You will know that forgiveness has begun when you recall those who hurt you and feel the power to wish them well.

Lewis B. Smedes

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 07 P3
ộ Dung Cảnh Hòa không tiếp tục chọc ghẹo vành tai đỏ ửng của nàng, nàng cũng không tức tối về hành động ấy của hắn. Ở một nơi như thế này, trong một không gian chật hẹp đến mức dù nhìn về phía trước hay phía sau đều hun hút không thấy điểm cuối, hai người họ lần đầu tiêncảm nhận được việc phải nương tựa vào nhau để sinh tồn. Ngoại trừ người kia, không còn ai khác nữa. Những ân oán tình thù xưa cũ, những con người, những điều đã từng quan trọng nhất trong lòng đều bị thông đạo này ngăn cách thật xa vời, xa vời đến mức dường như là chuyện của một thế giới hoàn toàn khác.
Không biết có phải giữa hai người xuất hiện một sự thương yêu hoặc có thể là một cảm giác ấm áp gần gũi hay không, con đường phía trước bồng nhiên chẳng còn khiến họ quá đỗi mệt mỏi, những câu đối thoại đứt quãng trong tiếng thở đứt quãng ấy đã trở thành một hồi ức chẳng thể nào quên đối với Mi lâm rất nhiều năm sau này.
“Ờ... chiến thần chính là Tàng Trung Vương mà ngươi đã từng nhắc đến ấy hả?” Nàng hỏi, âm thanh vang dội lại trong thông đạo, vì thế những lời về sau nàng nói nhỏ hơn một chút.
“ừ.” Mộ Dung Cảnh Hòa trả lời, nhìn những giọt mồ hôi chảy qua chiếc nốt ruồi bên khóe mi nàng, hắn không kìm chế nổi đưa lưỡi liếm, cũng giống như sự khao khát trước đây vậy.
Mặt Mi Lâm càng đỏ hơn, bất giác quay đi, ngượng ngùng nói: “Ngươi đừng cử động, nặng.” Thực ra nàng không nên ngượng ngùng, những việc thân mật hơn bọnhọ đều đã từng làm, chẳng lý do gì vì một hành động nhỏ như vậy mà xấu hổ đến thế.
Trái tim đập rộn ràng của nàng dường như xuyên qua phần tiếp giáp giữa lưng và ngực hai người, truyền tới Mộ Dung Cảnh Hòa, hắn cảm giác giống như có thứ gì đó muốn bứt phá khỏi lồng ngực, bất giác càng ép sát hơn vào nàng. Khi ấy hắn nghĩ, nếu như hắn có thể cử động, hắn nhất định sẽ ôm lấy nàng, truyền cho nàng tất cả hơi ấm mà hắn có. Nhưng đó chỉ là chuyện của một giây phút ấy, cũng chỉ là chuyện của một giây phút ấy mà thôi. Sau khi ra khỏi cái hang kỳ quái ấy, hai người bọn họ đều không muốn nhắc về cảm giác khi đó, có thể đã quên rồi, cũng có thể chỉ là chôn vùi sâu trong đáy tim, không muốn nghĩ đến mà thôi.
“Ngươi là Hoàng tử, tại sao phải quỳ bái ông ấy?” Lắc lắc đầu, Mi Lâm định chUyển sự chú ý của mình khỏi hơi thở ấm nóng của hắn.
Mộ Dung Cảnh Hòa im lặng một hồi, không trực tiếp trả lời câu hỏi ấy, chỉ nói ra những suy đoán của mình một cách có chọn lựa.
Khi Mộ Dung thị lật đổ sự thống trị của Hồ tộc, thạch lâm này vẫn chưa là Hỏa Thiêu Tràng, có thể còn cây cỏ um tùm xanh tốt giống như nơi khác. Những người còn lại của Hồ Tộc lẩn trốn trong này, Tàng Trung Vương đem người vây bắt, trải qua nhiêu gian nguy cuối cùng cũng vượt ra khỏi thạch lâm thành công, bắt gọn tất cả địch nhân. Nhưng chẳng ai ngờ được, trước khi Tàng Trung Vương giành chiến thắng trong thạch lâm, cũng có thể là trong khi hai bên đang giao tranh ác liệt, có người cho đốt những thứ kịch độc phía bên ngoài thạch lâm, biến toàn bộ thạch lâm thành một cái lò hun. Tàng Trung Vương cùng hai hộ vệ của mình rơi xuống chiếc hang sâu do quân địch đào để trốn, nhưng cuối cùng do khí độc đã ngấm vào cơ thể nên không thoát được.
Mộ Dung Cảnh Hòa nói đây chỉ là những suy đoán của hắn, nhưng Mi Lâm biết đó gần như là sự thật. Nàng nghĩ hắn thậm chí còn biết người ở bên ngoài tung độc đó là ai, hoặc giả là do ai chỉ thị, cũng biết được kẻ can tặc mà Tàng Trung Vương nhắc đến đó là ai, nhưng hắn không nói, có thể là không muốn hoặc không thể nói, vì thế nàng cũng không hỏi thêm. Thực ra nàng cũng chẳng quan tâm. Cho dù là Mộ Dung thị hay Hồ tộc, hoặc cả Tàng Trung Vương, đối với nàng đều quá xa vời.
Mi Lâm rất thích nghe hắn nói chuyện, chậm rãi từ tốn, nói xong một câu còn ngừng lại một lúc, giống như đang suy tính điều gì nên nói, điều gì không nên. Nàng phải thừa nhận rằng, khi hắn không mang ngữ khí ngả ngớn, không dùng cách nói châm chọc, mỉa mai hoặc cao ngạo để nói chuyện, quả thực khiến người khác không sao có thể ghét được.
Nàng hỏi cơ thể hắn rốt cuộc bị làm sao, trước đây hắn không chịu nói, lúc này bồng nhiên trả lời thành thực. Lúc đó nàng mới biết kinh mạch hắn bị đứt, bỗng nhiên không thể nào tiếp lời thêm, nàng nghĩ kinh mạch bị đứt có lẽ còn khó chữa trị hơn cả độc tố trong người mình. Nàng nghĩ mình có lẽ sẽ chăm sóc hắn suốt đời. Nếu đúng như vậy, thực ra cũng không có gì không tốt, chỉ là không biết cơ thể nàng có thể chịu đựng được lâu như vậy không. Nếu như mình không thể vượt qua, hắn sẽ ra sao? Nàng bắt đầu lo lắng.
“Nàng tên là gì?” Mộ Dung Cảnh Hòa bồng nhiên muốn biết người con gái đã cùng trải qua hoạn nạn bấy lâu nay, con người mồm mép lợi hại, nhưng cho dù gian khổ thế nào cũng không bỏ rơi hắn lại ấy tên là gì. Trước đây có thể đã có người nhắc đến với hắn, nhưng hắn chưa từng để ý.
Mi Lâm khẽ nhíu mày, có chút suy nghĩ rằng ở cạnh nhau lâu như vậy rồi mà hắn không nhớ nổi tên của mình, nhưng rất nhanh sau đó đã mỉm cười.
“Mi Lâm.” Người không quan tâm đến nàng, biết haykhông biết tên của nàng cũng chẳng có quan hệ gì. Nhưng nàng tình nguyện giới thiệu bản thân mình với hắn trong một thời điểm như bây giờ. “Nhưng ta không thích Mi Lâm. Ta thích Xuân Hoa, hoa mùa xuân nở rộ phủ khắp núi rừng khi tháng Hai về.” Nàng nói.
“Mi Lâm... Xuân Hoa..Mộ Dung Cảnh Hòa nhắc lại hai tên ấy một lượt, sau đó cười lặp đi lặp lại mấy lần ’’Xuân Hoa”, rồi cắn vào tai Mi Lâm.
Cái cắn ấy khiến cho Mi Lâm vừa nhột vừa thoải mái, không nhịn được bật cười, cười đến cả người mềm nhũn ra, bò cả trên mặt đất.
Vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng nói vài câu chẳng thành chủ đề gì, thông đạo vốn dĩ nghĩ rằng mãi mãi không thể tìm thấy lối ra, sau khi Mi Lâm hết lần này đến lần khác bò tới bò lui từng chút một, cuối cùng cũng đã kết thúc. Sự bất ngờ ấy, thậm chí khiến nàng bỗng nhiên cảm thấy có chút không quen.
Nàng quỳ ở đó, ngẩn ngơ nhìn một màu đen như hũ nút bên ngoài thông đạo, cho dù có ngọn đuốc ở đó nhưng ngoại trừ những bậc thang đá phía dưới thông đạo, không nhìn thấy gì khác nữa.
vẫn phải xuống dưới đó... sau này sẽ còn gặp phải những gì, nàng không dám nghĩ tới. Nhìn bốn phía xung quanh một lượt, sau đó cắm ngọn đuốc vào vách đá cạnh huyệt khẩu, cuối cùng nàng mới quay trở lại. Nhưng khi bò được nửa đường, bó đuốc đã có phần yếu dần ấy bồng nhiên tắt phụt, bốn bề lập tức chìm vào bóng tối đen như mực.
Mi Lâm cứng người, nhưng không quay trở lại châm lửa lên, cứ thế tiếp tục bò về phía Mộ Dung Cảnh Hòa. Khi chạm được tới cơ thể ấm nóng ấy, trái tim khẽ thắt lại của nàng mới giãn ra được phần nào.
“Ngọn đuốc tắt rồi à?” Mộ Dung Cảnh Hòa ngồi tựa vào vách đá, lên tiếng hỏi khi cảm nhận được tay nàng chạm vào mình. Vào giây phút ánh sáng hoàn toàn biến mất ấy, cảm giác bất an bất ngờ bao trùm lấy cơ thể. Biết chắc rằng nàng sẽ không bỏ lại mình mà rời đi, nhưng cái không gian tối mịt mù ấy khiến hắn không tránh khỏi có những suy nghĩ hỗn loạn.
Có lẽ do bóng tối khiến Mi Lâm có cảm giác mọi thứ đều kéo dài, nàng thấy lần quay đi quay lại này mệt mỏi hơn so với những lần trước, nghe thấy câu hỏi của hắn mới cảm thấy yên tâm hơn, rồi chẳng vội đi ngay, tựa người vào vách đá nghỉ ngơi.
“Chắc là do gió thổi tắt mất.” Nàng thở phào, cảm giác mí mắt muốn dính vào nhau. “Thấy cửa ra rồi?” Mộ Dung Cảnh Hòa vừa nghe lời nàng nói, liền suy đoán ra tình hình phía trước. Nơi này là một thông đạo đầu cuối không tương thông, sao có thể có gió thổi vào được.
“ừm... Bên ngoài có lẽ rất rộng... chẳng nhìn thấy... thứ gì cả... chỉ có một... chiếc cầu thang..Có lẽ do thả lỏng người, Mi Lâm cảm thấy càng lúc càng buồn ngủ, mơ màng kể lại việc ra khỏi thông đạo.
Cảm nhận được cơn buồn ngủ của nàng, Mộ Dung Cảnh Hòa nghiêng đầu, nhưng vì cách hai cầu vai nên không chạm tới được đầu nàng, đành chỉ biết dùng tay buông thõng bên người túm lấy chiếc váy đã rách bươm của nàng mà giật giật.
“Này, đừng có ngủ.” Nếu nàng ngủ, hắn sẽ cảm thấy như chỉ còn lại một mình, ở một nơi tối tăm thế này, chắc chắn sẽ vô cùng khó chịu.
Mi Lâm nhíu mày, cơ thể khẽ trượt xuống, đầu tựa lên vai hắn, mơ màng lẩm bẩm: “Để... ta... chợp mắt một lúc... một lúc thôi...”
Mộ Dung Cảnh Hòa do dự, rồi lại giật giật váy nàng, nói một cách không tình nguyện lắm: “Vậy... vậy thì ôm lấy ta.” Chỉ có như vậy, mới có thể xua tan đi cảm giác sợ hãi khi bị bóng tối đè nén. Lúc trước khi cảm nhận đượcnàng quay lại, hắn đã có ý định ấy, nhưng vì sợ mất mặt nên không dám.
Mi Lâm đã cực kỳ buồn ngủ, nghe thấy vậy cảm thấy khó chịu, đưa luôn tay ra vòng qua eo, cơ thể gần như trượt vào trong lòng hắn, chẳng mấy chốc đã thở rất đều đặn.
Cảm nhận được trọng lượng và hơi ấm của nàng, lòng Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức trở nên yên tâm, cũng cảm thấy buồn ngủ, rồi chìm vào giấc ngủ hiếm hoi lúc nào chẳng hay.
Giấc ngủ ấy kéo dài bao lâu không ai biết, Mi Lâm tỉnh dậy trước, phát hiện mình đang đè lên người Mộ Dung Cảnh Hòa, hai người chẳng biết trượt hẳn ra đất từ lúc nào, như vậy mà hắn không hề đánh thức nàng, quả là kỳ lạ.
Nàng vừa cừ động, Mộ Dung Cảnh Hòa cũng tỉnh lại, đã nghe thấy hắn mơ màng hỏi: “Bây giờ là lúc nào..
Hỏi xong, đầu óc cũng tỉnh táo trở lại, nhìn trước mắt vẫn là một màn đen, trong lòng bồng trở nên bất an.
Mi Lâm đỡ hắn ngồi dậy, rút dụng cụ đánh lửa ra châm lên, nhìn quanh một lượt trong ánh lửa leo lắt, đợi cho đến khi ngọn lửa giống như một cơ hội sinh tồn ấy len lỏi vào tận trong tim mới thổi tắt đi. “Có lẽ bên ngoài trời đã sáng rồi.” Nàng nói, sau đó đỡ Mộ Dung Cảnh Hòa đặt lên lưng, bắt đầu bò ra ngoài. Đầu gối và lòng bàn tay nàng từ lâu đã bị trầy xước hết, lúc này lại một lần nữa tiếp xúc với mặt đất, lập tức rỉ máu, nhói đến tận tim. Nàng bồng cảm thấy hối hận vì đã dừng lại, nếu như nhân cơ hội lúc trước đau đến tê dại đi mà cố gắng bò ra ngoài đã chẳng phải chịu thêm một lần đau đớn này nữa. Nhưng điều càng khiến nàng mệt mỏi hơn, chính là không gian tối đen như hũ nút chẳng hề có dấu hiệu tan biến đi này.
Đừng nói nàng, đến Mộ Dung Cảnh Hòa được nàng cõng trên lưng, do đôi chân lúc nào cũng quét trên mặt đất, nên cũng đã bị xây xước từ lâu, nhưng kinh mạch hắn vốn dĩ đã bị đứt, một chút đau đớn nhất thời này hắn cũng chẳng cảm thấy quá bận tâm.
Sau một hồi chiến đấu, cuối cùng cũng ra được đến cửa thông đạo, Mi Lâm châm cho bó đuốc sáng lên.
Bóng tối dày đặc như muốn nuốt chửng con người, có thể nhìn thấy ánh sáng một lần nữa, mặc dù chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi le lói, hai người vẫn cảm thấy như vừa được giải thoát.
Mi Lâm rút từ chiếc túi buộc cạnh áo ngoài ra một ống trúc, hai người thay nhau uống nước, rồi bắt đầu ăn nhữngloại quả và thảo dược đã nướng chín. Không biết được thời gian, chỉ còn biết mệt quá thì nghỉ, đói quá thì ăn.
Mộ Dung Cảnh Hòa tựa vào vách núi, vừa khó khăn nhai củ khoai đã cứng đơ vì lạnh, vừa chăm chú nhìn về những bậc đá trước mặt. Những bậc thang ấy giống như được đục ra từ vách núi, hẹp và dốc, nhưng chỉ hai ba bậc sau đã biến mất trong bóng tối. Bên dưới là thứ gì, hai bên có những gì, chẳng ai có thể biết được.
Nơi này rốt cuộc là nơi quái quỷ nào? Lần đầu tiên, hắn bắt đầu nghi hoặc.
Nếu như là nơi ẩn náu của Hồ Tộc lúc trước, ở cái năm binh mã loạn lạc ấy, bọn họ đến tháo mệnh còn chẳng kịp, lấy đâu ra thời gian để xây dựng một thông đạo không thực dụng cho lắm này? Hoặc giả, có lẽ nào nơi này được xây dựng lên trong thời kỳ thịnh vượng của tiền triều? Chỉ có điều thông đạo bị chặn lại một đầu, vừa không thể dùng vào việc chạy trốn, vừa không thể dùng vào việc do thám tình hình quân địch, quả thực là chẳng có tác dụng gì cả...
Mi Lâm thấy hắn nhíu mày, cứ nghĩ hắn bị nghẹn, vội vàng đưa nước qua. Hắn không từ chối, uống liền hai ngụm rồi nói: “Nàng đốt thêm một bó đuốc nữa, xuống dưới xem xem, đừng đi quá xa.” Dừng lại một hồi, lại nói tiếp: “Cẩn thận đấy!” Mi Lâm cũng đang có ý định đó, nếu như không xem xét kỹ lưỡng tình hình xung quanh, trong lòng sẽ cảm thấy không yên tâm.
Mi Lâm để lại cho Mộ Dung Cảnh Hòa một bó đuốc, tự mình cầm lấy một bó, đầu tiên là nhìn hai bên, phát hiện ra cầu thang đá chẳng qua rộng hơn thông đạo một chút, hai bên là những vách núi thẳng tắp, trên dưới đều tối om, không nhìn rõ được gì. Nàng duỗi thẳng đôi chân đã gần như cứng đơ vì bò khi nãy, rồi mới bắt đầu bước xuống dưới.
Điều nàng không ngờ tới đó là, đi chẳng bao lâu đã thấy đáy, bước trên mặt đất bằng phẳng, nàng ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa, cười nói: “Ta cứ tưởng cao thế nào chứ, sợ hết hồn.”
Có tầm khoảng tám bậc thang, vì khá dốc nên có cảm giác rất cao.
Mộ Dung Cảnh Hòa ngồi ở cửa thông đạo, cúi mắt nhìn khuôn mặt tươi cười được bao bọc bởi ánh sáng của bó đuốc, dường như đang ngắm nhìn một đóa hoa xuân dù ở một đêm xuân giá rét vẫn bừng nở thật rực rỡ, trong lòng khẽ thắt lại, rồi cũng bất giác khẽ mỉm cười.
Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười thuần khiết như vậy của hắn, Mi Lâm hơi ngẩn ra, cảm thấy có thứ gì đó thật ấm ápđang bao bọc lấy trái tim vốn dĩ chẳng có nhiều hơi ấm của mình.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn Mi Lâm giơ bó đuốc bước về phía trước, những nơi đi qua có thể nhìn thấy con đường được lát gạch bằng phẳng, cùng với đầu chim, thân báo bằng đá quỳ bai bên đường, bó đuốc chiếu đến bên cạnh, ngoài những con thú đá ra chỉ là một màn tối đen như mực. Con đường ấy kéo dài về phía trước, như dài mãi đến tận cuối chân trời.
Mi Lâm dừng lại một lúc tại chỗ, không tiến lên phía trước nữa, cắm ngọn đuốc vào miệng một con thú đá, rồi bước ngược trở lại.
Mộ Dung Cảnh Hòa thở phào nhẹ nhõm.
“Bên trên đều là đá, giống như... giống như thạch lâm phía bên ngoài vậy, ta không dám đi tiếp.” Mi Lâm quay lại vừa thu dọn đồ đạc vừa nói.
Lòng Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ rung lên, nhưng không thể cử động được, nếu không hắn đã xem xét hết một lượt nơi này rồi.
Cầu thang đá tuy không cao, nhưng rất dốc, mà chân Mộ Dung Cảnh Hòa lại dài, Mi Lâm phải khổ sở lắm mới đưa hắn xuống nền đất bằng phẳng một cách an toàn, vừachạm đất, hai người đã ngã sụp xuống, toàn thân mồ hôi vã ra như tắm.
“Giống như lăng mộ vậy.” Đầu tựa trên bụng mềm mại của Mi Lâm, Mộ Dung Cảnh Hòa mắt nhắm hờ nhìn không gian u tối phía bên trên, chậm rãi nói. Thần sắc dần trở nên nghiêm túc vì suy đoán ấy.
Chưa bàn đến lăng mộ này là của quân vương triều nào, chỉ cần nhìn cách xây dựng đã biết bên trong nhất định cơ quan trùng trùng, nguy hiểm khôn lường. Bọn họ có thể bình an đến được nơi này, có lẽ là đã quá đồi may mắn.
Mi Lâm nghĩ ngợi, dùng tay đặt hắn ngay ngắn trên mặt đất, đứng dậy trở lại cửa thông đạo phía bên trên, cầm mấy chiếc túi và ngọn đuốc trên đó xuống, sau đó làm một việc khiến Mộ Dung Cảnh Hòa kinh ngạc không tin nổi. Nàng ném ngọn đuốc lên trên cao, nhìn ngọn đuốc quay vòng trong không trung, rơi ra ngoài con đường đá, rồi vội vàng chạy theo nhìn.
Thực ra nàng chỉ muốn nhìn xem bên trên là thứ gì, dưới chân là thứ gì, cũng giống như cách mà Mộ Dung Cảnh Hòa không nói ra vậy. Nhưng Mộ Dung Cảnh Hòa lại cảm thấy cách làm này của nàng quá bất cẩn, nhưng không kịp ngăn lại. Vừa nghe bang một tiếng, một tràng lửa lao lên trên không, sau đó lan sang hai bên trào dângnhư nước biển khi thủy triều lên. Cho dù Mi Lâm đã trốn kỹ, nhưng vẫn bị vài mảnh lửa vụn bắn lên tóc và lông mi.
Cô tập tễnh lùi về bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, vẫn còn chưa hết sợ hãi nhìn một biển lửa trước mặt, chân tay rã rời.
Ánh lửa bập bùng, chiếu sáng khắp không gian xung quanh bọn họ mang theo không khí ấm nóng.
Mộ Dung Cảnh Hòa vốn dĩ bị một phen khiếp vía, nhưng lập tức bị phản ứng của nàng làm bật cười. Vừa cười vừa nheo mắt, đợi sau khi mắt đã quen dần với ánh sáng bất ngờ, mới bắt đầu từ từ quan sát không gian xung quanh.
Đây là một hang động cực lớn, từ những đám thạch nhũ trên đỉnh đầu có thể thấy là một hang động tự nhiên. Nhưng chỉ có trên đỉnh đầu mà thôi. Vì khi nằm xuống, ngoại trừ phía đỉnh đầu và hai đầu thông đạo, hắn không nhìn thấy những hướng khác có gì.
Một đầu thông đạo nối liền với thông đạo chật hẹp bọn họ đến khi nãy, một đầu là nơi vừa rồi Mi Lâm cắm bó đuốc. Nơi đó lúc trước hắn chỉ lờ mờ nhìn thấy hai tảng đá màu trắng và một chiếc cầu thang, lúc này mới phát hiện ở đó không chỉ có hai tảng đá màu trắng mà được tạo thành từ những tảng đá dày đặc, rất giống với thạch lâm phía bêntrên. Điểm không giống duy nhất đó là, đá ở nơi này chỉ cao bằng đầu người, một người có thể ôm được, giống như thu nhỏ thạch lâm lại rồi đặt vào nơi này vậy.
Lẽ nào đúng là do con người tạo ra? Nghi hoặc của hắn ngày càng sâu sắc, không hiểu được là ai lại muốn xây dựng một công trình vĩ đại như thế này ở đây, không biết là đồ sộ, phức tạp hơn lăng mộ các đời Đế vương Mộ Dung thị của hắn bao nhiêu lần, nhưng lại không nhìn thấy hình chạm long khắc phượng, hiển nhiên không phải lăng mộ của Hoàng đế. Nhưng nếu không phải Đế vương, tại sao có thể xây dựng một tòa lăng mộ như thế này?
Khi hắn đang tập trung suy nghĩ, Mi Lâm đã trở về với thực tế, ôm lấy eo hắn định tiến về phía thông đạo bên trên.
“Đi vào giữa.” Hắn nói gấp, ánh mắt dừng lại nơi đầu kia con đường đá. Ánh lửa chiếu rọi, khu thạch lâm trắng như tuyết đó giống như một con băng điểu giữa biển lửa, lạnh lùng nghiêm nghị, không chịu bất cứ một tác động nào, chỉ phản chiếu lại ánh lửa bập bùng có màu hoa hồng đang chUyển động, đẹp đến mê hồn.
Mi Lâm tuy cảm thấy phía bên đó giống như một hòn đảo cô độc, chỉ sợ lên được không xuống được, nhưng suốt cuộc hành trình hắn chưa nhầm lẫn bao giờ, vì thế tuytrong lòng vẫn còn nghi hoặc, nhưng bị sức nóng từ đám lửa khiến cho không thể nghĩ ngợi thêm được gì, máy móc tiến vào giữa.
Do thân người cao hơn, trong lúc được dìu đi không có việc gì làm, Mộ Dung Cảnh Hòa cuối cùng cũng nhìn thấy phần bên ngoài nơi con đường đá bọn họ đang đi có những
Hai bên đều là biển lửa, sau đó cách một đoạn khá xa, lại là hai con đường đá phân biệt khác, chỉ có điều những bức tượng đá bên trên không giống nhau, nhưng cũng là những loại dị thú chưa bao giờ nhìn thấy. Phía ngoài hai con đường đá ấy, cách một đoạn bằng khoảng cách ở trên, lại là hai con đường đá khác, căn cứ vào đó, có thể biết được phần bên kia của thạch lâm ở giữa cũng có một con đường đá giống thế này. Và điểm cuối của mỗi con đường đều nối vào một thông đạo, cái cao cái thấp, cái bị cửa đá ngăn cách, cái lại được những quái thú bằng đá chặn lại.
Không khí nóng hầm hập phả tới từng luồng, đến yết hầu cũng như muốn bỏng rát, Mộ Dung Cảnh Hòa thu ánh mắt lại, nhìn những quái thú đầu chim bên cạnh, bất giác chẳng biết nên cười hay không.
“Khục... nàng ngốc quá!” Hắn than thở vẻ bất lực.
Mi Lâm đang sốt ruột ôm hắn tiến về phía trước, tuyrằng gọi là bước đi có vẻ hợp lí hơn, nhưng trong lòng nàng đang muốn chạy thật nhanh về phía tiểu thạch lâm ở giữa, chỉ là “vật thể” đang phải ôm ở tay quá nặng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ của nàng. Nghe thấy lời hắn nói, nàng chẳng cảm thấy tức tối, chỉ thấy kỳ lạ: “Ta làm sao hả?”
Mộ Dung Cảnh Hòa lại thở dài, muốn đưa tay lên, nhưng chỉ có thể muốn mà thôi, vì thế càng khổ sở.
“Thân những con thú hai bên này đều là những ngọn đèn, tại sao nàng làm một việc ngốc ngếch là đem những bó đuốc ném đi?” Tuy rằng có thể nhìn rõ hơn một chút thật, nhưng cũng chặn mất đường thoát của họ.
Trên thân những con thú có một đoạn thụt vào, để lộ ra tâm đèn, nhìn tư thế lửa cháy, có lẽ bên dưới chính là nơi cung cấp dầu.
Mi Lâm liếc nhanh sang, cũng chẳng biết nói gì, chân vẫn không dừng lại, trên trán và mặt đều đã nhễ nhại mồ hôi do sức nóng của lừa phả vào.
“Ném cũng đã ném rồi, bây giờ nói có tác dụng gì?” Nàng hơi bực mình, lúc này mới biết, thì ra mình cũng có những lúc bất cẩn lỗ mãng.
Mộ Dung Cảnh Hòa phì cười một tiếng, lắc đầu, đangnghĩ xem nên nói gì tiếp, cơ thể bỗng khựng lại, rồi bị đặt xuống. Nhìn xung quanh, thì ra đã đến nơi cần đến.
Điều khiến hắn bất ngờ đó là, giữa hai cột đá này dường như có vật gì đó ngăn cách, nhiệt độ không còn cao như phía bên ngoài, nhưng cũng không lạnh như ở trong thông đạo lúc trước, vừa đủ ấm, rất thoải mái.
Đúng là một nơi kỳ quái. Trong đầu hai người cùng lúc xuất hiện ý nghĩ ấy, vừa tò mò, vừa kính nể.
Trên con đường đá bắt đầu xuất hiện những làn khí trắng bốc lên, Mi Lâm đưa tay sờ thử, bất giác hít vào một hơi, lập tức rụt tay lại, vội vã kéo Mộ Dung Cảnh Hòa lên trên vài bậc cầu thang.
“Lần này thì nguy rồi, trước khi lửa cháy hết chúng ta không ra khỏi đây được...” Nàng thấp giọng, trong thanh âm có một phần cảm giác tội lỗi.
Muốn đợi đến khi đám lửa lớn thế này tắt đi, chỉ sợ bọn họ chưa bị nướng chín thì cũng ngột ngạt mà chết.
Mộ Dung Cảnh Hòa không bi quan như nàng, ánh mắt rời khỏi đám lửa đang cháy bùng bùng, nói: “Đỡ ta đứng dậy.” Ngửi mùi khói đốt không giống như mùi gỗ, cũng chẳng phải mùi dầu hỏa, vậy thì thứ gì có thể tạo ra một ngọn lửa lớn thế này? Đang nghĩ ngợi, người đã bị xách lên, Mi Lâm đứng trước mặt dùng lưng mình đỡ lấy hắn.
Dáng người Mộ Dung Cảnh Hòa cao, cằm vừa đủ đặt lên đầu Mi Lâm, từ góc độ này có thể quan sát rất rõ mọi thứ. Trước đây lúc nào cũng tựa trên vai nàng, quả thật là tội nghiệp.
“Nàng nhìn thông đạo bên trái xem.” Hắn nói với Mi Lâm, chính mình lại nhìn về hướng khác.
Mi Lâm nhìn về phía ấy, toàn thân bồng nhiên nổi da gà. Chỉ thấy một đám gì đó lố nhố san sát nhau bị khí nóng bao trùm lấy, hoặc do bị ánh lửa thu hút, bò ra khỏi thông đạo rộng lớn ấy, bâu kín cả một vùng thạch đạo bên trái, rất nhiều con bị rơi vào ngọn lửa, phát ra những âm thanh tanh tách. Nàng ho một tiếng, quay ngoắt nhìn sang phía thông đạo đối diện, chắc chắn rằng không có thứ gì bò lên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan