá trình vào thành bán thú săn và da thú cho hắn, nhưng lại không nhắc một lời nào về chuyện đi tìm hỏi các tiệm thuốc.
“Thú rừng ít, mua xong gạo và lương thực thì cũng chẳng còn lại là bao, ngày mai ta muốn đi xa một chút, nếu như săn được hổ báo gì đó, về làm áo đông cho hai ta cũng đủ.
Mộ Dung Cảnh Hòa trong lòng hồi hộp, thần sắc lại không để lộ ra ngoài, bình tĩnh hỏi: “Đi bao lâu?”
“Nhiều thì hai ba ngày, ít thì một hai ngày.” Tấm khăn trong tay Mi Lâm vẫn lau qua lau lại những vết sẹo to nhỏ trên lưng hắn, tuy rằng trả lời rõ ràng từng câu từng chữ, nhưng ánh mắt lại mịt mờ. “Ta đi xa mấy ngày sẽ nhờ người thợ săn hôm nọ đến giúp chăm sóc chàng, sau về sẽ tạ ơn.”
Mộ Dung Cảnh Hòa không đáp lời. Hắn không muốn nàng đi xa nhưng không nói ra miệng, tuy nhiên cũng không thể không thấy khó chịu trong lòng.
Tay Mi Lâm nhẹ nhàng vuốt một vết sẹo hình tròn lồi lên, có thể nhận ra là vết thương do trúng tên. Lần đầu tiên gột rửa thân thể cho hắn nàng đã phát hiện ra ẩn trong những bộ quần áo hoa lệ là vô số vết sẹo xấu xí, cũng hiểu ra vì sao mỗi lần hoan ái hắn đều mặc quần áo.
“Những vết sẹo này là sao vậy?” Nàng hỏi, kỳ thực trong bụng cũng ít nhiều đoán được nguyên do. Trước đây hắn từng thống lĩnh ba quân đi đánh trận, sao lại không từng bị thương. Lên tiếng hỏi cũng chỉ muốn tận tai nghe hắn kể lại quá khứ của mình mà thôi. Nghĩ lại, nàng và hắn, thường ngày ngoài đấu khẩu và so đo lẫn nhau cũng chẳng biết gì khác.
“Nàng hôm nay nói nhiều thật.” Mộ Dung Cảnh Hòa không hề trả lời, trong ngữ khí lạnh nhạt đó lộ vẻ phật lòng khi chạm vào quá khứ không vui.
Ảnh mắt vốn có chút kỳ vọng bỗng ảm đạm trong giây lát rồi lại cười tủm tỉm, chỉ có điều ý cười đó chẳng mấy ăn nhập với ánh mắt đượm buồn trên khuôn mặt nàng. Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ là bỗng nhiên đưa tay ra ôm chặt hắn từ sau lưng, như muốn níu giữ điều gì đó.
Mộ Dung Cảnh Hòa bất động, vô tình nhớ đến những lời của Vệ Lão Nhị, sắc mặt hiện lên ý tứ giễu cợt.
“Huynh đệ chuyện đó sợ rằng không được nữa phải không... ” tiểu nương tử lại đang thời thanh xuân..
“Nàng thấy...” Hắn cố tình ngắt lại, sau mới tiếp tục nói, “Ta hiện tại có thể làm nàng thỏa mãn không?” Tuy rằng chồ đó không phải là không cương cứng được, nhưng hắn lại không quen bị nữ nhân cưỡi lên người.
Mi Lâm ngỡ ngàng giây lát, sau đó mới hiểu ý hắn, nhưng lại không ăn miếng trả miếng như trước đây, chỉ dịu dàng buông tay ra.
* * *
“Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm một màu...”
Trong vườn, Mi Lâm đang giặt quần áo hai người vừa thay. Dường như tâm trạng rất vui, lại còn cất tiếng hát, chỉ có điều tiếng hát có chút khàn khàn, không được thanh thoát như trước. vương chút hơi ẩm vừa tắm xong. Trong mũi còn thấy hương thơm thanh sảng vương chút vị thuốc, của nàng, cũng có của hắn.
Bây giờ mới quá ngọ, một ngày đẹp hiếm có của mùa đông, ánh mặt trời không được coi là ấm áp, nhưng rất sáng. Ánh nắng xiên qua khe giấy cũ kĩ bên cửa sổ nhẹ chiếu vào mắt hắn, cũng như nụ hôn bất ngờ của nàng ban nãy, nhẹ nhàng làm con tim hắn rung động.
Lúc đó, nàng ôm hắn từ bồn tắm lên, cơ thể vẫn còn ướt, cứ vậy lăn lên giường. Nàng hôn hắn, cuốn lấy lưỡi hắn không rời, lúc này rõ ràng là vị đắng của thuốc, nhưng hắn lại thấy ngọt ngào lạ thường.
Nhớ đến cảnh đó, môi hắn bất giác lại mỉm cười, ánh mắt nhìn ra phía ngoài cũng trở lên dịu dàng, sự dịu dàng mà trước đây chưa từng có.
Chú thích:
(19) Danh từ người đời Đường khiêm tốn dùng để chỉ vợ mình với người đang nói chuyện.
Chương 10
Sắc vàng nhạt của ánh nắng ban mai chiếu vào mặt nước giếng, đúng lúc đó, một nam nhân hắc y mạnh mẽ như con mèo đen lặng lẽ đi vào trong sân vườn, nhanh chóng bước vào phòng, cung kính đứng bên ngoài bức rèm.
“Bấm Vương gia, Mi Lâm cô nương không hề vào rừng mà đi về hướng thành An Dương.”nam nhân với lông mày sắc như dao gọt, nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh tựa mặt nước trong.
Gương mặt Mộ Dung Cảnh Hòa biến sắc, run lẩy bẩy muốn đứng dậy, nhưng lại bị ngã nhào vì không có lực.
“Đứng yên ở đó!” Hắn gằn giọng không cho phép nam nhân đó đến đỡ, thở dốc nhìn lên nóc nhà, ánh mắt đó chứa đầy sát khí như muốn xuyên qua tất cả.
Nàng bỏ mặc hắn như thế này sao? Vậy là nàng vẫn bỏ mặc hắn sao?
“Kinh thành truyền đến tin tức Đại Hoàng tử cấu kết ngoại bang, âm mưu tạo phản, nay đã bị bắt giam vào ngục.” Một hồi, sau khi để ý thấy ánh mắt hắn dần dịu lại,nam nhân mới tiếp tục nói.
“Tây Yến liên minh với Nam Việt chính thức tuyên chiến với nước ta, hiện tại đã chiếm đóng năm thành trì phía biên giới Tây Nam. Triều đình đang tranh luận rất gay gắt về việc nên phái ai cầm quân chống giặc.
Mộ Dung Cảnh Hòa cười nhạt, căng tròn mắt như muốn nói điều gì, nhìn thấy tên thợ săn đằng xa đang đi về phía căn nhà, bồng dừng lại giây lát, sau đó quả quyết: “Về Kinh Bắc.”
Về phần Mi Lâm, nàng quả thật tốn không ít công sức mới tìm gặp được vị lang trung chốc đầu này. Đây cũng là câu chuyện của ba hôm sau. Vị lang trung chốc đầu ngả lưng trên ghế nằm trong vườn sưởi nắng nghỉ ngơi. Lang trung khoảng năm, sáu mươi tuổi, cái đầu trọc chốc từng mảng đúng như lời mọi người nói.
Khi nhìn thấy từng mảng bị chốc trên cái đầu trọc lốc của ông ta, có mảng còn đang mưng mủ, Mi Lâm trong giây lát cũng không dám chắc chắn. Nếu người này đến kinh mạch bị đứt còn nối lại được, vậy tại sao không chữa được bệnh chốc đầu của mình? Nghĩ vậy nhưng nàng vẫn mở cửa đi vào bên trong.
Vị lang trung mở hé mắt nhìn nàng một lượt, sau đó như thấy không có gì thú vị, lại vô tình nhắm mắt dưỡng thần.
Mi Lâm cũng không nói gì, nhìn quanh vườn một lượt, sau đó tự lấy một chiếc ghế nhỏ ngồi ngay bên cạnh.
“Ngươi về đi, lão đây không cứu người sắp chết.” Một hồi lâu, vị lang trung cất tiếng nói.
Mi Lâm lúc đó đang cúi xuống nhặt một thanh gỗ, nghe thấy vậy, tay bỗng run rẩy, thanh gồ rơi xuống đất, nàng lại cúi xuống nhặt lên.
Không thấy nàng trả lời, cũng không thấy nàng đi về, vị lang trung cuối cùng cũng không nhẫn nhịn được đành phải mở mắt, gườm gườm nhìn cô gái kiên trì đó.
Mi Lâm mỉm cười, khẽ nhếch môi, nhưng đột nhiên dừng lại bởi phát hiện giọng nói của mình bỗng khàn đặc không ra tiếng, nàng lấy thanh gỗ viết lên nền đất mấy chữ.
“Không phải là sắp chết, chỉ là kinh mạch bị đứt.”
Lang trung lướt qua một lượt, đột nhiên nắm lấy tay nàng bắt mạch. Mi Lâm lắc đầu, cố gắng dùng giọng nói khàn khàn giải thích rằng không phải mình. Ông ta không hề để tâm. Lát sau mới buông tay ra, ngửi vài hơi, cười nhạt nói: “Chắc ngươi dùng cà độc và cải đắng để thay cơm chứ gì?”
Mi Lâm thấy tim đau nhói, rụt tay lại, vốn không định nói gì, nhưng đang có việc muốn nhờ vả người ta, nghĩ đoạn, đưa chân ra viết lên đất một chữ: “Đau”.
Vị lang trung nhếch mày, lại nằm xuống, rút ra từ sau ghế một tẩu thuốc, cũng chẳng châm lửa mà cứ như vậy đưa lên miệng ngậm.
“Dùng cái này để giảm đau, ha ha, người chỉ cho ngươi dùng cách này chắc có thù hằn gì với ngươi phải không? Song, biết cách dùng hồn hợp hai loại thuốc này với nhau chứng tỏ cũng không phải hạng tầm thường.”
Môi Mi Lâm vốn dĩ đã không còn sắc máu lúc này càng trở nên trắng bệch, trong đầu nhớ lại câu nói của lão đại phu hôm ở thành An Dương.
“Dùng hai loại thuốc này thường xuyên dễ dẫn đến bị câm, cô nương nên cẩn trọng.”
Cũng không phải không nghĩ đến việc hắn có thể cũng không biết hậu quả lại nghiêm trọng đến mức này, nhưng mỗi khi đặt giả thiết đó, tim nàng lại có chút hoang mang. Hôm nay lại nghe thấy vị lang trung này nói vậy, mới biết rằng một người bình thường không thể vô tình biết cách dùng hỗn hợp hai loại thuốc này.
Hắn hận nàng vậy sao? Rốt cuộc là hận nàng đến mức nào? Tốn nhiều công sức vậy chỉ để hại nàng? Câu hỏi này, nàng đã tự hỏi mình suốt dọc đường về hôm ấy nhưng vẫn không tìm được câu trả lời, chỉ biết tự cười bản thân mình. Mới vài chục ngày ngắn ngủi chung sống mà nàng đã xem như cả đời, bị lừa gạt cũng đáng. Mà đáng cười nhất đó là, đến giây phút này nàng vẫn nhớ đến nụ cười dịu dàng của hắn hôm đó.
Ngươi muốn chết vì dại dột, cũng chẳng có cách nào khác. Đúng lúc này, nàng lại đột nhiên đồng tình với câu nói của hắn. Sau đó, cười một cách đau khổ, phát hiện ra bản thân đến lời nói vô tình đó cũng nhớ như in từng câu từng chữ.
“Mong tiên sinh giúp đỡ.” Nàng gạt bỏ những ý nghĩ linh tinh trong đầu, từng chữ từng chữ viết lên nền đất, không hề do dự.
Lang trung chốc đầu tuy rằng làm ra vẻ như không để tâm đến, nhưng thật ra lại đang chú ý từng biến đổi trên sắc mặt nàng, ngậm thuốc nói: “Ngươi đã tìm được đến đây, chắc cũng biết quy tắc của lão?”
Quy tắc? Ông ta làm gì có quy tắc gì. Mi Lâm nghĩ trong bụng. Theo những tin tức mà dọc đường nàng hỏi thăm được thì người này rất thích hành y, không kể làngười hay vật, chỉ cần tìm đến, ông ta đều ra tay cứu giúp. Gặp phải những nhà nghèo khó, chỉ cần bừa cơm rau đạm bạc là đủ. Cũng chính vì không có nguyên tắc gì như vậy, hơn nữa dung mạo tầm thường nên cho dù y thuật có cao nhưng lại không hề nổi tiếng, chỉ có những người trong mấy thôn gần đây biết có một thầy lang như vậy thôi. Suy cho cùng, người có tiền cũng sẽ không tự nguyện tìm một lang trung chuyên chữa bệnh cho thú y cứu giúp.
Có yêu cầu gì, mong tiên sinh chỉ cho. Mi Lâm viết lên, nghĩ bụng, người đó thân phận cao quý, nhân thủ lại inh, còn sợ có gì mà hắn không tìm được.
Lang trung chốc đầu đưa tay lên vuốt râu, sờ đến cái cằm trơn bóng mới nhớ ra trước đây không lâu bị lửa thiêu cháy hết, động tác ngừng lại giây lát mới lại tiếp tục vuốt ve chiếc cằm lún phún râu non của mình.
“Lão đây không hề có tật xấu gì, chỉ là không muốn lãng phí.” Ông ta mắt khép hờ nhìn ánh nắng mặt trời, không nhanh cũng không chậm nói, “Lão thấy ngươi cũng chẳng sống được bao lâu nữa, thà rằng đến đây giúp lão dưỡng ngọc.”
Dưỡng ngọc? Mi Lâm nghi hoặc, không phải là không để tâm đến bản thân chẳng còn sống được bao lâu nữa, chỉ là nàng không hề cho rằng việc này chỉ cần mấy câu là cóthể giải quyết được, vì vậy tạm thời không so đo làm gì.
“Tức là dùng khí huyết của ngươi để dưỡng mạch ngọc.” Lang trung nhẫn nại giải thích. Tay ông ta dường như không thể không động đậy, lúc thì sờ dưới cằm khi thì gãi lên trên đầu làm cho gầu bay tứ tung.
Mi Lâm khẽ nhíu mày, chẳng nhẽ phải lấy tính mạng mình ra để đánh đổi mới được? Chưa đợi nàng lên tiếng hỏi, vị lang trung tiếp tục giải thích: “Lão cần mạng của ngươi để làm gì. Ngươi đáng sống được bao lâu thì vẫn sẽ sống đến bấy lâu.” Đừng nghĩ ông ta bề ngoài nhìn nhếch nhác, thực ra nhãn thần rất sắc bén, người khác đang nghĩ gì, ông ta đều có thể đoán trúng tám, chín phần.
Mi Lâm nghe vậy, tủm tỉm cười, không chút do dự gật đầu đồng ý. Cho dù ông ta không nói ra yêu cầu này thì nàng cũng dự định sau khi chữa khỏi bệnh của Mộ Dung Cảnh Hòa sẽ tìm cách ở lại nơi đây, mong ông ta chữa trị ình.
Còn... còn Mộ Dung Cảnh Hòa, đường ai nấy đi vậy.
* * *
Mi Lâm trước giờ vẫn biết, cho đi không có nghĩa là nhận lại được điều gì, cũng biết lấy oán báo ân cũng chẳng phải hiếm, chỉ là lúc bị bao vây ở ngoài thành An Dương, trong lòng vẫn khống chế không được từng trận quặn đau.
Nhìn hình mình vẽ trên bố cáo truy nã, ở đó đề rõ thân phận mật thám Ám Xưởng của nàng, còn có cả tội chứng mưu hại Kinh Bắc Vương gia...
Giây phút ấy, nàng thất vọng chán chường, không hề phản kháng, để mặc binh lính bắt trói, tước đi con dao chưa bao giờ thuộc về nàng. Bên tai toàn là những tiếng kêu oan ức khóc lóc của vị lang trung chốc đầu, khiến nàng càng cảm thấy cắn rứt. Ngu ngốc hại chết bản thân đã đành lại còn liên lụy đến người khác.
Xe tù lộc cộc lăn bánh trên đường, độc tính phát tác lại không có hai vị thuốc cà độc và rễ cải kia giảm đau, khiến nàng đau đớn tột độ, không ngẩng đầu lên được.
Vị lang trung chốc đầu ngồi ở một góc trong xe, sau hai ngày gào thét kêu oan ức, lại khôi phục biểu hiện lười nhác vốn có. Ông ta không có hung khí nên đồ vật mang theo không bị tước đi, cho đến lúc này vẫn có thể ngậm điếu thuốc tự tại ngắm phong cảnh hai bên đường, nhìn những người đi đường với ánh mắt như đang ngắm những con khỉ, cũng như ánh mắt của những người đi đường đang nhìn về họ vậy.
“Ngươi sao rồi?” Cuối cùng, thấy cô gái không nói một lời từ khi bị bắt, ông ta nhịn không được nữa, hỏi. Mi Lâm như không nghe thấy, hồi lâu cũng chẳng trả lời, mãi đến lúc ông ta tưởng rằng nàng do đau quá mà ngất đi, nàng mới lắc đầu. Động tác rất nhẹ, đến mức nếu ông ta không chú ý đến thì cũng không thể phát giác ra được.
Lang trung chốc đầu than thở, nhả tẩu thuốc khỏi miệng, sau đó lấy cán điếu gõ nhẹ lên vai nàng, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, cuối cùng cũng nhìn thấy nàng ngước đầu lên. “Ngẩng đầu lên xem nào, lão đây không quen nhìn cái trán quạ đen như vậy.”
Nói xong, lại phải đợi hồi lâu Mi Lâm mới từ từ ngẩng đầu lên, lộ rõ vẻ mặt vì đau đớn mà mồ hôi tuôn ra nhễ nhại, nhìn như ma nữ, đâu còn nét đẹp thanh tú vốn có trước đây.
Lang trung chốc đầu tặc lưỡi vài tiếng, chung quy cũng không nhẫn tâm mỉa mai, từ trong túi lấy ra một hũ thuốc bằng đất.
“Ngươi nhận lời giúp lão đây dưỡng ngọc, kết quả bệnh chưa xem được, ngọc cũng chẳng còn cơ hội dưỡng nữa, lại hại lão bị bắt oan, đây rốt cục là chuyện gì?” Ông ta vừa nói vừa mở nắp hũ thuốc, lắc lắc nhẹ, hồi lâu mới lắc ra một viên thuốc nhỏ màu vàng. “Loại thuốc này lão dùng để diệt bò cạp, cực kỳ độc, ít nhiều cũng có thể giảmđau... Ngươi, aiz, dù sao ngươi cũng không sống được bao lâu nữa, thôi đành chịu khổ chút vậy.”
Mi Lâm đưa tay ra, tay nàng tuy rằng bị đau đến run cầm cập, nhưng không hề tỏ ra nghi ngại. Nàng luôn cho rằng, chỉ cần giữ được mạng sống, chịu một chút đau đớn cũng đáng. Bây giờ, có đau đớn mới biết, cuộc sống không có ánh sáng này, chết còn dễ hơn.
Những động tác nhỏ nhặt của hai người quan binh áp giải không hề để tâm đến. Bọn họ cưỡi ngựa, lưng thẳng như thương, không hề nói chuyện, nhìn khí thế đó cũng đủ biết không phải quan binh tầm thường.
Mi Lâm uống viên thuốc diệt bò cạp đó, chẳng lâu sau quả nhiên không còn thấy đau đớn như trước nữa, hiệu quả còn tốt hơn thuốc hỗn hợp cà độc và rễ cải nhiều. Nàng khẽ thả lỏng, cuối cùng cũng có sức lấy tay lau khô mồ hôi trên trán. Nhìn hàng cây khô vàng hai bên đường, nàng nghĩ, lúc trước biết loại thuốc đó uống sẽ bị câm, nàng không chịu đựng được vẫn uống đó thôi. Bây giờ cũng vậy.
Người đàn ông đó...nam nhân thấu triệt lòng người đó, hắn có thể bày ra cạm bẫy ngay trước mắt nàng, cũng chưa bao giờ nghĩ đến nàng có nhảy xuống đó hay không. Mi Lâm hít sâu một hơi, nắm chặt vạt áo trước ngực, ánh mắt không tiêu cự hiện rõ vẻ thê lương.
* * *
Mười ngày sau, xe tù áp giải họ đến nơi mà Mi Lâm không thể ngờ tới.
Kinh Bắc.
Kinh Bắc là vùng cực Bắc của Đại Viêm, cũng là tòa thành hoang vu nhất. Đoạn đường họ đến đây, tuyết cũng rơi vài trận, con đường đất rắc đầy tuyết mỏng in hằn những vết chân người qua lại.
Lang trung chốc đầu run cầm cập, Mi Lâm cũng run cầm cập. Chỉ có điều một người run vì rét, một người run vì độc phát tác. Lại nhìn những tên quan binh áp tải kia, họ mặc cũng không nhiều hơn hai người là mấy nhưng thân hình rất thẳng, vững chắc như núi vậy.
“Sớm biết... hắt xì... sớm biết phải đi xa như này, lão đây... hắt xì... lão đây đã mặc ấm hơn..Lang trung ôm mình co lại thành một mẩu, vừa oán hận nói vừa hắt xì liên hồi. Ở nhà sưởi nắng tốt biết mấy, sao lại đến nơi quỷ quái này làm gì cơ chứ.
Áo đông vẫn chưa may xong... Mi Lâm cắn rứt nhìn, khi phát hiện ra mình cũng chẳng có y phục nào thừa đểcho ông ta thì trong đầu bồng xuất hiện một ý nghĩ, vốn cho rằng con tim mình đã tê liệt nhưng vẫn nhói đau.
Sau khi qua không biết bao nhiêu con đường quanh co phức tạp, họ cuối cùng cũng rời khỏi chiếc xe lồng giam đã ngồi hơn chục ngày nay, nhưng lại bị nhốt vào phòng giam vừa tối vừa lạnh. Hai người tuy rằng nói là nhốt riêng nhưng thực chất cũng chỉ cách nhau có một bức tường, chỉ là Mi Lâm không có cách nào lấy được loại thuốc giảm đau kia nữa.
Khi bóng tối và đau đớn cùng ập đến một lúc, nàng nghĩ rằng mình lại trở về những ngày tháng không một tia hi vọng ở Ám Xưởng, nơi mà nàng từng thề sẽ không bao giờ quay trở lại.
Mộ Dung Cảnh Hòa trở về Kinh Bắc cũng như con chim ưng trở về trời cao, tuy rằng con chim ưng này chân bị tàn phế nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến sức bay của nó.
Năm năm trước, hắn cũng từng là con chim ưng hùng bá vùng biên quan, giúp Đại Viêm đánh tan giặc ngoại xâm, canh giữ bờ cõi quốc gia vô cùng vững chắc, oai hùng lừng lẫy, uy danh vang khắp bốn phương. Hồi đó, hắn khí huyết sục sôi, quang minh lỗi lạc, không thể ngờ rằng, trong khi hắn vì nước vì dân nếm mật nằm gai, chinhchiến sa trường thì lại bị người thân nhất của mình hãm hại.
Quân tình bị tiết lộ, bại trận bởi Uyển Nam, năm nghìn quân tiên phong toàn bộ hi sinh, hắn cũng bị thương đến nỗi nửa người không thể cử động được. Nếu như không có Thanh Yến liều chết yểm hộ, e rằng đã sớm chôn thân nơi đất Nam ẩm thấp. Khó khăn lắm mới miễn cưỡng nối được kinh mạch, về kinh lại bị tước đoạt binh quyền, phong làm Vương vùng đất cực Bắc hoang vu này. Sau lại bị nghi ngờ không được phép trở về vùng đất đó, bị giam lỏng, lấy tửu sắc hủy hoại chí khí, chịu người con gái vốn thề non hẹn biển khinh thường.
Hắn biết tin ai... Hắn còn có thể tin ai được nữa?
Ám Xưởng do thúc phụ hắn lập ra, thúc phụ qua đời, hắn đứng ra tiếp quản. Không ai biết tiền nhiệm chủ quản là ai, đương nhiên cũng không biết đương nhiệm do ai tiếp quản.
Hắn không muốn sống trong nơm nớp lo sợ, chính vì vậy đã tạo ra một trò chơi. Một trò ăn miếng trả miếng, cũng có thể từ đó lấy lại sự tự do cho chính mình.
Hắn cho người cầm tín vật lấy danh nghĩa Mộ Dung Huyền Liệt cấu kết Tây Yến, lại cài người của Ám Xưởng tiếp cận mệnh quan triều đình, kể cả Phụ hoàng của hắncũng không ngoại lệ. Hắn còn giữ cả một người ở lại bên cạnh mình.
Ai lại cài người của mình để theo dõi bản thân mình?
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan