Love gives light even in the darkest tunnel.

Anonymous

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 02 P1
hưng tiếng thở phào ấy của nàng vẫn còn chưa trút hết, sự tình lập tức có biến. Vào đúng lúc Mộ Dung Cảnh Hòa đưa tay ra kéo lấy A Đại mà suốt đường đi lúc nào cũng giữ một khoảng cách nhất định với hắn, nàng ta bất ngờ dùng một con dao không biết lấy từ đâu ra đặt trước ngực mình.
“Nếu dám chạm vào ta, ta sẽ chết trước mặt ngươi.” Giọng nàng ta rất nghiêm túc, trong ánh mắt hiện lên vẻ đau khổ tuyệt vọng.
Mi Lâm ngớ người, hết nhìn đôi mắt ngập tràn sự kiên định của cô gái lại nhìn xuống con dao, lúc này mới phát hiện ra đó là con dao cắt thịt nướng dùng trong bữa tiệc khi nãy, không ngờ đã bị cô nàng bí mật giấu đi, xem ra mục đích là để ứng phó với lúc này. Nàng khẽ kêu khổ trong lòng, dự cảm sự việc sẽ phát triển theo hướng mà bản thân không hề mong muốn.
Quả nhiên, Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ hơi cảm thấy bất ngờ, sau đó khẽ bật cười một tiếng, cũng không miễn cưỡng, xua xua tay nói: “Thế thì nàng đứng ở ngoài này.” Nói đoạn, quay sang Mi Lâm, cười một tiếng hỏi: “Có cần ta cho nàng mượn một con dao khác không?”
Tuy hắn ta cười nhưng Mi Lâm có thể nhìn ra trong đôi mắt kia không hề có ý cợt nhả, lòng bất giác run bắn lên, vội vã chủ động sà vào lòng hắn, mỉm cười nói: “Nô tì đã là người của điện hạ, hiển nhiên sẽ làm theo ý điện hạ.” Ý tứ mập mờ ám muội, tuy không trực tiếp từ chối đề nghị chẳng có ý tốt đẹp gì của hắn, nhưng cũng không khiến cho người nghe hiểu nhầm ý câu nói.
Mi Lâm không cho rằng mình được chiều chuộng như A Đại, tuy chưa biết sự chiều chuộng đó là gì, nhưng cũng không ngốc ngếch đến mức đi thăm dò điều đó. Hoặc có thể nói, nàng hoàn toàn không thể hiểu việc dùng sinh mệnh của bản thân để đi uy hiếp người khác. Đối với những gã đàn ông coi bọn họ như những món đồ chơi này, sinh mệnh của họ thì có đáng gì đâu.
Sự thức thời của nàng rõ ràng có hiệu quả, Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ mỉm cười, cúi xuống bế ngang người nàng bước vào trong trướng.
Nụ cười ấy không hề có hàm ý gì, nó nhạt nhẽo hơn mức mà con người này nên có, Mi Lâm chợt cảm thấy hoảng loạn, nghĩ đến ánh mắt không hề cười đùa của hắn ta cộng với nỗi lo lắng của bản thân về điều đó, trong lòng bất ngờ trở nên cảnh giác.
Chỉ sợ con người này không hề dung tục nông cạn như những gì hắn ta thể hiện ra ngoài. Vừa nghĩ đến điều đó, nàng đã bị kéo ra, ngã vật xuống chiếc thảm dày. Ngay sau đó, gã đàn ông đè lên người nàng.
Mùi rượu nồng nặc lẫn với hơi thở đàn ông lạ lẫm bao trùm không gian, Mi Lâm cuối cùng cũng bắt đầu cảm thấy bất an sợ hãi với việc sắp sửa diễn ra. Không phải nàng chưa từng chứng kiến chuyện nam nữ, ngày trước khi còn ở nơi tối tăm ấy, những tên giáo quan mượn cớ công việc đã đùa nghịch với không biết bao nhiêu thiếu niên nam nữ trong số bọn nàng. Nàng có thể thoát được, nghe nói đó là do nàng có bà mẹ mang một thứ bệnh lạ trong người, trong ánh mắt những người đó, dòng máu chảy trong người nàng không sạch sẽ. Đối với việc này nàng không có ấn tượng gì lắm, nhưng bộ dạng đau đớn của những cô gái cùng phòng đã in sâu trong tâm trí nàng, lúc này bất giác nhớ lại, trong lòng không khỏi sợ hãi.
Sợ khi lâm trận sẽ gây ra điều gì đó có thể khiến bản thân phải mất mạng, đôi bàn tay đầy mồ hôi của nàng túm chặt lấy tấm thảm dưới thân mình, đầu nghiêng sang một bên, nụ cười ở khóe môi đã trở nên cứng đơ từ lâu.
Thực tế cho thấy, Mộ Dung Cảnh Hòa cũng chẳng phải là kẻ biết thương hoa tiếc ngọc gì, thậm chí đến màn dạo đầu cũng chẳng có, lập tức chiếm lấy người con gái dưới thân mình. Mi Lâm đau đớn kêu lên một tiếng, toàn thân co chặt lại, trên trán túa ra những giọt mồ hôi.
Mộ Dung Cảnh Hòa hiển nhiên không hài lòng với sự khô khan và bộ dạng cứng đơ của nàng, đôi lông mày sắc như dao khẽ nhíu lại, lạnh lùng nói: “Thả lỏng đi, nàng làm đau bản vương rồi.”
Nghe thấy thế Mi Lâm muốn lên tiếng chửi bới, nhưng thực tế chỉ biết mím chặt môi, run rẩy. Nàng gắng thích ứng với sự tồn tại của thứ cứng đơ và nóng bỏng kia, mãi đến khi những đầu ngón tay nắm chặt lại trong lòng bàn tay, cơ thể mới hơi thả lỏng ra được một chút.
Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức có phản ứng, thẳng eo lên, rồi tiếp tục tiến vào thêm vài lần, sau đó chẳng cần biết gì nữa mà tới tấp lao đến.
Mi Lâm bị ánh đèn chói mắt và những ngón tay không ngừng sờ soạng trên ngực mình đánh thức, nàng vẫn chưa kịp hiểu ra mình đang ở đâu, cảm giác đau rát như lửa đốt ở hạ thể đã đi trước một bước mà ùa đến, nháy mắt quét sạch mớ hỗn độn trong đầu nàng. Võ công của nàng vừa bị phế, cơ thể còn yếu hơn so với người bình thường, cộng thêm việc đi lại vất vả nhiều ngày, trong cơ thể còn chứa chất độc, nên vừa mới đi được nửa đường đã ngất đi.
“Được sủng ái mà không biết hưởng.” Giọng nói hời hợt của Mộ Dung Cảnh Hòa bất ngờ vang lên bên tai, làm cho nàng giật thót người, thầm nghĩ mình sao lại khiến hắn ta phật ý rồi. Đợi đến lúc lấy lại chút sức lực mở mắt ra, mới phát hiện không phải hắn ta đang nói với mình.
Chiếc đèn trong trướng chiếu rọi, rõ ràng vẫn là nửa đêm. Mộ Dung Cảnh Hòa một tay chống đầu nằm bên cạnh nàng, y phục cởi một nửa, có thể nhìn thấy cơ bắp hiện lên bên dưới lớp da trơn sáng căng mịn, nhưng không nhiều thớ thịt thừa như nàng tưởng tượng, chỉ có điều sắc da xanh xao giống như sắc mặt, có nét không bình thường.
Lúc này hắn ta đang nhắm hờ đôi mắt xếch dài như chẳng bao giờ mở ra ấy, nửa cười nửa không nhìn ra phía ngoài trướng, bàn tay còn lại vẫn di chUyển trên bộ ngực trần của nàng.
Mi Lâm cố gắng ép mình không đẩy bàn tay hắn ta, quay đầu nhìn ra ngoài.
Xuyên qua khoảng không trong trướng, nàng nhìn thấy A Đại đang quỳ ở đó, mái tóc dài xõa ra, sắc mặt tái mét, nhưng vẫn thẳng lưng một cách ngang bướng. Phía sau nàng ta là hai gã cấm vệ quân.
Cơ thể hơi cứng lại, Mi Lâm khẽ xoay người, đồng thời với tay ra xung quanh, tìm xem có thứ gì để phủ lên cơ thể mình không.
Phát giác nàng đã tỉnh, Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ cúi xuống, sau đó ánh mắt lại quay trở về phía A Đại mà trong ánh mắt nàng ta hoàn toàn là sự khinh miệt. Hắn không hề tức giận, ngược lại còn cười, nói ra những lời vô cùng lạnh lùng.
“Tát vào mồm, cho nàng ta biết thân phận của mình.”
Trong lúc nói, hắn lại trở mình, đè lên người Mi Lâm. Mi Lâm khẽ kêu lên một tiếng, cảm thấy vết thương vẫn chưa kịp lành một lần nữa bị rạch ra, bàn tay lại bất giác ôm chặt lấy gã đàn ông đang nằm trên người, tránh cho cơ thể hoàn toàn không mặc gì của mình lọt vào tầm mắt những kẻ khác.
Sau câu trả lời, tiếng bạt tai đanh giòn vang lên trong trướng, liên tiếp từng cái một.
“Vẫn là nàng biết nghe lời.” Mộ Dung Cảnh Hòa ghé sát vào bên tai Mi Lâm, hơi thở ấm nóng phả đến, khiến nàng bất giác rùng mình.
Nàng muốn tiện thể nói vài câu gì đó hùa theo, nhưng cảm thấy cổ họng khô khốc, không nói được gì, đành khẽ nhếch môi, cố gắng lộ ra một nụ cười mà bản thân cho là dịu dàng nhất. Nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên một cành hoa lê, vết thương lòng đau rát mới dần dần dịu đi.
Không biết sau bao lâu, trong cơn mơ màng, tên đàn ông kia cuối cùng cũng rời khỏi cơ thể nàng, âm thanh bên tai cũng ngừng lại, từ đầu chí cuối không nghe thấy một tiếng van nài nào của A Đại.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn A Đại khóe miệng rớm máu nhưng vẫn ngẩng cao đầu nhìn thẳng về phía hắn, đôi mắt đen hiện lên một sắc khác thường, khóe miệng lạnh lùng cười nói: “Sao rồi, vẫn không phục à?”
A Đại không nói gì, vẻ khinh thường trong đôi mắt xinh đẹp càng đậm hơn.
Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ vuốt vuốt lông mày, không nói gì nữa, xua tay, hờ hững nói: “Mang ra ngoài đi, coi như thưởng cho các ngươi.” Ý tứ không thể rõ ràng hơn, chính là muốn tặng nàng ta cho các cấm vệ quân trong cả doanh trại.
“Không!!!” Nhìn ánh mắt hoan hỉ của hai gã đàn ông đang túm chặt lấy mình, định quỳ xuống tạ ơn, phòng tuyến tâm lí cuối cùng trong lòng A Đại lúc này bị phá vỡ, hét lên một tiếng.
Tiếng kêu bi thương thống khổ ấy lọt thẳng vào tai Mi Lâm, khiến nàng không nhịn được ho lên vài tiếng, mở mắt ra, vừa lúc nhìn thấy ý cười trong đôi mắt đắc thắng của Mộ Dung Cảnh Hòa.
A Đại cuối cùng cũng chịu khuất phục. Nàng nghĩ. Điều kỳ lạ là, về điểm này, nàng không hề cảm thấy bất ngờ, cứ như ngay từ khi bắt đầu đã biết được kết quả sẽ là như vậy.
Sau này nàng mới biết, thì ra trong đêm đó, A Đại đã từng có ý trốn đi.
Chương 2
Ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng, Mi Lâm đã bị đánh thức. Mộ Dung Cảnh Hòa vừa để mặc cho cận thị chỉnh đốn trang phục, vừa dùng chân đá đá vào người nàng, mãi cho đến khi nàng mở mắt mới thôi.
“Dậy đi, hôm nay cho phép nàng đi săn cùng ta.” Khi nói những lời này, hắn làm ra bộ dạng hào phóng ban ơn.
Mắt Mi Lâm vẫn còn cay xè, nghe những lời ấy có chút mơ màng, cơ thể xích lõa dưới tấm chăn khẽ động đậy, lập tức đau đến mức nàng phải hít sâu vào một hơi, ngũ quan như dồn lại một chỗ. Nhưng khi ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa liếc đến lần thứ hai, nàng vẫn cố thẳng chiếc lưng như đã hóa đá của mình mà ngồi dậy, nấp sau tấm chăn từ từ mặc quần áo.
Có lẽ đã quen với việc luyện tập khi bị thương, cho dù đang thế này, nàng vẫn không hề nghĩ rằng mình có thể mượn cớ không đi.
Lúc ra ngoài, A Đại cuối cùng vẫn ở lại bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, lúc này đã quần áo chỉnh tề đứng chờngoài trướng, đầu hơi cúi thấp kính cẩn tiễn hai người. Nhưng khi Mi Lâm đi lướt qua A Đại, nàng ta ngẩng đầu lên, sự khinh bỉ và ghê tởm trong đôi mắt chẳng chút che giấu, rõ ràng là xem thường cách làm của Mi Lâm.
Mi Lâm mỉm cười, không để ý đến nàng ta.
Mộ Dung Cảnh Hòa không sai người chuẩn bị một con ngựa khác mà để cho Mi Lâm cưỡi chung với mình. Mi Lâm không hiểu hắn ta có ý đồ gì, nàng đương nhiên cũng không nghĩ rằng sau một đêm đã được hắn ta sủng ái, thậm chí không màng đến việc vì điều này mà khiến cho vị Hoàng đế già tức giận.
Nhớ đến trước lúc xuất phát, khi Mộ Dung đế nhìn thấy nàng ngồi trong lòng Mộ Dung Cảnh Hòa, bèn tức giận đến nỗi mặt sầm lại, bộ râu rung rung, nhưng vì nghĩ đến thể diện nên không bộc phát ra ngoài, chỉ biết cười cho qua, càng không thể đoán được Mộ Dung Cảnh Hòa rốt cuộc có âm mưu gì. Mãi cho đến khi gặp người con gái toàn thân mặc võ phục ấy, tất cả những nghi hoặc mới được giải đáp, bao gồm cả sự đãi ngộ đặc biệt với A Đại.
Nơi gặp mặt là phía bìa rừng trong núi, đúng lúc cơ thể Mi Lâm đang run lên bần bật kháng nghị vì vó ngựa, người con gái ấy cưỡi một con tuấn mã cao lớn màu đen xuất hiện trong tầm mắt. Hoặc có thể nói, Mộ Dung Cảnh Hòa cứ đi đi lại lại ở bìa rừng không chịu vào chính là đợi người này, vì thế vừa mới nhìn thấy nàng ta đã lao về phía đó.
“Lạc Mai.” Không cần quay đầu, Mi Lâm cũng cảm nhận được tâm trạng của Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức trở nên hào hứng.
Mục Dã Lạc Mai, vị nữ Tướng quân đầu tiên của Đại Viêm, có thể nói là một nhân vật ai ai cũng biết, Mi Lâm không có lý do gì để không hay, nhưng chẳng ngờ rằng đó lại là một cô nương trẻ trung đến thế.
Khoảng cách dần ngắn lại, dung nhan giấu dưới chiếc mũ lông kia dần trở nên rõ ràng, mắt sáng môi căng, da trắng ngần, đúng là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Chỉ có điều đôi mắt quá sắc sảo, cộng với thân người toàn khiên và chiến bào, trong nét nữ nhân mang theo vài phần tuấn tú.
Mỹ nhân khẽ liếc về phía Mi Lâm đang ngồi tựa trong lòng Mộ Dung Cảnh Hòa, lạnh lùng hắng một tiếng, không nói gì, cứ thế thúc ngựa phóng thẳng vào rừng. Mi Lâm để ý thấy mũi nàng ta hơi nhọn, cong lên một chút, rất giống với A Đại, nhưng không có cảm giác yếu ớt như A Đại. Lúc đó nàng bất chợt hiểu ra, A Đại được để ý như vậy, có lẽ là do có chiếc mũi rất giống với vị nữ Tướng quân nàyđây.
Mộ Dung Cảnh Hòa rõ ràng đã quen với sự lạnh lùng của nàng ta, cũng không để ý lắm, cho ngựa phóng theo phía sau, đồng thời xua tay ngăn các thị vệ lại.
Sau lần đi săn hôm qua, vô số con đường nhỏ bị ngựa giẫm lên mà thành, hôm nay đi trong đó không quá vất vả, nhưng đồng thời cũng chẳng có gì nhiều để săn, nếu muốn có thu hoạch thì bắt buộc phải đi vào rừng sâu. Chưa tới một tuần hương, bọn họ gặp phải một đám người ngựa, trong đó có cả Mộ Dung Huyền Liệt và cận vệ của hắn ta.
Nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa và người con gái trong lòng, lại theo sau một người con gái khác, Mộ Dung Huyền Liệt vừa tức giận vừa buồn cười, không kìm nổi nói mát vài câu, sau đó nhanh chóng rời đi trước khi Mục Dã Lạc Mai nổi cơn điên, ngay lập tức biến mất trong khu rừng rậm rạp cây cỏ. Mục Dã Lạc Mai trong lòng tức tối không có chỗ xả, quay sang trừng mắt lườm Mộ Dung Cảnh Hòa, lạnh lùng nói: “Điện hạ đừng đi theo bỉ chức nữa, tránh người khác lời ra tiếng vào. ” Sau đó quất ngựa phóng vút về phía trước.
Lần này Mộ Dung Cảnh Hòa không lập tức đuổi theo, mà cùng Mi Lâm ngồi trên lưng ngựa từ từ đi theo hướng mà nàng ta vừa tiến về. “Nàng biết bắn cung không?” Bỗng nhiên, hắn hỏi Mi Lâm.
Mi Lâm đang ngồi khó chịu, nghe thấy vậy liền lắc đầu, sau đó cảm thấy không ổn lắm, vội vã nói: “Thưa ngài, nô tì không biết.” Khi nói, nàng không dám nhìn hắn, không rõ vì sao, trong lòng lúc nào cũng cảm thấy có chút sợ hắn ta, cũng không biết có phải do ám ảnh của đêm hôm qua hay không.
Cứ tưởng chủ đề do nổi hứng nhất thời này sẽ trôi qua như vậy, chẳng ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa uống nhầm thuốc gì, cao hứng nói tiếp: “Ta dạy nàng.” Vừa nói, hắn vừa cầm chiếc cung lên, nắm tay nhiệt tình dạy nàng cách sử dụng, dường như không để ý gì đến tung tích của Mục Dã Lạc Mai.
Khi còn ở nơi u ám kia, Mi Lâm đương nhiên đã từng học cách sử dụng cung và săn bắn, nhưng bây giờ võ công bị phế, chiếc cung bình thường cũng khó lòng kéo nổi. May là chiếc cung mà Mộ Dung Cảnh Hòa dùng là một chiếc liên cung nhỏ rất tinh xảo, nàng sử dụng cũng không mất quá nhiều sức. Chỉ là bị thái độ nhẹ nhàng thân mật đến bất ngờ của hắn làm cho cảm thấy không tự nhiên, tay chân luống cuống hết cả lên, chứ đừng nói đến việc cầm cung. Mộ Dung Cảnh Hòa bị dáng vẻ vụng về của nànglàm cho bật cười, sau đó càng muốn dạy nàng cách săn bắn.
Bất giác, hai người đã đi sâu vào trong rừng, bốn phía chẳng còn nhìn thấy bóng những người khác đâu nữa. Đúng lúc này, phía đám cỏ bồng nhiên rung lên, Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức cho ngựa dừng lại, khẽ nói vào bên tai Mi Lâm: “Chú ý phía bên kia.” Vừa nói, hắn vừa giơ đôi tay đang cầm cung của Mi Lâm lên, sau đó đỡ nàng ngắm chuẩn.
Cảm giác hơi thở ấm nóng phả bên tai, cộng với tư thế gần như ôm lấy mình của hắn, Mi Lâm bất chợt cảm thấy giật mình, vẫn chưa kịp định thần lại, mũi tên đã bay vút đi, cắm vào trong bụi cỏ.
“Bắn trúng rồi.” Mộ Dung Cảnh Hòa buông tay ra, giọng nói trở về bình thường.
Sau lưng nàng có thể cảm nhận được sự rung động của ngực hắn mỗi khi nói chuyện, trong phút chốc, Mi Lâm chợt cảm thấy giọng nói trầm đục ấy thật dễ nghe. Lắc lắc đầu, cắn môi, cảm giác đau nhẹ nhưng nhói khiến cho đầu óc nàng sáng suốt hơn, nghĩ đến việc bản thân khi nãy suýt nữa thì bị u mê, sau lưng mồ hôi bỗng vã ra như tắm.
Kể từ khi có ký ức, những gì nàng phải đối mặt đều là hoàn cảnh ác liệt và tình người lạnh lẽo tàn khốc, đối với những việc này, nàng đã có thể tự đối phó từ lâu. Nhưng không ai nói cho nàng, nếu có người đối tốt với mình, nàng phải làm thế nào.
“Đi xuống xem sao.” Đúng lúc đang bối rối, giọng nói của Mộ Dung Cảnh Hòa một lần nữa vang lên. Sau đó nàng được bế xuống khỏi lưng ngựa, nhẹ nhàng đặt trên mặt đất.
Có lẽ do ngồi trên lưng ngựa quá lâu, cộng với sự việc đêm qua, chân vừa chạm đất, nàng chợt choáng váng, suýt chút nữa thì ngã. May có Mộ Dung Cảnh Hòa kịp thời đỡ lấy, đợi đến khi nàng đứng vững mới thả tay ra.
Sau khi định thần, Mi Lâm đi về phía đám cỏ một cách khó khăn, lật ra, một con thỏ hoang màu xám nằm bên trong đã không còn thở nữa với một mũi tên xuyên qua bụng. Nàng cố gắng cúi chiếc lưng ê ẩm từ từ quỳ xuống, sau đó túm lấy đôi tai con thỏ nhấc lên, quay đầu lại nhìn về phía Mộ Dung Cảnh Hòa.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, tấm lưng quay về phía ánh mặt trời đang dần lên cao, nhìn không rõ vẻ hời hợt thường thấy trên mặt, thân hình hiện lên trong ánh sáng buổi sớm ấy tạo cho người ta một ảo giác uy nghiêm.
Nàng vốn nghĩ gặp phải một gã vô dụng, cũng vô hại, bây giờ xem ra phải đối mặt với một kẻ đáng sợ hơn tất cảnhững người khác. Mi Lâm khẽ nhíu mày, cảm thấy phiền não về phán đoán của mình.
“Đang nghĩ gì thế?” Mộ Dung Cảnh Hòa thấy nàng quỳ ở đó một lúc lâu không đứng dậy, khẽ quất roi cho ngựa từ từ tiến về phía đó.
Thấy hắn đến gần, lòng Mi Lâm bỗng hoảng hốt, vội vã đứng dậy cười nói: “Đang nghĩ rằng tài bắn cung của ngài thật chuẩn xác.”
“Nếu muốn bắn, phải ngắm một phát trúng luôn. Bằng không đợi đến khi con vật cảnh giác rồi, muốn săn lại lần nữa sẽ phải tốn thêm rất nhiều sức lực.” Mộ Dung Cảnh Hòa trầm ngâm, trong giọng nói mang theo sự lạnh lẽo khiến trái tim người khác ớn lạnh.
Mi Lâm bỗng nhiên thấy bất an, cảm giác những lời này của hắn có ẩn ý gì đó.
Chưa để cho Mi Lâm kịp nghĩ thêm, Mộ Dung Cảnh Hòa cúi người bế nàng đặt lên lưng ngựa, từ từ tiến về phía sâu trong khu rừng nơi chẳng có ai qua lại. Thỉnh thoảng có vài con chim hoặc hươu nai chạy ngang qua trước mặt, nhưng hắn không ra tay nữa, Mi Lâm bắt đầu cảm thấy nghi hoặc.
“Thưa ngài, không săn gì nữa sao?” Từ việc ban tặngmỹ nhân tối qua có thể nhận ra số lượng thú vật săn được sẽ thể hiện năng lực mạnh yếu, là việc có liên quan đến vinh quang của bản thân.
Nào ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa vỗ vỗ vào con thỏ hoang đang lắc lư trên thân ngựa, cười hỏi lại: “Đây chẳng phải sao?”
Mi Lâm nhất thời không nói được gì. Chỉ thấy hắn dừng lại một lúc rồi tiếp tục: “Săn mấy thứ chẳng hề có khả năng phản kháng lại vô dụng này có gì thú vị chứ..
Vào đúng lúc hai người đang nói chuyện, một chiếc bóng màu đỏ lửa phóng vút qua từ bụi cỏ hoang và đá ngổn ngang gần đó, Mộ Dung Cảnh Hòa bồng nhiên ngừng bặt, giơ cung lên bắn. Chẳng ngờ từ đâu phóng ra một mũi tên khác, làm chệch hướng mũi tên của hắn. Trong lúc hỗn loạn, cái bóng màu đỏ lửa ấy lập tức biến mất trong khu rừng rậm.
Mục Dã Lạc Mai cưỡi con ngựa ô cao lớn dị thường của mình xuất hiện dưới tán cây đằng sau phía bên trái, nhíu mày nhìn, hờ hững nói: “Mộ Dung Cảnh Hòa, có muốn thi không?” Nội dung cuộc thi chẳng cần nói cũng hiểu, chính là con vật nhỏ màu đỏ lửa bất ngờ xuất hiện rồi vụt biến mất khi nãy.
Chẳng biết Mục Dã Lạc Mai làm thế nào đi ra phía saulưng họ. Khi để ý đến việc nàng ta gọi cả tên lẫn họ của Mộ Dung Cảnh Hòa, Mi Lâm lập tức hiểu rằng, có lẽ chẳng phải nàng ta không để ý gì đến hắn, chỉ là cố không thể hiện ra. Cũng có thể hai người có một mối quan hệ sâu sắc hơn không để cho người ngoài biết được. Đương nhiên những điều này đều là suy đoán, điều chẳng cần phải đoán đó là khi nhìn thấy sự xuất hiện của nàng ta, tâm trạng Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức trở nên vui vẻ.
“Lạc Mai đã có hứng thú, Cảnh Hòa đương nhiên sẽ phụng bồi.” Hắn ta cười nói, một tay cầm cung, một tay ôm ngang eo Mi Lâm, chân vỗ vào thân ngựa định tiến về phía cái bóng đã biến mất, nhưng bị Mục Dã Lạc Mai phóng ngựa lên chắn ngang.
“Điện hạ mang theo nàng ấy...” Chỉ thấy chiếc cằm nhỏ nhắn thon gọn của nàng ta hất về phía Mi Lâm, ngạo nghễ nói: “Bản tướng cho dù có thắng cũng không công bằng.”
Mi Lâm bồng chột dạ, chưa kịp có phản ứng gì, chợt nghe thấy tiếng cười của Mộ Dung Cảnh Hòa, sau đó cơ thể khẽ rung, người đã bị đặt trên mặt đất.
“Nàng ở đây đợi ta.” Hắn cúi người nhìn vào đôi mắt kinh ngạc của Mi Lâm, nhẹ nhàng nói, nhưng sự chú ý lại không phải dồn về phía nàng, lời nói vẫn còn chưa kịp dứtđã ngồi thẳng người lên, quất ngựa cùng Mục Dã Lạc Mai một trước một sau biến mất trong khu rừng.
Mi Lâm đứng giữa đám cỏ dại, một trận gió xuyên qua khoảng không trong khu rừng thổi đến khiến nàng bất giác rùng mình.
Mi Lâm cũng không nghĩ nhiều, tìm một đám cỏ dại làm cho phẳng ra rồi ngồi xuống, cứ như vậy tựa vào tảng đá cạnh đó nghỉ ngơi. Tuy bị bỏ lại như vậy, nhưng cơ thể mệt mỏi ê ẩm cuối cùng đã được thả lỏng, cũng không thể nói là không tốt.
Thực ra trong lòng nàng hiểu rõ, mục đích Mộ Dung Cảnh Hòa đưa nàng theo cũng đã đạt được. Những phản ứng của Mục Dã Lạc Mai mặc dù không chứng minh nàng ta thích hắn nhiều thế nào, nhưng ít nhất nàng ta cũng để ý, để ý đến việc những sự quan tâm nàng ta được nhận bị một người con gái khác làm xao nhãng. Nếu không nàng ấy sẽ không quay lại, rồi lấy danh nghĩa tỉ thí công bằng để khiến hắn vứt bỏ vật chướng mắt ấy đi. Đương nhiên, vật chướng mắt ấy chính là Mi Lâm.
Lúc đầu, Mi Lâm nghĩ rằng bọn họ sẽ quay về rất nhanh, vì thế không dám ngủ. Nhưng nhìn thấy mặt trời càng lúc càng lên cao, bụng nàng bắt đầu ca bài ca vườn không nhà trống. Từ đầu tới cuối chẳng thấy bóng ngườiđâu, trong lòng chợt nhận ra có lẽ bản thân đã bị bỏ quên rồi.
Hiểu ra điều đó, nàng ngả mình nằm xuống bãi cỏ, nhân lúc mặt trời đang ấm áp, yên tâm ngủ một giấc thật sâu, chẳng quan tâm đến có nguy hiểm hay không. Giấc ngủ ấy kéo dài mãi tới lúc mặt trời sắp lặn phía đằng Tây, khi gió thu lạnh bắt đầu ùa về.
Xoa xoa cái bụng rỗng suốt một ngày, Mi Lâm ngồi thẳng dậy, ngắm nhìn bầu trời xanh lấp ló sau những phiến lá và những đám mây mỏng bị ánh mặt trời nhuộm đỏ phía trên đầu, nàng khẽ thở dài một tiếng.
Phải chăng nên nhân cơ hội này trốn đi, bỏ lại tất cả, sau đó sống như một người bình thường? Trong lòng nàng khẽ cuộn lên, những khung cảnh tương lai trôi nổi trước mắt, nhưng rất nhanh sau đó liền biến mất. Nàng tất nhiên không quên chất độc trong cơ thể mình, hàng tháng nàng đều phải đi lấy thuốc giải, nếu không chỉ riêng cảm giác đau đớn mồi lần chất độc phát tác cũng đủ khiến nàng sống chẳng bằng chết. Hơn nữa trên người nàng chẳng có một thứ vật dụng gì, đến việc duy trì cuộc sống hằng ngày cũng khó, liệu có thể chạy tới đâu, lẽ nào trở thành ăn mày? Chưa cần nói đến chuyện Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không hề nói không cần nàng nữa, cho dù hắn ta thực sự cho phép nàng ra đi, chỉ e rằng nàng còn phải khóc lóc cầuxin hắn hãy giữ mình lại.
Lấy ra chiếc lược gỗ, nàng giũ mái tóc đầy cỏ của mình, nhẹ nhàng buộc thành một búi, sau đó đứng dậy bước theo con đường lúc sáng để trở về. Nếu lúc này không đi, đợi trời tối thêm chút nữa sẽ không thể ra được. Buổi đêm trong rừng, nguy hiểm rình rập bốn phía, cho dù là một thợ săn kinh nghiệm đầy mình cũng phải cảnh giác chứ đừng nói đến một cô gái sức trói gà không chặt như nàng.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan