No entertainment is so cheap as reading, nor any pleasure so lasting.

Mary Wortley Montagu

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 04 P3
ộ Dung Cảnh Hòa nghe vậy bất giác trọn tròn mắt lên, nhưng thấy nàng có vẻ nghiêm túc, chỉ sợ nói được làm được, nghĩ đến cái bụng của mình, cuối cùng hắn cũng cố nhẫn nhịn.
Bầu không khí bồng nhiên trở về với sự im lặng, chỉ nghe thấy tiếng lách tách từ phần thịt nướng cùng với tiếng côn trùng đêm thỉnh thoảng phát ra.
Mi Lâm bất chợt cảm thấy rất sảng khoái, kể từ khi rời khỏi nơi u ám kia đến nay, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự tự do, nhẹ nhõm rũ bỏ tất cả, nào là nhiệm vụ, nào là thuốc giải, đã tới nước này rồi, tất cả những băn khoăn kia đều trở nên thừa thãi. Khi mùi thịt nướng trở nên đậm hơn, nàng bồng nhớ ra Mộ Dung Cảnh Hòa không thể nào không nhận thấy biểu hiện của nàng đã khác hẳn so với khi còn ở trong vương phủ, nhưng lại chẳng hề hỏi một câu nào, trong lòng bất giác dậy lên một cảm giác kỳ quái. Chẳng lẽ hắn thực sự xem thường mình đến mức một sự thay đổi lớn như vậy cũng không phát hiện ra, hay còn vì lý do gì khác nữa?
“Sao ngươi lại biến thành thế này?” Nàng mở lời, nhưng vấn đề đưa ra không phải là điều trong lòng đang thắc mắc.
Mộ Dung Cảnh Hòa có lẽ vẫn đang tức giận, nghe thấy nàng hỏi liền nhắm mắt lại, không để ý đến.
Mi Lâm mỉm cười, cũng chẳng quan tâm cho lắm, nghĩ một lúc, bất ngờ đứng dậy lục lọi một lượt khắp người hắn. Mộ Dung Cảnh Hòa giật nảy mình, trừng mắt hỏi: “Nàng định làm gì?”
Mi Lâm không trả lời ngay, lục lọi hồi lâu, ngoại trừ một miếng ngọc ra chẳng mò được thứ gì. Nàng bực mình thu tay lại, nhưng cũng chẳng cầm miếng ngọc, cái thứ chỉ cần nhìn đã biết không nên động đến, tức tối trách móc: “Trên người ngươi chẳng đem theo bất cứ thứ gì sao?” Nàng mới ở trong phủ có vài ngày, đến lương tháng còn chưa được cầm, lần này ra khỏi núi biết làm thế nào? Sự tôn nghiêm bị một người mình chỉ coi như tiện nữ mạo phạm hết lần này đến lần khác, Mộ Dung Cảnh Hòa tức giận, hận không thể ngất đi được, nghiến răng kèn kẹt nói: “Bản vương mang theo thứ gì, không mang theo thứ gì, đến lượt kẻ nô tài như ngươi được hỏi sao?”
Nghe vậy, Mi Lâm nhướn mày, cười đáp: “Ta nghĩ cần phải nói cho ngươi biết, trước khi ngươi có thể tự mình đi lại, cho dù có muốn hay không đều sẽ cần đến ta, ta đi đâu ngươi sẽ phải theo đấy.” Nàng không hề tin rằng, đợi đến khi hắn trở về một cách an toàn sẽ dễ dàng bỏ qua ình. Mặt khác, Mộ Dung Huyền Liệt sau khi chờ lâu ắt sẽ tiếp tục cho người đi tìm bọn họ, có hắn bên cạnh, ít nhiều nàng cũng có được sự bảo đảm, nếu không cả trăm cái mạng cũng chẳng đủ cho bọn họ truy sát.
Thịt rắn đã nướng chín, phủ lên một lớp màu vàng nhàn nhạt, nàng thu tay lại, phân số thịt thành hai phần, sau đấy ột phần đặt lên một phiến lá. Vừa làm những việc đó, nàng vừa ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt không được tốt lắm của Mộ Dung Cảnh Hòa, tiếp tục nói: “Ta nghĩ ngươi nên hiểu rõ, sau này chúng ta phải sống nương tựa vào nhau, ta ăn thịt ngươi ăn thịt, ta ăn đường ngươi cũng ăn đường. Nếu như không có gì để ăn, người chết trước chắc chắn sẽ là ngươi. Vì thế, trên người ngươi có mang theo bạc hoặc những thứ có thể đổi lấy bạc được hay không cóliên quan rất lớn đến bản thân ngươi đấy.”
“Đương nhiên, ta cũng chẳng quan tâm đến việc ngươi gọi ta là tiện nô tài, nếu việc đó làm ngươi thích thú.” Nói xong, nàng dùng những chiếc que vừa xiên thịt khi nãy làm thành hai chiếc đũa, rồi gắp những miếng thịt rắn trong phần đặt trên phiến lá khi nãy bắt đầu đút chonam nhân đang tức tối đến mức lông mi cau chặt lại kia. Nhìn khuôn mặt hắn ta như muốn từ chối, nhưng sau một hồi do dự cũng vẫn mở miệng, ngoan ngoãn ăn từng miếng, nàng lại nói thêm một câu: “Nhưng ngươi cũng đừng hi vọng rằng tiện nô tài như ta sẽ bỏ một số tiền lớn mời đại phu về chữa trị ình.” Nàng chẳng đời nào đi làm việc tự đào hố chôn mình đó.
Không biết có phải do đã quá tức giận không, Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, lặng lẽ ăn hết phần thịt dành ình, sau đó nhắm mắt dưỡng thần, làm cho người khác bất ngờ có một cảm giác rất khó đoán biết. Mãi đến khi Mi Lâm bới số thuốc vùi trong đống tro ra, bóc lớp vỏ đen bên ngoài đi, định đút cho hắn ăn tiếp, hắn đã tựa vào những sợi dây leo chằng chịt phía sau ngủ từ bao giờ.
Mi Lâm đã nói hết những gì cần nói, cảm thấy rất thoải mái, thêm một ít củi vào đống lửa, sau khi chắc chắn nó không bén vào đám cỏ và dây leo xung quanh, nàng cũngtựa ra phía sau thả lỏng người.
Khi hơi thở nàng đã dần trở nên sâu hơn, Mộ Dung Cảnh Hòa chợt mở mắt, nhìn nàng như suy nghĩ điều gì, sau đó mới quay sang phía đống lửa đang cháy không lớn lắm. Ngọn lừa nhảy múa ánh vào trong đôi mắt u ám, khiến hắn bất giác nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong hai ngày vừa qua, cùng với Mục Dã Lạc Mai, người đã bị hắn làm cho tức tối bỏ đi.
Rốt cuộc, nàng có tham dự vào âm mưu này hay không?
Câu hỏi đó, hắn chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy không thể chịu nổi, nếu như điều đó là sự thật, hắn chỉ sợ mình sẽ gây ra những chuyện mà chính bản thân cũng chẳng thể nghĩ tới.
Trước khi nhận ra tính cách thực sự của Mi Lâm, Mộ Dung Cảnh Hòa đang nảy sinh những nghi hoặc về việc một ngày trước đây Mục Dã Lạc Mai công kích ép hắn phải tham gia luyện tập một cách khó hiểu, việc này mơ hồ làm lòng hắn nhói đau. Đương nhiên, sự hoài nghi đó đã dần tan biến sau khi thấy thái độ của nàng với Mi Lâm. Hắn tin tưởng rằng vì bị Mi Lâm làm cho tức giận đến mất hết lí trí, cảm thấy ấm ức nên Mục Dã Lạc Mai mới tìm mình để trút cơn giận. Tình hình trước mắt đó là, cho dù vì nguyên nhân gì, hắn đều vì nó mà phải chịu một sự thiệt thòi lớn.
Kể từ năm năm trước, hắn rất ít động thủ với người khác, nếu có cũng chỉ là những màn không cần dùng nhiều đến thể lực, ví dụ như săn bắn. Người đời đều nói hắn bị tước đoạt binh quyền nên không thể đứng dậy sau cú sốc đó, nhưng không hề biết rằng thực ra hắn thiếu chút nữa bị thích khách hành thích, sau đó phải cố gắng lắm mới giấu được mọi người để vượt qua lần đó, nhưng cũng để lại di chứng, kinh mạch trở nên rất yếu.
Thế tấn công của Mục Dã Lạc Mai càng lúc càng mạnh mẽ, không hề lưu tình, khiến hắn đến cơ hội để từ chối cũng chẳng có, chỉ đành biết miễn cưỡng tiếp chiêu. Nếu như lúc bình thường, hắn có thể sẽ tìm mọi cách để nhân nhượng, nhưng trong tình huống này đối với hắn nguy hiểm vạn phần, hiển nhiên sẽ mong sao kết thúc càng sớm càng tốt, vì thế ra tay rất mạnh, hi vọng có thể khiến cho Mục Dã Lạc Mai tự động bỏ cuộc.
Nhưng đáng tiếc không phải vậy, hắn quên mất rằng tính cách của Mục Dã Lạc Mai rất kiên cường, lại trọng thể diện, ép cho nàng ta tự nguyện dừng lại cũng đồng nghĩa với việc tự nhận mình kém cỏi yếu ớt, đây là việc không bao giờ có thể xảy ra. Vì vậy, cuối cùng hắn bắt buộc phải nghiến răng chịu của nàng một chưởng, trận giao chiến giữa hai người mới dừng lại. Sau đó, sự nhường nhịn của hắn đã bị nàng ta phát hiện, liền tức giận đùng đùng bỏ đi.
Hắn đương nhiên sẽ không đuổi theo lấy lòng đền tội như trước đây, khí huyết hồn loạn cùng với kinh mạch như muốn đứt ra khiến cho hắn ngồi trên ngựa cũng còn khó khăn, vào thời khắc đó, hắn biết rằng mình không thể quay về, không thể để cho Mộ Dung Huyền Liệt luôn săm soi để ý mình nhìn ra bất cứ manh mối nào. Vì vậy hắn nhân cơ hội đó thể hiện thái độ tức giận, nói với Mộ Dung Huyền Liệt rằng muốn tiếp tục đi săn, rồi thúc ngựa lao về phía rừng sâu. Sau khi đã đi được rất xa, hắn thậm chí vẫn còn cảm nhận được đôi mắt tựa chim ưng đó của Mộ Dung Huyền Liệt vẫn đang theo dõi mình, giống như một con kền kền đang khát mồi vậy.
Hắn ngồi thẳng lưng lên, hi vọng trong lúc cưỡi ngựa có thể hồi phục phần nào nguyên khí, điều hòa lại kinh mạch. Chỉ có điều sáng nay khi hắn biết Mộ Dung Huyền Liệt cũng rất háo hức tham gia lần săn bắt này, những dự cảm không tốt mà hắn nghĩ tới đã trở thành sự thật, trong bóng tối sau khi màn đêm phủ bóng xuống khu rừng, hắn bị mai phục.
Phụ hoàng đã từng ra lệnh cấm hắn mặc áo giáp cũng như tham gia bất cứ hành động quân sự nào, lần này bồng dưng phá lệ, khiến hắn không thể không có sự phòng bị.
May là tấn công hắn chỉ có hai tên, thăm dò và truy sát. Hắn biết rằng chuyện mình bị hành thích để lại di chứng đã bị những kẻ có dã tâm nghe được phong thanh, đang muốn tìm cơ hội chứng thực. Nhưng trước khi việc đó được phơi bày, bọn họ vẫn dè chừng hắn, không dám làm quá.
Trong tình cảnh ấy, hắn buộc phải nắm lấy nhược điểm này, biết chắc kinh mạch sẽ bị tổn thương nặng nề như lúc trước, nhưng vẫn sử dụng cực chiêu, tung một quyền hạ gục hai kẻ kia. Sau đó khí huyết dội ngược trở lại, hắn ngã xuống từ trên lưng con ngựa bị làm cho kinh động đến hoảng loạn, tỉnh lại đã nằm bên cạnh Mi Lâm.
Trong những lần nói chuyện của hai người, hắn phán đoán được Mi Lâm tuy không phải Bồ Tát, nhưng rất dễ mủi lòng, thằng bé kia càng không cần phải nói, vì thế cứ giả vờ hôn mê như vậy, để bọn họ đưa mình ra khỏi núi.
Đối với hắn, đây chính là một cơ hội vô cùng tốt để rời khỏi Chiêu Kinh. Tuy cái giá phải trả rất đắt, thậm chí con đường phía trước rất khó đoán, nhưng hoàn toàn xứng đáng.
Hành trình ra khỏi núi không hề thuận lợi, có nhữngchỗ chiếc cáng không thể qua, Mi Lâm chỉ còn cách vừa đẩy vừa đỡ mới đưa được Mộ Dung Cảnh Hòa theo, chiếc cáng cuối cùng đành phải bỏ lại.
Nhưng cho dù có khó khăn thế nào, đúng vào lúc con chim ưng của Mộ Dung Huyền Liệt xuất hiện trên bầu trời một lần nữa, bọn họ cũng đến được bìa rừng, tất cả thời gian mất tròn năm ngày.
Nhưng, khi nhìn thấy một quân doanh đóng phía ngoài bìa rừng, bọn họ lại bắt buộc phải quay trỏ' về.
“Đó là Lô thành quân.” Mộ Dung Cảnh Hòa nhắm mắt lại nói. Tuy không nhiều, nhưng Mi Lâm cũng đại khái đoán được đó chắc hẳn là do Viêm đế hạ chỉ phong tỏa Chung Sơn, nếu không ai còn dám tự mình điều động quân đội như vậy. Từ đó có thể thấy, những con đường ra khác cũng đã bị chặn.
Chặn núi mà không đi tìm, Phụ hoàng, người phòng con chặt chẽ quá! Khóe miệng Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ nhếch lên khổ sở, rồi lập tức được thay thế bằng sự kiên định.
Mi Lâm không hiểu lắm về cuộc chiến chốn cung đình, nhưng cũng biết cứ như vậy mà đi ra tuyệt đối không thể được, đành âm thầm kéo Mộ Dung Cảnh Hòa trú lại một chỗ. Mộ Dung Cảnh Hòa không phản đối, chắc hẳn cũngcó suy nghĩ giống như nàng.
“Làm thế nào bây giờ?” Hai người ẩn mình vào một khe hở giữa hai tảng đá, Mi Lâm hỏi.
“Nếu một thời gian nữa ta không trở về, bọn họ nhất định sẽ lập tức san bằng ngọn núi này để đi tìm, không thể ở lại trong núi lâu.” Mộ Dung Cảnh Hòa lạnh lùng nói.
Lông mày Mi Lâm hơi nhíu lại, nghĩ một lúc rồi nói: “Ta có thể đưa ngươi ra bên ngoài rừng, nhưng ta sẽ không ra.” Có Mục Dã Lạc Mai ở đó, nàng bây giờ chỉ e đã trở thành một phạm nhân bị truy nã, sao có thể tự chui vào rọ.
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe xong, đôi mắt nửa nhắm nửa mở như không bao giờ ngủ đủ giấc lập tức trợn tròn lên, “Nàng dám!” Sau vài ngày sửa đổi, cuối cùng hắn cũng bỏ được thói quen mở miệng ra lại gọi nàng là “Tiện nô tài”.
“Ta nghĩ có thể thử.” Mi Lâm không nhịn được bật cười.
Mộ Dung Cảnh Hòa im lặng, sau đó ngón tay khẽ cử động, rồi túm lấy ống chân lúc này đang đặt cạnh mình của nàng, giống như lặp lại cảnh tượng của ngày hôm đó, nhưng hắn ta chẳng nói gì thêm.
Mi Lâm lập tức không thể tức giận nổi.
“Ta nhớ Chung Sơn có một truyền thuyết.” Mộ DungCảnh Hòa lúc này mới từ từ lên tiếng, khuôn mặt nghĩ ngợi như đang cố nhớ lại, “Ke rằng đã từng có người bị lạc đường trong Chung Sơn, đến một vách núi, đi qua vách núi đó không ngờ lại đến địa giới An Dương.”
“An Dương?” Mi Lâm ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu, cảm thấy truyền thuyết đó thật nhảm nhí, An Dương cách nơi này hơn hai trăm dặm, xe ngựa đi cũng còn phải mất vài ngày, đi qua một vách núi sao có thể đến được đó.
“Không phải là không thể..Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn khuôn mặt nghi ngờ của Mi Lâm, thấp giọng nói. Nàng đâu biết rằng, để có thể thoát khỏi cái nhà tù Chiêu Kinh ấy, mấy năm nay hắn chưa từng bỏ qua một khả năng nào, cho dù là một truyền thuyết hoang đường trong mắt người đời cũng được hắn tự mình điều tra kỹ lưỡng.
Nhìn bộ dạng của hắn, Mi Lâm bất giác có một dự cảm rằng, có thể bọn họ quả thực còn một con đường sống.
Tìm tạm một vài loại quả dại ăn, sau đó theo sự chỉ điểm của Mộ Dung Cảnh Hòa, hai người vừa ẩn nấp con súc sinh mọc cánh trên bầu trời, vừa tiến về thạch lâm trong truyền thuyết kia.
Nơi gọi là thạch lâm, chính là cách người Tây Nam ở Chung Sơn gọi bãi đá hoang ở Hỏa Thiêu Tràng. Toàn bộ nơi đó là những tảng đá màu đen, cây cỏ không mọc được, giống như bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi, vì thế có tên như vậy. Sau lưng nó đỉnh núi cao nhất Chung Sơn, đối diện với một vùng cỏ khô ngút mắt, hiện ra rất rõ ràng trong cả khu rừng xanh ngút ngàn. Nhưng cho dù là những vị khách từ xa xôi đến hay những thợ săn đã quen thuộc khu rừng này, đều tìm mọi cách để tránh xa nơi đó. Bởi có một truyền ngôn rằng tất cả những người đi vào trong Hỏa Thiêu Tràng đều không bao giờ có thể trở ra. Còn có người nói, Hỏa Thiêu Tràng thực ra là một mê trận, người sau khi đi vào đó sẽ bị mất phương hướng, đói khát mà chết.
“Những nơi như vậy... ngươi có chắc là chúng ta nên thử vận may không?” Mi Lâm hỏi. Chỉ dựa vào một truyền thuyết mà khiến ình rơi vào một tình cảnh nguy hiểm không lường trước được, nàng thà nguyện đối mặt với những quan binh đang phong tỏa khu rừng kia còn hơn. Tuy nghĩ như vậy, nàng vẫn lấy hết sức vừa dìu vừa đỡ Mộ Dung Cảnh Hòa tiến về phía thạch lâm.
Con người có nhiều lúc rất kỳ lạ như vậy, rõ ràng là một huyện hoàn toàn trái ngược với ý muốn của mình, nhưng khi làm lại chẳng hề cảm thấy miễn cưỡng, tìm được nguyên nhân, e rằng vẫn cứ tin tưởng như lúc đầu. Mi Lâm nghĩ việc mình có thể tin tưởng một kẻ khốn nạn như Mộ Dung Cảnh Hòa thật là điều không tưởng. Nhưngcũng không thể không thừa nhận rằng, năng lực mà hắn thể hiện ra khiến người khác không thể xem thường.
“ít nhất cho đến lúc này, vận may của chúng ta cũng không đến nỗi quá tồi.” cằm Mộ Dung Cảnh Hòa tì trên vai nàng, có thể nhìn thấy rất rõ nốt ruồi nơi khóe mi, chỉ có điều không thể cử động được, nếu không e rằng đã lập tức hôn lên đó rồi. Nhưng chỉ cần nhìn như vậy, cũng đủ làm cho tâm trí hắn phần nào thoát khỏi cơn đau đớn kịch liệt do kinh mạch bị đứt gây ra, “Nàng cúi đầu thấp xuống một chút.”
“Sao cơ?” Mi Lâm chống tay vào một thân cây lấy hơi, đang nghĩ về câu vận may cũng không đến nỗi quá tồi, nghe thấy vậy chẳng buồn nghĩ ngợi gì, cúi đầu thấp xuống thật.
Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ nhướn môi, phát hiện vẫn chưa đủ, nói tiếp: “Thấp hơn chút nữa.”
Mi Lâm lúc này đã tỉnh táo lại, thẳng người lên, nghi ngờ: “Làm gì?” Chỗ này chỉ có hai người, có chuyện gì mà phải ghé sát vào để nói như vậy, huống hồ khoảng cách giữa hai người cũng chẳng thể coi là xa.
“Chắc chắn phải là chuyện rất quan trọng, bản vương bảo nàng cúi thì nàng cứ cúi, lôi thôi làm gì?” Mộ Dung Cảnh Hòa bực bội nói, rõ ràng là đến di chUyển cũng phảinhờ người khác, nhưng vẫn giữ thái độ cao ngạo.
Đã sống cùng nhau một thời gian, cũng có phần hiểu về tính cách của nhau, Mi Lâm chẳng cảm thấy tức giận, nhìn hắn cương quyết như vậy, chỉ nói là có chuyện quan trọng, chắc hẳn không có gì khác ngoài việc làm thế nào để giành được cơ hội sống sót trong thạch lâm, nên cũng chẳng hỏi thêm, cúi thấp hơn xuống, chủ động ghé tai mình vào miệng hắn.
Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức nheo mắt lại, môi quét qua vành tai nàng, rồi nhẹ nhàng chạm vào nốt ruồi son đã khiến hắn thèm muốn bấy lâu.
Khi hơi thở ấm nóng phả đến, mãi không thấy hắn ta nói gì, Mi Lâm cuối cùng cũng hiểu ra, biết rằng hắn lại muốn giở trò.
Không thể không nói rằng, khi được âu yếm yêu thương như vậy, trái tim nàng cũng bất giác rung động, nhưng đã có được một bài học trước đây, nàng hiểu rằng những hành động đó đối vớinam nhân này chẳng có ý nghĩa gì. Vì thế, nàng ổn định lại cảm xúc, điềm tĩnh ngẩng đầu lên, tiếp tục hành trình gian nan.
“Đường đường là một Đại Vương gia lại đi say đắm một cái nốt ruồi, đúng là không thể nực cười hơn.” Mi Lâm mắt nhìn phía trước, khóe miệng cố ý tạo ra một hìnhdáng mỉa mai, che giấu đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, đồng thời muốn khiêu khích cho hắn ta nói ra lý do vì sao lại thích nốt ruồi đó như vậy. Nàng biết rõ ràng nếu hỏi trực tiếp sẽ không bao giờ có được câu trả lời.
Nhưng điều khiến nàng không ngờ tới đó là Mộ Dung Cảnh Hòa không hề tức giận, vẫn chăm chú nhìn vào khóe mi nàng không chớp mắt, dường như không hề nghe thấy.
Mi Lâm bất lực, không muốn tiếp tục thăm dò, dồn tất cả tinh thần cho việc tiến về phía trước, vừa đi vừa nhặt những loại quả dại và cỏ làm thuốc. Chẳng bao lâu sau, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, những giọt mồ hôi long lanh chảy qua chiếc nốt ruồi màu đỏ nhạt, làm cho nó trở nên hấp dẫn, yêu kiều hơn vạn phần.
Ngón tay Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ cử động, sau đó lại thở dài tiếc nuối, giọng đều đều đáp: “Bản vương thích mỹ nhân, thích rượu ngon, thích tất cả những cái gì đẹp đẽ, lúc nào đến lượt một người con gái không biết gì bình luận
vậy?”
Mi Lâm đang cho vài loại thảo dược giải độc vào miệng, nghe thấy vậy suýt chút nữa bị nghẹn, khó khăn lắm mới nuốt trôi, vừa liếm cánh môi có chút tê tê, vừa suy nghĩ xem tiện nô tài nghe thuận tai hơn, hay một người con gái không biết gì nghe thuận tai hơn. Có vẻ như đều không được thuận tai cho lắm. Sau khi nàng rút ra được kết luận đó, Mộ Dung Cảnh Hòa cuối cùng cũng chú ý đến việc nàng vừa đi vừa cho những loại thảo dược mà hắn loại biết loại không vào miệng nhai, không giấu nổi tò mò hỏi: “Nàng ăn mấy thứ thảo dược sống đó làm gì?” Dược tính của rất nhiều loại thảo dược có thể xung đột lẫn nhau, nàng đây chẳng phải rõ ràng tự tìm cái chết sao?
Mồm miệng hình như bắt đầu thấy tê tê. Mi Lâm mím mím vài cái, hờ hững đáp: “Có bệnh trị bệnh, không có bệnh thì cho khỏe người.” Nói xong, lấy từ trong túi ra một đoạn cam thảo đưa đến bên miệng hắn, “Có muốn ăn không?”
“Có độc phải không?” Mộ Dung Cảnh Hòa hoài nghi nói, sau đó quay mặt đi không nhận, cuối cùng cũng không nhìn nốt ruồi son của nàng thêm nữa.
Mi Lâm bật cười, bồng nhiên cảm thấy một cơn hoảng hốt, cảnh vật trước mắt bắt đầu nhòa đi, nàng vội vàng tựa mình vào một thân cây khô, đầu cúi thấp thở dốc.
“Sao thế?” Mộ Dung Cảnh Hòa thấy lạ, liền hỏi.
Mi Lâm lắc đầu, cảm thấy lồng ngực khó chịu buồn nôn, đành đặt hắn ngồi xuống đất cạnh một thân cây, bản thân cũng ngã vật ra đất, nghiến răng cố kìm nén nhữngcơn khó chịu ập đến.
Mộ Dung Cảnh Hòa thấy sắc mặt càng lúc càng tái nhợt của nàng, cùng với những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lập tức hiểu ra.
“Nàng trúng độc rồi? Đồ ngu dốt!” Ngữ khí hí hửng nhiều hơn là sự lo lắng. Hắn đã nói cứ ăn linh tinh như nàng, không trúng độc mới là lạ.
Mi Lâm khó khăn lắm mới hít được một hơi, nghe thấy lời hắn ta, tức tối nói: “Ta trúng độc rồi ngươi cũng chẳng có lợi gì đâu.” Tuy nói như vậy nhưng thật ra trong lòng nàng hiểu rõ hắn không sai, cũng biết mình đã quá chủ quan. Nhưng nàng không còn nhiều thời gian nữa. Tuy rằng độc tính trong người khi phát tác tạm thời không thể lấy được mạng nàng, nhưng sẽ làm suy kiệt chức năng cơ thể, càng về sau sẽ gây ra những tổn thương không thể chữa lành, mà nàng thì không thể chắc chắn sẽ tìm được thuốc giải trước khi điều đó xảy ra.
“Nếu như nàng chết vì dốt nát, ta cũng chỉ có thể chấp nhận số mệnh.” Mộ Dung Cảnh Hòa để ý thấy sắc mặt nàng tốt hơn một chút, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng miệng vẫn không hề nhượng bộ.
Mi Lâm nhận ra cảnh vật trước mắt dần dần trở nên rõ ràng như cũ, định thần trở lại, lau những giọt mồ hôi trêntrán, lại dìunam nhân đang nửa ngồi nửa tựa vào thân cây kia dậy tiếp tục bước đi. Sau khi cảm giác tê tê ở đầu lưỡi hoàn toàn tan biến, nàng lại tiếp tục vừa đi vừa ăn các loại cỏ y như lúc trước.
Mộ Dung Cảnh Hòa cảm thấy người con gái này quả thực hết thuốc chữa, không chịu nổi châm chọc: “Nàng muốn chết đến thế sao?”
“Đương nhiên là không.” Mi Lâm trả lời rõ ràng, miệng nói như vậy, nhưng vẫn không hề dừng việc ăn thử các loại thảo dược lại. Có điều lần này không chỉ có mình nàng thử, nàng còn nhét một số loại có vị cực đắng cực lạ vào miệng Mộ Dung Cảnh Hòa.
“Sau khi ta trúng độc mà chết, một mình ngươi ở lại đây cũng sẽ chết đói, hoặc bị thú dữ cắn chết tươi, chi bằng cùng ta trúng độc mà chết cho xong.” Nàng nói.
Mộ Dung Cảnh Hòa muốn cự tuyệt, nhưng không thể ngăn nàng hết lần này đến lần khác nhét vào, cuối cùng chỉ biết ngoan ngoãn nuốt xuống, hiển nhiên là vừa ăn vừa chất đầy một bụng nộ khí. Điều may mắn là mãi cho tới khi đến được nơi cần đến, bọn họ đều không ăn phải thứ gì có chứa chất độc bên trong.
“Hi vọng vận may của chúng ta sẽ kéo dài mãi thế này.” Mi Lâm nhìn vô số những tảng đá khổng lồ đen thuirõ mồn một cách bìa rừng một khoảng xa trước mặt, lẩm bẩm nói.
Mộ Dung Cảnh Hòa tối sầm mặt, không nói gì.
Chú thích:
(9) Vu Cổ: Là những vu sư dùng tà thuật để hại người thời cổ xưa.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan